Vấn Thiên Khúc
Quyển 1 - Chương 7
Khảo hạch
(phần 2)
Người viết: lanhtamkhach
Nguồn: 4vn.eu
Giữa trưa, mặt trời rực rỡ. Nhưng không khí ở Mẫu Sơn vẫn mát mẻ với vô số đại thụ to lớn rợp ngợp khắp nơi.
Akhil đẩy cửa, nhìn thoáng qua chiếc gường gần lối ra vào.
"Trống không. Vậy Atiyah đang tắm. »
Akira vẫn ngồi lặng im trên chiếc ghế dài, mắt dõi qua cửa sổ.Phương Đạt đang ngồi trên chiếc gường đối diện với gường của Atiyah cất tiếng :
- Akhil, ngươi vừa đi gặp Kira à ?
- Ừ, ta phải cám ơn ngươi đấy ! Ra đây chút !
Phương Đạt hơi ngạc nhiên, nhìn thoáng qua bóng lưng im lìm của Akira, rồi bước ra ngoài với Akhil.
*
**
Một lúc sau,
Atiyah trễ nải bước ra nhăn nhở cười với Akira lúc này đang nhăn mặt như khỉ ăn ớt. Tên lười nhác tóc bạch kim không thèm để tâm, đảo mắt quanh phòng rồi lắc lắc đầu khi thấy Phương Đạt và Akhil đang thì thụt ngoài xa.
- Vậy sao ? – Phương Đạt thoáng nhìn về phía cửa ra vào nơi Atiyah đang thản nhiên gãi đầu hong tóc.
- Thì Ryu nói thế ! Có vẻ đáng tin vì trên đường về đây cái tên Atiyah được nói tới nhiều lắm. Hắn thật sự được coi là thiên tài số một nhiều năm gần đây !
Akhil trả lời nhưng không hề nhìn về phía căn phòng bốn gường thuê chung.
Lúc này, Phương Đạt cũng quay lưng phía Atiyah, hỏi tiếp Akhil :
- Thế còn đề nghị của Ryu ? Ngươi trả lời sao ?
- Ta mới nhận lời sơ qua thôi. Nó cũng muốn làm bằng hữu với ngươi. Nói chúng ta là hai kẻ đáng tin.
Phương Đạt nghe lời nhận xét đó cũng không mảy may xúc động mà vặn ngược lại :
- Đáng tin ? Ý nó là chúng ta ngốc nghếch chứ gì ?
Akhil cau mày trả lời :
- Ta không cho là thế ! Ngươi nghĩ sao ?
Phương Đạt thoáng ngẫm nghĩ rồi từ từ lên tiếng :
- Ryu cũng được. Nhưng nó cứ trơn tuột như lươn vậy, lúc nào cũng kín kẽ, không nói hết ý. Như ngươi vừa kể đấy, Ryu toàn để ngươi nêu ra các kết luận ... nhạy cảm à nha. Ngươi thấy đúng không ?
- Ườm, ta cũng thấy vậy, nhưng Ryu không mang đến cho ta cảm giác áp bức hay nguy hiểm. Ta nghĩ chỉ là thiên tính thôi. Cũng có thể nó được dạy như vậy từ bé !
- ... Có thể ! ... Nhưng nói cho cùng, chúng ta còn chưa đỗ mà. Ngươi không sợ nói trước bước không qua sao ?
Akhil chưa kịp trả lời đã có tiếng Atiyah gào lên :
- Hai tên nhóc kia, bớt nói xấu ta đi. Akhil đi tắm rồi còn đi ăn !
Phương Đạt và Akhil thoáng nhìn nhau rồi gào lại :
- Ai là nhóc con hả tên lớn đầu kia ?
Nhưng Atiyah phẩy tay một cái như thể đuổi ruồi, không thèm trả lời. Nó đến bên chiếc bàn nhỏ ngửa cổ uống nước ừng ực, ngực áo phanh ra, phành phạc quạt lấy quạt để khiến Akira bĩu môi chê bai, quay mặt đi.
*
**
Mẫu Sơn, ngày thi tuyển,
Trên là trời, dưới là người. Cả một biển người chen lấn xô đẩy. Đấy là toàn bộ thân nhân các thí sinh đã bị cấm tuyệt từ xa, ma thú cũng cấm.
