"Biết tên không đủ, không biết tên lại càng không đủ"? Đây là ý gì? Gia đinh, nha hoàn của Từ gia tất cả như bị lạc vào sương mù, không nghĩ ra lễ vật thần bí này là do ai đưa tới, mà cái chữ kỳ quái này là ai nghĩ ra.
- Ngọc Châu tỷ, làm sao bây giờ? Chúng ta nhận hay không nhận?
Một tiểu nha hoàn đứng ở bên cạnh Ngọc Châu nhỏ giọng hỏi. Ngọc Châu là nha hoàn thân cận bên người Từ Chỉ Tình, thân phận ở Từ phủ tự nhiên không giống người bình thường, nghe vậy trầm tư một lúc lâu rồi mới nói :
- Các ngươi ở đây chờ ta, ta đi bẩm cáo tiểu thư, gọi nàng tới định đoạt.
Ngọc Châu vội vàng bước vào phủ, cả đám đưa quà mừng đều đợi ở ngoài phủ, sau thời gian một chén trà nhỏ, mà vẫn chưa thấy tiểu nha hoàn Ngọc Châu đi ra, Cao Tù thầm nghĩ :
- Lâm huynh đệ, mãi mà chưa có động tĩnh gì, bị người ta khám phá hả?
Lâm Vãn Vinh đã mạnh miệng nói lúc trước, hôm nay nếu không vào được Từ phủ, thì mặt mũi này để đâu nữa chứ. Hắn nghe vậy cười khẩy hai tiếng nói:
- Không sợ nàng khám phá, chỉ sợ nàng không khám phá thôi! Từ tiểu thư hẳn là có đủ thông minh tài trí mà.
Lâm huynh đệ quả nhiên có nhiều huyền cơ, Cao Tù nghe không hiểu nhiều lắm, đợi trong chốc lát, đến cả Lâm Vãn Vinh cũng có chút cảm giác mất kiên nhẫn, bỗng đại môn Từ phủ từ từ mở ra, tiểu nha hoàn Ngọc Châu vẹt đám gia nhân bước ra, mỉm cười nói:
- Tiểu thư nhà ta cảm tạ quà tặng của vị cao nhân không biết tên này, xin chư vị theo ta đến đây.
Trống nhạc vang lên, cỗ đại kiệu tám người khiêng liền đi theo phía sau Ngọc Châu, tình hình thật là náo nhiệt. Cao Tù vui vẻ nói :
- Lâm huynh đệ, vào thôi, vào đi thôi!
Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười :
- Đi vào mới là bước đầu tiên, mấu chốt còn ở phía sau.
Đại kiệu vào Từ phủ, rồi cứ đi theo Ngọc Châu vào sâu nữa, một lát sau đã tới hậu hoa viên. Một nữ tử diễm lệ phong vận đầy vẻ thành thục, trang phục một thân xiêm y màu hồng nhạt đang lặng lẽ đứng đó, gật đầu chào người đứng đầu kiệu phu, cười nói khẽ :
- Làm phiền chư vị rồi, Ngọc Châu, ban tiền thưởng!
Tiểu nha hoàn lấy ra chút bạc vụn, phân phát cho từng người một trong nhóm, mọi người đều cảm ơn rồi lần lượt cáo từ. Đợi cho chung quanh an tĩnh, thấy tiểu thư vẫn bất động nhìn ra vườn như cũ, Ngọc Châu kỳ quái hỏi:
- Tiểu thư, đây là lễ vật do ai đưa tới thế, đến cả cái tên cũng không rõ?
Từ Chỉ Tình hừ một tiếng :
- Là "Biết tên không đủ", lòng người này có quỷ, tự nhiên không dám tiết lộ tên mình. Tưởng rằng bày ra vài trò ma quỷ mà có thể lừa được ta sao? Ta đương nhiên không cho ngươi được như nguyện.
Ngọc Châu gật gật đầu :
- Muốn khi dễ tiểu thư nhà chúng ta, đâu có dễ dàng như vậy. Tiểu thư, rốt cuộc mở, hay không mở?
- Không mở!
Từ tiểu thư do dự một chút, hừ một tiếng rồi nói:
- Tưởng ta dễ bị lừa gạt như vậy sao? Không có lấy một điểm thành ý nào cả!
