Trên giang hồ, Độc Cô huynh muội và Lữ gia huynh muội cùng nổi danh như nhau, từ lâu đã ngưỡng mộ lẫn nhau. Hôm nay khó khăn lắm mới được dịp Lữ Hồng Xuân đến nhà, mặc dù thiếu Lữ Hồng Thu là một điều đáng tiếc nhưng cũng thật sự rất cao hứng. Đặc biệt Độc Cô Vũ cùng với Lữ Hồng Xuân hai người tâm đầu ý hợp, cùng thấy quý mến nhau, càng đàm luận càng thêm tương đắc. Lữ Hồng Xuân trong lúc chuyện trò cao hứng, cười nói:
"Còn có một diệu sự nữa, để ta nói cho ba vị hay, diệu sự này đúng là bắt nguồn từ Đoàn Khắc Tà."
Sử Nhược Mai không khỏi lại cả kinh, vội vàng hỏi:
"Là diệu sự gì vậy?"
Lữ Hồng Xuân đáp:
"Ta vừa rồi không phải nói qua là Thiết Ma Lặc nói về hôn sự của Đoàn Khắc Tà với ta sao? Sau đó Thiết Ma Lặc đột nhiên ngừng lại, đây là bởi vì Thiết Ma Lặc đã nói mất nhiều thời gian, nhưng mặt khác cũng bởi vì y nhớ tới một việc muốn nhờ ta giúp đỡ. Ta cùng với bọn họ chỉ có hai canh giờ để nói chuyện, Thiết Ma Lặc sợ thời gian không đủ nên gác lại không nói chuyện hôn sự của Đoàn Khắc Tà nữa mà nói sang hôn sự của một người khác."
Độc Cô Oánh đối với hôn sự của người khác thì cảm thấy rất có hứng thú, nàng cướp lời hỏi:
"Là hôn sự của người nào mà cần đến vị đại anh hùng như Thiết Ma Lặc quan tâm cho?"
Lữ Hồng Xuân đáp:
"Là hôn sự của Mưu Thế Kiệt. Nói ra cũng thật khéo trùng hợp, thực sự là không phải một mà là hai, vị cô nương mà Mưu Thế Kiệt thích cũng là nữ nhi của một vị đại tướng quân trong triều đình. Địa vị của vị đại tướng quân này mặc dù không sánh được với Lộ Châu tiết độ sử Tiết Tung nhưng cũng không kém hơn là bao nhiêu."
Độc Cô Oánh cười nói:
"Lữ đại ca đừng có mập mờ nữa, rất cục người đó là ai?"
Lữ Hồng Xuân đáp:
"Người đó chính là nữ nhi của Bác Vọng Thành trấn thủ sử Niếp Phong, là nữ hiệp Niếp Ẩn Nương đại danh đỉnh đỉnh trên giang hồ."
Độc Cô Vũ nói:
"Niếp Ẩn Nương mặc dù là con gái của tướng quân, nhưng nàng ta thường ra ngoài hành hiệp nên cũng có thể coi là một nhi nữ giang hồ, cùng với Mưu Thế Kiệt đúng là xứng đôi vừa lứa."
Lữ Hồng Xuân cũng nói:
"Nhưng rốt cuộc nàng ta vẫn là con gái của tướng quân, Mưu Thế Kiệt rất sợ phụ thân của nàng ta không chịu đáp ứng cuộc hôn nhân này. Tiên phụ và Niếp tướng quân trước đây cũng rất có giao tình, đối với Niếp tướng quân cũng từng có chút giúp đỡ, Thiết Ma Lặc biết được điều này, cho nên y mới nảy ra chủ ý muốn nhờ ta làm mai cho Mưu Thế Kiệt, huynh thấy chuyện này có ổn không?"
Độc Cô Oánh mừng rỡ vô cùng, nàng không giấu được tâm tình kêu lớn:
"Chuyện này hay lắm, chuyện này hay lắm."
Độc Cô Vũ cười hỏi:
"Hôn sự của người khác, sao muội lại cao hứng như vậy?"