Biển người bị chia làm năm vòng ngăn cách, lần lượt tiến vào năm đại môn. Khi người ở vòng ngăn cách thứ nhất vào hết. Hai canh giờ sau mới đến lượt người ở vòng ngăn cách tiếp theo.
Atiyah ngáp dài nhìn nền trời đang dịu dần, ánh dương đang khuất núi tạo nên những đám mây đỏ ôi ối phía xa xa. Thọc tay vuốt sơ qua mái tọc bạch kim, hắn ca cẩm :
- Các ngươi thấy chưa, chúng ta còn ngủ được một giấc dài. Giá mà các ngươi nghe lời ta ngủ đi có phải mặt mũi đỡ phờ phạc như sắp chết không ...
- Hừ !
Tiếng hừ lạnh lẽo của Akira làm Atiyah ngậm tăm. Cứ như thể Akira là khắc tinh của Atiyah vậy.
Nhóm bốn người hiện đứng cuối của vòng thứ năm. Vòng người thứ bốn đã vào được gần hai canh giờ. Nghĩa là cũng sắp đến lượt bốn đứa vào thi.
Cách họ chừng chục trượng là một vòng dây màu lam ngăn cản thí sinh với người thân. Một số người mệt mỏi đã ngồi phệt xuống.
Phía trước, lá đại kì hình một ngọn gió nhẹ lượn trên đồ hình ngũ hành của Thần Phong Môn bay phần phật. Hôm nay trời lặng mà lá đại kì vẫn bay như thể có cuồng phong. Có điều đề tài này đã bị Akhil và Phương Đạt khai thác sạch trời từ hồi nào. Nay chúng đang háo hức mong chờ đến hiệu lệnh tiến vào thi. Akira vẫn lạnh lùng như cây băng, đằng sau là Atiyah đang di di hai ngón tay giữa vào hai bên thái dương như thể xua đi cơn buồn ngủ.
- Đợt cuối cùng !
Một âm thanh vừa đủ rành rọt rót vào tai từng thí sinh như thể có người kề tai mà nói vậy.
Chủ nhân của âm thanh đó là một nam sinh thanh nhã, sắc mặt còn rất trẻ. Nhưng chỉ một biểu hiện vừa rồi đã cho thấy công phu thật không tầm thường, không hổ danh Thần Phong Môn đệ tử.
Âm thanh vừa đủ nghe đó vừa vang lên đã tạo một đợt náo động của đám đông phải đến trăm triệu thí sinh.
Phương Đạt và Akhil không khỏi run lên. Ngay cả Akira lạnh lùng cũng khẽ nhắm mắt định thần.
Thanh niên thanh nhã lại lên tiếng, âm thanh vang bên tai mọi thí sinh một cách rõ ràng nhưng không hề lớn :
- Yên lặng ! Mọi người xem số của mình, đi vào năm đại môn tương ứng như đã sắp xếp trước. Đề thi rất đơn giản ! Đi qua đại môn, hãy tự vượt qua và giật lấy một lá cờ Thần Phong nhỏ ở cuối hành trình ! Vậy thôi !
Lời vừa dứt, biển người lại xôn xao nhưng nhanh chóng im bặt, lục tục đi vào năm cổng lớn đang mở rộng trông chẳng khác mấy miệng ác thú đang há toang hoác đầy ghê rợn.
- Chúc may mắn và hẹn gặp lại !
Atiyah cười toe, xoa đầu ba nhóc ít tuổi hơn rồi lẩn vào đám đông. Phương Đạt không phát ra được tiếng cảm ơn hay cự cãi nào.
Gần một khắc sau,
Phương Đạt rốt cục đã tới cổng đại môn dẫn vào trường thi, tim nó không hiểu sao đập thình thịch nơi ngực. Dường như một khí tức cổ quái phía bên trong đại môn đang ra sức vẫy gọi.
Phương Đạt nắm chặt đôi bàn tay ướt đẫm. Trong đầu tự dưng thoáng nghĩ đến cảnh nó lủi thủi ra về, trong khi Atiyah, Akhil, Ryu và Akira vẫy chào rồi vui vẻ nắm tay cùng bước vào Thần Phong Môn.
