Theo tiếng ồn ào, truyền đến vô số những âm thanh thanh, ẩn trong đó có những tiếng lanh canh dễ nghe. Đưa mắt nhìn lại, từ xa đi tới là một thương đội, có vài con lạc đà đang cố rướn mình bước tới, trên lưng lạc đà có những hộp trúc và thùng gỗ rất lớn, chứa vải vóc, trà, muối, hàng nhiều tới mức lưng chúng cũng cong oằn đi.
Mã đội, có người Đại Hoa da vàng mắt đen, ở giữa còn kèm theo vài dị tộc có thân thể cao hơn người Đại Hoa bình thường, mũi cao thẳng, đôi mắt xanh thẳm.
- Quả nhiên là người Hồ ,
Cao Tù hưng phấn nói:
- Hồ tặc quả là lớn mật, mắt thấy trăm vạn hùng sư Đại Hoa ta tiến tới Hưng Khánh phủ, họ lại dám nghênh ngang đi ngang qua trước mặt chúng ta, quả là không nể mặt! Lâm huynh đệ, ta phải đi bắt chúng lại, cũng coi như chúng ta đưa ra lời tuyên chiến, hắc hắc.
Thương đội này đi ngang qua trước mặt đại quân, thần sắc như bình thường, không thấy có gì bối rối, thật là có chút quỷ dị.
Hồ Bất Quy cười nói :
- Cao huynh đệ, chớ có lỗ mãng, đều là những thương đội bình dân thường xuyên lui tới đại mạc, không thể công kích. Dân chúng biên quan dùng lụa trà trao đổi hàng hóa tuấn mã và các đặc sản thảo nguyên của người Hồ Đột Quyết, loại kinh thương lui tới này, với Hưng Khánh phủ trăm năm lịch sử, lúc mới khai quốc Thánh Tổ đã ân chuẩn rồi đó. Theo đó ngay cả khi chiến hỏa mãnh liệt nhất, giao dịch giữa dân chúng hai bên vẫn chưa bao giờ đình chỉ.
Có nhu cầu thì có mậu dịch, cho dù chiến hỏa cũng không thể ngăn cách loại nhu cầu nguyên thủy nhất này, Lâm Vãn Vinh gật đầu nói :
- Hồ đại ca nói có đạo lý. Chiến tranh là vì ích lợi quốc gia, còn trao đổi mậu dịch là nhu cầu dân sinh, hai việc này cũng không mâu thuẫn. Chúng ta giáp giới với Đột Quyết, văn hóa kinh mậu trao đổi lẫn nhau, dung hợp lẫn nhau, đây là việc khó tránh khỏi.
Hồ Bất Quy giơ ngón tay cái, than thở :
- Người Hồ giao chiến với chúng ta nhiều năm. Cướp rất nhiều nữ tử Đại Hoa, cũng có những Hồ nữ ngưỡng mộ văn hóa Đại Hoa, lấy chồng Hoa gia. Hai bên dân gian thông thương thông hôn, sớm đã xảy ra nhiều năm rồi. Khi có hôn nhân sẽ có con cái, đã sinh ra không ít hài đồng lai, ở dải đất Hưng Khánh phủ và Hạ Lan sơn, cũng thường thấy việc này.
Phàm là những nơi mà dân tộc tạp cư thì sẽ có dung hợp, đây là chân lý ngàn đời không thay đổi, Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, chánh sắc nói:
- Thông hôn thông mậu dịch là nhu cầu dân sinh, không thể bỏ được. Chỉ có là khi hai quốc đại chiến, làm sao mới có thể phòng ngừa hữu hiệu người Hồ cài tình báo vào, đây mới là điều quan trọng hơn nhất. Ví dụ như thương đội này tới đây, ai đảm bảo không có bất kỳ người nào bên trong là thám tử của người Hồ.
