Ðề tài: It's A Vampire Story
Xem bài viết đơn
  #14  
Old 30-04-2009, 09:50 AM
lanhtamkhach lanhtamkhach is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts

Chapter XII: Sunshine Sanctuary.













Mọi thứ đều đã được chuẩn bị kĩ càng: súng ống đạn dược của Jenny, một cái hộp kim loại để chứa những mẫu vật cho Allen nghiên cứu, một cái túi cứu thương mini “ông già” đưa cho có mấy ống thuốc kháng nọc phòng khi Jenny bị cắn phải. Bọn nó đang kiểm tra lại lần cuối thì Terosa bước vào phòng:


_ Chào mọi người! – cô tươi cười chào – Hôm nay mọi người đến Thánh địa à?


Nó đã gặp Terosa từ mấy ngày trước, và theo nó thấy thì đó là mẫu người khá dễ chịu, nói chuyện khá duyên và dễ gần gũi, mặc dù cô biết nó là vampire. Terosa là mẫu phụ nữ vừa xinh đẹp vừa tài năng. Người ngoài nhìn vào sẽ công nhận ngay rằng họ bị cuốn hút bởi nét đẹp cổ điển nhưng không lỗi mốt, nhưng họ sẽ còn ngạc nhiên hơn khi biết cô là người trưởng hội tài ba và thông minh của Vampire Killer Guild.


Hôm nay cô đi cùng với một người nữa, mà nó nhận ra là anh chàng điển trai hôm trước Mỹ Xuân “ôm nhầm”. Cô giới thiệu:


_ Đây là Randall McTyler, giám sát viên của chính phủ, tình nguyện đi theo giúp đỡ các em trong chuyến đi này. – đoạn Randall cười chào.


_ Thế này là thế nào hả chị? – Jenny kéo Terosa ra góc phòng hỏi, có vẻ không hài lòng – sao lại cho thêm người lạ mặt đi chung? Em có biết gì về anh ta đâu?


_ Thật tình là chị cũng không ưa lắm cái tay đó! – Cô gái tóc đen thì thầm –cứ để “hắn” lởn vởn vòng quanh thì chị khó chịu lắm! Thôi thì hai đứa cứ dắt “hắn” theo, có gì cứ bỏ “hắn” chết quách ở đâu đó cũng được, có khi lại khỏe cho bọn chị!


_ Chị ghét anh ta thế nhỉ? – Jenny phì cười – thôi được rồi, em cứ cho anh ta theo vậy.


Chapter XII: Sunshine Sanctuary.


Chỉ mất khoảng một giờ đi bộ, cả ba đã đến trước cổng Thánh địa. Chuyến đi cũng khá dễ chịu, vì tụi nó đi vào bổi sáng nên không gặp trở ngại gì, chỉ có hai tên vampire đang canh Vành chắn Đen bị hạ dễ dàng vì đang buổi sáng nên chúng không dám liều mạng bung quần áo bảo hộ ra để biến hình. Phần thì Randall cũng là người hiểu biết, nói chuyện với anh ta nó cũng thấy thú vị.


_ Chúng ta tới nơi rồi. – nó nói.


Trước mặt tụi nó là một cánh cổng gỗ khổng lồ trổ giữa bờ tường đá bị lở nham nhở, dấu tích còn sót lại của bức tường vĩ đại bảo vệ Thánh địa bị phá hoại trong thời kì Thiện Ác phân tranh. Cánh cổng gỗ không khóa mà chỉ khép hờ - nó chưa bao giờ khóa cả, nhưng nguồn ánh sáng bên trong đó đủ ngăn chặn những thế lực đen tối bên ngoài muốn xâm phạm vào. Nó không hiểu nếu như Vanh chắn Đen được thành lập bấy lâu mà phe kia vẫn chưa vào được Thánh địa thì bọn nó có cơ may nào chăng? Nó còn chẳng biết có điều gì chờ đợi cả ba đằng sau cánh cổng đó.


_ Vào thôi Test! – Randall gọi – cậu còn chờ gì nữa?


Trong khi nó đứng ngẩn ra mà suy nghĩ thì hai người kia đã bước qua cánh cổng gỗ mà vào đại sảnh. Nó hấp tấp chạy theo thì …


Xẹt.


Toàn thân nó tê cứng lại, không thể cử động được. Chắc đây là sức mạnh phép thuật bảo vệ Thánh địa. Hai người kia đang loay hoay tìm cách giải phép thì một giọng nữ cất lên:


_ Các người là ai mà lại vào nơi thiêng liêng này?