Ngọc Châu liếc mắt nhìn cỗ đại kiệu kỳ quái kia. Trong đó rốt cuộc là có vật gì nhỉ? Thấy tiểu thư vừa giận lại vừa quyến luyến, rồi lại thấy Từ Chỉ Tình cả người mềm mại chạy lên trên lầu, nàng cũng vội chạy theo phía sau tiểu thư.
Lên trên lầu, đã thấy tiểu thư dựa vào lan can, lẳng lặng nhìn cỗ kiệu để chỏng trơ trong vườn, mặt thoáng hồng, rồi lại chuyển sang trắng bạch, thoắt cái lộ vẻ vui sướng, rồi chốc lát pha lẫn sự tức giận, thần sắc phức tạp, thần tình trong mắt vô cùng biến ảo, nhìn không ra nội tâm của nàng.
- Tiểu … tiểu thư …
Đợi một lúc lâu mà không thấy Từ Chỉ Tình có động tĩnh gì, Ngọc Châu không nhẫn nại được nữa, nhỏ giọng hỏi :
- Nếu không, chúng ta tới chỗ món quà kia, mở ra xem nhé?
- Muốn xem ngươi đi xem đi, ta không mắc mưu hắn đâu.
Từ Chỉ Tình nói vẻ ảo não, ngữ khí mềm mại, không có ý tứ kiên quyết chút nào.
Ngọc Châu nghe thế rất kì quái :
- Tiểu thư, ngươi biết lễ vật này là ai giao hả?
- Không biết …
Từ tiểu thư cắn răng, sắc mặt từ từ hồng lên :
- Ừm… tên bại hoại đáng chết giao tới đó!
Tiểu nha hoàn nghe thế cười khúc khích, người mà được tiểu thư “nghiến răng thống hận” gọi là "tên bại hoại"’, không cần phải nói cũng biết là ai rồi. Ngọc Châu khẽ gật đầu, nói vẻ vô tình :
- Cũng không hiểu tên bại hoại này cố tình làm gì, lại còn có thể nhớ được ngày sinh của tiểu thư nhà chúng ta, lễ vật này đã giao rồi, cũng không ghi là dâng tiểu thư, ta bảo người kêu hắn lấy về, khỏi làm tiểu thư thấy tâm tư phiền não…! Tiểu thư, nói vậy được không?
- Ngươi muốn đi thì cứ đi, ta mặc kệ!
Từ tiểu thư quay người nói khẽ.
Tiểu nha hoàn đi xuống lầu, vừa nghe bước chân nàng xa dần, Từ Chỉ Tình trong lòng lóe lên một ý, vội vàng hô :
- Ngọc Châu, Ngọc Châu …
Ngọc Châu quay đầu lại, kỳ quái nói:
- Tiểu thư, có chuyện gì thế? Ta đang muốn gọi người đi trả lễ mà!
Từ tiểu thư mặt ửng hồng, lắc đầu nói:
- Hắn làm nhiều điều ác như vậy, cả ta mà hắn cũng dám! Coi như nhặt được một thứ rác rưởi gì đó, ngươi cứ mở nó ra xem, liếc mắt xem qua một cái! Không cần bẩm cáo lại ta.
Tiểu nha hoàn ồ một tiếng, ngọt ngào cười :
- Biết rồi, tiểu thư. Nhưng, đây là quà sinh nhật giao cho tỷ, tỷ mà không muốn xem thì ta xem cũng vô dụng thôi, hay là trực tiếp trả nó lại là được rồi. Lai Phúc, Lai Phúc, đem cỗ kiệu này tới…
Mới gọi một tiếng, đã thấy Từ tiểu thư khẩn cấp chạy xuống lầu, thần sắc vừa thẹn vừa giận :
- Nha đầu quá đáng, dám chơi ta phải không?
Ngọc Châu cười khanh khách, ghé tai Từ Chỉ Tình nói thầm:
- Tiểu thư, quà này, có liếc mắt một chút cũng không mất một miếng thịt nào, cứ nhìn đi, hắn có thể làm gì được tỷ chứ? Nếu không thích, cứ trực tiếp vứt đi là được.
Từ tiểu thư trầm tư một lát, đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói:
- Là tiểu nha đầu ngươi muốn xem đó, không liên quan đến chuyện của ta … ngươi đừng để cho ngoại nhân nói ra nói vào!
- Dạ, dạ … là ta muốn xem...!