Chàng thấy muội muội mình kêu ầm lên như vậy, nên mới có điểm nghi ngờ, lại không biết đó là do Độc Cô Oánh ghen với Niếp Ẩn Nương. Nàng ta vừa nãy nghe Sử Nhược Mai bịa chuyện, đương nhiên coi là thật, tưởng rằng giữa Niếp Ẩn Nương và Sử Nhược Mai có tư tình, trong lòng vì thế đang rất sầu muộn. Lúc này vừa nghe được tình lang của Niếp Ẩn Nương thì ra là Mưu Thế Kiệt, mối bận lòng của nàng nhờ đó mà được cởi bỏ làm sao lại không vô cùng cao hứng. Lữ Hồng Xuân cười nói:
"Rất hay, rất hay, chỉ là thứ nhất, ta không phải ông mai, thứ hai, sau khi tiên phụ tạ thế, huynh muội ta hai người phiêu lãng giang hồ, cũng không muốn qua lại với nhà quyền quý. Đối với Niếp gia cũng không có tới lui."
Độc Cô Oánh vội vàng nói:
"Lữ đại ca, đây là việc tốt giúp người hoàn thành ước nguyện, cho dù rất khó khăn, huynh cũng không nên chối từ."
Lữ Hồng Xuân lại cười nói:
"Chuyện này cũng không thể nói là khó khăn gì, cùng lắm thì cũng chỉ là không làm mai được mối này thôi."
Độc Cô Oánh vội nói:
"Không, không được, Thiết trại chủ đã cẩn trọng nhờ cậy huynh, huynh nhất định phải nghĩ biện pháp để làm mai được chứ!"
Độc Cô Vũ không nhịn được cười, chàng nói:
"Oánh muội, ta xem muội đối với hôn sự này so với Thiết Ma Lặc và Mưu Thế Kiệt quả thực là còn nhiệt tâm hơn."
Độc Cô Oánh chợt nói:
"Sử đại ca, huynh là biểu đệ của Niếp Ẩn Nương, chắc sẽ biết tính cách của phụ thân nàng ta, thích điều gì, ghét điều gì. Huynh hãy nói cho Lữ đại ca tham tường một chút, giúp cho Lữ đại ca có cơ sở mà chuẩn bị, lựa lời Niếp Phong thích nghe mà nói."
Lữ Hồng Xuân ngẩn người ra, y nói:
"Sử đại ca nguyên lai lại là biểu đệ của Niếp Ẩn Nương sao? Vậy đám mai mối này do Sử đại ca đi làm không phải là càng thích hợp hơn sao?"
Độc Cô Oánh nói:
“Chuyện này không được, Sử đại ca từ Niếp gia trốn ra, bây giờ trở về không tiện. Hơn nữa huynh ấy chỉ là tiểu bối, cũng không dám mở miệng."
Lập tức nàng mang câu chuyện mà Sử Nhược Mai bịa ra, có thế nào thì nói ra như vậy. Nguyên lai nàng không muốn cho Sử Nhược Mai và Niếp Ẩn Nương gặp mặt trước khi thành hôn sự, cho nên mới cố thay Sử từ chối nhiệm vụ này. Trong khi Độc Cô Oánh nói "lai lịch" của Sử Nhược Mai ra, Lữ Hồng Xuân lắng nghe hết sức lưu tâm, trong lòng cũng ngầm dấy lên chút nghi ngờ nhưng y cũng không nói ra, chỉ chuyển ánh mắt tới lui trên người Sử Nhược Mai.
Sử Nhược Mai sợ y nghe ra điều gì sơ hở liền vội vàng ngắt lời Độc Cô Oánh, nàng nói:
"Vị Niếp biểu bá này của ta thực sự là một người hào sảng, huynh lần này đến không cần đề cập tới hôn sự trước, mà trước tiên hãy nói nhiều đến vài chuyện hiệp nghĩa của Mưu Thế Kiệt khiến cho Niếp Phong đối với y có hảo cảm, sau đó mới nói tiếp đến hôn sự."
Lữ Hồng Xuân cười nói:
"Thiết Ma Lặc cũng nói như vậy, y còn nói Niếp Phong là người trọng nhất tình nghĩa, tiên phụ từng có ân đối với y, y đối với lời ta nói khả dĩ có thể chịu nghe theo."
Độc Cô Oánh cũng nói:
"Thế này tốt lắm rồi, vậy huynh nhanh nhanh tiến hành đi."
