Vệ Việt đang muốn trút giận, chợt thấy quần cái xao động, một kỵ mã phóng vào sơn cốc, có người kêu lên:
"Uy, kia không phải là Thạch hương chủ hay sao?"
Mọi người nhốn nháo nhường đường, thoắt một cái, người kia đã đến bên thạch đài xuống ngựa. Quần cái đều nhìn thấy rõ ràng đúng là Thạch Thanh Dương, người đã thất tung năm năm về trước.
Thạch Thanh Dương lên tiếng:
"Vệ sư thúc, người cũng đến rồi, thật là hay lắm! Đã cháy nhà ra mặt chuột chưa?"
Vệ Việt hỏi:
"Chuyện gì mà cháy nhà ra mặt chuột?"
Thạch Thanh Dương đáp:
"Là chuyện sư huynh điệt nhi bị hại!"
Vệ Việt hỏi:
"Ngươi có manh mối gì?"
Thạch Thanh Dương hỏi lại
"Vũ Văn Thùy đã nói thế nào?"
Vệ Việt đáp:
"Hắn nói là do bị Tần Tương và Uất Trì Bắc hại."
Thạch Thanh Dương nói chắc như đinh đóng cột:
"Việc này có khả nghi!"
Vệ Việt cũng vội nói:
"Đúng vậy, ta cũng nói việc này có khả nghi. Thanh Dương, nhất định là ngươi đã nghe được tin tức gì rồi?"
Mã trưởng lão nói:
"Thạch Thanh Dương, đáng tiếc ngươi đến chậm một bước, chức bang chủ đã quyết định do sư điệt của ngươi đảm nhiệm, ngươi tuy là trưởng bối nhưng cũng phải tuân thủ bang quy, còn chưa qua tham kiến bang chủ?"
Mã trưởng lão và Thạch Thanh Dương là đồng bối, nói chuyện không sợ đắc tội, chứ kỳ thật lời này của hắn vốn là để thầm mắng Phong Cái Vệ Việt. Vệ Việt nhướng mày nhưng không biểu lộ ngay.
Thạch Thanh Dương lạnh lùng nói:
"Ta không tới đây để tranh chức Bang chủ."
Nhưng y cũng tịnh không chịu lấy lễ thuộc hạ mà đến tham kiến Vũ Văn Thùy, y nhảy lên thạch đài lớn tiếng nói:
"Sự tình khẩn yếu, lễ nghi tạm gác, sau này sẽ bù lại. Ta vừa mới từ Trường An về, ta đã gặp Tần Tương."
Một số tiểu khiếu hóa vốn đang phân tán các nơi, nay nghe thấy lời này liền xúm lại. Chỉ nghe thấy Thạch Thanh Dương nói:
"Tần Tương nói với ta một chuyện rất lạ. Y nói Tiêu bang chủ từng có một phong thư gửi cho y, hẹn y ngày gặp mặt. Nhưng đến hôm đó lại không thấy Tiêu bang chủ đến, mãi đến tận bây giờ vẫn không hề nhìn thấy!"
Quần cái nghe qua, bất giác đều ầm ĩ nhốn nháo. Đương lúc bàn luận lại nghe có người nói:
"Chẳng lẽ là Vũ Văn Thùy nói dối?"
Có người lại nói:
"Nếu không phải Vũ Văn Thùy nói dối thì là Thạch Thanh Dương bịa chuyện."
Mã trưởng lão hét lớn:
"Tần Tương sát hại Bang chủ của chúng ta, lời hắn nói chúng ta có thể tin tưởng được sao? À, mà Thạch Thanh Dương ngươi tại sao lại gặp riêng Tần Tương?"
Thạnh Thanh Dương lớn tiếng nói:
"Chính vì việc Tiêu sư huynh ta bị ngộ hại, cháy nhà mới ra mặt chuột, không cho kẻ gian đồ được đắc ý! Ngươi nói lời của Tần Tương không thể dễ dàng tin, tốt, ta lại nói đến một sự kiện khác, việc này ta đã tra xét rất chính xác, tuyệt không phải là nghe lời đồn đãi!"
