Vào thời Đường, tị hiềm nam nữ không được coi trọng bằng các thời đại sau, nhất là đối với các nhân vật trên giang hồ, chuyện nam nữ qua lại càng được xem là chuyện bình thường. Do đó, Đoàn Khắc Tà mới dám tiến thẳng vào nội viện dành cho nữ quyến như vậy.
Mặc dù vậy, theo như lễ mạo thì một nam tử không nên tùy tiện xông vào khuê phòng của nữ nhân. Đoàn Khắc Tà lại không biết Sử Triêu Anh ngụ tại nơi nào, nếu như gõ cửa khắp nơi để hỏi thăm thì lại sợ mọi người đàm tiếu, trong lòng chàng đang rất phân vân.
Trụ sở bí mật này của bọn họ nguyên là sản nghiệp của một vạn hộ hầu bị lụn bại, con cháu không thể giữ được nên phải mang bán. Bên trong tường bao chiếm đến vài mẫu đất, có mấy chục gian phòng, tiền hậu còn có hai tòa hoa viên. Nữ quyến cư ngụ bên trong nội viện, chiếm phần lớn hậu hoa viên, phòng ốc chằng chịt xen kẽ giữa các hòn giả sơn, cây cối.
Nhưng hiện tại nội viện lại rất tĩnh mịch, ước chừng bởi vì lúc này đang là giờ cơm tối, các nàng đều vào phòng dùng bữa. Đoàn Khắc Tà lững thững tản bộ, chàng hi vọng bắt gặp một ai đó để hỏi thăm nơi ở của Sử Triêu Anh. Thế nhưng đi một hồi vẫn không gặp ai, bất tri bất giác chàng đi đến một góc của hậu hoa viên, ở đó lẻ loi một gian phòng, chợt chàng nghe thấy tiếng Sử Triêu Anh.
Đoàn Khắc Tà mừng rỡ, nghĩ bụng: "Thế này không cần phải hỏi nữa nhưng không biết là ai đang ở trong phòng nàng?" Đúng lúc này, chàng nghe thấy thanh âm của một nam tử cười nói:
"Ta vẫn nghĩ là nàng thích Đoàn Khắc Tà chứ, chẳng lẽ lại không phải như vậy?"
Âm thanh rất nhẹ nhưng Đoàn Khắc Tà nghe rõ ràng đây là tiếng của Mưu Thế Kiệt.
Đoàn Khắc Tà vừa kinh ngạc lại vừa thấy bất an. Mưu Thế Kiệt là người chàng tôn kính như huynh trưởng, không ngờ lại đang ở trong phòng nàng, dùng giọng điệu suồng sã nói chuyện, hơn nữa lại đề cập đến chàng! Đoàn Khắc Tà vốn muốn gõ cửa nhưng bất giác lại dừng chân.
Sử Triêu Anh nói:
"Không nói gạt huynh, lúc đầu ta cũng có điểm thích hắn nhưng khi đã nhìn thấu con người hắn thì ta lại thất vọng, không còn hứng thú với hắn nữa."
Mưu Thế Kiệt hỏi:
"Có phải bởi vì y đã có ước định hôn sự nên nàng thất vọng phải không?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Ước định với không ước định, điều này thực tế chẳng quan trọng, ta thích hắn không nhất định phải gả cho hắn, đáng tiếc hắn hoàn toàn không phải anh hùng hào kiệt trong lòng ta!"
Mưu Thế Kiệt lại hỏi:
"Trong lớp người trẻ tuổi, võ công của Khắc Tà không ai sánh kịp, sao nàng lại nói y không phải là anh hùng hào kiệt?"
Sử Triêu Anh đáp:
"Hắn không ôm chí lớn, trẻ người non dạ, nói thẳng ra chỉ là một đứa nhỏ không đủ để cộng mưu, võ công cao thì có tác dụng gì!"
Mưu Thế Kiệt thấp giọng hỏi:
"Trong mắt nàng, ai là anh hùng hào kiệt?"
Sử Triêu Anh nũng nịu cười đáp:
"Cái này còn phải nói, đương nhiên là huynh rồi!"
Mưu Thế Kiệt cười nói:
"Điều này khiến cho ta được tâng bốc mà thấy lo sợ!"
Âm thanh của Sử Triêu Anh càng nhỏ, nhỏ đến mức Đoàn Khắc Tà phải ngưng thần lắng tai mới mơ hồ nghe được vài câu, " Ca ca ta còn có ba vạn thiết kỵ.... Hề tộc là địa phương địa hình hiểm trở, có thể công có thể thủ.... phần lễ vật này của ta chỉ cần huynh nhận thì nó sẽ là của huynh....Huynh đã định chủ ý chưa? Ừm, mà huynh thực sự thích ta hay chỉ giả vờ?"
