Lúc này Linh Hư đã đi ra ngoài được một lúc rồi, Huyền Tinh vội lách qua đám người đi ra ngoài, nếu tiếp tục chậm trễ sẽ không đuổi kịp hắn, lúc này trong lòng Huyền Tinh đã có một kế hoạch.
“Các vị mau nhường đường, ta phải đi ra ngoài.” Huyền Tinh nhìn thấy biển người do toàn bộ tu chân giả tạo thành không khỏi cảm thấy một trận nhức đầu, khi tiến vào thì có Kiền Viên vì mình mà mở đường nên không cảm nhận được điều gì, nhưng hiện tại hắn mới hiểu rõ vì sao khi hắn tiến vào thì những người này đều nhìn mình với ánh mắt thèm muốn.
Nhưng câu nói này của Huyền Tinh có tác dụng rất lớn, nghe thấy Huyền Tinh nói, lập tức có người nhường ra một khe hở vừa đủ cho một người xuyên qua. Vì hắn muốn đi ra mà không phải đi vào, cho nên tất cả mọi người đều muốn chen lên phía trước một chút nữa, trong lòng bọn họ chỉ mong sao tất cả người bên trong đều đi ra ngoài.
Tuy nhiên nơi đây vẫn có vài người nhận ra kẻ đó là Huyền Tinh vừa mới bị Linh Hư chửi mắng mà xấu hổ trước mặt mọi người, cho nên ở lại không được đành chạy ra.
“ Các vị nhường đường, ta muốn ra ngoài.” dọc đường đi Huyền Tinh không ngừng lặp lại những lời này, mất gần nửa canh giờ, cuối cùng Huyền Tinh coi như ra tới bên ngoài thuận lợi.
“ Ân? Đã đi rồi?” Sau khi Huyền Tinh ra đến bên ngoài bắt đầu quan sát chung quanh, nhưng không hề phát hiện ra Linh Hư. Hiện tại thì Linh Hư phải đi gấp tới Thiên Linh Tông, vì thế hắn chỉ có thể đi Thiên Ứ Tinh thôi , hy vọng là trên đường về có thể đuổi kịp bọn họ.
Huyền Tinh lúc này đang ngồi bên cạnh Truyền tống trận của Thiên Ứ Tinh, hiện ở đây có rất ít người tiến hành truyền tống, bởi vì những tu chân giả đều muốn tranh đoạt tiên khí nên đã đi trước đó mấy ngày rồi.
“Ai, vẫn chậm một bước.” Huyền Tinh truyền tống một mạch không ngừng đến đây nhưng vẫn không đuổi kịp Linh Hư cùng Kiến Minh, cho nên hắn đành chờ bọn họ ở nơi này, hai người Linh Hư chỉ là đi truyền tin, nên phải đi vội vàng cho kịp.
Quả nhiên, ước chừng một canh giờ sau, Linh Hư và một tu chân giả khác đang bay về phía Truyền tống trận Huyền Tinh đang chờ, người kia chính là Kiến Minh.
“ Linh Hư sư huynh, huynh nhận thấy Diêu chưởng môn là thái độ gì, giống như căn bản không quan tâm đến việc tiên khí xuất thế, cũng như tỏ thái độ phớt lờ chúng ta.” Kiến Minh trên đường bất bình nói.
“Kiến Minh sư đệ, những lời này không thể nói lung tung được, nếu bị người của Thiên Linh Tông nghe thấy thì chúng ta có thể gặp phiền toái đó.” Linh Hư nghe thấy lời phàn nàn của Kiến Minh liền vội vàng cảnh cáo hắn, đồng thời nhìn quanh bốn phía, xem gần đây có người hay không.
Đột nhiên, Linh Hư phát hiện bên cạnh Truyền tống trận có một người đang đứng, trên mặt người đó mang theo nụ cười nhìn hai người bọn họ.
Người đó đúng là Huyền Tinh, lúc này diện mạo của hắn đã thay đổi, biến thành một tu chân giả có bộ dạng già nua, cho nên Linh Hư cũng không biết người trước mặt chính là “ tên bỉ ổi” bị mình mắng trước kia.
