Chapter XI: ... some reasons.
Nó thích nơi này. Ánh sáng không quá mạnh, tiếng nhạc dịu dàng thư giãn. Phòng giải trí của VKG khá là đơn điệu, chỉ có vài bộ bàn ghế và một cái bar nhỏ ở góc phòng. Nhưng hay nhất là căn phòng làm cho mọi người ở trong nó cảm thấy thoải mái, mọi người đến chỉ để tán gẫu, bàn chuyện – chắc đó cũng là chức năng chính của phòng giải trí.
Mỹ Xuân trông cũng thích phòng này lắm. Cô bé chằm chặp kéo nó đến quầy bar để thử mấy món rượu chè của dân Killer, vì cô thú thật là chỉ mới uống rượu hai hay ba lần gì đó trong đời. Nó nghe cũng khó tin quá, nhưng cũng không thắc mắc gì.
Chapter XI: … some reasons.
_ Hai người uống gì? – ông chủ vừa lau lau mấy cái ly vừa hỏi bọn nó.
_ Cho con một rhum đá pha chanh! – cô bé hào hứng.
_ Cho tôi … ờ … một ly sữa vậy. – nó nói.
_ Tôi không bán rượu cho trẻ em đâu nhé! – ông chủ bar nhìn Mỹ Xuân gườm gườm
– cô bé có uống được không đấy?
_ Cái đó … con kiu cho anh này chứ bộ! – cô bé chỉ tay qua nó chống chế. – con thì chỉ uống sữa thôi!
Ông chủ thôi không hỏi nữa và bắt đầu lấy mấy món uống, tuy nụ cười cầu tài của Mỹ Xuân không khiến ông tin bọn nó mấy. Khi mấy ly nước vừa được dọn ra, cô bé len lén canh ông chủ rồi giật ly rhum bên bàn nó hớp liền mấy hớp và nhanh chóng để lại chỗ cũ, làm nhanh đến mức mém bị sặc rượu ra cả đường mũi. Nuốt xong mấy ngụm rượu, trông Mỹ Xuân tươi tỉnh ra, hai má cô bé hơi ửng hồng lên, hít hà trông có vẻ thích chí lắm. Nó chẳng biết cái ly đó có mùi vị thế nào, nhưng nhìn nét mặt hớn hở của cô thì chắc cái món đó cũng đáng để thử lắm! Nhưng nó vừa hớp lấy một miếng thì …
_ Hai người làm cái gì ở đây vậy?
Nó giật mình phun sạch cái chỗ rhum vừa uống, còn Mỹ Xuân suýt bật ngửa ra, bất ngờ như bị ai đó bắt quả tang đang làm gì đó lén lút bậy bạ lắm. Nhìn thì thấy, Jenny trông có vẻ không được hài lòng lắm khi thấy tụi nó ngồi nhấm nháp mấy thứ đồ uống thế-này tại một nơi như-thế-này. Mỹ Xuân lấm lét nhìn Jenny, tay chỉ nó lia lịa như thể cái ý vào đây là của nó vậy.
_ Thật là … Jackie? Cho tôi một ly – cô gọi ông chủ bar. – như cũ.
_ Ok! Calvados cho quí cô.
_ Không ai bảo cậu không nên uống rượu à? – Jenny quay sang nó – tôi thì chỉ sợ cồn làm sai thí nghiệm của Allen nên nhắc thế thôi.
Đúng là nó chẳng nghe “ông già” nói gì về việc này nên mới vô tư vào đây. Nhắc Allen nó nhớ cái chuyện anh ta mới nói nó nghe hôm trước.
_ Nghe nói chị cũng có anh trai cũng bị biến thành ma cà rồng hả? – nó hỏi bâng quơ.
_ Hở? – Mỹ Xuân nhướn mày lên ra ý ngạc nhiên, cô bé không nói năng gì được vì đang vừa canh ông chủ vừa hớp thêm rượu.
Cộp.