Trong số mọi người, ngoại trừ Hồ Bất Quy ra, những người khác đều là lần đầu tiên tới biên quan. Đối với rất nhiều quy củ trong đó đều không rõ. Hồ Bất Quy cười nói:
- Bài trừ thám tử đương nhiên là cần thiết, phàm có người Hồ tới mua bán ở Đại Hoa ta, phải có người của Đại Hoa đảm bảo, tất cả các thương đội đi ngang qua biên quan, đều phải nhất nhất kiểm tra kỹ lưỡng. Lấy được giấy thông hành của quan văn. Kỳ thật không riêng chúng ta lo lắng, người Hồ còn lo hơn chúng ta. Số lượng người Đột Quyết tới mua bán các nơi, thua xa người Đại Hoa tới mua bán ở Đột Quyết. Người Hồ do đó còn đau đầu hơn chúng ta nhiều. Nếu nói về thực sự bắt thám tử, thám tử mà người Hồ bắt được, nói không chừng còn nhiều hơn cả kỵ binh.
Mấy người cười nói ha ha, những lời này của Hồ Bất Quy mặc dù khoa trương một chút, nhưng việc kinh doanh của người Đại Hoa vốn nổi tiếng thiên hạ, người Hồ nhất định không dám khinh thường.
- Việc hai bên thông thương, chúng ta đã từng đàm phán với người Hồ, trừ phi vạn bất đắc dĩ, song phương không được công kích thương đội. Từng lập văn thư, giấy trắng mực đen rồi. Đại Hoa ta trước nay nhất ngôn cửu đỉnh, nói được làm được, hơn mười năm qua, chúng ta chưa bao giờ cướp thương đội đối phương. Chỉ là đám Đột Quyết thỉnh thoảng uống rượu sữa say đái xọet hết, nói chuyện như rắm thối, mười lần thì tối đa chỉ làm được một nửa, những lần khác không nhịn được lại cướp bóc, con bà nó …
Hồ Bất Quy phẫn hân hừ một tiếng, xem ra rất tức giận việc người Hồ không giữ lời.
Mấy người đang nói chuyện, thì thương đội đã đi tới gần, mấy Đại Hoa thương nhân trong đội ngũ lớn tiếng nói chuyện với binh sĩ, thỉnh thoảng có vài người đồng hương mừng rỡ gặp nhau, tiếng cười nói vang lên rất vui vẻ. Vài người Hồ cũng rất cẩn thận, cước bộ hơi trầm trọng một chút, sợ làm binh sĩ Đại Hoa nổi giận, đưa tới họa sát thân.
- Leng keng , Leng keng
Tiếng chuông thanh thúy văng vẳng bên tai, vài chiếc xe ngựa của thương đội chậm rãi lướt qua trước mắt, màn xe lung lay lúc lắc, loáng thoáng thấy tình hình bên trong.
Không thể bắt đám người Hồ trước mắt, Cao Tù chỉ có đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào họ, không chịu buông tha. Đợi xe ngựa thương đội đi qua bên hắn, hắn lập tức nghiêng đầu liếc qua vài lần, đột nhiên kêu lên sợ hãi :
- Đàn bà! Đàn bà Đột Quyết!
Thanh âm hắn không lớn không nhỏ, nhưng cũng đủ làm cho tất cả mọi người chung quanh đều có thể nghe thấy.
Đàn bà Đột Quyết! Một tiếng này tựa như sấm sét đánh thẳng vào tai mọi người. Mấy vạn tướng sĩ hành quân ngàn dặm, vốn cực kỳ hiếm thấy đàn bà, huống chi là đàn bà Đột Quyết!
Lâm Vãn Vinh cũng bị một tiếng hô của Cao Tù dọa nhảy lên, vội vàng đưa mắt liếc nhìn bốn phía, lướt qua lướt lại, đừng nói là đàn bà Đột Quyết, đến cả một con ruồi cái của Đại Hoa cũng chưa từng thấy
Lão tiểu tử này mơ tới đàn bà đến phát điên rồi, hắn bất lực vỗ vai lão Cao, cười nói :
- Cao đại ca, có gì mà khẩn cấp như vậy? Cũng được, đợi chúng ta vào thành, ta cho ngươi ra ngoài một lúc, ngươi tự mình tìm một chỗ giải quyết, cứ tạm thời nhìn mông đùi của mình mà tưởng tượng thành mặt đàn bà cũng được!
