Ðề tài: It's A Vampire Story
Xem bài viết đơn
  #18  
Old 01-05-2009, 10:13 PM
lanhtamkhach lanhtamkhach is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts

Chapter XV: The morning










Sáng nay là một ngày đẹp trời, nắng dịu và ấm áp.


Nó đoán là thế, vì thường nắng dịu thì nó không cảm thấy nóng gay gắt như khi nắng mạnh. Cũng đỡ là phòng thí nghiệm khuất sau hành lang và không có cửa sổ nên nó cũng thấy dễ chịu.


Như mọi khi, Mỹ Xuân và Allen sang phòng thí nghiệm rất sớm. Cô bé đến bên giường nó mà lay:


_ Anh Test dậy đi chơi với em nè!


Cái đống chăn nệm lùng nhùng khẽ cựa mình, ậm ừ mấy tiếng như còn ngái ngủ - nó đoán thế - rồi tiếp tục nằm ngáy pho pho. Allen nhắc nó – hay cái mớ chăn mền đang nằm trên giường nó:


_ Cậu chuẩn bị cho tôi lấy mẫu thử đi rồi hãy đi cùng tiểu thư.


Cái đống lùng nhùng đó lại ậm à ậm ừ, rồi đâu lại vào đấy.


_ Anh Test! – Mỹ Xuân nũng nịu và lay mạnh hơn – dậy đi chơi với em đi!


_ CÁI GÌ MÀ ỒN ÀO QUÁ VẬY? – xem chừng “cái đống lùng nhùng” đó chịu không thấu rồi – KHÔNG ĐỂ NGƯỜI TA NGỦ YÊN ĐƯỢC MỘT CHÚT HẢ? MỆT QUÁ ĐI!


Sau khi cằn nhằn một câu làm cô bé xanh mặt, “cái đống lùng nhùng” lại thả người cái “bịch” xuống giường mà ngủ ngon lành, mặc cho mái tóc vàng rối lại bù xù.


_ Á! Chị Jenny sao lại ngủ ở đây?


_ Á! Sao cậu lại ngồi đây? – Allen giật mình khi thấy nó ngồi bên bàn làm việc.


_ Để chị ấy ngủ đi. – nó nói.


Chapter XV: The morning.


_ Hôm qua chờ mọi người lâu quá nên tôi đi ngủ trước – Allen nói – thế các cậu đã thu được gì?


_ Không có gì hết.


_ Không có gì hết? Là sao? – “ông già” hét toáng lên.


Mỹ Xuân đanh mặt nhìn “ông già” ra hiệu im lặng rồi khẽ đến bên Jenny – lúc này đã thức nhưng hai mí mắt vẫn khép hờ như còn mệt mỏi lắm. Allen kéo nó ra một góc:


_ Chuyện là thế nào? Randall thì te tua cả, Jenny thì uống rượu như điên …


_ Sao anh biết Jenny uống rượu?


_ Nghe kể. Nhưng các cậu đi cả ngày về mà không có gì cho tôi hết là sao?


Nó ngồi kể lại hết cho Allen việc xảy ra ở Vành chắn Đen tối qua, cả việc nó gặp lại Jeffron và việc anh ta là người thân của Jenny. Nó kể gần hết, tất nhiên ngoại trừ việc làm cách nào mà Jenny chịu kể cho nó nghe.


_ Chà – anh chàng tặc lưỡi – đúng là có nhiều chuyện bất ngờ hen! Thôi được rồi, mấy cái mẫu vật đó tôi sẽ tính sau vậy.


Nó để Allen lấy mẫu xét nghiệm như mọi khi, đôi khi nó cũng len lén nhìn sang chỗ Jenny và Mỹ Xuân. Chẳng biết làm cái gì mà hai người ngồi thủ thỉ thù thì cái gì nhỏ xíu mà nó không nghe được. Có vẻ như Mỹ Xuân đang giúp an ủi cô gái.