“ Kiến Minh sư đệ, những lời vừa rồi của đệ dường như bị người kia nghe thấy rồi, chúng ta dứt khoát một là không làm hai là dứt điểm cho xong ……” Linh Hư đề nghị.
“ Vâng, cứ theo đề xuất của huynh” Kiến Minh nghe xong lời cảnh cáo của Linh Hư liền hiểu rõ vừa rồi hắn đã nói bậy, hắn chỉ là một đệ tử bình thường của Huyền Minh Tông, căn bản không có tư cách để bình luận chưởng môn Thiên Linh Tông người ta. Nếu lời nói vừa rồi truyền đến tai sư môn, hắn có thể sẽ rất thê thảm.
Không ngờ sợ điều gì thì nó sẽ đến cái đó, phía trước hắn đã có một người như thế đang nhìn hai người bọn hắn mỉm cười, rõ ràng hắn đã nghe được lời mình vừa nói. Đã như vậy, chỉ có cách diệt khẩu thôi, càng tốt hơn khi tại đây chỉ có ba người, cho dù giết hắn cũng sẽ không có ai biết.
Quả thật vừa rồi Huyền Tinh đã nghe thấy Kiến Minh oán trách, nhưng hắn không quá lưu tâm, vốn hắn tới đây để giết hai người này, chỉ có giết họ, kế hoạch của hắn mới có thể thực hiện.
Lúc này hai người Linh Hư đã từ không trung hạ xuống, đối mặt với Huyền Tinh chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ nên căn bản không quá lo lắng, mặc dù Kiến Minh cũng chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ, nhưng Linh Hư bên cạnh lại có tu vi Phân Thần kỳ.
Khi hai người hạ xuống Huyền Tinh đã phát hiện Kiến Minh chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ, phát hiện ra điểm này, Huyền Tinh đối với kế hoạch của mình càng nắm chắc hơn.
Huyền Tinh đối mặt với hai người Linh Hư liền có cảm giác bọn họ cũng nổi sát tâm với mình, tuy nhiên trái lại hắn không hề sợ hãi, mười mấy năm trước hắn đã nắm chắc đối phó được cao thủ Phân Thần kỳ, bản thân bây giờ càng không đem Linh Hư có tu vi Phân Thần kỳ đặt vào trong mắt, còn như Kiến Minh ở bên cạnh, cũng chẳng buồn để ý đến hắn.
“ Vị đạo hữu này, những lời vừa rồi hẳn ngươi đã nghe rõ, tuy nhiên chúng ta không hy vọng nó còn có người thứ ba biết, cho nên ……” Linh Hư nói với Huyền Tinh không mang theo một tia cảm tình.
“Cho nên đã nghĩ đến việc giết ta để diệt khẩu phải không?”” Huyền Tinh vẫn như trước mang theo nụ cười trên mặt.
“Vốn bọn ta đã không muốn sẽ làm khó dễ ngươi, cái này chỉ có thể trách ngươi vận khí không tốt, ai bảo ngươi lại nghe được những cái không nên biết, cho nên ngươi đừng oán hận chúng ta.”
“Ha ha, phong cách làm việc của tam đại phái các ngươi vẫn thật đúng là kinh nhân như trước, chẳng trách ba phái các ngươi lại có thể trở thành ba đại đầu sỏ của Tu Chân giới.” nụ cười trên khuôn mặt Huyền Tinh đã biến mất, sắc mặt lúc này đã có chút âm trầm.
Từ khi Huyền Tinh đi khỏi Bích Nguyên Tinh , đây không phải là lần đầu đối mặt với loại tình huống này, khi lần đầu vừa đến Tu Chân giới, đã bị hai đệ tử của Thiên Linh Tông chà đạp tôn nghiêm, cuối cùng bức hắn đưa bọn họ vào chỗ chết, sau lại là La Tỏa bị thiếu tông chủ Hoa Diễn Tông khi dễ, những người này đều là của tam đại phái, bọn chúng động một chút là phải vũ nhục người khác, nếu không thì cũng sẽ giết người diệt khẩu.
