Ðề tài: It's A Vampire Story
Xem bài viết đơn
  #25  
Old 10-05-2009, 10:28 AM
lanhtamkhach lanhtamkhach is offline
Phá Quan Hạ Sơn
 
Tham gia: Sep 2008
Bài gởi: 79
Thời gian online: 0
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts

Fiction Finale: It was a vampire story










Ánh nắng mai bắt đầu sưởi ấm cho cả căn phòng vừa trụ qua được mùa mưa ẩm ướt kì cục, báo hiệu một ngày mới sáng trong và ấm áp đang đến với thành phố này. Ở một góc phòng, một bộ tóc đen bù xù đang ngái ngủ từ từ trở mình dậy, nhăn nhó tặng cái đồng hồ báo thức ầm ĩ một quả đấm vào giữa mặt. Cái không khí ấm áp dễ chịu này thật không rời khỏi giường được, dù gì thì cũng đang là dịp năm mới mà!


[thời điểm 3 năm sau vụ cháy VKG’s Headquarters]


Cuối cùng thì cái đầu tóc bù xù cũng kéo được hết sức siêng năng của mình mà lết vào nhà tắm, để 20 phút sau đó lại có thể hài lòng nhìn vào gương và thấy một cậu thanh niên trẻ đang mỉm cười nhìn lại mình. Cũng chẳng mất bao lâu để đánh răng rửa mặt và chải lại mái tóc cho gọn gàng. Hì!


Một buổi sáng như thế này thì nên bắt đầu bằng một bữa điểm tâm nhẹ nhàng đúng kiểu chứ nhỉ? Hai miếng bánh mì, một cái trứng chiên và một dĩa salad chắc là đủ, hôm nay cậu cũng không phải làm gì nhiều. Thêm một li sữa ấm nữa chứ!


Sáng nào cũng phải có một li sữa mới được! Điều đó đã thành thói quen của cậu và hiếm khi nào cậu quên mất thói quen này, dù đã lâu rồi cậu không còn uống máu động vật nữa …


Fiction Finale: It was a vampire story.


Mọi người đều đã mệt sau đêm giao thừa và vài ngày đầu năm ăn chơi thả dàn nên sáng nay chẳng mấy ai ra đường. Cậu thích như thế này hơn, mọi khi đường phố vẫn đông đúc và khó chịu, còn cậu thích sự yên tĩnh. Hôm nay đi bộ đến văn phòng cũng hay đấy chứ?


Văn phòng Hỗ trợ Dự án C.V.R.H. rộng cửa chào đón cậu quay lại sau kì nghỉ đầu năm hơi vô vị. Phòng riêng của cậu có những cửa sổ lớn hướng ra quảng trường nơi người dân thành phố vẫn hay tụ tập khi có những dịp lễ lớn, hay khi cậu thích thú ngồi trong phòng mình nhìn ngắm họ.


Sheryl bắt đầu ngày làm việc đầu tiên với điệu bộ hớt hơ hớt hải vì trễ gần một tiếng, khiến cậu cứ phải trấn an cô rằng có khá nhiều người nghỉ tới hai ngày sau nữa, và hai cô cậu chỉ là hai người siêng năng nhất văn phòng này thôi. Cô cứ áy náy đòi pha cho cậu một tách café để chuộc lỗi, dù rằng cậu rất ít khi uống café. Thế là sau một hồi thuyết phục và khách sáo qua lại, Sheryl tự đi pha một tách café cho mình.


Cậu hít một hơi thật sâu và sảng khoái, tự nhủ sẽ bắt đầu một năm tốt đẹp. Nhưng chẳng được bao lâu, bên ngoài sảnh đợi đã có tiếng ồn ào nói chuyện và một cặp nam nữ xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng cậu.


_ Test! Chúc mừng năm mới nhá!


Phải nói là trông họ rất đẹp đôi, trông họ rất vui, rất trẻ trung, rất … chắc chẳng diễn tả cho hết, vui thế cơ mà, dù gì thì họ cũng đang yêu nhau. Người yêu nhau thì thường vui hơn bình thường thì phải? Cô gái chừng hơn mười tám trông rất trẻ trung với bộ váy sáng màu và mái tóc màu trắng bạc bồng bềnh ẩn dưới chiếc nón rộng vành xinh xắn, nếu có gì đó không hợp thì cũng chỉ là cô có chút gì đó hơi vô tư và … trẻ con so với cái dáng chững chạc và già dặn của anh chàng đeo kính mà cô đi cùng. Chắc cả hai mới đi dạo phố về đây, cậu để ý thấy vài giọt mồ hôi đang rịn xuống hai bên thái dương anh chàng, dù anh vẫn đang cười rất tươi. Anh chàng bật cười:


_ Sao thế? Thấy chúng tôi mà không mừng à, cậu chủ nhỏ?


_ Tôi cứ nghĩ hai người phải ngày mai mới tới kia. – cậu quay sang Sheryl đang đứng chờ ở cửa – Chị pha dùm em mấy tách café nữa nhé!


_ Cho em rhum đá chanh nhé!


