Ðề tài: It's A Vampire Story
Xem bài viết đơn
  #9  
Old 27-04-2009, 03:56 PM
lanhtamkhach lanhtamkhach is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Chapter VII: A day in life.







Những mảng kí ức nhạt màu thỉnh thoảng lại thoáng lướt qua đầu nó, trong những đêm nó ngủ một mình ở VKG Headquarters. Cứ giống như một bộ phim trắng đen cũ mục gần hết, chỉ thấy được những đường nét lờ mờ, mờ đến mức nó chẳng thể thấy được cả gia đình nó.


Đành chịu, cũng hơn mười năm rồi đấy chứ, kể từ khi nó bị bỏ rơi ở cái xó này.
Nó cũng chẳng phiền lòng về điều đó. Từ bây giờ, nó quyết định rằng quá khứ của nó sẽ là quá khứ của nó, sẽ không biến thành bất kì bóng ma chập chờn nào ám nó trong thực tại, hay cản trở nó trong tương lai. Bây giờ thì đó chỉ còn là quá khứ của nó, chỉ là quá khứ thôi.


Những mảng nhạt màu.


Chapter VII: A day in life.


_ Đẹp rồi á! – Mỹ Xuân hớn hở.


Thật tình thì nó không nghĩ đây là đẹp nữa, nhưng sợ cô bé phật ý nhưng nó gật đầu cho qua lệ. Gì chứ bắt nó mặc một đống quần áo dày cộm, trùm thêm cái mền trên đầu trông y như thầy tu, rồi còn bắt nó khen đẹp nữa, nó cũng chẳng biết phải khen kiểu gì.


_ Anh không vừa ý à? – cô bé nhăn mặt, chắc là thấy cái mặt bí xị của nó đang cố nở một nụ cười nhăn nhở chẳng ăn nhập vào đâu.


_ Ờ … như thế này chắc cũng được rồi chứ nhỉ?


Thật tình thì đây là bộ quần áo duy nhất có thể giúp nó đi lại thoải mái trong khu nhà này, vì ngoài phòng thí nghiệm đả che kín cửa sổ để cho nó ở, còn lại thì hầu như căn phòng nào trong tổng hành dinh cũng có vài ba cái cửa sổ để ngỏ, chiếu ánh nắng vào trong đỡ cho mấy ngọn đèn tù mù cũ kĩ. Vampire thì kị nhất là ánh nắng, có thể gây ra mấy vết bỏng loét rất đau, có khi còn bị cháy da cháy thịt, nó rất ớn.


_ Đi chơi với em đi! – Mỹ Xuân rủ - đi kiếm anh Allen bày mấy trò vui vui!


_ Allen còn phải làm việc, làm sao chơi với em được?


_ Em sẽ bảo anh ấy ngưng làm việc một buổi.


_ Bộ cô bé không muốn mình mau khỏi bệnh à? Nếu muốn mau có thuốc chữa bệnh thì phải để cho Allen làm việc chứ!


_ Ừ hén, - cô bé hơi xìu xuống, nhưng lại mau chóng tươi tỉnh ngay – nhưng cũng không sao đâu! Mình hỏi chừng nào ảnh nghỉ giải lao í!


_ Ờ … cũng được.


Nói là ở đây được hơn tuần chứ thật ra nó chỉ ra khỏi cái lồng sắt được khoảng ba bốn ngày nay thôi, chưa kể là phải ở trong phòng thí nghiệm với Allen suốt hai ngày nữa, nên nó chỉ mới tham quan được khoảng một nửa căn nhà này. Nhắc mới nhớ, từ sáng đến giờ nó cũng không thấy Allen đâu, y như hôm trước lúc “ông già” đó ngủ quên ở dưới quầy bar.


Tòa nhà trụ sở của VKG quả là một tòa nhà đẹp, đẹp hơn hẳn cái chỗ ở tạm của nó hồi đó. Cái nét đẹp cổ kính toát ra từ những mảng tường kiểu cách xưa cũ, những hành lang dài đầy nắng, những ban công lộng gió trải ra dưới bầu trời xanh ngắt. Nó cũng thích trời, thích mây, thích ánh nắng. Ánh nắng có thể giết nó, nhưng cũng phải đồng ý rằng ánh nắng cũng làm mọi thứ trở nên đẹp đẽ hơn khi được chiếu vào.