Nói tới đây, đột nhiên y chỉ vào rừng người kêu lớn:
"Triệu Cản Lư, ngươi ra đây! Vì sao ngươi dám phạm thượng mưu hại Vi hương chủ?"
Lời vừa thốt ra, mọi người Cái Bang đều chấn động, ánh mắt đều tập trung hướng nhìn vào tên Triệu Cản Lư đó. Triệu Cản Lư này không phải ai khác mà chính là phó hương chủ hương đường Cái Bang Trường An, vừa rồi người trả lời câu hỏi của Từ trưởng lão, báo cáo về việc mất tích của Vi hương chủ chính là hắn.
Triệu Cản Lư sắc mặt tái nhợt, hắn ấp a ấp úng phân biện:
"Cái này, cái này, sao lại nói vậy? Không, không có chuyện như vậy."
Thạch Thanh Dương mở trừng hai mắt nói:
"Không có chuyện như vậy sao? Nếu như muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm! Đêm mười bảy tháng ba, ngươi mời Vi hương chủ uống rượu rồi hạ độc trong rượu, trước khi độc phát tác, Vi hương chủ còn đánh ngươi một chưởng, đả thương trúng sườn trái, đến nay đã hơn nửa tháng, vết thương của ngươi có lẽ đã bình phục, nhưng nội thương ở Dũ Khí huyệt bên sườn trái chắc chắn chưa khỏi hắn, chỉ cần chạm nhẹ ngươi sẽ cảm thấy đau đớn, có phải thế không? Ngươi có dám để Vệ sư thúc chạm thử không?"
Nguyên lai vị Vi hương chủ này là một trong những cao thủ trong Cái Bang, am hiểu Kim Cương Chỉ Lực, chỉ lực có thể xuyên thấu qua huyệt đạo gây tổn thương nội phủ, loại nội thương này người bên ngoài sẽ không phát hiện nhưng người mang võ học cao thâm chỉ cần chạm vào chỗ bị thương là có thể phát hiện do Kim Cương Chỉ Lực đả thương.
Vệ Việt nói:
"Được rồi, Triệu Cản Lư, ngươi lại đây!"
Lời nói của lão còn chưa dứt, đã nghe thấy một tiếng thét chói tai vang lên, Triệu Cản Lư lảo đảo ngã trên mặt đất. Vệ Việt nhảy lên phía trước, chộp hắn dậy, chỉ thấy toàn thân Triệu Cản Lư bầm đen, phía sau ót cắm một cây ngân châm, đuôi châm còn lộ ra một chút. Hiển nhiên là có người sợ Triệu Cản Lư tiết lộ sự tình nên mới giết người diệt khẩu. Thế nhưng nhiều người chen lấn như vậy, rốt cuộc là ai đã phóng trộm độc châm, Vệ Việt cũng nhìn không ra.
Mã trưởng lão quát lớn:
"Thạch Thanh Dương ngươi vì sao không tra xét rõ ràng lại giết chết hắn!"
Thạch Thanh Dương cả giận nói:
"Lý nào là vậy, rõ ràng bổn bang có gian đồ giết hắn để diệt khẩu, ngươi lại vu vạ cho ta là có dụng ý gì?"
Mã trưởng lão nói:
"Ngươi gặp riêng với cừu nhân của bổn bang, lại bịa ra chuyện Vi hương chủ bị hại, ngươi nói năng sống động như vậy, khiến ai cũng tin là thật. Sau đó ngươi lại ngầm bố trí đồng đảng mai phục dùng độc châm sát hại Triệu Cản Lư, chết không có đối chứng. Hừ, hừ! Thật là một kế ngoan độc!"
Vệ Việt quát:
"Bắt lấy Mã trưởng lão, ta muốn tra hỏi hắn!"
Tựa hồ cùng một lúc, Vũ Văn Thùy cũng quát lên:
"Bắt lấy Thạch Thanh Dương, ta muốn thẩm tra hắn!"
Hai người đồng thời phát ra mệnh lệnh, nhất thời Cái Bang đại loạn.