Độc Cô Vũ trách:
"Xem cái bộ dạng nhanh nhảu của muội, may mắn Lữ đại hiệp không phải là người để bụng, nếu không chắc đã nghi ngờ muội muốn đuổi người đi."
Lữ Hồng Xuân cười nói:
"Giờ cũng không còn sớm nữa, ta cũng nên đi là vừa."
Độc Cô Oánh bị ca ca trách móc, nàng có chút ngượng ngùng liền vội vàng nói:
"Lữ đại ca, ta vừa mới nói xong huynh liền đi ngay, như vậy thực sự là huynh đã để bụng. Hãy ngồi lại thêm một lát, cùng với chúng ta nói thêm về các sự kiện mới trên giang hồ."
Độc Cô Oánh lúc đầu đối với Lữ Hồng Xuân không có ác cảm hay hảo cảm gì, thâm chí đối với ánh mắt tinh nhanh của y còn có chút chán ghét, thế nhưng khi nghe y nói phải đi làm mai giúp cho Mưu Thế Kiệt, trong lòng nàng rất cao hứng, bất tri bất giác đối với y lại tỏ vẻ hảo cảm, trở nên ân cần.
Lữ Hồng Xuân thấy nàng núm đồng tiền như hoa, ân cần lưu khách, cũng không biết tại sao trong lòng y cảm thấy khoan khoái không nói nên lời, cho nên cũng không có ý đi ngay nữa, y liền ngồi lại nói:
"Còn có một tin tức nữa, nghe nói Tần Tương sau khi trở lại Trường An, cũng đã triệu tập một anh hùng hội. Nghe nói rằng y nhân vì anh hùng đại hội của Kim Kê Lĩnh mới nảy ra chủ ý này. Dụng ý là nhượng cho bằng hữu giang hồ một con đường không phải gia nhập vào giới lục lâm."
Độc Cô Vũ nói:
"Hiên tại là lúc phiên trấn chuyên quyền, triều đình hôn ám, những giang hồ hào kiệt mang hoài bão vị tất đã chịu nghe lời hiệu triệu của triều đình?"
Lữ Hồng Xuân nói:
"Điều này cũng chưa chắc hoàn toàn như vậy, theo như đệ thấy, những nhân vật trong võ lâm nói chung có thể chia ra làm bốn loại, loại thứ nhất là những nhân vật chánh phái lòng mang hoài bão, loại nhân vật này lại có thể chia ra làm ba nhóm. Một nhóm là không cam chịu để triều đình thu dụng, hơn nữa lại hận các phiên trấn hoành hoành ngang ngược nên sẽ gia nhập vào lục lâm trở thành hiệp đạo, tỷ như là Thiết Ma Lặc và Mưu Thế Kiệt chính là những người như vậy. Một nhóm là những vị du hiệp trong giang hồ không muốn làm cường đạo nhưng cũng không muốn làm quan, tỷ như mấy người Đoàn Khuê Chương Đoàn đại hiệp trước kia hay Thần Cái Vệ Việt bây giờ vậy. Nhân vật đại danh đỉnh đỉnh Không Không Nhi miễn cưỡng cũng có thể xem là thuộc nhóm này."
Độc Cô Oánh chen vào hỏi:
"Không Không Nhi cũng đã cải tà quy chánh rồi sao?"
Lữ Hồng Xuân đáp:
"Không Không Nhi là sư huynh của Đoàn Khắc Tà, người này tính tình cực kỳ cổ quái, từ trước đến nay cũng không hoàn toàn là người trong tà phái, mà là người nửa chính nửa tà. Nghe nói mấy năm gần đây tà khí của hắn đã giảm đi nhiều, cho nên cũng có thể coi là một du hiệp."
Lữ Hồng Xuân nhấp một hớp trà rồi lại nói tiếp:
"Những nhân vật chánh phái mang hoài bão còn có một nhóm nguyện ý cho triều đình thu dụng. Mục đích của bọn họ cũng không phải là để được làm quan mà là muốn nhờ vào chút quan chức để thực hiện hoài bão ấp ủ của mình hoặc là muốn khuông phò vương thất làm suy yếu thế lực phiên trấn. Theo như ta biết, trong võ lâm có không ít những nhân vật như vậy, tỷ như người đã từng giao thủ với Sử đại ca là An Định Viễn vậy.
