Ðề tài: It's A Vampire Story
Xem bài viết đơn
  #23  
Old 10-05-2009, 10:25 AM
lanhtamkhach lanhtamkhach is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts

Chapter XIV: 2 in the morning.









Hai giờ sáng.


Ánh trăng rọi sáng cả vùng trời đen, xuyên thủng những đám mây trôi vật vờ.
Hai giờ sáng.


Phân nửa thành phố đang say ngủ. Phân nửa còn lại vẫn thức trắng đêm, tiếp tục cuộc chiến không khoan nhượng. Một cuộc chiến tàn khốc đến mức nó chẳng hiểu bằng cách nào nó có thể sống sót … cho tới bây giờ.


Hai giờ sáng.


Trở về VKG từ mấy tiếng trước, nhưng đầu óc nó vẫn không thể dứt suy nghĩ về Jeff và Jen … thế giới nhỏ bé …


Tới bây giờ nó vẫn nằm trằn trọc không ngủ được … đã hai giờ sáng.


Chapter XIV: 2 in the morning.


Hai giờ sáng.


Một bóng người dừng trước cửa, ngần ngừ suy nghĩ mấy giây rồi lảo đảo bước vào phòng. Dáng đi chệnh choạng đó nó đoán là người say rượu. Hắn đến bên bàn, sơ sẩy làm đổ ống đựng bút của Allen, tạo một chuỗi âm thanh lạo xạo chỏi tai giữa không khí tĩnh mịch của ban đêm.


Cạch.


Cái đèn bàn nhỏ xíu chiếu sáng cái đống hồ sơ tài liệu bề bộn của Allen, và soi rõ gương mặt của “hắn”. Nó len lén nhìn lên cái hướng ánh sáng đó và … khỉ ạ! Jenny mà nó tưởng thằng cha nào vô quậy phòng thí nghiệm! Nhìn cô nàng thấy ghê quá, tóc tai bù xù như ổ quạ, mặt đỏ bầm lên vì hơi men, tay còn cầm chai rượu đã cạn quá nửa. Cô hờ hững nhìn quanh phòng, cái chai tuột khỏi tay và rơi xuống sàn, rượu dốc ra từng bụm.


Nó không biết nên làm gì, chỉ nằm yên đó nhìn Jenny bắt đầu lục tung lên cái đống giấy tờ vốn đã bề bộn. Cô đọc lướt qua vài tập, lật lật giở giở vài trang đầu rồi chuyển, từ tập này sang tập khác. Bỗng cô dừng lại ở một bộ hồ sơ bìa xanh hơi dày hơn những bộ kia. Lướt qua vài trang đầu, ánh mắt cô sáng lên, tỏ ra một sự quan tâm đặc biệt kì lạ. Nhưng càng lật, càng giở ra những trang sau, gương mặt cô càng tối sầm lại, không giấu được vẻ thất vọng. Càng về những quyển sách, những tập hồ sơ sau, sự thất vọng càng chất chứa. Gần hết đống giấy tờ, Jenny bỗng đóng sầm cuốn sách đang đọc dở khiến nó giật mình.


_ Allen … - cô ngồi phệt xuống ghế, day day sống mũi – anh đang làm cái quái gì vậy …


_ Chị kiếm cái gì à?


Jenny giật mình, bật ngửa ra đằng sau, té một cú đau điếng. Khi đã hoàn hồn lại cô gắt gỏng:


_ Cậu muốn dọa tôi chết luôn à? Đồ quỉ!


_ Tôi … hơ … không cố ý.


Jen lồm cồm bò dậy, tay với lấy chai rượu đổ giờ chỉ còn khoảng hai lóng tay, ngật ngừ tu cho hết.


_ Chị uống rượu à?


_ Nhìn mà không biết à!