Thạch Thanh Dương một tay hướng Mã trưởng lão chộp tới, Mã trưởng lão lại thiện dụng trường quyền. Lão xuống tấn, hô lên một tiếng, một quyền phóng ra. Song chưởng của Thạch Thanh Dương xoay một vòng, chưởng quyền của Mã trưởng lão đâm vào giữa vòng tròn liền bị song chưởng của y hợp lại nhất thời siết chặt lấy cổ tay. Thế nhưng công phu hạ bàn của Mã trưởng lão rất vững, mặc dù Thạch Thanh Dương đã nắm được cổ tay hắn nhưng không thể kéo hắn ngã. Vũ Văn Thùy quát lên:
"Thạch Thanh Dương, ngươi dám cả gan không nghe mệnh lệnh của Bang chủ, ý đồ tạo phản phải không?"
Hắn giơ trúc trượng trong tay lên hướng trước mặt Thạch Thanh Dương vụt tới.
Thạch Thanh Dương là người đứng đầu trong lớp đệ tử đời thứ hai của Cái Bang, nếu như luận về võ công, thì ngay cả sư phụ của Vũ Văn Thùy là Tiêu Cố cũng còn kém y xa nói gì đến Vũ Văn Thùy. Thế nhưng trong tay Vũ Văn Thùy lại đang cầm pháp trượng của Cái Bang, Thạch Thanh Dương không dám đoạt lấy cho nên chỉ có thể tránh né. Mã trưởng lão thừa cơ tung ra một cước, hai mặt giáp công. Chỉ nghe thấy một tiếng "bốp" vang lên, Thạch Thanh Dương đã bị Vũ Văn Thùy nện trúng một trượng nặng.
Vệ Việt đại nộ phun ra một vòi rượu, Mã trưởng lão đã biết được lợi hại liền vội vàng tránh ra. Vũ Văn Thùy chỉ cảm thấy trước mắt một vùng trắng mờ mịt, muốn chạy thì thấy cổ tay và các đốt ngón tay đau như kim châm. Nguyên lai là Vệ Việt đã dùng nội công thượng thừa biến vòi rượu thành một dải lụa trắng bắn trúng vào "Quan nguyên huyệt" trên cổ tay hắn. Vũ Văn Thùy không thể cầm chặt được, pháp trượng liền rời tay bay ra.
Vệ Việt quát:
"Vũ Văn Thùy, ngươi không giữ bang quy, dẫn đám phỉ đến khi dễ trưởng lão bổn bang, ngươi còn muốn làm Bang chủ sao?"
Mũi chân lão hất bay pháp trượng lên, liền bắt lại trong tay. Lão đang muốn nhảy lên thạch đài để trọng khai đại hội, tuyên bố phế bỏ Vũ Văn Thùy, chợt phát giác có lưồng gió nhẹ thổi tới, Tinh Tinh Nhi đã nhào đến.
Vệ Việt quát lên:
"Hay lắm, lão khiếu hóa trước tiên khu trừ đám phỉ này rồi thanh lý môn hộ."
Lão trở tay đẩy ra một chưởng, Tinh Tinh Nhi hơi nghiêng người lách qua bên sườn lão, đoản kiếm liền xuất chiêu "Thuận thủy thôi chu" (thuận nước đẩy thuyền) vào sườn lão. Vệ Việt sao có thể để mặc cho hắn đâm trúng, khuỷu tay trái thúc ra sau, nếu như Tinh Tinh Nhi không tránh nhanh, xương đầu tất sẽ bị lão đập nát. Tinh Tinh Nhi cấp tốc Di hình hoán vị, đoản kiếm lại đâm vào "Phong phủ huyệt" sau lưng Vệ Việt. Lúc này Vệ Việt đã bắt được pháp trượng vào tay, sau lưng lão như có mắt, lão trở tay đánh ngược ra một trượng đụng ngay Kim tinh đoản đao của Tinh Tinh Nhi. Pháp trượng này cũng là một bảo vật, cứng hơn kim thiết, bảo kiếm của Tinh Tinh Nhi chém không được ngược lại bị đánh bật ra. Hai người bọn họ, một người khinh công trác tuyệt, một người công lực cao thâm, đánh với nhau khó phân thắng bại.
