|
Dáng núi
Con nhớ một đem chiến tranh
Nhà mình tản cư bên hè phố
Đó là một đêm đầy trời mưa gió
Bom đạn nhoáng nhoàng
Mưa quất từng cơn
Đẩy các con vào góc khuất hơn
Cha ngồi bên ngoài che chắn
Phía sau dáng Thái Sơn uy nghi trầm lặng
Con ngủ giấc ngon lành cùng với giắc mơ hoa
Hơn ba mươi năm rồi đi qua
Cha đã về cõi xa, tóc trên đâu giờ có nhiều sợi bạc
Có thể con đã quên rất nhiều điều khác
Nhưng dáng cha ngồi
Con không thể nào quên!
|