Mỹ Xuân cứ phải dắt tay nó chạy lạch bạch suốt vì không thể chờ nó đi tà tà theo sau được. Cô bé có vẻ sốt ruột muốn được gặp Allen. Nhìn là biết, khi vừa tới cửa phòng “ông già” (nó đoán thế), cô bé ôm chầm lấy tay của Allen nũng nịu:


_ Anh Allen đi chơi với em …


_ Cô bé nhầm rồi, anh không phải Allen.


Nó cũng nhầm đó là Allen thật, bây giờ nhìn lại mới thấy là người khác, một thanh niên cao lớn khá là … đẹp trai (hừm, thật tình thì nó không ấn tượng mấy với mấy chàng đẹp trai), và khá là ấn tượng với mái tóc dài lãng tử. Nó nhớ nó cũng từng để cái tóc dài tới ngang lưng giống vậy, nhưng cũng tại vì không có dao kéo gì để cắt ngắn bớt đi, chứ để như vậy vừa nóng vừa ngứa nó cũng chẳng thích.


_ Allen … đâu rồi anh? – Mỹ Xuân giật lùi lại, ngượng chín cả mặt.


_ Anh cũng không biết nữa. Anh cũng đang tìm anh ta …


Ánh mắt của anh thanh niên bắt gặp bộ đồ thùng thình nó đang mặc. Chỉ cần nhìn vẻ mặt anh ta, nó cũng hiểu anh đang nghĩ gì. Chịu, nó mà thấy người nào đó mặc một bộ y chang bộ này thì nó cũng phải bò ra mà cười thôi.


_ Nếu gặp Allen thì nhắn rằng có anh Randall đến tìm nhé. – anh ta cười chào bọn nó.


Chắc là người quen của Allen, nó cũng không để ý. Trong lúc nó đang suy nghĩ lung tung thì Mỹ Xuân đẩy cửa phòng Allen chui vào từ đời nào.


_ Anh Allen? Anh có ở đây không?


Tất nhiên là chẳng ai trả lời cô.


_ Anh ấy đi đâu thế nhỉ ...? – lại xịu mặt xuống.


Đây là lần đầu tiên nó vào phòng Allen. Nó từng nghĩ phòng của anh ta chắc phải bề bộn lắm, sách vở, tài liệu nghiên cứu để khắp nơi. Nhưng trái với những gì nó tưởng tượng, gian phòng trông đơn giản hơn rất nhiều, chỉ có 1 cái giường con ở một góc phòng, một cái bàn làm việc ở góc đối diện và một cây đàn dương cầm ở góc còn lại.


Bắt mắt nó nhất là cây đàn dương cầm. Nó không nghĩ là sẽ gặp một cây đàn ở đây, nhất là đối với nó, Allen là một người hơi quái dị và … đáng chán.


_ Allen biết chơi piano à? – nó ngạc nhiên.


_ Em chỉ cho ảnh chơi đó. – Mỹ Xuân ra vẻ tự hào.


_ Hay nhỉ … anh cứ nghĩ phòng của Allen phải nhiều sách vở tài liệu lắm …


_ Anh ấy chỉ làm việc ở phòng thí nghiệm thôi, còn ở đây thì để nghỉ ngơi.


Nó nhìn quanh. Căn phòng này đúng là đơn giản, ngoài vài ba cuốn tạp chí khoa học và sách vở thì còn lại không hề có bất kì thứ gì khác liên quan đến công việc.


_ Chắc em đánh đàn hay lắm nhỉ - nó tò mò – nên mới chỉ Allen được?


_ Em cũng biết chơi chút chút thôi, nhưng em còn biết hát nữa!


_ Em chơi thử một bản xem?


Cô bé liến láu:


_ Anh muốn nghe bài gì nào?


_ … hôm trước anh có nghe một bài hát nói gì đó … có đoạn “Bless with the … immortality” thì phải. Em biết bài đó không?


Cô bé nghĩ ngợi một chút rồi gật đầu.

Tài sản của lanhtamkhach

Chữ ký của lanhtamkhach
Trả Lời Với Trích Dẫn