- Là thật đó,
Ánh mắt Cao Tù nhìn về phía trước, lẩm bẩm nói :
- Màn xe… mau nhìn, đàn bà Đột Quyết – mẹ kiếp, còn có thiên lý nữa hay không, Đột Quyết làm sao có thể có mỹ nhân như vậy?!
Lâm Vãn Vinh theo ánh mắt Cao Tù nhìn lại, chỉ thấy ở trong một chiếc xe ngựa, rèm cửa khẽ nhấc lên, ẩn ẩn lộ ra một thân hình nữ tử.
Nữ tử đó xem ra còn rất trẻ, ước mười tám mười chín tuổi, thân mặc một bộ quần áo lụa mỏng màu lam để, chiếc váy thật dài phơ phất theo gió, trên đầu đội một cái mũ thuê tơ vàng, khuôn mặt che một tấm lụa mỏng trong suốt, loáng thoáng có thể thấy gương mặt hơi lộ ra. Mũi hơi cao, hàm răng trắng như ngọc, môi đỏ mọng yêu kiều, thỉnh thoảng mỉm cười thành một hình cong vút, cứ như một nguyêt nha nhân (vầng trăng khuyết) vừa mọc lên từ chân trời.
Suối tóc như mây của nàng màu đen mượt, chảy tràn xuống như một thác nước, da thịt trong suốt như mĩ ngọc thiên trì, đồng tử xinh đẹp nhẹ nhàng lưu chuyển, đánh giá tình hình chung quanh. Đôi mắt đó như thu ba (nước mùa thu), con ngươi đen huyền ẩn ẩn mang theo vài tia màu lam rất nhạt khó có thể nhìn thấy, thăm thẳm trong suốt, giống như hồ Nạp Mộc Thác sâu trong thảo nguyên vậy, trong suốt thanh tịnh.
Các phu nhân Lâm Vãn Vinh trong nhà, mỗi người đều là quốc sắc thiên hương, đối với sắc đẹp, hắn có sự miễn dịch cực cao, nhưng khi thấy cô gái Đột Quyết mang theo phong tình dị vực nồng nàn này, mặc dù cũng chưa hoàn toàn thấy rõ khuôn mặt nàng, nhưng lại làm cho hắn có một cảm giác khó có thể hình dung. Không phải vì dung nhan nàng, mà là bởi vì đôi mắt u thúy như thu thủy, trong màu đen thăm thẳm lại ẩn chứa màu lam mờ ảo như có như không, thâm thúy như con đường gập nghềnh trên núi xa, làm cho người ta sinh ra một ảo tưởng vô hạn.
Không chỉ Lâm Vãn Vinh, đến cả những lão tướng sa trường như Hồ Bất Quy Đỗ Tu Nguyên, khi đối mặt với Đột Quyết nữ tử đột nhiên xuất hiện này, cũng ngây người.
Đột Quyết thiếu nữ đưa đôi mắt đẹp nhìn quanh, đột nhiên mở miệng cười khẽ, ánh mắt trong suốt lưu chuyển, đôi mi tinh tế hơi cong lên, giống như một ánh trăng nhàn nhạt cuối chân trời.
- Nguyệt Nha nhân!
Lâm Vãn Vinh than thở, cũng không biết sao mà trong lòng lại kêu lên như vậy, giống như đây chính là tên của thiếu nữ Đột Quyết này.
Màn xe hạ xuống, chiếc xe ngựa dần dần đi xa, thiếu nữ này tựa như một trận gió mát, tới cũng nhanh, đi cũng nhanh. Mãi đến khi tiếng chuông thanh thúy càng lúc càng xa, những thanh âm cơ hồ không nghe thấy nữa, mọi người lúc này mới như tỉnh dậy từ giấc mộng. Hồ Bất Quy lắc đầu không thể tin nói:
- Lão Hồ ta ở đại mạc thảo nguyên, chém giết với người Hồ cả đời rồi, nhưng chưa từng thấy qua nữ tử Đột Quyết đẹp đến như vậy, nơi nào ở Đột Quyết mà lại có non xanh nước biếc như vậy, có thể dưỡng dục ra một nữ tử mỹ mạo như thế?