Đó là một cô gái … kì lạ. Nó chỉ có thể dủng một chữ “kì lạ” để tả về cô, một chiếc áo choàng trắng dài thướt, một mái tóc xanh dương bồng bềnh, một nét gì đó … nhẹ nhàng, dễ gây thiện cảm nơi người gặp lần đầu. Chắc vì nó chưa thấy ai có tóc xanh dương bao giờ, hơi ngược lại với tự nhiên nhỉ, nên nó thấy kì lạ chăng?


_ Chúng tôi từ Vampire Killer Guild đến đây để nghiên cứu một số mẫu chất ở Thánh địa. – Jenny trả lời – Nếu cô biết cách nào giải phép cho cậu nhóc này thì phiền cô giúp cho. Cậu ta đi với chúng tôi.


Cô gái gật đầu, tức thì cả người nó lỏng ra và cử động lại được bình thường. Cô gái nói:


_ Tôi là La Gracehn, người trông coi Thánh địa này. Cứ gọi tôi là Grace.


_ Cô Grace, cô có thể dẫn chúng tôi vào bên trong khu này được chứ? – Randall tỏ vẻ lịch sự.


Grace lẩm nhẩm niệm cái gì đó rồi ngẩng lên, bảo:


_ Xin mời mọi người theo tôi.


_ Tôi không hiểu. – Jenny đột ngột lên tiếng – với những phép thuật đơn giản như thế, làm sao cô có thể bảo vệ cả khu này?


Chắc hẳn cô đã nghe được những câu niệm phép của Grace. Nhưng cô gái tóc xanh không tỏ vẻ gì là bối rối cả:


_ Đôi khi những thứ đơn giản nhưng hiệu quả là những thứ ta thật sự cần, cô Jenny ạ.





Thật hùng vĩ! Thật phi thường! Thật kì lạ giống như người canh giữ nơi này vậy!
Nó không ngờ bên trong Thánh địa lại rộng lớn đến thế này. Đứng ngoài nhìn vào thì có thể đoán được phần nào sự rộng lớn này, nhưng có thấy tận mắt nó mới … thật kì vĩ!


Có ai ngờ đằng sau những bức tường khô nẻ cứng nhắc đó lại là một thác nước khổng lổ với hàng trăm, không, có khi lên tới cả ngàn con phượng hoàng vàng óng làm tổ hai bên bờ. Thác nước rộng nhưng không cao, nên chảy rất êm, thêm vào bức tường ngăn cách bên ngoài khiến người ta không thể nghe tiếng nước chảy. Cái hồ dưới chân thác lúc nào cũng long lánh những hạt vàng li ti phản chiếu ánh sáng mặt trời …


… nó có thể nhìn vào ánh sáng mặt trời? Nó còn chẳng có cảm giác đau rát mắt, hay sức nóng khô ran khó chịu như mọi khi, thay vào đó là một không khí ấm ấp, có hơi nước man mát phả dưới chân. Vùng đất này thật kì diệu!


_ Bụi phượng hoàng đấy! – Randall chỉ xuống mặt hồ li ti ánh vàng – những muối khoáng kết tinh lại từ mồ hôi bay hơi, bong ra khỏi lớp lông vũ của loài vật kì diệu này. Đó là lí do vì sao người ta luôn thấy Phượng hoàng xuất hiện với một vệt bụi vàng phía sau.


Không để mất thời gian, Jenny bắt đầu lấy những mẫu vật, từ mẫu đất, mẫu nước đến các loại thực vật có ở đây, với Randall lăn tăn phụ giúp xung quanh. Trên đường đến đây cô hầu như không nói với nó một lời nào, chắc cô còn giận vì nó lỡ nhắc đến anh trai cô.


“Có bao giờ mấy người chịu hiểu cho là dù mấy người có biến thành cái giống gì đi chăng nữa thì vẫn còn những người khác quan tâm lo lắng cho mấy người không?”
Jenny, cô đang nghĩ gì vậy? Trông cô kìa, thậm chí cô còn chẳng thể để hết tâm trí của mình vào công việc nữa. Cô hờ hững với nó như với tôi vậy, nhớ tới một người rời cô mà đi từ đời nào. Anh ta cũng đâu phải anh ruột của cô? Cũng chỉ là người cô quen trong trại trẻ mồ côi mà? Rốt cuộc … cô đang nghĩ cái gì?


_ Chuyện gì vậy? – Jenny ngoái nhìn nó. Cũng may cô không biết nó đang nghĩ gì trong đầu, chứ không thì nó cũng không tưởng tượng được tiếp theo sẽ như thế nào.
_ Không có gì. – nó lắc đầu


_ Nếu không có chuyện gì làm thì cậu lên đó lấy cho tôi một ít bụi phượng hoàng được không? – cô chỉ lên bờ thác.





