Sử Nhược Mai một mình trong phòng, tâm trạng rối bời. Nàng vốn không phải phiền não vì việc tham gia anh hùng hội, mà vì nàng đang nhớ đến Đoàn Khắc Tà.
Nàng nhớ lại mấy lần tương phùng với Đoàn Khắc Tà, vài phen ngộ nhận, bất giác bâng khuâng buồn bã, nàng tự nhủ với mình:
"Ta với y nếu là vô duyên, thì hà cớ gì ông trời lại an bài cho ta và y được sinh ra cùng một ngày, vừa mới sinh ra đã ước định danh phận phu thê? Nếu là có duyên, tại sao cứ mỗi lần gặp mặt đều gây nên một trường phiền não?"
" Y đối với ta có thật lòng yêu thích hay không, hay chỉ bởi vì phụ mẫu chi mệnh mà không dám không theo? Nếu như nói y vô tâm đối với ta, y nghe thấy ta được mang gả cho Điền gia sẽ không lộ ra bộ dạng giận dữ như vậy? Thế nhưng nếu đúng là y có lòng với ta, sau khi ta đã rời khỏi Tiết gia, đã biểu lộ rõ lòng dạ, y sẽ không mỗi lần nhìn thấy ta lại dùng lời lẽ lạnh lùng như vậy!"
"Lữ Hồng Xuân mang tin tức đến đây, nói rằng y hiện đang đi tìm ta, việc này là thật hay giả? Y cùng với muội tử của Lữ Hồng Xuân rốt cuộc là tình cảm nam nữ luyến ái hay chỉ là tình bằng hữu thân thiết?"
"Hừ, còn tính toán gì nữa, ngươi bị y nhục mạ thế vẫn còn chưa đủ hay sao, hắn đối với ngươi như vậy ngươi lại có thể dễ dàng phục tùng hắn hay sao?"
Sử Nhược Mai càng suy nghĩ càng thêm phiền muộn, nàng càng muốn gạt bỏ hình bóng Đoàn Khắc Tà trong lòng lại càng không gạt ra nổi. Bất tri bất giác đã đến canh ba, nàng vẫn ngơ ngẩn, tâm sự rối bời không cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Song cửa sổ phía sau gian phòng này đối diện với hoa viên, từ cửa sổ nhìn ra ngoài chỉ thấy trăng sáng mênh mang, hồ sen như một tấm gương, cây hoa, đá tảng dưới ánh trăng mông lung tựa như được phủ lên một lớp sương nhè nhẹ, càng khiến cho cảnh sắc tăng thêm vẻ đẹp u buồn, khiến người thêm nghĩ ngợi mông lung. Ở giữa vườn, bên trong tiểu lâu ánh đèn mờ mờ ẩn hiện, đó chính là lâu phòng của Độc Cô Oánh.
"Nguyên lai là nàng cũng chưa đi ngủ," Sử Nhược Mai lại không khỏi nghĩ đến Độc Cô Oánh, nghĩ đến nàng ta đối với mình một lòng tình ý, bất giác nàng lại cười thầm: "Tài hoa kiến thức, nhân phẩm võ công của Độc Cô cô nương đều là hiếm có, đáng tiếc ta sinh ra lại là một nữ nhân, không có phúc phần hưởng được ân của mỹ nhân. Huynh muội hai người bọn họ mặc dù đối với ta rất tốt, nhưng ta cũng không thể ở mãi trong nhà họ được. Ừ, mà vết tiễn thương của ta cũng đã hoàn toàn bình phục, cũng nên đi thôi."