Thôi kệ, nếu muốn thì họ đã nói to lên cho cả nó và “ông già” cùng nghe rồi.


_ Chào mọi người! – Randall xuất hiện – Buổi sáng thật là tốt lành! Tôi chưa từng thấy mình nhớ ánh mặt trời đến thế nào!


Trông anh chàng khá hơn tối qua, lúc mà tụi nó phải lôi anh xềnh xệch về VKG. Trông thấy không khí căn phòng hơi lạ, anh ta ra ý hỏi. Thế là nó lại phải giải thích lại một lần nữa chuyện xảy ra tối qua, vì lúc ấy anh chàng cũng nửa tỉnh nửa mê rồi.


_ Jeffron là người quen của Jenny à? – Randall ra vẻ suy tư – tay này …


_ Anh biết anh ta à?


_ Khi nhận công tác thì tất nhiên là tôi được báo cáo sơ bộ về tình hình khu vực. Theo đó thì Jeffron là tay sừng sỏ nhất, nên tôi đã thử tìm hiểu về hắn trước khi về đây.


_ Kết quả điều tra của anh thế nào?


_ Tên thật là Jeffren Morrif, có cha mẹ là nhân viên cấp cao của chính phủ nhưng chết trong thời Thiện Ác phân tranh. Cậu biết đó, cái thời đó khá là rối ren, xung đột và bạo động ở khắp nơi, phe bóng tối luôn tìm cách tiếm quyền. Đã có nhiều nghi vấn xoay quanh cái chết của vợ chồng Morrif, nhưng vì tình hình lúc đó nên bên điều tra tạm gác vụ việc. Chưa kể là có khả năng vụ này bị cho chìm xuồng vì những lý do mờ ám nào đó. Cũng tại vì hồi đó người ta chưa cải tổ nội các chính phủ …


Vậy là nó đoán đúng, Jeffron muốn trở thành ma cà rồng để trả thù cho cha mẹ mình.


_ Tôi cũng nghĩ như cậu – Randall tiếp tục - hắn ta là người có bản tính nổi loạn, đã từng đến “quậy” sở cảnh sát và nhiều lần bị lập biên bản tội phá rối trật tự công cộng. Lời khai cụ thể không được ghi nhận trong hồ sơ, nhưng tôi đoán hắn đòi người ta điều tra lại vụ việc.


Jeff … anh thật dại dột! Sao anh cứ phải … khiến người khác nhức đầu thế?





Nó trùm cái “thời trang tự chế” của Mỹ Xuân may cho rồi dạo vòng quanh VKG. Có khi hôm nay nó nên để Mỹ Xuân ở lại với Jen nhỉ? Bỗng nó nghe tiếng đánh nhau ồn ào ở ngoài cổng. Có ai đó tấn công vào đây à?


_ ĐỨNG LẠI, TÊN VAMPIRE KIA!


Lính gác la hét ỏm tỏi bên ngoài cổng, lăm lăm súng ống rượt theo một bóng người mặc bộ đồ bảo hộ chống nắng. Bóng người đó đang tìm cách né những làn đạn, miệng không ngớt hét lên cái gì đó mà tiếng súng râm ran át mất. Nó cản:


_ Mọi người dừng lại đã! Hình như hắn muốn nói gì đó!


Bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề, những Killer tay đao tay súng căng thẳng hướng về phía nó và tên vampire kia, phòng điều bất trắc. Tên vampire xem chừng tạm được an toàn, nhảy đến bên nó và thở phào nhẹ nhõm:


_ Thật may là tôi đã gặp cậu!


Giọng nói này nghe quen quá, có phải là …


_ Tôi là Sheryl đây, người đã đi với các cậu hôm qua đây mà …


_ Chị Sheryl! Chị đến đây làm gì? – nó thốt lên.


_ Tôi muốn gặp em gái của anh Jeff.
Tài sản của lanhtamkhach

Chữ ký của lanhtamkhach
Trả Lời Với Trích Dẫn