Cứ cái kiểu đốp chát thế này thì thà nó ngậm tăm cho hết buổi! Nó ra ngoài hành lang, hít thở chút ít không khí mát mẻ rồi quay vào thì thấy cô nàng đang nằm ra giường nó mà bắt đầu lim dim.


_ Chị về phòng đi, chị say rồi đấy! – nó đỡ Jenny dậy.


_ Cho tôi mượn chỗ này chút đi, có chết ai đâu! – lại tiếp tục càu nhàu.


Mượn chỗ một chút thì ổn, nhưng với cái mùi rượu nồng nặc này thì nó không biết tối nay nó ngủ ra sao. Thôi kệ, lỡ thức tới giờ thì thức tới sáng luôn chắc cũng không sao.


Jenny đang say … người say hay nói lung tung … nó thử hỏi xem.


_ Jeffron là anh trai cô phải không? Người mà cô tìm suốt đó?


Cô lừ mắt nhìn nó, cặp mắt đỏ ngầu trông dễ sợ quá! Cũng may lần này người say là cô chứ không phải là nó! Nhưng hóa ra nó chỉ sợ vẩn vơ, Jenny chẳng làm gì nó cả, cô ngoảnh mặt đi, săm soi cái chai. Nó chẳng hiểu cái chai rỗng thì có gì hay mà săm soi?


_ Phải đó! … cậu thấy Jeff của tôi là người thế nào?


“Jeff của cô”? Cô biết cách giết người đấy chứ!


_ Trông anh ta chẳng giống như cô kể - nó nói – anh ta đâu có giống như vampire tốt?


_ Vậy theo cậu thì thế nào là vampire tốt?


_ Vampire tốt chỉ tìm cách kéo dài sự sống chứ không giết người vô tội vạ, và có một số điều được qui ước ngầm với nhau như giữ khoảng cách an toàn, hay không tấn công …


_ Thì cũng là giết người cả thôi! Cậu tưởng những lí lẽ đó khiến cậu trở thành người tốt à?


_ Nhưng mà …


_ Toàn là ngụy biện! – cô nạt nó – Có tên nào không giết người, cậu nói thử tôi nghe!


_ Có đấy!


Phải, làm ma cà rồng mà không giết người thì nó đã từng thấy rồi, vì chỗ của nó chỉ dành cho vampire tốt mà, những vampire luôn tìm cách giới hạn mình để không gây hại cho dân lành. Trông Jenny có vẻ ngạc nhiên lắm, nó giải thích:


_ Chỉ đơn giản là họ … không giết người nữa. Họ chết, thế thôi.


_ Chết?


_ Họ ra ngoài – trong đầu nó hiện lên cảnh những cái xác cháy đen, lở loét – tắm mình trong ánh sáng mặt trời lần cuối cùng và … không giết người nữa. Tuy đau đớn nhưng họ được tự do. Tôi thì … không đủ can đảm để làm như họ.


_ May cho cậu!


Nó không hiểu, “may” là may chỗ nào kia? Sống như thế riết nó cũng muốn chai hết cảm xúc, vậy mà cô ta cho là “may”!


_ Đối với tôi thì những người đó đều là hèn nhát! Họ chỉ tìm cách chạy trốn sự thật thôi, cuối cùng thì tự giết mình!


_ Chị cho là giết người khác để sống thì hay hơn chăng? Làm những điều giống Jeffron đã làm?


_ Hay nhất là làm những việc cậu đang làm, được chưa? Đừng có nhắc anh ta ra nữa! Cái đồ ngu đó chẳng có cách chi khuyên bảo được … cậu có tin là anh ta … muốn làm ma cà rồng không? …


Nó nghe như sét ngang tai. Sao lại có người muốn làm vampire kia chứ?


_ Cậu không tin à … - Jenny cười ngặt nghẽo – phải đấy! Anh ta tự nguyện trở thành một vampire … lừa một vampire khác cắn gần chết … đổi cả cuộc sống bình thường lấy sức mạnh vô song!