Sử Nhược Mai vốn định lặng lẽ rời đi, trước khi đi sẽ lưu lại cho Độc Cô Oánh một phong thư nói rõ ràng chân tướng nhưng lại nghĩ đến mối chân tình của Độc Cô Oánh đối với mình, nếu nàng rời khỏi như thế thì dường như lại là bất cận nhân tình. Trải qua mấy ngày ở chung, nàng đối với Độc Cô Oánh thật sự cũng là không nỡ rời đi. Sử Nhược Mai nghĩ ngợi một hồi, đột nhiên nàng nghĩ ra một chủ ý tinh nghịch, "Không bằng ngay lúc này, ta nhân cơ hội nàng còn chưa ngủ, đến phòng gặp nàng, nàng thấy ta nửa đêm canh ba đi đến nhất định sẽ hoảng sợ, hà hà, chờ đến khi nàng nổi giận ta sẽ nói thật chân tướng cho nàng biết. Hà hà, khi đó không biết nàng sẽ thất vọng hay vẫn còn vui vẻ đây?"
Nàng tưởng tượng ra vẻ mặt xấu hổ của Độc Cô Oánh khi biết được chân tướng, càng nghĩ lại càng thấy đắc ý, vì vậy nàng lập tức khoác áo bước xuống giường, quyết định không lưu lại thư mà một mình tiến đến khuê phòng của Độc Cô Oánh.
Sử Nhược Mai nương theo ánh trăng sáng, rẽ hoa gạt liễu, hướng góc hồng lâu đi tới. Khi nàng đến gần, thấy có hai bóng người một nam một nữ hắt lên tấm lụa xanh trên song cửa. Nam nhân kia chính là ca ca của Độc Cô Oánh - Độc Cô Vũ. Sử Nhược Mai nghĩ thầm: "Hóa ra là huynh muội hai người bọn họ vẫn còn nói chuyện, hèn chi mà nàng ta chưa đi ngủ, như vậy ta cũng không tiện vào."
Sử Nhược Mai đang muốn rời đi, chợt nàng nghe trong phòng tiếng Độc Cô Vũ vọng ra:
"Muội muội, đây là việc chung thân đại sự của muội, muội nên cẩn thận mới được."
Sử Nhược Mai nghe thấy câu này, trong lòng lại thầm buồn cười, muốn nghe xem hai huynh muội bọn họ còn tiếp tục nói gì, nhất thời cũng chưa muốn rời đi ngay.
Độc Cô Oánh im lặng không lên tiếng. Qua một lúc lâu lại nghe thấy tiếng Độc Cô Vũ nói:
"Nói ra, Lữ gia và chúng ta là môn đăng hộ đối, võ công, nhân phẩm của Lữ Hồng Xuân muội đều biết rõ, muội với y kết hợp với nhau cũng không có gì là mất mặt."
Sử Nhược Mai nghe thấy lời này, nằm ngoài dự liệu của nàng, thầm nghĩ: "Nguyên lai không phải nói đến ta, ca ca nàng muốn đem nàng gả cho Lữ Hồng Xuân, điều này thật vừa khéo giúp ta giải mở nan đề. Chỉ tiếc là Lữ Hồng Xuân mặc dù không tệ, nhưng muội muội y đúng là người rất khó sống chung. Độc Cô tỷ tỷ nếu gả qua Lữ gia, chỉ sợ sẽ không chịu nổi tính khí của cô em chồng."
Tâm niệm của nàng còn chưa dứt, đã nghe thấy Độc Cô Oánh hỏi:
"Thế nào, Lữ Hồng Xuân đó hôm nay đến nhà chúng ta chính là để tự cầu thân cho mình à?"
Độc Cô Vũ cười nói:
"Tuy không phải cầu thân, nhưng cũng là làm thân mà đến!"
Độc Cô Oánh tựa hồ có chút bực tức, nàng sẵng giọng:
"Sự việc xảy ra rồi mới nói, mạo mạo muội muội tìm đến làm thân, vậy là sao? Sớm biết như vậy muội đã không thèm ra mặt."
Độc Cô Vũ nói:
"Không, việc này trước đó đã nói qua rồi, bất quá ta chưa kịp nói lại với muội thôi. Lần này ta rời nhà, gặp được Phong Cái Vệ Việt, vị lão tiền bối này luôn luôn thích quản chuyện không đâu, người lôi ta lại hỏi han, còn hỏi tới cả muội. Lão tiền bối nói chúng ta là huynh muội song hiệp, Lữ gia cũng là huynh muội song hiệp, nếu như được kết thành nhân duyên chẳng phải là giai thoại võ lâm sao?"