Mã trưởng lão hét lớn:
"Thạch Thanh Dương cùng với tiền Bang chủ có nuôi cừu hận, chúng ta đều đã biết. Hôm nay hắn định cấu kết với địch nhân của bổn bang mưu đồ soán đoạt ngôi vị Bang chủ. Loại môn đồ kiểu này, phải theo bang quy nghiêm khắc trừng trị!"
Mã trưởng lão này là người đứng đầu tứ đại trưởng lão, bè đảng trong bang rất đông, lời lão vừa thốt ra, bè đảng của lão đã thi nhau ứng thanh:
"Đúng, đáng phải trừng trị!"
Từ trưởng lão chửi lớn:
"Thối lắm, các ngươi đã phạm thượng, câu kết với loài thổ phỉ, lại dám đối địch với Vệ lão tiền bối, cái này thì phải trừng trị thế nào?"
Vũ Văn Thùy sắc mặt xám nghoét, hắn vung tay lên, hương chủ hình đường Thạch Viên, hương chủ nội tam đường Hàn Giới đều là thân tín của hắn, bọn chúng liền lập tức lao đến muốn bắt Từ trưởng lão.
Từ trưởng lão xương cổ tay phải đã bị Tinh Tinh Nhi vặn gãy, đơn chưởng ứng địch, tình thế vô cùng nguy ngập. Thạch Thanh Dương hét:
"Thạch Viên, Hàn Giới, các ngươi dám phạm thượng, vậy đừng có trách ta trở mặt vô tình!"
Hai người này đều biết sự lợi hại của Thạch Thanh Dương, liền vội vàng cuống quít lui ra.
Mã trưởng lão kêu lên:
"Vệ lão tiền bối nhất thời hồ đồ, bệnh điên phát tác, chúng ta trước tiên bắt lấy Thạch Thanh Dương hỏi cho ra gian tình. Vệ lão tiền bối từ từ sẽ hiểu rõ ràng."
Vệ Việt cả giận:
"Mã Ký, ngươi là hồ đồ thật hay giả hồ đồ?"
Lập tức một vòi rượu nhằm hướng lão phun đến. Bên cạnh Mã trưởng lão liền nhảy ra một người, người này đánh ra phách không chưởng hướng vòi rượu của Vệ Việt bắn đến. Người này là Bộc Dương Hầu, lão nhị trong Kỳ Sơn Tam Ma cùng đến với Tinh Tinh Nhi.
Mã trưởng lão, Vũ Văn Thùy có rất nhiều bè đảng trong bang nhưng Vệ Việt lại là trưởng bối có thân phận tối cao, Vũ Văn Thùy mặc dù là Bang chủ nhưng rốt cuộc cũng không dám phạm thượng. Có rất nhiều người thấy những điều Vũ Văn Thùy làm không hợp, lại có một số ít người ủng hộ Thạch Thanh Dương vì vậy nhất thời Cái Bang chia ra làm hai phái, hội trường trở nên nhốn nháo. Hai phái này ước chừng chiếm đến một nửa nhân số Cái Bang, còn một nửa còn lại thì đều sợ đến ngây người không dám trợ giúp bên nào.
Bộc Dương Hầu tiến lên cùng Tinh Tinh Nhi liên thủ song chiến với Vệ Việt. Bộc Dương Hầu là nhân vật nhất đẳng trong tà phái, công lực thâm sâu, không thua kém Tinh Tinh Nhi, một chưởng đánh ra, tiếng xương kêu canh cách. Hắn lại cước đạp hồng môn, chưởng vỗ vào trước ngực Vệ Việt.
Vệ Việt râu mày vểnh ngược, hét lớn:
"Hôm nay ta không quét sạch lũ tà ma thổ phỉ các ngươi thì thật có lỗi với tổ sư!"