Lắc mạnh đầu xua đi hình ảnh u ám xúi quẩy đó, nó nhấc chân bước qua lằn ranh giới màu đỏ của đại môn khảo hạch. Đầu óc lập tức mê đi.
*
**
Xung quanh là núi đá tỏa một màu đỏ máu nhờ nhờ khép lại thành một hình trụ cao gần trăm trượng, hai đầu tách ra thành hai con đường hẹp sâu hun hút. Ở phần hình trụ tròn là một ao máu không quá sâu, ở dưới lởn vởn bạch cốt.
Đại môn thoát ra có lẽ ở đầu bên kia của huyết trì, thấp thoáng một cánh cửa gỗ lớn nặng nề.
Phương Đạt cảm thấy đầu óc mụ mị nhưng vẫn cố lê đến gần cái ao.
Vừa bước vào khoảng không gian hình trụ, nó giật mình thấy hai anh em gần bằng tuổi nó ngồi tựa lưng vào vách núi. Phía trước, đất đai cằn cỗi, không một tia sinh khí. Những lằn khô nẻ bò lan khắp nơi. Huyết trì đỏ lợ phẳng lặng không một gợn sóng.
Lúc này Phương Đạt chú ý đến một thanh đao rỉ sét cắm ngay giữa lối dẫn ra huyết trì. Tua đao bết thành từng sợi cứng đờ màu đen kịt.
- Ngươi lại đây! Đừng vội ra huyết trì !
Cậu em đang tựa vào vách đá bỗng cất tiếng gọi và ngước đôi mắt âm u nhìn Phương Đạt khiến nó lập tức quay đi. Một cảm giác bất an tràn ngập cơ thể.
Thanh âm đều đều như lời kinh bị tước mất sinh khí lại vang lên :
- Ngươi muốn qua huyết trì phải đợi nghe ta kể xong một chuyện đã !
Phương Đạt liếc ngang thấy móng tay huynh đệ này dài và cong như vuốt thú dữ. Nó im lặng, không chống đối.
Thanh âm không sinh khí tức thì vang lên :
- Chúng ta là cháu nội của quan cai trị một đại cổ thành. Lão gia gia quá nghiêm khắc nên khi còn tại chức đã chém đầu không ít tội nhân, dù chỉ là tội ăn cắp con gà con chó. Kia là thanh đao của đao phủ. Màu đen nơi chuôi đao là máu tội nhân. Vì quá nhiều người oan khuất, máu vấy lên chuôi đao không bao giờ tẩy rửa sạch được.
Phương Đạt rùng mình, nhưng vẫn phải lắng nghe lời kể của hai anh em nhà nọ, đầu óc nó mỗi lúc một cuốn đi xa, mụ mẫm như chứa đầy sương khói.
- Máu tội nhân thấm xuống đất vì oán thán không tan mà trào lên tạo thành huyết trì. Lão gia gia ta bị ám sát. Chúng ta bị đuổi cùng giết tận mà lạc vào nơi này.
Phương Đạt bỗng ngắt ngang, mắt vẫn nhìn xuống đất :
- Làm thế nào để đi qua huyết trì ?
Hai anh em kia chợt chống tay ngồi dậy tiến sát đến bên Phương Đạt khiến nó run lên cầm cập vì lạnh.
- Ngươi phải rút được thanh đao đao phủ kia mới qua được ao máu. Nó là vật trấn áp đám oan hồn ngạ quỉ, bảo vệ ngươi khi băng qua ao.
Phương Đạt « ạ » một tiếng rồi lập tức lùi xa anh em quái dị, sự lạnh giá khiến nó cảm giác như rơi xuống một hố băng.
Thanh đao khí tức nặng nề muốn ngạt thở. Tiếng kêu gào khóc than dữ dội. Thậm chí Phương Đạt còn nhìn thấy những bóng trắng mờ ảo giãy giũa xung quanh quỉ đao. Một số lệ quỉ ghê rợn còn quì xuống, cần cổ kéo ngang kì quái rồi thả rơi dọc theo phần lưỡi đao ló trên nền đáy vực. Máu vọt ra tung tóe tanh nồng. Những bóng trắng lượn vòng vòng xung quanh nhộn nhạo lên như thể vui thích lắm lắm.