Cao Tù thở dài một hơi, cười hắc hắc nói:
- Mỹ nhân ơi, mặc kệ nàng là Đột Quyết hay Đại Hoa, cởi quần áo ra còn không giống nhau sao? Nhưng mà ánh mắt tiểu mỹ nhân này, thật là quá sức con mẹ nó câu hồn, cho dù muốn lấy mạng của ta cũng đáng! Chà, lão Cao ta hôm nay xem như được kiến thức một lần.
Sa mạc tái ngoại, có thể gặp gỡ một mỹ nhân Đột Quyết như vậy, tuy chỉ là xảy ra trong nháy mắt, nhưng cũng tạo thành một cảnh động lòng người. Lâm Vãn Vinh cười ha ha, vỗ vai Cao Tù nói:
- Mỹ nữ khả ngộ bất khả cầu (chỉ ngộ được, chứ không cầu được), có thể được nàng coi trọng liếc mắt coi như là phúc phận rồi, đâu có thể hy vọng xa vời như thế?
Cao Tù cười hắc hắc vài tiếng, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, con ngươi đảo loạn, giữ chặt tay Hồ Bất Quy nói:
- Hồ huynh đệ, ngươi mới nói, Đại Hoa ta thủ tín lời hứa, hơn mười năm chưa từng công kích thương đội người Hồ, còn đám Đột Quyết lại không giữ lời, nhiều lần ăn hiếp thương đội Đại Hoa ta, có việc này không?!
Hồ Bất Quy gật gật đầu :
- Có việc này. Người Hồ khi hứng lên, thì rất tuân thủ hiệp ước, khi không còn hứng thú nữa, cứ thế mà cướp đoạt thương đội của ta, thật sự là đáng hận.
- Đích xác đáng hận.
Cao Tù cười hắc hắc, đột nhiên chuyển hướng Lâm Vãn Vinh, cười dâm nói :
- Lâm huynh đệ, ngươi cảm giác như thế nào về mỹ nữ Đột Quyết vừa rồi?!
- Không tệ!
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, đột nhiên thấy x ánh mắt bỉ ổi của Cao Tù, nhất thời cả kinh :
- Cao đại ca, ngươi muốn làm gì?!
- Lâm huynh đệ đã cảm thấy mỹ nữ Đột Quyết này cũng không tệ lắm, vậy là tốt rồi.
Lão Cao âm hiểm cười nói :
- Người Hồ làm tiểu nhân, chúng ta cần gì phải làm quân tử! Ta đi gọi vài huynh đệ. Bịt mặt đi cướp thương đội kia, rồi bắt lấy cô đàn bà Đột Quyết về, cho Lâm huynh đệ ôm cho ấm. Nếu nàng dám không làm, ở đây ta còn có rất nhiều thuốc men, Lâm huynh đệ ngươi cũng biết …. Hắc hắc, cái này goi là, cướp đàn bà Đột Quyết, làm vẻ vang Đại Hoa!
Hay cho một câu ‘cướp đàn bà Đột Quyết, làm vẻ vang Đại Hoa’. Lão Cao ngươi quả là mồm miệng, biến ta thành sơn tặc Đại vương hả?! Lâm Vãn Vinh mồ hôi đầm đìa, khóc cũng không được, mà cười cũng không xong, Đỗ Tu Nguyên và Hồ Bất Quy hai mặt nhìn nhau.
Thấy hắn không nói lời nào, Cao Tù càng hưng phấn :
- Ai chà, còn có gì mà bối rối, không phải chỉ là một mụ đàn bà Đột Quyết sao, dùng xong rồi bỏ đi là được! Đến lúc đó tin tức này có truyền ra, quân ta nhất định sẽ quân tâm đại chấn, đánh đâu thắng đó …
Tin tức này còn có thể truyền ra ngoài sao? Ngưng Nhi đã bụôc vòng kim cô cho ta rồi! Lâm tướng quân hoảng hốt, vội vàng lau mồ hôi, giữ chặt Cao Tù nói:
- Cao đại ca, ngươi cũng biết, ta luôn luôn rất thanh cao, đối với sắc đẹp không cảm thấy hứng thú này đâu, phu nhân trong nhà cũng phải có tới mười vị rồi. Cưỡng đọat dân nữ Đột Quyết, việc này thật sự làm tổn hại phong phạm của Đại Hoa ta, chúng ta phải lấy đức thu phục người, lấy đức thu phục người!