Độc Cô Vũ nói:
"Ta cũng biết An Định Viễn trước đây khi chưa đầu nhập vũ lâm quân nguyên là một người hiệp nghĩa trên giang hồ, cho nên hôm đó ta phóng thủ tiễn trợ giúp Sử đại ca thoát hiểm cũng chỉ khiến y bị thương nhẹ mà thôi."
Sử Nhược Mai nghe bọn họ đàm thoại mới biết rằng trước khi nàng và Độc Cô Oánh đến nơi thì Độc Cô Vũ sớm đã mang chuyện hôm đó quen biết với mình ra kể cho Lữ Hồng Xuân.
Lữ Hồng Xuân lại nói:
"Loại bằng hữu võ lâm thứ hai là nhưng người vị tất đã có hoài bão gì, nhưng họ cũng là nhân vật trong chánh phái. Loại nhân vật này có thể là hậu nhân nhà quan tướng hoặc võ lâm thế gia, hoặc là người chỉ chuyên tâm luyện nghệ, là người muốn dùng võ công để lập thân. Loại nhân vật này chỉ biết văn ôn võ luyện, bán sức cho vương thất. Còn việc triều đình hôn ám bọn họ hoàn toàn không coi trọng, tỷ như Tần Tương và Uất Trì Bắc là như vậy.
Độc Cô Vũ chen vào:
"Hai người này rất trọng nghĩa khí, hoàn toàn không giống với bọn quan nhân bình thường. Nghe nói rất nhiều lục lâm bằng hữu đối với bọn họ đều bội phục."
Lữ Hồng Xuân nói:
"Không sai, hai vị tướng quân này có thể coi là những nhân vật bạt tụy trong loại người này, nếu như bọn họ không phải hậu nhân của khai quốc công thần đoán chừng cũng sẽ đi làm du hiệp. Hiện tại bọn họ được phong quan làm chức Long kỵ đô úy đương nhiên là trong lòng phải canh cánh khuông phò hoàng thất. Còn nữa, tỷ như Niếp Phong, phụ thân của Niếp Ẩn Nương, ước chừng cũng khả dĩ liệt vào loại nhân vật này."
Độc Cô Vũ gật gật đầu nói:
"Loại nhân vật này, thực sự số lượng cũng không ít."
Lữ Hồng Xuân lại tiếp:
"Loại nhân vật thứ ba là những kẻ bại hoại dùng võ công làm những điều xấu xa. Loại nhân vật này khả dĩ cũng có thể chia làm hai nhóm, một nhóm là những tên xấu xa trong giới lục lâm chỉ biết đốt nhà cướp của, cũng không cần lấy ví dụ về nhóm này. Còn một nhóm là lũ ưng khuyển của các phiên trấn, tỷ như tổng quản Ngoại Trạch Nam của Điền Thừa Tự là Khấu Danh Dương vậy."
Độc Cô Vũ chen vào:
"Lão ma đầu Thất Bộ Truy Hồn Dương Mục Lao cũng thuộc nhóm này, hắn trước đây là một tên độc cước đại đạo, bây giờ nghe nói hắn cũng làm khách quý của Điền Thừa Tự."
Lữ Hồng Xuân nói tiếp:
"Còn có một loại nhân vật nữa, đó là những nhân vật võ lâm ẩn dật, đối với quốc sự cũng đã nản lòng, chỉ muốn như nhàn vân dã hạc, tỷ như là Ma Kính lão nhân, Tây Nhạc Thần Long Hoàng Phủ Tung lão tiền bối ấy."
Độc Cô Vũ nghe y mang các nhân vật võ lâm ra phân tích tường tận, nói đều rất có đạo lý, trong lòng cũng thầm bội phục, chàng liền nói:
"Lữ đại ca kiến thức lịch duyệt, xác thực cao minh hơn tiểu đệ nhiều lắm, cứ theo như vậy thì Tần Tương chủ trì anh hùng hội lần này chắc chuyện sẽ thành."
Lữ Hồng Xuân khách khí vài câu, rồi y lại tiếp tục nói:
"Theo như tiểu đệ thấy, với quan tước và danh vọng của Tần Tương, y đã chủ trì anh hùng hội này thì ngoại trừ những nhân vật ẩn dật ngoài võ lâm ra, còn lại ba loại nhân vật trên đến tham gia nhất định sẽ không ít, chỉ sợ so với anh hùng đại hội của Kim Kê Lĩnh còn náo nhiệt hơn."