Nó vừa nghe tiếng ly calvados chạm mặt bàn thì Jenny đã vừa đến sau lưng Mỹ Xuân đang cầm ly rượu đá, và bằng một động tác nhanh gọn, cô lật ngửa đáy ly rhum lên, dốc toàn bộ chỗ rượu vào miệng cô bé. Xem chừng cô tiểu thư nhí chưa nuốt hết rượu, Jenny vỗ “bóc” một cái vào lưng Mỹ Xuân và chỉ cần nghe một tiếng “ực” nhỏ xíu nó cũng đoán được chỗ chất lỏng đó đã chảy hết vào bụng cô bé. Thế là rất nhanh – chừng ba phút, hai má của cô bé vốn đã hơi hồng vì chỗ rượu trước giờ đỏ bừng lên, hai mắt mờ đi, díu lại, rồi cô lăn đùng ra bàn, vẻ mặt có vẻ khoan khoái ra.
_ Ai nói cho cậu về việc đó? – Jenny nhìn nó trừng trừng như nhìn kẻ thù.
Ui, trông cô nàng dữ dằn quá! Nó cứ tưởng như nếu nó không “nhả” ra tên một người nào đó thì cô gái sẽ dùng ly calvados để bịt miệng nó, giống như cô đã làm với Mỹ Xuân. Nghĩ đến đó tự dưng nó thấy lạnh sống lưng. Ai mà biết khi nó xỉn quắc cần câu rồi thì cô sẽ làm gì tụi nó, chặt đầu phanh thây hay bịt mũi bịt mõm cả hai lại mà quẳng vào cái xó xỉnh nào đó?
_ Cái đó … Allen có nói qua …
_ Allen! … - cô thở dài, ngồi phịch xuống ghế – anh ta còn nói gì về tôi nữa?
_ Chẳng gì nữa cả. – nó đánh liều hỏi tới – Nhưng còn chuyện anh trai chị là sao?
Jenny nhìn nó đăm đăm, rồi hỏi một câu:
_ Nếu có ai hỏi về việc cậu thành vampire, cậu có muốn kể không?
Ờ thì … chắc chắn là không rồi. Trên đời có ai khi không nhắc đến quá khứ của người khác làm gì, đặc biệt là khi quá khứ đó chẳng mấy tốt đẹp … chẳng có gì tốt đẹp …
Nhưng mà nó sao thế này? Chẳng phải đã tự hứa rằng sẽ không để quá khứ ám ảnh nữa sao?
Nếu thế thì nó có nói ra hay không cũng đâu có sao? Ít ra nó cũng có thể chứng minh
– ít ra là cho bản thân nó thấy – rằng quá khứ không thể ngăn nó tiếp tục cuộc sống hiện tại …
_ Tôi bị một người bạn của ba tôi tấn công khi còn nhỏ. Chẳng ai biết hắn trở thành ma cà rồng từ khi nào, chẳng ai tự hỏi vì sao hắn bỗng nhiên cư xử lạ lùng đến vậy, cho đến khi … - nói ra chẳng dễ chút nào, bỗng dưng nó thấy ngột quá – tôi bị hắn hút máu.
Thật kì lạ là nó vẫn có thể nhớ được khuôn mặt người đàn ông đó khi biến dạng trở nên sần sùi gớm ghiếc đến như thế nào, trong khi đến cả gương mặt của cha mẹ nó còn không nhớ được. Đôi khi vị thần thời gian tinh nghịch lấy đi của người ta những thứ quí giá nhất, và để lại những thứ … đen tối nhất …
“đêm Giánh sinh không có tuyết – Giáng sinh nhiệt đới không có tuyết. Không có tuyết thì không thể thành Giáng sinh trắng như những nơi khác … nhưng có đủ máu để nhốm đỏ Giáng sinh đó … Giáng sinh của nó …
Nó chưa bao giờ thấy nhiều máu đến như vậy … máu của nó … người nhà đã phát hiện ra nó và cứu nó kịp thời, nhưng cứu nó để làm gì? Để rồi mấy tháng sau họ đành thừa nhận là không thể chữa trị cho nó, rồi bỏ rơi nó một mình ở cái thành phố quỉ quái này? Nó cũng chẳng biết ra sao nữa … nó đã không đủ can đảm để tự tử, nó đã oán trách những người cố cứu chữa nó … rằng sao không để nó chết luôn đi? Có khi đó lại là ý hay, còn hơn để nó sống thế này …”
_ Vậy à?