Âm thanh của Mưu Thế Thế Kiệt hơi cao lên, tự thị đã hạ quyết tâm, y nói:
"Đại trượng phu một lời đã quyết, há còn trù trừ, chủ ý của ta đương nhiên đã định rồi! Triêu Anh, nàng thực sự là hảo trợ thủ của ta, từ tận đáy lòng, ta thực tâm thích nàng!"
Đoàn Khắc Tà đứng ở bên ngoài, trong khi vô ý nghe được bọn họ bộc lộ tư tình, bất tri bất giác trong lòng chấn động, thần tình mờ mịt, trong đầu là một mảng hỗn loạn.
Qua một hồi lâu, tâm thần hơi ổn định lại, lúc này chàng mới có thể xâu chuỗi sự kiện, "Mưu đại ca yêu thích Sử cô nương? Là chuyện gì thế này? Điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi! Niếp Ẩn Nương đâu? Trong lòng Mưu đại ca chẳng lẽ không có tỷ ấy? Người người đều cho rằng bọn họ sớm đã tâm đầu ý hợp, Ma Lặc biểu ca còn nhất tâm nhất ý tác hợp mối nhân duyên cho bọn họ, chẳng lẽ người ngoài cuộc đều đã nhìn lầm rồi sao? Hay là Mưu đại ca thấy mới nới cũ, phụ tình bạc nghĩa? Mưu đại ca là võ lâm minh chủ, người người kính trọng, ôi, sao lại có thể như vậy được? Sử cô nương nói là lễ vật gì? À, hay là Mưu đại ca thấy ba vạn binh mã của ca ca cô ta nên muốn cùng cô ta mưu đồ đại sự? Đại sự gì đây? Mưu đại ca muốn làm hoàng đế sao? Huynh ấy nói phải hạ quyết tâm gì đó là chỉ việc gì? Là huynh ấy quyết tâm không thương Ẩn Nương tỷ tỷ nữa sao?"
Mưu Thế Kiệt đột nhiên quát:
"Ai ở bên ngoài?"
Nguyên lại Đoàn Khắc Tà thân mình rúng động, trong lúc vô ý đã chạm phải khuyên cửa. May mà chàng chạm phải khuyên cửa, nên Mưu Thế Kiệt và Sử Triêu Anh chỉ cho rằng có người gõ cửa chứ chưa nghi ngờ chàng nghe lén chuyện. Đoàn Khắc Tà đáp:
"Là đệ."
Trong lòng chàng thầm nghĩ, "Chà, chuyện giữa nam nữ vốn rất khó nói, ta cùng với Nhược Mai mới sinh ra đã đính ước hôn nhân mà cũng còn rắc rối đến như vậy, huống hồ là huynh ấy và Ẩn Nương. Sử cô nương không thích ta! Đây chẳng phải là bớt phiền toái cho ta sao? Ta hà tất phải đi quản chuyện riêng của bọn họ? Mưu đại ca luôn tốt với ta, ta vẫn nên kính trọng huynh ấy như huynh trưởng." Mặc dù chàng nghĩ vậy song thanh âm bất giác cũng hơi nhẹ run.
Mưu Thế Kiệt bước ra mở cửa, y lấy làm lạ hỏi:
"Nguyên lai là đệ, có chuyện gì vậy? Tìm ta hay tìm Sử cô nương?"
Đoàn Khắc Tà thành thật đáp:
"Đệ đến tìm Sử cô nương."
Mưu Thế Kiệt miễn cưỡng cười hỏi:
"Ta có thể nghe được không? Hay là cần ta phải lánh đi?"
Sử Triêu Anh cũng thoáng rúng động, nghĩ bụng:
"Suốt dọc đường đi hắn đều sợ ta đeo bám, sao hôm nay lại đột nhiên đến tìm ta? Chẳng lẽ trước đây là hắn cố ý giả bộ như vậy, kỳ thật trong lòng cũng có tình ý với ta, ôi, chỉ là đã muộn mất rồi."
Đoàn Khắc Tà chợt cảm thấy một cơn khó chịu, chàng bực dọc nói:
"Đệ không phải đến nói chuyện riêng tư, đệ chỉ muốn nói cho Sử cô nương biết một chuyện, nói xong sẽ đi ngay."
Sử Triêu Anh mỉm cười hỏi:
"Chuyện gì, ngươi nói đi, cũng không cần nói xong rồi đi luôn."
Đoàn Khắc Tà nói:
"Hôm nay ta gặp một nữ tử mãi võ, xem ra là đồng môn tỷ muội của cô."
Sử Triêu Anh lộ thần sắc kinh ngạc, vội vàng hỏi:
"Là người thế nào, vì sao ngươi biết đó là đồng môn của ta?"