Lão liền trở tay đẩy ra một chưởng đánh với Bộc Dương Hầu. Bộc Dương Hầu bị chưởng lực của lão làm chấn động, ngực như bị một thiết chùy nện phải. Tinh Tinh Nhi lẻn ra sau lưng Vệ Việt, đoản kiếm đâm xiên, Vệ Việt cũng không thèm quay đầu lại, thanh trúc trượng quơ ra sau. Tựa như sau lưng lão mọc thêm con mắt, thanh trúc trượng vừa vặn đánh bạt đoản kiếm của Tinh Tinh Nhi. Cước bộ lão không ngừng, cấp tốc truy đuổi Bộc Dương Hầu, lại phát ra thêm một chưởng. Chưởng này đã đánh bật Bộc Dương Hầu, hắn liên tiếp phải lùi về sau, liêu xiêu lảo đảo. Nói thì chậm nhưng khi đó rất nhanh, chưởng thứ ba của Vệ Việt đánh ra, Bộc Dương Hầu kinh tâm động phách, song chưởng tề xuất hợp lực chống đỡ. Thế nhưng chưởng lực của Vệ Việt tựa như bài sơn đảo hải phóng đến, Bộc Dương Hầu toàn lực tiếp lấy chưởng này, khí huyết trong ngực trào lên, tức thì phun ra một ngụm máu. Nhưng hắn liên tiếp đỡ được ba chưởng mà chưa bị Vệ Việt đánh ngã cũng đã nằm ngoài dự liệu của Vệ Việt.
Một tên đồng bọn khác của Tinh Tinh Nhi là "Vân mộng nhân yêu" Liễu Văn Tương thấy tình thế không ổn liền rút kiếm tiến lên tương trợ. Tên này vốn là một hái hoa đạo tặc, tướng mạo xinh xắn, trông như nữ tử nhưng kiếm thuật lại ngoan độc phi thường. Khinh công của hắn không bằng Tinh Tinh Nhi, nhưng lại hơn xa Bộc Dương Hầu, hắn đông nhảy tây lánh, trái chém một chiêu, phải đâm một kiếm. Vệ Việt muốn đoạt trường kiếm của hắn nhưng lại có Tinh Tinh Nhi một bên cản trở, thủy chung không thể đắc thủ. Liễu Văn Tương dùng công phu tiểu xảo triển khai đấu pháp du thân, trong nháy mắt hắn đã liên tiếp tấn công Vệ Việt bảy tám kiếm. Vệ Việt đại nộ, đột nhiên xoay mình quay lưng về phía Tinh Tinh Nhi, ngón giữa bật ra trúng ngay sống kiếm của Liễu Văn Tương. Trường kiếm của Liễu Văn Tương liền rời tay bay lên không, đồng thời lúc đó "tạch" một tiếng, đại hồng hồ lô sau lưng Vệ Việt đã bị Tinh Tinh Nhi một kiếm xuyên thủng.
Nguyên lai Vệ Việt đã tính toán chính xác bộ vị nhát kiếm này của Tinh Tinh Nhi, cho nên mới dám dùng đến hiểm chiêu, lưng hướng về phía Tinh Tinh Nhi, búng bay trường kiếm của Liễu Văn Tương. Thế nhưng lão phải hy sinh mất chiếc hồ lô yêu quý đã mang theo bên mình mấy chục năm. Oán khí khôn tiêu, lão liền hướng Tính Tinh Nhi tấn công mãnh liệt. Cho dù khinh công của Tinh Tinh Nhi trác tuyệt, nhưng cũng bị quyền phong của lão làm cho ê ẩm.
Bộc Dương Hầu công lực cũng khá cao, hắn tiếp ba chưởng của Vệ Việt, bị một chút nội thương nhưng vẫn còn cầm cự được. Tên Liễu Văn Tương kia lại càng là loại hung đồ ngoan độc, hổ khẩu tay phải đã bị rách toạc nhưng vẫn không chịu thối lui, lại lao tới cùng Vệ Việt ác đấu. Ba đại ma đầu liên thủ, võ công đều thâm hiểm, xác thực không phải tầm thường, nhất thời cùng với Vệ Việt hai bên đấu thành bình thủ.
Phía bên kia, Thạch Thanh Dương cũng quấn lấy một tên đồng bọn của Tinh Tinh Nhi là Hề Đạt Bỉnh giao đấu. Tên Hề Đạt Bỉnh này thiện nghệ công phu "Phân cân thác cốt thủ", công lực không bằng Thạch Thanh Dương, nhưng Thạch Thanh Dương mỗi lần tiếp cận là lại bị "Phân cân thác cốt thủ" của hắn bức lui, cho nên cũng không nhào lên được.