Đỗ Tu Nguyên cũng nói :
- Cao đại ca, vạn lần không thể lỗ mãng. Việc cướp bóc thương đội nếu truyền tới tai đại soái và Từ quân sư, chúng ta sẽ bị trị tội theo quân pháp đó.
Mấy người khuyên can mãi, mới đè nén được tính bồng bột của Cao Tù. Lão Cao thở dài nói:
- Lâm huynh đệ, ta cũng biết cướp bóc việc dân nữ là không nên. Đối với người Đại Hoa yếu nhược đã lâu, nếu ngươi có thể nhân cơ hội này chinh phục mỹ nữ Đột Quyết, đối với sĩ khí quân ta sẽ có lợi rất lớn đó! Với lại, đây cũng là thế mạnh của ngươi mà!
Cái gì thế mạnh, ngươi cho ta là ngựa à! Lão tử đi chiến đấu, không phải đi tán gái. Lâm đại nhân căm tức hừ một tiếng, cũng không khỏi bất giác nhớ tới ‘ nguyệt nha nhân’ lúc nãy.
Đợi cho toàn bộ đại quân vào thành, lúc này đèn đuốc rực rỡ mới được thắp lên. Hưng Khánh phủ cố thủ tây Trường Thành, gần với Hạ Lan sơn, nhìn ra quan ngoại có hai quận là Du Lâm và Ngũ Nguyên, chính là yết hầu giữa quan ngoại và nội địa, vị trí chiến lược này không cần nói cũng biết. Nơi này cũng là trung tâm đại quân kháng Hồ, đại doanh của Lí Thái đóng ở chỗ này.
Chiến loạn nhiều năm, dân chúng Hưng Khánh phủ đã lưu ly, màn đêm vừa xuống, trên đường đã chẳng còn có mấy người đi đường, vài cửa hàng lèo tèo cũng đóng cửa nghỉ bán, vẻ phồn hoa của ‘Giang Nam biên thùy’ ngày xưa đã không còn nữa.
Đứng ở quan khẩu Trường Thành, nhìn Hưng Khánh phủ chìm khuất vào bóng đêm, khắp nơi tàn bại, Lí Thái mái tóc bạc phơ để mặc cho gió cát đại mạc thổi tung lên, lão thở dài, tiếc hận nói:
- Giang Nam biên thùy ngày xưa, hôm nay chỉ còn là vườn hoang gạch vỡ! Chư vị tướng quân, các ngươi có cảm xúc gì?
Phía sau thượng tướng quân là tuấn lĩnh chỉ huy các lộ đại quân, trên mặt mọi người đều đầy cát bụi, nhưng không một ai lau đi cả.
Vừa rồi nhập thành, đến cả uống miệng nước cũng còn không kịp, đã bị Lí Thái triệu tập lên ba quan khẩu xem cảnh đêm, Lâm Vãn Vinh lười biếng tựa vào cửa Trường Thành, gió bụi rít lên bên tai hắn ù ù. Bão cát ở sa mạc tái ngoại, cuồn cuộn nổi lên như mây đen đầy trời, như một một con ác thú há mồm toang hoác, xông thẳng vào tường thành.
Trong bóng đêm hôn trầm, những ngọn thương sắt của binh sĩ lóe lên, dưới tường thành cổ xưa, ánh trăng chiếu lấp lánh trên đại mạc.
Đại mạc cát như tuyết, Yến Sơn trăng tựa liềm! Lâm Vãn Vinh thì thào, đối mặt với đại mạc hùng quan, bão cát trăng lạnh, cho dù là người vĩ đại như thế nào, cũng trở nên giống như cát bụi. Đối mặt với tình cảnh này, chỉ có một từ có thể hình dung tâm tình hắn lúc này - Thê lương! Thê lương vô cùng!