Thiết Ma Lặc trầm sắc mặt, y nói:
"Chúng ta kết nghĩa huynh đệ, còn phân lẫn nhau làm gì, chỉ là xét chuyện nên làm hay không?"
Mưu Thế Kiệt hỏi:
"Vậy huynh nói nên làm hay không?"
Thiết Ma Lặc lại hỏi:
"Thế Kiệt, trước tiên ta hỏi đệ một câu, đệ mới nói đã an bài đường lui, vậy đường lui đó là gì?"
Mưu Thế Kiệt chần chừ một lát rồi dứt khoát nói:
"Đại ca, đệ không muốn giấu huynh. Đệ cùng với Sử cô nương đã thương thảo rồi, sau khi tấn công hoàng cung, chúng ta lập tức rời khỏi Trường An, tàn quân của ca ca nàng ta hiện đang tập kết tại Hề tộc, chúng ta sẽ thoái lui đến đó."
Thiết Ma Lặc hỏi:
"Ngươi muốn nương nhờ vào Sử Triêu Nghĩa à?"
Thanh âm ngữ điệu của y đã không còn tự nhiên. Mưu Thế Kiệt ha hả cười nói:
"Thiết đại ca, huynh cũng coi thường đệ rồi, đệ sao có thể nương tựa vào Sử Triêu Nghĩa được?"
Thiết Ma Lặc hỏi:
"Nhưng ngươi nói lui đến đó, không phải sống nhờ ở đậu người ta sao?"
Mưu Thế Kiệt nói:
"Đệ muốn giết chết Sử Triêu Nghĩa, đoạt lấy ba vạn thiết kỵ của hắn! Sử cô nương và Sử Triêu Nghĩa tuy danh nghĩa huynh muội nhưng thực ra là đối đầu, nàng ta đã đáp ứng sẽ hỗ trợ đệ. Chúng ta thu đoạt bộ hạ của Sử Triêu Nghĩa, tái liên minh với Thổ Vương Hề Tộc, tiến có thể công, lui có thể thủ. Theo như đệ thấy, không quá mười năm, đại nghiệp có thể thành!"
Thiết Ma Lặc bảo:
"Thế Kiệt, đệ thông minh một đời nhưng lại hồ đồ một lúc."
Mưu Thế Kiệt hỏi:
"Đệ sao mà hồ đồ? Đại ca, huynh cũng cho là đệ không nên tạo phản sao?"
Thiết Ma Lặc nói:
"Trước kia khi ta làm thị vệ, cơ hồ bị hoàng đế lão nhi hại chết, ta sớm đã nhìn thấu hoàng đế không có lương tâm, đệ muốn giúp bá tính thay làm một hoàng đế tốt, kỳ thật đó cũng không phải là tạo phản gì."
Mưu Thế Kiệt lại hỏi:
"Đã vậy sao huynh còn không chịu cùng đường với đệ?"
Thiết Ma Lặc nói:
"Phải xem như thế nào mới là 'tạo phản'. Ba vạn thiết kỵ của Sử Triêu Anh, đến chín phần mười là người Hồ, Hề tộc lại là một chi của người Đột Quyết. Hơn một trăm năm qua, Đột Quyết luôn luôn là đại địch của Trung Quốc, chẳng lẽ đệ không biết hay sao? Năm đó loạn An Sử, Huyền Tông Hoàng Đế sủng ái Dương Quý Phi, trọng dụng bè lũ gian tà Dương Quốc Trung, hoang dâm vô đạo, lão bách tính sao không hận hắn chứ? Nhưng loạn An Sử bùng lên, đại địch trước mặt, dân chúng vẫn nguyện ý giúp hắn chống đỡ ngoại địch, đạo lý này không phải rất minh bạch hay sao? Bây giờ đệ muốn trọng dụng người Hồ mà đoạt giang sơn, chỉ sợ trước tiên đã làm mất lòng dân. Thế Kiệt, đệ là người thông minh tuyệt đỉnh, đệ hãy nghĩ lại đi!"
Mưu Thế Kiệt nghe xong liền phá lên cười vang, tiếng cười rung động cả mái ngói.