Đoàn Khắc Tà mang chuyện hôm nay kể lại, Sử Triêu Anh nhãn châu đảo tới đảo lui, hiển nhiên là vô cùng kinh ngạc, trầm ngâm một hồi lâu rồi mới nói:
"Nói như vậy, quả nhiên là sư tỷ ta đã tới."
Đoàn Khắc Tà hỏi:
"Sao trước đây cô không nói cho ta biết?"
Chợt thấy ánh mắt của Mưu Thế Kiệt nhìn qua, Đoàn Khắc Tà thoáng đỏ mặt, mới thấy hối hận, chàng nghĩ bụng: "Sao ta lại lỡ lời hỏi mấy câu như vậy? Chuyện của cô ta há có thể nhất nhất đều phải nói cho ta biết hay sao? Ta hỏi như vậy thực khiến cho Mưu đại ca hiểu lầm."
Sử Triêu Anh đáp:
"Vị sư tỷ này, ta cũng chưa từng gặp mặt. Ta chỉ biết có một người tỷ như vậy nhưng không biết mặt cho nên khi không có chuyện cũng không nhớ đến nàng, không nhớ đến thì đương nhiên không đề cập với ngươi rồi."
Khuôn mặt nàng tươi cười, nói năng duyên dáng, phong thái hào sảng, giải thích cũng thật hợp tình hợp lý, không có chút nào khó chịu vì câu hỏi của Đoàn Khắc Tà. Bộ dạng nhẹ nhàng mềm mỏng như vậy khiến cho tình cảnh lúng túng của Đoàn Khắc Tà cũng được giải trừ.
Đoàn Khắc Tà nói:
"Hành tung của ta đã bị lão ưng khuyển Dương Mục Lao phát giác, mong đại ca cận thận, đề phòng nhiều hơn."
Mưu Thế Kiệt dường như lại xem thường, y hờ hững đáp:
"Được, ta biết rồi."
Đoàn Khắc Tà muốn cáo từ, Sử Triêu Anh đột nhiên hỏi:
"Khắc Tà, ngươi có nghĩ ra vì sao sư tỷ ta muốn tỷ võ chiêu thân không?"
Đoạn Khắc Tà đáp:
"Làm sao mà ta biết được?"
Mưu Thế Kiệt cười nói:
"Để ta đoán xem. Ta đoán sư tỷ nàng muốn chiêu thân chính là cho nàng!"
Đoàn Khắc Tà không hiểu được ý tứ, bất giác ngạc nhiên, chàng nghĩ, "Vậy là có ý tứ gì, tỷ muội chiêu thân thế nào, hai nàng làm sao mà thành hôn phối được?"
Sử Triêu Anh gật đầu nói:
"Không sai, ta cũng nghĩ như vậy. Ta không biết mặt nàng ta nhưng võ công của nàng ta thì có thể nhận ra được. Nàng ta dựng cờ tỷ võ chiêu thân, lại ngay trước ngày anh hùng đại hội triệu khai, tất nhiên sẽ làm kinh động cả kinh thành, sớm muộn gì ta cũng biết, nói không chừng ta sẽ đến xem nháo nhiệt nữa."
Đoàn Khắc Tà chợt hiểu ra:
"À, nguyên lai là nàng ta dùng biện pháp này để tìm cô."
Sử Triêu Anh nói:
"Nhất định là trên đường nàng ta gặp được sư phụ, biết ta đã đến kinh sư, tâm tư của nàng cũng linh hoạt như vậy, nghĩ ra biện pháp đặc biệt này để dẫn dụ ta."
Mưu Thế Kiệt cười nói:
"Nếu như không dùng biện pháp này, làm sao nàng ta có thể mặc sức hiển lộ võ công? Các người gặp nhau thì làm sao biết được là đồng môn? Cho nên biện pháp này mặc dù có điểm mạo hiểm nhưng thực sự là rất tuyệt diệu!"
Đoàn Khắc Tà lòng dạ trong sáng vô tư, thấy Mưu Sử hai người đối với chàng như bình thường, chàng cũng dần dần vui vẻ cười nói như xưa. Chàng nói:
"Nếu thực sự có nam tử đánh bại nàng ta, lấy được cờ tỷ võ chiêu thân, khi đó phải làm sao?"
Sử Triêu Anh cười đáp:
"Nếu thực sự có một anh hùng như vậy, nàng ta lại hợp ý, thì gả cho hắn không tốt sao, chẳng phải cầu mà không được sao?"
Sử Triêu Anh tay chống cằm, dường như có điều suy tư, nàng ngừng một chút rồi lại nói tiếp:
"Trở lại câu chuyện, nàng ta phải dùng đến biện pháp này, bất kể bị người đời đàm tiếu, xuất đầu lộ diện tìm ta, nhất định là có sự tình khẩn yếu. Chà, nàng ta nghĩ đến như vậy, ta lại không tiện đi lung tung tìm nàng."