_ Chị cứ pha dùm một tách trà cũng được. – anh chàng nhăn nhó – bây giờ đào đâu mà ra rhum chứ!


Cậu bật cười. Đã quen họ hơn ba năm rồi mà bây giờ cậu vẫn cảm thấy thú vị khi được gặp lại. Thật khó mà tưởng tượng rằng Mỹ Xuân đã lớn nhanh như thế chỉ sau hơn hai năm giải thuốc trường sinh, nếu “ông già” không giải thích cho cậu biết rằng tốc độ phát triển của cô bé sẽ rất nhanh trong vòng năm năm đầu và chậm lại tới mức bình thường vào ba năm sau cho tới cuối đời. Thật vui vì thấy họ được hạnh phúc như thế này, chả bù cho cậu …


_ Chúng tôi về sớm để còn đi chơi đó đây. Năm mới mà! Còn phải chuẩn bị mấy thứ cho xong nữa …


_ Chuẩn bị cái gì? – cậu ngạc nhiên.


Mỹ Xuân lấy trong túi xách ra một phong bì nhỏ ghi tên cậu trên đó. Cậu tò mò mở phong bì ra và đọc, từ từ sự thắc mắc trong lòng cậu dần được thay thế bằng sự ngạc nhiên bất ngờ và cả vui sướng nữa.


_ Suýt nữa thì quên đưa mọi người. – Mỹ Xuân mỉm cười – bọn em sẽ tổ chức cưới vào tháng sau, anh nhớ tham dự nhé!


_ Tất nhiên rồi! – Cậu hào hứng nói.


_ Hà hà, tất nhiên là phải “tất nhiên rồi”, – Allen cười gian xảo – chú mà không đi thì tự tay anh sẽ lôi chú đi, dù gì cũng một thời là “chuột thí nghiệm” của ta mà.


Mỹ Xuân cũng đưa một thiệp mời cho Sheryl khi cô mang nước vào phòng. Thế là buổi sáng làm việc đầu năm bắt đầu bằng việc cậu và Sheryl ngồi nghe hai người kia huyên thuyên đủ thứ về chuyến đi biển vừa rồi và cả những việc chuẩn bị cho đám cưới nữa, cứ như họ không hết chuyện để mà kể. Đến chừng gần trưa thì cả hai mới hốt hoảng cáo lui vì Mỹ Xuân còn phải đưa thiệp mời cho vài thành viên trong gia đình cô bé cũng mới chuyển đến ở thành phố này. Bỗng cô reo lên một tiếng như sực nhớ ra điều gì và lục tung đống thiệp mời lên, cuối cùng cô tìm được một thiệp và đưa cậu:


_ Anh đưa chị Jenny dùm bọn em nhé!





Jenny …


Hơn tuần nay cậu chưa gặp Jenny. Cô là như vậy, lâu lâu cô vẫn biến mất một vài ngày hay hơn và đi khắp nơi, nhưng cô vẫn tính toán để dùng vừa đủ số ngày phép ở Văn phòng. Cậu không biết Jenny đi đâu, nhưng cũng chẳng có cách nào hỏi cô.


Cô có một cái hẹn với cậu, nhưng cậu cũng không dám chắc là cô gái có nhớ hay không.


Bất chợt cậu thấy một tập hồ sơ để trên bàn cậu, loại hồ sơ mà Văn phòng dùng để lưu thông tin những vampire còn chưa được chữa trị mà người ta còn tìm được. Cậu lật xem từng trang, từng trang một, trong đầu mông lung suy nghĩ đủ thứ, y như những lần trước cậu xem hồ sơ này.


_ Cậu vẫn chưa cho Jennifer xem hồ sơ đó à?
Cậu chỉ lắc đầu. Thật khó khi phải quyết định một việc như thế này …


_ Cần lời khuyên của tôi không?


_ …


_ Tôi không thể ghen với cô bé được.


Ánh nắng dần trở nên gay gắt và nuốt chửng gian phòng bên trong nó. Thật sự cậu không hiểu hết những gì Sheryl muốn nói, đúng hơn là cậu không hiểu gì hết.


_ Tôi chưa bao giờ xem cô bé là đối thủ cạnh tranh với mình cả, chắc tại vì tôi luôn có cảm giác rằng họ chưa bao giờ vượt quá mức bình thường … Họ vẫn mãi là anh em với nhau thôi.
_ Sao chị chắc chắn được?


_ Chỉ là cảm giác của tôi thôi chứ chẳng chắc chắn điều gì … Cũng đáng để thử nhỉ?


Cậu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:


_ Chị giúp em được không?





Quán bar vắng tanh, chỉ có vài nhóm ngồi tụ tập bên những dãy bàn phía trong, cùng nhau nhấm nháp chút đồ uống nhẹ và trò chuyện vui vẻ trong tiếng nhạc êm dịu và không khí mát trong đầu năm mới. Cậu chọn một chỗ tại quầy và gọi một li Long Island Tea.


