Hoa Du tinh vực.
Hoa Lâm tinh là một trong hai tinh cầu khá nổi danh trong tinh vực Hoa Du. Tinh cầu kia tên gọi Du Minh tinh, hai hành tinh này có linh khí dày đặc hơn ở chỗ khác nhiều nên số lượng tu chân giả ở đây cũng đông nhất.
Huyền Tinh và Tuyết Đình ngồi truyền tống trận đến Hoa Lâm tinh, tìm đại một nơi đáp xuống. Người phàm ở đây đối với chuyện trên trời người tu chân cứ bay đến bay đi không lấy làm lạ, bọn họ chỉ vô cùng ngưỡng mộ những vị đại tiên có thể đến đi như ý trong không trung.
“Huyền Tinh, nơi đây đúng là cá rồng hỗn tạp, người tu chân, tu ma gì cũng có, nhưng đúng như ngươi nói, thế mới náo nhiệt.” Tuyết Đình vừa đến đã nhìn ra tình hình đại khái nơi đây.
Người tu chân và tu ma ở đây không hề xảy ra xô xát lớn, bình thường họ đều nước sông không phạm nước giếng, không ai chọc đến ai.
Nhưng đây chỉ là dưới tình huống thông thường, còn có tình hình đặc thù nữa.
Huyền Tinh và Tuyết Đình vừa đến không lâu đã thấy trên không lơ lửng gần trăm người, bọn họ phân thành hai đội hình rõ rệt, người tu chân một bên, bên kia tất nhiên là người tu ma. Khi ấy phía xa vẫn không ngừng có thêm người tu chân gia nhập, hai bên tạm thời chưa giao thủ. Chưa đến một canh giờ, trên không người tu chân đã lên đến gần nghìn.
Bách tính trong thành thấy các đại tiên lại sắp khai chiến trên không thì đều nấp hết trong nhà không dám chui ra. Bọn họ không phải lo sợ các đại tiên có thể làm mình bị thương, bởi các tiên nhân mỗi lần đánh nhau đều rất ít khi làm hại đến người phàm.
Kì thực đây là quy tắc trong tu chân giới, bất kì người tu chân nào cũng không được xuất thủ với người phàm, nếu bị phát hiện tất cả người tu chân sẽ liên thủ chống lại.
Người phàm là gốc rễ của giới tu chân, nếu không có người phàm, tu chân giới cũng không tồn tại.
“Huyền Tinh, chuyện này thường xuyên xảy ra sao?” Tuyết Đình hỏi.
“Không đâu, quy mô tranh đấu cỡ này rất hiếm gặp, đây cũng là lần đầu tiên ta thấy một cuộc chiến quy mô to lớn thế này. Bọn họ ngày thường không có động thái gì lớn, chỉ là cứ khoảng mười năm mới phát sinh một lần can qua, cứ như quy mô này thì nghìn năm cũng khó gặp một lần.” Huyền Tinh đối với chuyện này thì rất am hiểu, kiếp trước hắn quá nửa thời gian đã sống ở Hoa Du tinh vực này.
“Bọn họ sao cứ phải đánh nhau? Chỉ tại lập trường bất đồng thôi sao?”
“Lập trường bất đồng chỉ là một nguyên nhân, quan trọng nhất là họ muốn tranh đoạt tất cả quyền lợi đối với mỏ tinh thạch ở đây. Vì thế có thể nói họ đánh nhau vì lợi ích.” Huyền Tinh không có chút hứng thú nào với cuộc chiến của những người trên kia, người tham chiến đều là người có môn có phái, còn hắn thân cô thế cô, những chuyện này không dính dáng gì đến hắn.
Đến lúc cuối, hai bên còn chưa động thủ đã đàm phán thành công, trận đại chiến kết thục một cách qua loa đại khái như vậy, tuy Huyền Tinh biết sự tình bên trong không đơn giản nhưng chuyện thế này không phải mới gặp lần đầu.
“Phù….rốt cuộc không đánh nữa, tốt quá, nếu không bao nhiêu người sẽ phải chết.” Tuyết Đình thấy hai bên rút về hết thì thở phào một hơi.
Huyền Tinh phát hiện ra tâm địa nàng rất lương thiện.
Ngay lúc ấy họ thấy một bé trai chừng sáu bảy tám tuổi quần áo rách bươm, tay xách một giỏ hoa quả rao bán trên đường phố, nhưng không có một ai mua hoa quả của nó cả, hiển nhiên là việc làm ăn của nó rất tiêu điều.
Tuyết Đình trông thấy không đành lòng, thế là đi thẳng đến bên đứa bé mua hết lẵng quả cho nó, lại còn lấy luôn một quả trong đó ăn liền.
Đến bên Huyền Tinh, nàng đưa cho Huyền Tinh một trái, bảo: “Ha ha, lâu lắm không ăn loại quả này rồi, ngươi cũng nếm thử xem, ngon lắm đấy.”