Độc Cô Vũ hỏi:
"Đã định thời hạn mở hội chưa?"
Lữ Hồng Xuân đáp:
"Nghe nói là chuẩn bị vào tiết trung thu năm nay sẽ mở tại Ly Sơn Hành Cung."
Độc Cô Oánh nói:
"Từ giờ đến đó chỉ còn có ba tháng, đáng tiếc muội là nữ tử, không tiện xuất đầu lộ diện ở Trường An, bằng không đến xem náo nhiệt cũng hay. Lữ đại ca có định đi không?"
Lữ Hồng Xuân cười nói:
"Ta trước tiên phải đến Bác Vọng gặp Niếp Phong, làm mai giúp cho Mưu Thế Kiệt, sau đó còn phải về nhà một chuyến. Nếu như kịp thời gian ta cũng muốn đến để xem náo nhiệt. Anh hùng hội này, Sử đại ca không tiện đến, huynh muội hai người nếu như có hứng muốn đi, chúng ta sẽ không ngại kết bạn đồng hành cùng đi. Trong anh hùng hội chỉ xem bản lĩnh như thế nào, nam tử đi cũng được mà nữ tử đi cũng được"
Độc Cô Vũ cười nói:
"Ta đã giao thủ với vũ lâm quân, mặc dù lúc ấy có bịt mặt, thế nhưng cũng khó mà không có người nhận ra."
Lữ Hồng Xuân nói:
"Bằng hữu giang hồ của Tần Tương rất nhiều, y cũng biết những điều cấm kỵ của bằng hữu giang hồ, nghe nói y mở anh hùng hội này cũng đã có công văn tuyên bố rõ ràng, những người tham gia bất kể trong quá khứ làm chuyện gì, thâm chí là đã từng đối địch với triều đình cũng sẽ không truy cứu, chỉ cần không gây rối trong Trường An là được. Trong đại hội, người tỷ võ thắng mà không muốn làm quan y cũng sẽ không miễn cưỡng. Năm người chiến thắng đứng đầu, y sẽ chuẩn bị tặng mỗi người một thanh bảo đao và một thớt danh mã. Tiểu đệ cũng không ham muốn những thứ đó, chỉ là đến để mở rộng tầm mắt cũng hay."
Nghe ý trong lời nói của y, thì y rất muốn rủ Độc Cô huynh muội cùng tham gia, Độc Cô Vũ mỉm cười nói:
"Cái này đến lúc đó hãy nói."
Lữ Hồng Xuân có chút thất vọng, y ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi cười nói:
"Không ngờ nói chuyện lại quên cả thời gian như vậy, lúc này ta thực sự cũng phải đi đây."
Độc Cô Vũ biết y có việc bên mình nên cũng không miễn cưỡng giữ lại, chàng chỉ đành dùng trà tiễn khách.
Sau khi Lữ Hồng Xuân rời khỏi, Độc Cô Oánh hỏi:
"Ca ca, muội thực muốn đến Trường An tham gia anh hùng hội, có được không?"
Độc Cô Vũ hỏi lại:
"Muội ư?"
Độc Cô Oánh nói:
"Muội rất muốn được mở rộng tầm mắt, ôi, chỉ tiếc một điều."
Độc Cô Vũ hỏi:
"Đáng tiếc điều gì?"
Độc Cô Oánh đáp:
"Đáng tiếc là Sử đại ca không tiện đi, muội, muội cũng không muốn đi nữa. Đến tham gia thịnh hội này, phải có vài người bạn cùng đi mới được."
Sử Nhược Mai cười nói:
"Lữ Hồng Xuân không phải là ước có hai người cùng đi hay sao."
Độc Cô Oánh nói:
"Muội với y không quen biết, muội không có hứng đi cùng với y."
Độc Cô Vũ lại cười nói:
"Sử đại ca không đi thì muội cũng không đi. Vậy muội không đi, ta cũng không đi nữa."
Huynh muội hai người cùng với Sử Nhược Mai nói chuyện phiếm một hồi rồi mỗi người mới trở về phòng nghỉ ngơi.