Tràng cười càng lúc càng nhỏ dần, càng vụn dần vì những tiếng nấc ngắt quãng, cuối cùng thì trở thành một âm thanh hỗn độn mà nó không biết là tiếng cười hay tiếng khóc. Nhìn sang, thấy mặt Jenny sũng nước nó đâm hoảng. Khỉ! Cô làm gì vậy?


_ Kì lạ thật … tôi không hiểu nổi … đã biết bao lần tôi gặp lại anh ấy … nhưng tôi vẫn không bắn anh được … không thể khiến anh ấy dừng được … - cô mỉm cười, đôi mắt đờ đẫn mặc cho những giọt nước mắt lăn dài làm ướt mi. – nếu tôi lỡ tay giết anh ấy thì sao? … thế mà hôm qua … tôi đã bắn …


_ Tại sao anh ta lại muốn làm vampire?


_ … người ta giết cả nhà anh ấy …


Nó có thể lờ mờ đoán ra được. Chắc là anh ta muốn có sức mạnh để trả thù cho gia đình mình …


Nó nên làm gì bây giờ? An ủi cô? Nhưng nó biết an ủi sao đây, nó mà sơ sẩy lỡ lời thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nó sợ cô sẽ buồn thêm. Nó không nói được.
Nó chẳng thể làm gì cả.


Chợt nó thấy một bên vai hơi ươn ướt.


_ Chỉ một chút nữa thôi là tôi … anh ấy … nếu anh ấy mà chết làm sao tôi … sao họ có thể tha thứ cho tôi … tất cả chúng tôi đều muốn ah ấy trở về mà … nếu tôi lỡ tay giết anh ấy … làm sao mà tôi sống được …


Jenny gục đầu vào vai nó mà khóc nức nở, khóc cho ướt cả vai áo nó, khóc cho tim nó quặn thắt lại, cho đầu óc nó tối sầm.


_ Anh ấy … hay nấu ăn cho chúng tôi … nấu ngon lắm … bọn trẻ hay gọi anh là Little Chef … nhại từ tên anh ấy ra … nhưng cũng đúng nhỉ? … phải nói là bọn nhỏ thích mê ấy chứ … anh ấy tốt bụng lắm …


Nó ngồi lặng thinh, chỉ biết xoa xoa an ủi bờ vai nhỏ chốc chốc run lên vì những tiếng nấc. Giờ thì nó chắc rằng nước mắt mặn, vì lòng nó rát lan như có ai xát muối.


Vị thần số mệnh cứ như đứa trẻ, mãi đùa giỡn với những món đồ chơi mà người ta hay gọi là “cuộc đời” …



Thời gian tiếp tục trôi … mười phút … nửa tiếng … hay bao lâu? Nó không biết nữa.


Sợi thun buộc tóc thường khi đã rơi mất, làm xổ tung mái tóc ra như đang nghịch nó. Cái đầu tóc vàng óng thường khi dữ dằn với nó, nghiêm khắc với nó, hờ hững với nó, nay đang dụi vào lòng nó mà ngủ cho nguôi cơn ấm ức khiến nó bối rối quá thể. Nó không dám đánh thức cái đầu đó dậy. Đúng ra là nó không muốn …


Chắc cũng không sao, tới sáng mai men rượu lại bay, cái đầu tóc vàng đó lại ngồi dậy gắt gỏng nó, nạt nộ nó, hờ hững với nó giống như mọi khi thôi mà. Chắc cũng chẳng nhớ gì đâu …


Nó thì muốn nhớ … nó chỉ muốn ở như thế này … nó không muốn “giống như mọi khi”.


Nó chán.


“… cậu thấy Jeff của tôi là người thế nào? …”


Cứ nhớ đến là nó thấy khó chịu.


“Jeff của tôi”


Chà, Jenny ... cô thật biết cách giết người …

Tài sản của lanhtamkhach

Chữ ký của lanhtamkhach
Trả Lời Với Trích Dẫn