Bó hoa tươi cậu mang theo vẫn còn ươn ướt sương – hay vài giọt nước long lanh mà cậu tưởng tượng là sương. Bó hoa là ý của Sheryl vì theo cô thì ai cũng thích hoa cả. Mà không hiểu sao cô lại chọn hồng bạch nhỉ? Cửa hàng The Rose’s - chắc mới mở nên cậu chưa nghe đến bao giờ. Mà có bao giờ cậu để ý mấy chuyện này đâu? Thiệt tình …


Đồng hồ điểm 7 giờ. Những ngụm rượu nhanh chóng tan đi trong cổ họng, để lại hơi men thơm nồng quấn lấy tâm trí cậu. Có lẽ cậu đã đến hơi sớm. Lại chờ đợi … cậu đã chờ biết bao lâu rồi? Mười lăm phút, hay đã ba năm?


Phù … nhẩm đi nhẩm lại đúng mười ba nụ hoa, điềm gì đây?


_ Jackie? Cho tôi một ly. – Jenny ngồi xuống bên cạnh cậu – Như cũ.


_ Ok! Một calvados cho quí cô! – Ông chủ vui vẻ cười.


Jenny vẫn không khác gì so với hồi cậu mới gặp cô, nếu có điều gì khác thì cũng chỉ là cô đẹp hơn, rạng rỡ hơn và gần gũi hơn, cũng như … xa cách hơn. Cậu không có cách nào lí giải được những suy nghĩ đó, ba năm vẫn chưa đủ cho cô sao?


_ Tặng chị này.


_ Hoa đẹp đấy! – Jenny mỉm cười – nhân dịp gì thế?


_ Năm mới … chỉ là quà năm mới của tôi thôi.


Buồn cười thật! Cậu đã chuẩn bị gần như một bài diễn văn dài gần cả tiếng ấy chứ, nhưng giờ đây cậu lại không biết nói gì, cứ như nụ cười của cô đã lấy mất bài “diễn văn” của cậu từ hồi nào không hay. Có lẽ tại cậu không hay nói nhiều.


_ Cảm ơn nhé … cái gì thế? – Jenny nhướn mắt nhìn đống giấy tờ bên bàn cậu.


Cậu đưa Jen tấm thiệp của Mỹ Xuân. Cô cũng ngạc nhiên không kém gì cậu, và thích thú đọc từng nét chữ mảnh mai Mỹ Xuân nắn nót viết trên tấm thiệp. Cô là người nhạy cảm hơn vẻ ngoài lạnh lùng của một Killer mà người ta thường thấy cho nên việc thể hiện cảm xúc cũng là điều bình thường với cô, dù đối với những người khác thì đó là một sự thay đổi hiếm thấy. Cậu vẫn thích nhìn thấy cô như vậy hơn, cô đang vui vẻ, đang hạnh phúc cho hai bạn mình. Lúc bình thường – những lúc cô tỏ ra lạnh lùng là những lúc cô đang ưu tư, mà cậu đã nhìn thấy Jen ưu tư quá nhiều rồi.


_ Jen?


Cậu đẩy tập hồ sơ cho cô. Có suy nghĩ nữa cũng không ích gì, để cô quyết định thay cậu vậy. Jenny nhìn cậu ra ý hỏi, tay cô hờ hững lướt trên mặt giấy. Bỗng cô chựng lại khi nhìn thấy tấm hình nhỏ xíu trên đó và bắt đầu đọc chăm chú hơn, nét mặt cô giãn ra, biểu lộ một niềm vui sướng khó tả.


_ Đây có phải …


_ Phải … - cậu mở lời – Jeff đấy. Bây giờ phải đổi tên thành Jacques để né lệnh truy nã, nhưng chỉ cần chờ 2 năm nữa là anh ta có thể tự do đi dưới ánh mặt trời. Anh ta đã đến đăng kí điều trị từ mấy ngày trước, nhưng lúc đó chị đang đi nghỉ phép nên …


Jenny không nói gì mà chỉ mân mê tập hồ sơ về Jeff suốt cho đến khi ly calvados tan gần hết đá. Bỗng cô hỏi:


_ Cậu nhờ chị Sheryl lo cho anh ấy được không? Chắc chị ấy sẽ rất vui …


_ Tất nhiên là chị ấy đang giúp Jeff. – cậu khẳng định – làm sao chị ấy bỏ qua được một thân chủ “đặc biệt” như thế! Nhưng chị không định gặp anh ta à?


_ Tất nhiên là có chứ, nhưng mà …


Nhưng mà cái gì kia? Cậu không hiểu khoảng lặng đó nghĩ là gì. Cô đang khó nghĩ điều gì à? Hay tại Sheryl, hay …


_ Tôi không mong cậu hiểu nhưng … đến lúc tôi ngừng việc lo lắng cho anh ấy rồi.


_ Tại sao? Chị đã chờ anh ta biết bao lâu …


Im lặng.


_ Anh ấy đã giữ lời hứa và trở về, thế là đủ.


Chỉ thế là đủ …


Jenny mỉm cười, nâng cốc:


_ Chúc mừng năm mới nào, Test!


__________ End of Fiction __________
Tài sản của lanhtamkhach

Chữ ký của lanhtamkhach
Trả Lời Với Trích Dẫn