Bây giờ hai người Linh Hư lại muốn đối phó với mình như vậy.
Mặc dù lúc đầu hắn đã nghĩ phải giết hai người này, nhưng trong lòng ít nhất vẫn còn sự thông cảm cho hai người, nhưng hiện tại đã nhìn ra , việc này hoàn toàn không cần thiết nữa, hai kẻ này đều đáng chết!
“Hừ, ba phái chúng ta khi nào mới đến phiên người khác nói ba hoa lăng nhăng, bây giờ ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường.” Linh Hư vừa dứt lời đồng thời thủ chưởng của hắn đã tới trước ngực Huyền Tinh.
“Rắc …… a …….” chỉ thấy Linh Hư mặt mày tái nhợt dùng tay trái đỡ lấy tay phải của hắn đang tự do đung đưa, quá hiển nhiên, cánh tay đó đã bị Huyền Tinh đánh gãy.
“ Ngươi …ngươi rốt cuộc là ai?” lúc này Linh Hư mới ý thức được kẻ đứng trước mặt này không đơn giản, tu vi của hắn tối thiểu cũng trên Hợp Thể kỳ.
“ Ta là ai? Chỉ cần biết đó là người muốn giết hết người của tam đại phái các ngươi.” Huyền Tinh nói xong thì một quyền đã đánh tới đan điền của Linh Hư.
” Bình ……” Linh Hư bị đánh bay xa hơn mười thước, ngã xuống không một chút cử động, nhìn qua cũng biết đã không còn chút hơi thở.
“Tiền bối …… xin người bỏ qua cho vãn bối đi, vừa rồi vãn bối thật sự không có nửa phần bất kính đối với người mà, cầu xin người tha cho vãn bối đi.” Kiến Minh đứng bên cạnh chứng kiến Huyền Tinh dễ dàng giết chết Linh Hư có tu vi Phân Thần kỳ như thế, làm sao hắn có thể không sợ hãi.
“ Ài …… chẳng lẽ tam đại phái đều là những kẻ như các ngươi sao? Thật không hiểu các ngươi vẫn còn có thể xưng bá ở Tu Chân giới bao nhiêu năm nữa.” Huyền Tinh rất không thuận mắt nhìn loại người mềm nắn rắn buông như Kiến Minh.
Trong khi Huyền Tinh cảm thán thì phi kiếm của hắn đã xuyên qua đan điền của Kiến Minh. Huyền Tinh phóng ra tam muội chân hỏa của bản thân đốt sạch thi thể Kiến Minh , còn thi thể của Linh Hư ở phía xa, Huyền Tinh không đốt đi như vừa nãy đã làm.
Hắn đến bên cạnh xác Linh Hư, toàn bộ thân dưới của Linh Hư chỉ còn lại vết máu, Huyền Tinh nhúng tay vào vũng máu cho dính một chút, sau đó sờ lên quần áo của mình, cho đến khi cả bộ ngực đều bị nhiễm máu tươi mới ngừng lại, vì Huyền Tinh muốn cải trang làm một người đang bị thương, cho nên trên người phải có vết máu, hắn sợ đau nên dùng luôn cái có sẵn.
Sau khi làm xong mấy việc này thì trên người Huyền Tinh vang lên một trận âm thanh “ rắc rắc rắc ……”, chỉ trong vài lần hô hấp, hình dáng của Huyền Tinh đã biến thành kẻ mình vừa mới giết, Kiến Minh.
Đi đến cạnh Truyền tống trận, lấy ra tinh thạch, đang muốn tiến hành truyền tống thì Huyền Tinh đột nhiên ngừng lại, xoay người, hướng về phía tổng bộ của Thiên Linh Tông, vận khởi chân nguyên toàn thân, la lớn: “ bọn bẩn thủi Thiên Linh Tông , các ngươi dám tới hay không.” vừa hô xong Truyền tống trận bạch quang chợt lóe, Huyền Tinh đã biến mất không còn thấy đâu nữa ……