Tiểu nha hoàn cười hì hì, trong lòng thật là bội phục, có thể đem vị tiểu thư uyên bác lúc bình thường rất trí tuệ và quyết đoán bức đến hình dáng này, tên công tử "bại hoại" giao lễ vật này quả thật có chút bổn sự.
Thấy Ngọc Châu đi đến phía trước cỗ kiệu, Từ Chỉ Tình tim đập nhanh hơn, đột nhiên lại ngăn cản một tiếng :
- Ngọc Châu …
Tiểu nha hoàn ngạc nhiên quay đầu lại nhìn, Từ tiểu thư gò má nóng ran lên, cúi đầu nói:
- Ở trong vườn có nhiều người, lỡ người ta nhìn thấy thì chết, hay là đưa vào nhà rồi nhìn cũng không muộn.
- Biết rồi...!
Ngọc Châu hướng tới tiểu thư làm mặt quỷ, thần bí tủm tỉm cười, Từ Chỉ Tình ngượng chín cả người, hứ khẽ một tiếng rồi quay đầu đi, trong lòng hậm hực tên bại hoại dám trêu nàng thất thố như thế.
Tiểu nha hoàn phân phó vài gia đinh đem cỗ kiệu đó vào căn tú lầu của tiểu thư, để ngay ngắn trong sảnh, đợi đến khi mọi người đều tản đi, chỉ còn chủ phó hai người, Ngọc Châu mới mở miệng cười nói :
- Tiểu thư, ta cần phải xem quà sinh nhật này mới được.
Từ tiểu thư "Ừm!" một tiếng, gò má đỏ bừng :
- Ngươi muốn xem thì xem, bẩm cáo ta làm gì?
Ngọc Châu cười duyên dáng vén rèm kiệu lên, chỉ nhìn thoáng qua, rồi nhịn không được kêu lên một tiếng kinh dị :
- Đây là cái gì?
Từ Chỉ Tình nghe nàng nói, liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy bên trong kiệu có chứa một vật thật là kỳ quái, cao ước chừng một người, còn cao hơn cả nàng nửa cái đầu, toàn bộ được dùng vải trùm lên, nhìn không ra là vật gì. Ngọc Châu thò tay sờ sờ vào lớp vải, quá mêm mại, nhuyễn nhuyễn, tựa hồ rất nhẹ. Nàng cả kinh, hai tay ôm lấy vật này, dùng sức nắm chặt, rồi nhấc cái thứ đồ bí hiểm này lên.
Từ tiểu thư ngạc nhiên thế nào không cần phải nói nữa, đây là lễ vật gì thế hả trời, lại còn có một cái đầu to đùng? Nàng bước lên phía trước vài bước, cùng Ngọc Châu đỡ lấy món quà này. Món đồ này cầm tay thì rất nhẹ, hai nữ tử cũng dễ dàng nâng lên được.
Đợi cho món quà này được lấy ra, Ngọc Châu cười hì hì nói :
- Xem cái đầu của món quà này, hẳn không phải là một vật nhỏ đâu, nói không chừng chính là một vị công tử anh tuấn tiêu sái, phong lưu lỗi lạc.
- Nha đầu kia, nói linh tinh gì đó.
Từ tiểu thư mặt đỏ tới mang tai, kêu khẽ một tiếng.
Ngọc Châu cười khanh khách, lấy ra một con dao nhỏ rọc khẽ lớp vải bọc ngoài lễ vật kia. Đó là một thứ lễ vật gì thế này? Từ Chỉ Tình da thịt nóng râm ran, tim đập thình thịch, vừa sợ hãi, vừa chờ đợi.
- Ủa …
Đợi cho lớp vải rơi xuống đất, hai người thấy rõ chân diện mục của món quà này, đồng thời há miệng ra, rốt cuộc không ngậm lại được nữa.
Lễ vật này là một tên Lâm Tam chính thức, so với hình dáng, cao thấp, trang phục bình thường của hắn, đến cả làn da màu rám nắng của hắn, ánh mắt lim dim, nụ cười xấu xa, đều vô cùng chân thật, như đứng gần ngay trước mắt.
- Lâm…Lâm công tử, làm sao ngươi ở chỗ này được?
Ngọc Châu thanh âm đầy vẻ kinh hãi, ngạc nhiên nói không nên lời.