Nó giật mình. Chẳng biết làm sao mà nó lại lẩm bẩm nói hết những ý nghĩ trong đầu. Jenny cũng đã nghe hết và không nói gì, tay mân mê cái ly thủy tinh.
_ Đôi khi bản năng không hoàn toàn kiểm soát, chúng tôi vẫn có thể để cho nạn nhân sống sót – nó nói – nhưng chúng tôi buộc phải rút hết máu của họ. Thật kinh khủng và tàn nhẫn khi phải chứng kiến việc đó bằng lý trí con người, nhưng nếu chúng tôi không làm như vậy thì sau này, khi đã trở thành vampire thì họ sẽ càng oán giận chúng tôi hơn …
Nó quyết định nói hết suy nghĩ của mình.
_ … bản thân chúng tôi cũng không muốn họ trải qua những gì chúng tôi phải trải qua. Đó là giao ước ngầm của những vampire vẫn còn quan tâm đến cuộc sống loài người.
Nó nhìn Jenny dò xét, chờ đợi một điều gì đó – một câu nói, câu nhận xét, có khi chỉ là một ánh mắt hoài nghi, một cái cười khinh bỉ - nhưng không có gì xảy ra cả. Cô quay sang, bắt gặp ánh nhìn của nó, quay lại nghịch mấy viên nước đá và buông cho nó một câu:
_ Ngốc!
_ ?
_ Tôi có hỏi đâu mà cậu ngồi đây kể lể?
_ Nhưng chị … - nó cố vớt vát – chẳng lẽ chị không muốn kể cho tôi nghe cái gì đó?
Jenny nhìn nó (lại nhìn!), nhíu mày suy nghĩ rồi khẽ lắc đầu, tay lại mân mê cái ly thủy tinh bây giờ trống rỗng chỉ còn nước đá. Ông chủ quán – bây giờ là Jackie – ngó thấy cái ly rỗng, ra ý hỏi cô có muốn thêm rượu chăng. Ông rót một mạch đầy ly sau cái gật đầu hờ hững của cô, rồi nhìn Mỹ Xuân một cách khó chịu, lầm bầm những tiếng gì đó trong miệng mà nó nghe loáng thoáng như “con nít thời nay thật là …”
Nó chẳng biết thông lệ ở đây là như thế hay không nhưng ai nói chuyện với nó cũng phải đợi nó chờ chán chê rồi mới mở miệng, giống như Allen hôm trước …
_ Anh ấy là một người tốt.
… nhưng những câu chuyện thường rất thu hút nó. Hiểu thêm điều gì đó về người khác âu cũng là việc cần thiết, nhất là khi nó đã không tiếp xúc với con người bình thường từ lâu lắm rồi.
_ Phải, anh ấy giống như người anh cả của chúng tôi. Một mẫu người mạnh mẽ mà chúng tôi có thể tin tưởng và nương tựa, ngoài các xơ ra.
_ “chúng tôi” …?
_ À … đâu phải ai cũng may mắn như cậu, còn có cha có mẹ? Tôi lớn lên ở trại trẻ mồ côi của các xơ thánh xứ. Cha mẹ tôi chết trong thời kì Thiện Ác phân tranh – cô day day sống mũi – nhưng lúc đó tôi còn quá nhỏ nên cũng chẳng biết gì. Những gì tôi biết về cha mẹ là nhờ các xơ kể lại.
Chắc nhớ lại việc này cũng chẳng dễ dàng gì, nó thấy hai mắt Jenny ươn ướt. Đời có mấy ai sống được dễ dàng? Không khi này thì khi khác, ta đều gặp những biến cố này nọ có thể bẻ cuộc sống của ta theo nhiều hướng mà đôi khi những người quen sống đời bình thường khó mà tưởng tượng ra được.
_ Chị gặp anh ấy trong trại trẻ mồ côi?