Phương Đạt bặm môi.
« Kiểu gì cũng phải liều thôi ! »
Thoáng liếc qua, Phương Đạt thấy bóng cong cong của bốn trảo thủ đang mở ra hàng chục móng vuốt cong vút đe dọa, ép buộc nó phải nhổ thanh quỉ đao lên. Mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng trên trán, trên thái dương và ướt đẫm lưng.
« Làm thế nào đây ? »
Bề mặt huyết trì chợt lay động, sủi bọt lăn tăn, đám ngạ quỉ từ từ trồi lên gào khóc rền rĩ thảm thiết trong làn máu sóng sánh.
Huynh đệ quỉ dị thoáng lui lại nhưng lại lập tức bước lên uy hiếp Phương Đạt tiến về phía thanh quỉ đao!
Tim đập thình thình như muốn phá tung lồng ngực, thái dương căng thẳng giật bùng bục bùng bục. Mồ hôi lăn thành dòng trên khuôn mặt lanh lợi nhưng đang mụ mẫm của Phương Đạt.
Đột nhiên một cảm giác động đậy nơi ngực Phương Đạt giúp thoáng tỉnh lại.
Tự cắn môi đau điếng, mắt vằn đầy tia máu, Phương Đạt bước đến bên thanh quỉ đao.
Gió thổi, tua đao rung lên, không khí tràn ngập mùi tanh tanh hôi thối lợm giọng. Ngạ quỉ gào khóc dưới đáy huyết trì, bơi lên như lũ ếch lớn oàm oạp, lềnh phềnh khắp bề mặt ao, hàng loạt bạch cốt chỉ còn dính mái tóc dài cũng đang rẽ huyết dịch lao xao bơi đến, quều quào quều quào.
Phương Đạt nhắm mắt lặng im suy nghĩ.
Cổ chân ướt lạnh. Hàng loạt ngạ quỉ, bạch cốt đã túm lấy cổ chân nó, bò dần lên.
Hai đầu gối run lên chực ngã !
Lúc này vang lên tiếng thét khô khốc của huynh đệ quỉ dị ngay bên tai Phương Đạt.
Thời cơ !
Xé mạnh vạt áo, Phương Đạt chộp lấy chuôi đao, rút lên.
Lập tức tiếng gào rít dữ dội ầm ầm nổ bên tai Phương Đạt. Cổ chân nó bị hàng loạt khô lâu bấu vào đau điếng, bật máu.
Phương Đạt gồng hết sức gạt đi một đám khô lâu, ném mạnh quỉ đao vào huynh đệ quái dị đang định lao mình chạy ngang qua nó. Tức khắc, đám khô cốt, ngạ quỉ loi choi lao theo cấu xé !
Hai tiếng thét vang lên chói lói, dữ dội không nhân tính.
Phương Đạt mở mắt trừng trừng lao xuống huyết trì.
Hàng loạt khô lâu và ngạ quỉ vẫn ào ạt lướt về hướng ngược lại. Đằng sau vẫn không ngớt truyền tới tiếng giãy giụa gào thét.
Vừa chạm vào huyết trì Phương Đạt phát hiện nó có thể đạp trên mặt huyết dịch mà chạy, liền lảo đảo chạy đi.
Còn mười bước là vượt qua cổng lớn, đám ngạ quỉ bỗng nhiên gào rít đuổi theo Phương Đạt. Nó cố chạy thục mạng, như lần chạy trốn cùng phiêu vân hắc beo.
Đột nhiên, các âm thanh kì dị biến mất. Huyễn cảnh tan !
Quờ tay giật lấy lá cờ Thần Phong, Phương Đạt vọt qua cửa đại môn. Quị xuống. Nó thoáng thấy Akira, Akhil, Atiyah và cả Ryu đang chạy lại, nét mặt lo lắng. Cặp mắt đờ đẫn của nó liếc về phía tấm đăng ký đang tỏa sáng báo kết quả : 601.
- Trượt rồi !
Phương Đạt rên lên thất vọng, rồi hoàn toàn mất tri giác.
*
**
Last edited by lanhtamkhach; 24-05-2009 at 09:56 AM.
|