
03-05-2009, 04:24 AM
|
|
Phá Quan Hạ Sơn
|
|
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
|
|
Chapter XVI: Hard to say.
_ Tôi nghĩ cái hộp này là của mọi người.
Sheryl đưa ra cái hộp kim loại tụi nó làm rớt tối qua. Khỏi phải nói, Allen mừng ra mặt, “ông già” cứ tỉ mẩn mân mê cái hộp cứ như con nít được quà.
_ Sao chị lại đến nơi này? – Jenny hỏi – Chị không sợ Jeff đuổi theo à?
_ Anh ta giờ có khi cũng chẳng nhớ tới tôi nữa là …
Cả căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng. Mỹ Xuân định nói điều gì đó nhưng Allen đã xốc cô bé lên và đi ra khỏi phòng một mạch, nó nghĩ là “ông già” lại về phòng thí nghiệm.
_ Tôi đến để nhờ mọi người giúp khống chế anh Jeff lại.
Chapter XVI: Hard to say.
Căn phòng lặng thinh sau lời nói của Sheryl. Nó cứ tưởng cô theo phe của Jeffron chứ, vì nếu là vampire ngoài hội thì chẳng đời nào vào được Vành chắn cả. Nhưng có vẻ như đã có chuyện lục đục gì đó xảy ra bên trong cái thế giới ngầm nho nhỏ kia, bằng chứng là Sheryl đã phải liều mình đến VKG để nhờ bọn nó giúp.
_ Chuyện gì đã xảy ra? – nó ngờ vực hỏi.
_ Chẳng có chuyện gì cả. Chỉ là … - cô nhíu mày tỏ vẻ khó chịu – tôi không thích cái cách mà anh ta … tự cho mình cái quyền cai quản cả khu Vành chắn theo ý mình.
Chà, cô gái đang âm mưu tiếm quyền Jeff à? Bây giờ thì nó tha hồ mà đoán non đoán già, hoặc là cô gái đang thật sự muốn lật đổ Jeffron, hoặc là … cô cũng phần nào giống nó, vẫn còn quan tâm đến một cộng đồng đã từng là đồng loại của nó. Chắc cô cũng thấy rằng sống cuộc đời ma cà rồng mà quan tâm lo nghĩ nhiều quá thì cũng khó mà sống được, giống như hồi đó nó đã từng nghĩ.
Trông dáng vẻ của cô thì nó đoán cô không phải loại người ham thích quyền lực, mà thái độ của cô cũng chẳng có vẻ gì là muốn bàn chuyện chia quyền chia thế.
_ Chị có tình cảm với anh ta à? – Jenny buột miệng.
Sheryl khá là bất ngờ, chắc cô không nghĩ có người lại hỏi mình câu đó. Cô đưa mắt nhìn quanh phòng. Lúc này Allen đã “vác” Mỹ Xuân đi mất, còn Randall thì đi tìm ít đồ uống – nó nghĩ với tình trạng hiện tại thì anh ta sẽ tốn khá nhiều thời gian cà nhắc vòng quanh tòa nhà. Jenny thì không sao, nhưng còn nó - nhắm chừng như nó thuộc dạng người có thể tin tưởng được, Sheryl mới ngập ngừng nói:
_ Thật ra … nhờ anh ta mà tôi sống được đến bây giờ.
_ Là thế nào?
_ Tôi không thể săn mồi được … tôi không thể giết người. Chỉ là … tôi không dám …
_ Anh ấy … kiếm mồi cho chị?
Trông Sheryl rất bối rối, nó để ý thấy tay cô cứ mãi day day vạt áo. Nó cho thái độ như thế là câu trả lời “có”. Một chốc sau, cái khẽ gật đầu của cô đã chứng minh nó đúng.
Nhưng thế thì … sao cô lại phản Jeff?
_ Tôi tất nhiên là mang ơn anh ta rất nhiều, nhưng … tôi không muốn ân nhân của mình lại là một kẻ như thế. Ý tôi là … tôi muốn thấy một Jeffron luôn quan tâm lo lắng cho mọi người trong hội vampire, hơn là một Jeffron tham lam và khát máu, trong đầu lúc nào cũng …
Giọng cô chợt nhỏ lại.
_ Nếu không bị tham vọng làm mờ mắt, chắc anh ấy …
Mọi thứ dường như rối tung lên cả. Jenny thì mân mê cây viết ai để trên bàn, còn Sheryl chỉ nhìn xa xăm ra cửa, nó chẳng biết cô đang chờ Randall mang nước đến hay đang suy nghĩ có nên nói gì không sau câu nói bị bỏ lửng đó. Cả hai mải mê theo đuổi những ý nghĩ của mình, chẳng ai buồn đề ý tới người kia, hay để ý tới nó.
_ Để tôi suy nghĩ đã. – cuối cùng thì Jenny uể oải đứng dậy.
Chắc cô đang gặp một quyết định khó khăn. Cô luôn muốn đem Jeffron trở về, nhưng chưa bao giờ cô sẵn sàng làm việc đó cả, thậm chí chỉ việc nhắm bắn anh ta thôi cũng …
Nếu nó là Jen thì nó sẽ làm gì?
Nếu là nó thì nó sẽ bắn thẳng tay mà không nghĩ ngợi gì cả. Dù gì thì nó cũng không thích Jeff cho lắm. Nó không thể ưa được anh ta, hay cái kiểu anh ta đối xử với con người.
Nhưng nó không phải là Jenny. Jenny thì khác. Jenny biết Jeff từ trước khi anh ta trở thành vampire. Jenny … thích anh ta từ trước khi anh ta trở thành vampire.
Ui!
Nó không thể tưởng tượng được là từ tối qua tới giờ Jenny thì lo sốt vó lên, còn nó lại có thể … ích kỷ đến vậy! Nó lắc lắc đầu thật mạnh để rũ hết những ý nghĩ lung tung đó ra khỏi đầu. Chắc nhìn nó tức cười lắm, vì Sheryl cứ nhìn nó suốt.
_ Hơ … tôi chỉ đang suy nghĩ chút mà. – nó cười trừ.
_ Tôi chỉ mong mọi người có thể giúp … tôi tin anh ấy là một người tốt, chỉ là con đường anh đã chọn không thật sự đúng mà thôi. Cậu có nghĩ thế không?
Nó không nói gì cả. Nó vốn không ưa Jeff kia mà? Nên nó cứ để mặc thời gian trôi qua trong im lặng. Sheryl không hỏi nó nữa, có lẽ cô đoán được rằng nó không thể hiểu được tầm quan trọng của Jeff đối với cô. Bầu không khí vì thế mà trở nên nặng nề.
May là Jenny không đi quá lâu. Cô đã quay vào phòng:
_ Chúng ta sẽ cùng làm việc này.
Chẳng may chút nào – nó đoán lầm.
|