Nhân số hai bên đại khái không hơn kém nhau bao nhiêu, luận về võ công thì Vệ Việt là người không ai địch lại, nhưng bên Tinh Tinh Nhi lại có nhiều cao thủ hơn, nhất tề quấn lấy Vệ Việt và Thạch Thanh Dương, cho nên cũng dần chiếm thượng phong.
Đoàn Khắc Tà lánh trong rừng người đứng xem cuộc chiến, trong lòng đắn đo suy nghĩ, không ngừng cân nhắc, "Vệ Việt là tiền bối có giao tình với phụ thân ta, Cái Bang và Thiết đại ca của ta giao tình lại càng không phải mới chỉ một ngày, ta có nên ra sức trợ giúp bọn họ một tay không?" “Nhưng đây là chuyện nội bộ của Cái Bang, ta có nên tham gia không?" "Tinh Tinh Nhi mặc dù đã trở mặt đầu nhập làm môn hạ người khác, nhưng rốt cuộc vẫn là cựu sư huynh của ta, đại sư huynh từng cầu tình với ta, bảo ta sau này nể mặt lưu tình với hắn, nếu như ta trợ giúp Cái Bang bắt hắn, như vậy chẳng phải sẽ làm đau lòng đại sư huynh sao?" Nên nhớ Đoàn Khắc Tà vừa đầy tuổi đã bị Không Không Nhi cướp đi, rồi do sư mẫu của Không Không Nhi nuôi dưỡng, sau đó lại truyền thụ võ công cho. Trong hai năm đầu tiên đều là do Không Không Nhi thay sư phụ truyền thụ nên giao tình của Đoàn Khắc Tà với Không Không Nhi rất sâu sắc. Không Không Nhi là người hành sự tùy hứng, hỉ nộ tùy tâm, coi trọng tình riêng, mặc dù biết rõ ràng Tinh Tinh Nhi làm việc tà ác, nhưng đối với hắn vẫn ngầm bảo hộ. Đoàn Khắc Tà lại nhớ lời dặn dò của sư huynh, cho nên không khỏi băn khoăn lưỡng lự.
Tâm niệm còn chưa qua, chợt nghe thấy tiếng tù hiệu kêu lớn, phía sau rừng cây đột nhiên có một đạo nhân mã lao ra chém giết, trang phục màu hồng hoa mắt, đích thị là một đạo nữ binh. Cái Bang mở hội ở đây, mặc dù phòng bị không được coi là nghiêm mật lắm nhưng trong vòng chu vi năm dặm đều có người đi tuần phòng. Đội nữ binh này lại xuất hiện bất kỳ, cũng không biết các nàng làm sao xông qua được tuyến canh phòng của Cái Bang. Các đệ tử Cái Bang đều thấy vô cùng kinh dị.
Kẻ cầm đầu là một thiếu nữ, vừa lăng không nhảy xuống khỏi lưng ngựa, liền chạy về phía Vệ Việt kêu lên:
"Phong khiếu hóa, ngươi thực sự là điên ư, tuổi đã lớn như vậy lại còn đi giật đồ của tiểu bối, mau giao ra đây!"
Vệ Việt ngẩn người kêu lên:
"Ngươi nói gì?"
Thiếu nữ kia đến rất nhanh, âm thanh vừa đến người cũng đã tới, hai tay trống không, nào ngờ lại nhào ngay vào lòng Vệ Việt. Động tác này thật là quá mức cổ quái, mặc dù Vệ Việt nhiều kiến thức, cũng không nhìn ra ả là loại người gì, cớ sao lại làm như vậy? Vệ Việt mặc dù được xưng là "Phong Cái", nhưng cũng không phải là thực sự điên, thiếu nữ này đột nhiên lại nhào vào lòng lão, nếu như lão phóng một chưởng ra thì không khó đánh trọng thương cô ta, thế nhưng lão lại là tiền bối, trong võ lâm được liệt danh "Thất Lão", làm sao có thể đả thương một thiếu nữ hai tay trống không được. Huống hồ lão còn không biết rõ thiếu nữ đến với ý gì, lại pha chút xấu hổ úy kị, không đề phòng thiếu nữ có hành động như vậy.