_ Phải. – Jenny mỉm cười, nét mặt cô dãn ra – anh ấy tính tình hơi nổi loạn nhưng rất tốt bụng. Không bao giờ anh để cho đàn em của mình bị thiệt thòi đứa nào. Có lẽ vì chúng tôi đều là những đứa trẻ đồng cảnh ngộ, nên chúng tôi dễ dàng thấu hiểu và cảm thông nhau hơn chăng? Nhưng … anh ấy lại bị biến thành ma cà rồng …
Nó biết đằng sau cái câu bỏ lửng ấy là gì. Những khuôn mặt đau khổ, những con người bị dằn vặt về tai nạn của người thân, nó đã từng chứng kiến, nhưng …
_ … sao chị lại làm vampire killer? Chị không muốn giết anh ta đấy chứ?
_ Tất nhiên là không! Hỏi ngốc thế? – Jenny nạt nó – tôi chỉ muốn chắc chắn rằng khi gặp lại thì mình có đủ khả năng khống chế anh ấy thôi. Thật tình … từ khi đó anh ta bỏ đi đâu biệt tích, chẳng thấy tăm hơi đâu cả.
_ Đó cũng là điều dễ hiểu – nó buột miệng – anh ta không muốn liên lụy đến người thân …
_ Có bao giờ mấy người chịu hiểu cho là dù mấy người có biến thành cái giống gì đi chăng nữa thì vẫn còn những người khác quan tâm lo lắng cho mấy người không? – cô mắng nó một mạch – Bỏ cái lòng cao thượng hão đó đi! Chỉ cần đeo vòng kiểm soát, uống máu động vật khác giống như cậu đang làm nè! Có gì khó đâu? Tại sao cứ phải …
Gương mặt của Jenny đỏ lên vì tức giận, nhưng nó càng nhìn càng thấy giống như cô đang muốn khóc thì hơn. Có lẽ cô gái cũng đoán được điều nó thấy nên từ từ ngồi xuống lấy lại bình tĩnh mà làm tình làm tội ly calvados.
Nó chưa bao giờ nghĩ giống Jenny. Phải, nó chưa bao giờ nghĩ như vậy cả. Làm sao nó biết khi bỏ nó tại nơi này ba mẹ nó đã đau khổ như thế nào, lo lắng ra sao? Làm sao nó biết được những cơn giày vò mà họ phải nếm trải? Có khi nào họ buộc phải bỏ nó mà không có sự lựa chọn? Họ có thật sự muốn thế không?
Nó chẳng bao giờ biết được …
…
_ … cậu biết gì về Thánh địa Ánh Dương? – Jenny vẫn không nhìn nó.
_ Thánh dịa Ánh dương … nơi đó ở phía nam thành phố, người ta đồn là có Phượng hoàng tới đó sống mỗi mùa đông về, nhưng chẳng ai biết được chắc chắn. Họ chỉ có thể đoán này đoán nọ, vì trong Thánh địa lúc nào cũng có một vầng hào quang tỏa sáng. Thế nên người ta gọi đó là Thánh địa Ánh Dương.
_ Thế à? – lại chọc khoáy mấy viên nước đá. Có vẻ như tiếng kêu lanh canh của chúng làm cô nguội đi phần nào. – cậu biết làm sao để vào đó không?
_ Hơi khó – nó thừa nhận – dạo gần đây bọn chúng lập một khu vực gọi là Vành chắn Đen ngăn cách Thánh Địa với khu vực bên ngoài. Đó giống như một khu vực quân sự do chúng quản hết từ đầu đến đuôi.
_ “bọn chúng” nào kia?
_ À … bọn vampire ác, những kẻ khác chúng tôi vốn chỉ kiếm mồi để sống, bọn chúng săn người một cách có tổ chức nhằm thỏa mãn thú tính và phô trương thanh thế.
_ Nói chung là cậu biết đường vào Thánh Địa chứ?
_ Tôi có đến đó vài lần, tất nhiên là trước khi khu Vành chắn Đen được thành lập.
_ Tốt! – Jenny nốc cạn ly rượu, đứng dậy – sáng mai chúng ta sẽ đến Thánh địa Ánh Dương.
|