Độc Cô Oánh sẵng giọng:
"Lữ Hồng Xuân có một muội tử, huynh bắt cô ta về đây mà kết duyên."
Độc Cô Vũ liền đỏ mặt, nguyên lai là Phong Cái Vệ Việt lúc đó cũng có đề nghị như vậy, muốn huynh muội hai nhà bọn họ cùng kết thành lương duyên. Độc Cô Vũ có chút ngượng ngập, chàng xấu hổ nói:
Đang bàn chuyện hôn sự của muội, muội kéo ta vào làm gì?"
Độc Cô Vũ lại nói tiếp:
"Lão tiền bối nói: 'Các ngươi nếu như có ý muốn, ta sẽ đi tìm Lữ Hồng Xuân kêu hắn đến nhà các ngươi để cho muội muội ngươi xem mặt”. Vị lão tiền bối này luôn điên điên khùng khùng cho nên ta cũng không biết là người nói giỡn hay nói nghiêm túc. Lúc ấy ta mới đáp rằng: “Lữ gia song hiệp vãn bối nghe danh đã lâu, nếu như được gặp gỡ thì thật là may mắn. Thế nhưng hôn nhân đại sự không phải trò đùa, vãn bối không dám tác chủ cho muội muội, Lữ đại hiệp nếu chịu quang lâm hàn xá, vãn bối sẽ lấy lễ tiếp đãi, còn về phần hôn sự, sợ rằng cần chờ cho bọn họ sau khi quen biết nhau thì mới nóiđược.'"
Độc Cô Oánh thở dài một hơi rồi nói:
"Đúng lắm, lời này của huynh thật là khéo léo và thỏa đáng."
Độc Cô Vũ nói:
"Ta chỉ nghĩ là lão tiền bối nhất thời nói đùa nên cũng không lưu tâm. Sau khi trở về lại vội vàng trị thương cho Sử đại ca, vì vậy cũng quên không nói lại với muội. Không ngờ hôm nay Lữ Hồng Xuân quả nhiên đến thật. Trước khi hai người đi ra, y đã nhiều lần hỏi về muội, y vốn là người hào sảng, thế nhưng khi muội đến nơi thì lại mất đi sự nhanh nhẹn, ngẩn nga ngẩn ngơ, lộ ra thần tình xấu hổ. Ta cũng đã tiên liệu trước vài phần là Phong Cái Vệ Việt sớm đã nói với y. Hôm nay y đến thực sự là để làm thân. Muội muội, muội có để ý thấy y nhìn lén muội không?"
Độc Cô Oánh nói:
"Muội chính là chán ghét ánh mắt của hắn."
Độc Cô Vũ cười nói:
"Ta biết có một người mà muội không chán ghét, muội còn muốn thân cận với người ta nữa."
Độc Cô Oánh giận dỗi:
"Sử đại ca đang bị bệnh, huynh ấy là do huynh đưa về, muội giúp huynh chiếu cố chăm sóc, huynh không cảm kích muội thì thôi còn quay ra giễu cợt muội."
Độc Cô Vũ cười nói:
"Chỉ sợ là muội còn phải cảm kích ta. Muội muội, tâm sự của muội ta còn nhìn không ra sao? Nói ra cũng kỳ lạ, Sử đại ca cùng ta lạ lùng khó hợp, thế nhưng cùng muội lại đúng là vừa thấy đã hợp duyên, chà, có lẽ đây cũng là thiên ý, bất quá, bất quá...."
Độc Cô Oánh vốn đang cúi đầu xuống, lúc này đột nhiên ngẩng mặt lên hỏi:
"Bất quá cái gì?"
Độc Cô Vũ chậm rãi nói:
"Sử đại ca mặc dù rất tốt, thế nhưng lai lịch không rõ ràng, còn chi tiết về Lữ gia thì chúng ta lại biết rõ."