Huyền Tinh nhận lấy trái cây nàng đưa, cắn một miếng, “Tỉ không phải vậy đâu. Ở đây có nhiều người như thế lắm. Cuộc sống của họ đều rất khốn khó, chúng ta có thể giúp được một hai người nhưng giúp được hết sao, hơn nữa tinh cầu nào chả có rất nhiều người sống cuộc sống được bữa nào hay bữa đấy, đến tiên nhân cũng không giúp hết được nhiều người như vậy.”
Hành vi của Tuyết Đình Huyền Tinh lẽ nào lại nhìn không ra. Những lời hắn nói không phải do hắn tuyệt tình, đó là sự thật, năm xưa hắn cũng đã giúp biết bao người, nhưng sức một người có hạn, một người không thể đi giúp đớ tất cả mọi người được.
Vả lại hắn là người tu chân, cần tu luyện. Kiếp trước hắn đã bế quan ở đây một lần, nhưng sau khi xuất quan phát hiện những đứa trẻ mình từng giúp đã sinh lão bệnh tử từ lâu, từ đó trở đi hắn không còn giúp đỡ những người đó nữa.
“Nhưng chúng ta gặp phải họ mà, đã gặp phải thì cứ giúp đi, giúp họ một lần thì ngại gì.” Tuyết Đình cũng hiểu Huyền Tinh nói là đúng, nhưng trong lòng nàng vẫn có phần bất nhẫn.
“Ây, được rồi, tỉ theo ta.” Huyền Tinh thấy trong mắt Tuyết Đình ngân ngấn, cũng không đành phản đối, liền dẫn nàng đến khu của người nghèo.
Trên đường đi những gì Tuyết Đình nhìn thấy đều là những lều ốc rách nát, quần áo những người đó đều nát bươm, như thế còn tốt, có người thậm chí chẳng có cả áo quần, chỉ mặc một cái khố ngắn, da thịt toàn thân đen đúa đi dưới ánh nắng mặt trời thiêu đốt.
Trên đường thỉnh thoảng xuất hiện mấy đứa trẻ, nhưng bọn chúng không có đứa nào là không gầy gò vàng vọt, vừa nhìn là biết ngay thiếu chất dinh dưỡng trầm trọng.
Tuy Huyền Tinh đã quen với cảnh tượng này nhưng lúc ấy hắn vẫn thấy đáy lòng chua xót.
Tuyết Đình nhìn tất cả, ánh lệ trong mắt càng long lanh, “Lẽ nào tất cả người tu chân không có ai giúp họ?” Tuyết Đình thấy người tu chân có thể dễ dàng tạo ra tiền bạc mà người phàm đang sử dụng, nếu như mỗi người tu chân góp một phần sức lực, cuộc sống của những người này sẽ tốt lên nhiều.
“Giúp đỡ ư? Giúp chỉ giúp nhất thời chứ đâu giúp được cả đời, bọn họ muốn thay đổi cuộc sống của mình cốt yếu nhất phải biết dựa vào chính sức mình.” Huyền Tinh cảm thán.
Quay một vòng, Tuyết Đình không nhẫn tâm nhìn tiếp, liền cùng với Huyền Tinh tìm một người có uy vọng khá cao ở đây, cho họ một ít tiền để họ cải thiện cuộc sống.
“Đi thôi, tỉ đã hài lòng rồi chứ.” Huyền Tinh nhìn bộ dạng thương tâm của Tuyết Đình không biết nói gì hơn, nếu để người khác nhìn thấy cảnh này có khi lại cho rằng nàng bị bắt nạt, -- phụ nữ….đúng là một loài đa cảm, Huyền Tinh rút ra kết luận.
Đúng lúc hai người chuẩn bị quay về chợt trông thấy phía trước một thằng nhỏ sáu bảy tuổi chạy tung tăng lại phía mình, nhĩ lực của Huyền Tinh rất tốt, chỉ nghe thấy nó vừa chạy vừa nói “ha ha, tên béo đáng chết, cho ngươi chửi ta, túi tiền của ngươi giờ đã rơi vào tay ta rồi.” Huyền Tinh lúc ấy mới để ý tay nó đang cầm một túi vải, xem ra bên trong có không ít tiền.
Lúc ấy thằng nhỏ chạy qua Huyền Tinh.
Thằng bé có cặp mắt to đen linh hoạt, vừa nhìn biết ngay là một đứa trẻ bướng bỉnh.
Nhưng Huyền Tinh khi ấy căn bản không để ý điểm này, quay sang Tuyết Đình, đúng lúc Tuyết Đình vừa quay sang nhìn hắn. Hai người không hẹn mà cùng buột miệng thốt lên: “Tiên Thiên linh thể!”