Từ Chỉ Tình cười khúc khích :
- Nha đầu ngốc, đâu phải là hắn? Chỉ là một con bù nhìn bằng vải thôi! Tên bại hoại này, cũng không biết làm sao lại nghĩ ra được chủ ý như vậy, hận chết người đi!
- Vải?
Ngọc Châu không tin, vươn tay từ từ vuốt ve thân thể “Lâm Tam” nhất thời kinh hỉ nói :
- Thật nhỉ, đúng là bằng vải! Ta từ trước giờ chưa thấy qua một con búp bê bằng vải lớn như vậy, mà lại làm theo hình dáng thật của Lâm công tử nữa. Tiểu thư, tỷ mau tới sờ xem này, mềm lắm, rất thoải mái nữa!
Búp bê này làm rất giống người thật, ánh sáng trong căn lầu rất yếu, Ngọc Châu ra vẻ thích thú.
- Nha đầu ngươi không biết cái gì là thể diện, ta sờ hắn làm cái gì?
Từ Chỉ Tình đỏ mặt, nói nhỏ.
- Tiểu thư, có gì mà sợ, một con búp bê vải mà thôi, sờ thì làm sao? Tỷ nghĩ xem, nếu mỗi ngày đều được ôm một con búp bê lớn như vậy mà ngủ, chẳng phải là thoải mái muốn chết sao?
Ngọc Châu vuốt ve “Lâm Tam” ra vẻ yêu thích không nỡ rời tay, nói :
- Tiểu thư, tỷ có cần món quà này không? Nếu mà nói không, trực tiếp ban tặng cho ta nhé.
Càng nói càng khó chịu, Từ Chỉ Tình hơi run lên, sắc mặt đỏ hồng như nhuộm cả ráng chiều:
- Ta cần chứ, chỉ là trong phòng ta thiếu vài cái túi vải, ta muốn luyện quyền cước mà không có phương tiện. Ngươi đem cái tượng vải này vào trong phòng ta, mỗi ngày ta đấm đá nó mấy đá, trong lòng thoải mái…
- A …
Ngọc Châu giật mình vẻ hiểu ra, cười thần bí nói :
- Nguyên là tiểu thư thích dùng Lâm công tử làm cái bao cát, hiểu rồi, hiểu rồi!
- Ngươi … nha đầu kia …
Từ Chỉ Tình nở nụ cười rồi giơ tay muốn đánh nàng, hai người chủ phó láo nháo một hồi, chợt nghe ngoài cửa tiếng trống nhạc rộn ràng, một tiểu nha hoàn vội vàng chạy vào nói:
- Tiểu thư, tiểu thư, không tốt rồi, bên ngoài lại có người đưa lễ vật tới!
- Giao thì giao, có gì kỳ quái chứ? Ồ, là ai đưa thế?
Ngọc Châu không đùa nữa, cười nói.
Tiểu nha hoàn khép nép nói:
- Người nọ chỉ nói là: "Biết tên không đủ, không biết tên lại càng không đủ"!
- Cũng lại là hắn!
Từ tiểu thư lại đỏ mặt, ngượng ngùng nói không nên lời.
Ngọc Châu rất thông minh, không đợi tiểu thư phân phó, liền khoát tay nói:
- Mau, mau đưa cỗ kiệu đó vào lầu của tiểu thư.
Đợi nha hoàn đó đi ra, Ngọc Châu ghé vào tai Từ Chỉ Tình, cười hì hì nói :
- Tiểu thư, ta cần phải chúc mừng tỷ nữa, thấy Lâm công tử tận tình như vậy, hôm nay sợ là nếu hảo sự không thành, thề sẽ không bỏ qua.
Từ Chỉ Tình kêu khẽ một tiếng rồi thẹn thùng không dám nói nữa.
Đợi cho cỗ kiệu kia được khiêng tới, có kinh nghiệm từ lần đầu, trong lòng Từ Chỉ Tình cũng bình tĩnh nhiều, trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào hơn.
Ngọc Châu vén rèm kiệu, nhìn liếc mắt, nhất thời cười nói :
- Tiểu thư, Lâm công tử lại đưa tới một con búp bê vải nữa, ủa, lần này sao không có phủ vải lên? Mông này, đùi này... sao mà đàn hồi thế?
- Tiểu nha đầu, ta cảnh cáo ngươi, không được sờ vào mông ta!
Thanh âm Lâm Tam ung dung từ trong kiệu vang lên, Từ tiểu thư a một tiếng, giật mình ngơ ngác!