Độc Cô Oánh nói:
"Lai lịch không rõ ràng là thế nào? Thân thế của huynh ấy sớm đã nói với muội rồi."
Độc Cô Vũ nói:
"Ta vẫn còn có một điểm nghi ngờ."
Độc Cô Oánh bực tức:
"Huynh thì rất hay nghi ngờ, còn muội tin tưởng lời huynh ấy nói."
Độc Cô Vũ trịnh trọng nói:
"Muội muội, hôn nhân đại sự không phải chuyện nhỏ. Muội đã định chủ ý thì hãy nói cho huynh biết, để huynh còn hồi đáp với người ta."
Độc Cô Oánh đáp:
"Tốt, huynh hãy hồi đáp với người ta, nói là, nói là..."
Độc Cô Vũ hỏi:
"Nói là thế nào?"
Độc Cô Oánh đỏ bừng cả khuôn mặt, đột nhiên nàng một hơi nói ra:
"Nói là muội đã được gả cho người khác, Lữ gia đã đến chậm một bước rồi."
Độc Cô Vũ ngẩn người, chàng nhẹ giọng hỏi:
"Muội cùng với Sử đại ca đã tự đính ước chung thân rồi sao?"
Độc Cô Oánh đáp:
"Ôi, ca ca, huynh thật là thông minh cả đời mà nhất thời hồ đồ, đây chỉ là tạm thời mượn cớ để từ chối Lữ gia mà thôi."
Độc Cô Vũ nghiêm sắc mặt nói:
"Muội muội, muội nói là tạm thời mượn cớ, ta thấy là trong lòng muội sớm đã nguyện ý được gả cho Sử đại ca rồi, chỉ còn thiếu chưa có người mai mối. Tốt, ta hỏi muội lại một lần nữa, muội đã từng suy nghĩ cặn kẽ chưa? Muội cho rằng Sử đại ca đáng tin cậy hơn Lữ Hồng Xuân, có thể hơn được ba phần chăng?"
Độc Cô Oánh cố lấy dũng khí dứt khoát nói:
"Văn tài võ nghệ của Sử đại ca đều xuất sắc, vị tất đã thua kém Lữ Hồng Xuân. Nhún nhường một bước mà nói, cho dù là không bằng được thì muội và huynh ấy cũng đã quen thuộc, tính tình tương hợp, cho dù Lữ Hồng Xuân kia mạnh hơn huynh ấy cả mười phần, muội, muội..."
Độc Cô Vũ cười nói:
"Muội cũng tình nguyện chọn Sử đại ca đúng không."
Độc Cô Oánh cúi đầu không nói, coi như đã thừa nhận là chàng nói đúng.
Độc Cô Vũ chợt hỏi:
"Làm sao muội biết Sử đại ca võ nghệ cao cường? A, hôm nay các người khi cùng ra gặp khách thì đều mang theo bội kiếm, có phải hai người đã so kiếm trong hoa viên không?"
Độc Cô Oánh nói:
"Đúng vậy, huynh mới chỉ biết kiếm pháp của huynh ấy cao siêu còn chưa biết kiếm pháp của huynh ấy chính là kiếm pháp chân truyền của Diệu Tuệ thần ni đó!"
Độc Cô Oánh liền nói về kiếm pháp của Sử Nhược Mai, nói đến mặt mày hớn hở, nàng vừa nói vừa khoa tay diễn lại từng chiêu từng thức mà Sử Nhược Mai sử ra, tán dương không ngớt. Độc Cô Vũ lưu thần lắng nghe, thỉnh thoảng lại kêu lên kinh ngạc " À à, ừ ừ."
Độc Cô Vũ nói:
"Kiếm pháp của Diệu Tuệ thần ni lại truyền cho một nam tử, điều này thật là một chuyện kỳ lạ không ngờ được!"
Độc Cô Oánh lại nói:
"Là do biểu tỷ Niếp Ẩn Nương của huynh ấy lén dạy riêng cho huynh ấy."