Công việc coi bộ khó hơn nó tưởng, lũ phượng hoàng bị động đến ổ thì cảnh giác cao độ và không cho nó đến gần. Chỉ xin một xíu bụi vàng mà sao còn khó hơn xin máu của bọn nó nữa! Mệt thật.


_ Cậu cần giúp đỡ không?


Nó quay lại, thấy Grace đang đứng sau lưng nó từ hồi nào mà nó không hay, bên cạnh cô là một con … phượng hoàng khổng lồ, cao hơn cả một người trưởng thành. Cô từ từ tiến lại gần một con đang xù lông kêu quang quác, đưa tay ra gọi. Con chim nhìn nó ngần ngừ rồi đi đến chỗ Grace ngồi. Cô gái nhẹ nhàng ôm con chim vào lòng và vuốt nhẹ lên bộ lông của nó. Nhắm chừng con chim đã yên vị, nó bắt đầu mày mò tìm cách lấy bụi một cách nhẹ nhàng nhất có thể, và không quên nhổ một cọng lông vũ của chú ta trước khi thả ra.


Xong việc, nó lí nhí cảm ơn Grace. Bất thình lình, cô gái chụp tay nó lại, nhìn thẳng vào mắt nó một hồi, trông có vẻ ngạc nhiên và thích thú lắm.


_ Có … chuyện gì vậy? – nó lúng túng.


_ Thì ra … cậu là Kẻ Được Chọn.


_ Kẻ … gì kia?


_ Kẻ Được Chọn, Vampire duy nhất có thể giúp những người đồng cảnh ngộ thoát khỏi đời sống tăm tối. – trông Grace toát lên một vẻ huyền bí lạ lùng.


_ Cô nói gì … tôi không hiểu gì cả?


_ Cậu xong chưa vậy Test? – Randall gọi vọng lên – xuống đây giúp tôi tí!


_ Cậu chỉ nên hiểu một điều thôi: đừng bao giờ bỏ cuộc! – cô thả tay nó ra.


Nó ngoái lại, gật đầu chào Grace một cái cho phải lệ, rồi đi xuống thác nước. Đoạn đường không dài, không khó đi, thế mà nó mém té mấy lần vì trong đầu cứ lởn vởn những thắc mắc, những câu hỏi về cô gái bí ẩn này. Cái gì mà “Kẻ Được Chọn”, “Vampire duy nhất” gì gì, nó cũng chẳng hiểu được.





Thoắt cái mà một ngày dài đã trôi qua. Kể ra thì mọi người cũng đã tìm được khá nhiều mẫu vật cho Allen, chắc phen này “ông già” thích lắm đây. Nó cũng không ngờ công việc này lại tốn thời gian đến thế, chỉ lấy mẫu vật mà mất cả ngày mới có thể tạm gọi là “đủ”. Tụi nó vội vàng sắp xếp lại đồ đạc ra về, không quên cảm ơn Grace đã giúp tụi nó cả ngày nay.





Ba bóng người từ từ đi dọc đại sảnh và khuất sau cánh cổng gỗ, để lại Grace một mình trong Thánh địa. Cô đã quan sát họ suốt ngày hôm nay, có vẻ họ sẽ thành công, ngoại trừ người thanh niên kia … mục đích của anh ta không giống như của hai người còn lại.


Mục đích của anh ta không nằm ở đây, mà ở một tòa nhà cách đây một giờ đi bộ. Cô thấy được điều đó qua thái độ nôn nóng muốn quay trở về mà anh ta có thể dễ dàng giấu được với hai người bạn đồng hành, nhưng không phải với cô.


_ Giờ thì mọi thứ rối tung lên cả, chắc là ngài thích lắm nhỉ. – cô thì thầm nói với bầu trời bây giờ đang dần chuyển sang màu xanh đen với những lốm đốm bạc. – Ngài luôn muốn thử thách họ mà, hở Đấng Cretes quyền năng của tôi?


Con phượng hoàng khổng lồ đáp xuống bên cạnh, mổ nhẹ lên bàn tay cô.


_ À, Marianne đấy à? Ta xin lỗi – cô mỉm cười, nói với con chim – đến giờ cho lũ chim non ăn rồi chứ nhỉ. Con giúp ta chứ, con gái?

Tài sản của lanhtamkhach

Chữ ký của lanhtamkhach
Trả Lời Với Trích Dẫn