Nói đến đây chợt nàng đứng dậy bước đến trước mặt Đoàn Khắc Tà, kéo áo bái chàng một lễ rồi nói:
"Khắc Tà, chuyện này phải nhờ ngươi giúp đỡ rồi."
Đoàn Khắc Tà hoàn lại một lễ rồi nói:
"Ngươi sao lại trở nên khách khí như vậy?"
Sử Triêu Anh tiếp:
"Ngươi đã biết mặt sư tỷ ta, xin nhờ ngươi tìm nàng đến cho ta có được không?"
Hành tung của Đoàn Khắc Tà vừa mới bị phát giác, vốn dĩ không muốn đi ra ngoài nhưng chàng từ nhỏ đã nghĩa hiệp, thích giúp đỡ người khác, huống hồ chàng với Sử Triêu Anh lại từng có một đoạn giao nghị không tầm thường, bây giờ Sử Triêu Anh trịnh trọng khẩn cầu, Đoàn Khắc Tà không suy nghĩ mà trả lời ngay:
"Chút việc nhỏ, cần gì phải trịnh trọng. Ta sẽ tìm giúp nàng đến cho cô."
Mưu Thế Kiệt chân mày thoáng động, tựa hồ muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.
Sử Triêu Anh nói:
"Sư tỷ ta tên gọi Long Thành Hương, nếu ngươi tìm được nàng, thì hãy đưa nàng về đây. Lão đầu kia là nghĩa phụ của nàng, cũng không cần phải đi cùng nàng."
Đoàn Khắc Tà đáp ứng xong liền cáo từ Mưu Thế Kiệt, Mưu Thế Kiệt nói:
"Được, đệ cần chú ý cẩn thận nhiều hơn nữa."
Lời nói rất chí thiết, trong lòng Đoàn Khắc Tà rất lấy làm cảm kích: "Mưu đại ca dù sao vẫn luôn coi ta là huynh đệ."
oOo
Đoàn Khắc Tà bước ngang qua hòn giả sơn phía trước gian phòng, còn chưa ra khỏi hậu hoa viên, trong sương chiều nhạt nhòa chợt thấy một người hối hả bước đến. Hai người đụng đầu nhau, đều kêu lên một tiếng "ai chà", đồng thời dừng bước, một người gọi "biểu đệ", một người gọi "biểu ca". Người này đúng là Thiết Ma Lặc.
Đoàn Khắc Tà mừng rỡ nói:
"Biểu ca, huynh đã đến. Đệ đang mong huynh đây!"
Thiết Ma Lặc cũng rất cao hứng nhưng sau khi y gọi một tiếng "Biểu đệ" liền chỉnh sắc mặt gặng hỏi:
"Khắc Tà, nghe nói đệ cùng đồng hành với một vị Sử cô nương, là con gái của Sử Tư Minh phải không?"
Đoàn Khắc Tà đỏ bừng mặt, chàng nói:
"Biểu ca, cái này, cái này...."
Nhất thời chàng không biết phải giải thích ra sao. Thiết Ma Lặc nói:
"Bây giờ ta không có thời gian để hỏi đến chuyện của đệ, tạm thời hoãn lại. Trước tiên ta hỏi đệ, vị Sử cô nương kia đang trú ngụ ở đây à?"
Đoàn Khắc Tà đáp:
"Đúng vậy, nhân vì..."
Thiết Ma Lặc cắt ngang lời chàng:
"Đệ không cần vội vàng phân biện với ta, sau này ta nói chuyện với đệ. Mưu Thế Kiệt cũng đang ở chỗ cô nương đó đúng không?"
Thiết Ma Lặc đột nhiên đề cập đến Mưu Thế Kiệt, Đoàn Khắc Tà cảm thấy có điểm kỳ quái, chàng nghĩ bụng: "Biểu ca vừa mới đến làm sao lại biết tới phòng Sử cô nương mà tìm Mưu đại ca?" Chàng liền đáp:
"Không sai, Mưu đại ca đang ở đó."
Thiết Ma Lặc nói:
"Không cần làm kinh động đến người khác, đệ dẫn đường cho ta, ta có chuyện khẩn yếu cần thương lượng cùng Thế Kiệt."
Đoàn Khắc Tà nghĩ bụng, "Tìm giúp sư tỷ cho Triêu Anh, muộn một chút cũng không quan hệ gì."
Lập tức chàng dẫn đường cho Thiết Ma Lặc quay lại trước cửa phòng Sử Triêu Anh. Sử Triêu Anh hỏi:
"Khắc Tà, sao ngươi lại quay lại?"
Nàng vừa mở cửa, nhìn thấy Thiết Ma Lặc thì bất giác ngẩn người ra.