Nàng liền mang câu chuyện Sử Nhược Mai bịa ra thuật lại một lần cho ca ca mình. Trên mặt Độc Cô Vũ càng ngày càng hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Độc Cô Oánh nói: "Ca ca, huynh sao vậy? Có phải huynh hoài nghi huynh ấy và Niếp Ẩn Nương có tư tình sâu sắc không?"
Độc Cô Vũ cười nói:
"A di đà phật, tội lỗi, tội lỗi! Muội không nghe Lữ Hồng Xuân nói sao, Niếp Ẩn Nương với Mưu Thế Kiệt hai người thương yêu nhau, Thiết Ma Lặc bọn họ cũng đều biết cho nên mới nhờ cậy Lữ Hồng Xuân đi làm mai mối. Niếp Ẩn Nương là cân quắc anh thư, nữ trung hào kiệt làm sao có thể dụng tình bất chính được?"
Độc Cô Oánh nói:
"Như vậy sao huynh vẫn còn có vẻ mặt kinh ngạc thế? Thành thật mà nói lúc đầu muội cũng có chút nghi ngờ, sau lại nghe tin tức mà Lữ Hồng Xuân đưa tới thì không còn suy nghĩ nữa."
Độc Cô Vũ trầm ngâm một hồi lâu, rồi chậm rãi nói:
"Muội muội, muội tin tưởng lời y nói chứ?"
Độc Cô Oánh mở to hai mắt hỏi:
"Gì cơ?"
Độc Cô Vũ nói:
"Bên trong còn có một điểm đáng ngờ."
Độc Cô Oánh vội vàng hỏi:
"Điểm gì đáng ngờ?"
Độc Cô Vũ đáp:
"Kiếm pháp của Diệu Tuệ thần ni chỉ truyền cho nữ chứ không truyền cho nam, đây chính là cấm điều của môn phái. Niếp Ẩn Nương mặc dù đối với y có đoái hoài đến tình tỷ đệ cũng không dám vi phạm cấm điều mà lén truyền thụ kiếm pháp cho y."
Độc Cô Oánh nghe ca ca nói như vậy, cũng hiểu ra trong này còn có điểm kỳ lạ, nàng chần chừ nói:
"Có lẽ, có lẽ là do Niếp Ẩn Nương thuở nhỏ vô tri, trong lúc chơi đùa cao hứng cùng với biểu đệ nhất thời đã quên mất cấm điều."
Độc Cô Vũ lắc lắc đầu:
"Ta tuy chưa từng gặp mặt Niếp Ẩn Nương nhưng nghe người ta nói, nàng là một nữ tử rất hiểu biết, bằng không Mưu Thế Kiệt cũng không thích nàng. Cấm điều của sư môn khẩn yếu đến mức nào, cho dù nàng ta tuổi nhỏ, đối với chuyện như vậy quyết không thể không biết."
Độc Cô Oánh lại nói:
"A, muội nhớ ra rồi, huynh ấy có nói qua, Niếp Ẩn Nương mỗi ngày đều luyện kiếm trong hoa viên, huynh ấy thường ở bên quan sát."
Độc Cô Vũ nói:
"Kiếm thuật của Diệu Tuệ thần ni tinh thâm kỳ ảo đến nhường nào, nếu không có danh sư chỉ điểm cho dù có thông minh tuyệt đỉnh chỉ sợ có học trộm cũng không nổi. Y nói với muội là học trộm sao?"
Bản thân Độc Cô Oánh cũng là một hành gia kiếm thuật, nàng biết rõ học kiếm pháp gian khổ thế nào, lúc này mới nghĩ Sử Nhược Mai khi ấy nói thật hết sức hàm hồ, dường như lúc đầu nói là ở bên cạnh xem trộm, sau đó thì lại là được Niếp Ẩn Nương chỉ điểm. Độc Cô Oánh vì có mối chung tình với Sử Nhược Mai nên đối với lời nói của nàng căn bản chưa từng xét đoán, lúc này được ca ca nhắc nhở, trong phút chốc bỗng nảy sinh nghi vấn.