Thiết Ma Lặc ngạc nhiên hỏi:
"Hiền đệ vì sao mà bật cười?"
Mưu Thế Kiệt đáp:
"Đại ca, huynh chỉ biết một mà không biết hai. Bản thân An Lộc Sơn là người Hồ, lại vô mưu mà tham vọng làm bá chủ Trung Quốc, sao mà chẳng bại? Thủ hạ của đệ có cả huynh đệ lục lâm, không phải hoàn toàn dựa vào người Hồ, bất quá chỉ là tạm thời mượn binh lực của bọn họ mà dùng, quyền thao túng nằm trong tay đệ, há phải lo lắng? Việc này với việc An Lộc Sơn tạo phản căn bản không giống nhau!"
Thiết Ma Lặc nói:
"Mặc dù vậy nhưng dùng ngoại binh đánh Trung Quốc, chung vu là bất thỏa!"
Mưu Thế Kiệt nói:
"Đại ca, lời này của huynh có điểm không đúng, đây là mượn ngoại binh đánh lấy giang sơn, cùng với việc ngoại di xâm lấn gây họa là hai việc khác nhau. Huynh đối với lịch sử của bổn triều chắc là biết rõ. Trước kia khi Lý Thế Dân khởi binh tại Thái Nguyên, từng phái thượng thư Lưu Văn Tĩnh ước hẹn với Đại Hãn Đột Quyết: 'Chinh phạt chiếm được, con gái, ngọc thạch là của Đại Hãn'. Cho nên mới được Đột Quyết trợ giúp, mới có thể nhanh chóng tiến đánh một mạch, tây tiến Quan Trung mà thành lên nghiệp đế. Lại nói đến chuyện gần đây, triều đình bình định loạn An Sử, cũng từng mượn binh của người Hồi, cùng với chư tướng Quách Tử Nghi, Lý Quang Phật hợp lực phản công mà thu lại được Trường An, Lạc Dương. Đệ bây giờ đang đồ mưu, Lý Thế Dân từng làm được, làm đến Hoàng đế Đường triều, đệ lại làm không được sao?"
Thiết Ma Lặc lớn tiếng gắt:
"Làm không được, ta nói đệ cũng chỉ biết một mà không biết hai!"
Mưu Thế Kiệt xám mặt, nhẫn nhịn hỏi:
"Đại ca có cao kiến gì?"
Thiết Ma Lặc đáp:
"Lý Thế Dân mượn quân của Đột Quyết, hơn mười năm sau đó, Đột Quyết vẫn luôn hăm he với Trung Quốc, cho đến nay vẫn chưa thôi. May mắn thay, Lý Thế Dân là nhất đại anh chủ nên miễn cưỡng còn có thể chế áp được, không như bây giờ Đột Quyết đã chuyển khách thành chủ, quấy nhiễu Trung Nguyên. Biên cương vốn đã từng bị chúng ồ ạt xâm lấn, đại tổ Lý Uyên từng có lần muốn rời đô để tránh né. Mãi đến sau này năm Trinh Quan thứ ba, Lý Thế Dân khiến Lý Tĩnh đại phá Đột Quyết, biên cương phương bắc mới tạm yên, thế nhưng hai nước cũng đều bị tổn hại, thương vong vô số. Hơn nữa, sau khi Lý Thế Dân qua đời, Đột Quyết lại nổi dậy cướp phá biên thùy cho đến tận ngày nay. Truy đến nguồn cơn như vậy, mặc dù Lý Thế Dân là nhất đại anh chủ nhưng y mượn binh lực Đột Quyết lần đó, ta lại cho rằng y đã đi sai một nước cờ!"
Thiết Ma Lặc ngừng một chút, nhìn mưu Thế Kiệt rồi lại nói tiếp:
"Lại nói chuyện gần đây, triều đình mượn binh của người Hồi bình loạn An Sử, đó càng là nguy hiểm. Hồi binh xâm chiếm Trường An, Lạc Dương, đi đến đâu đốt phá đến đó, lửa thiêu kinh thành cả tuần (tức mười ngày) không dứt, mặc dù Đường triều thu lại được hai thành nhưng bất quá cũng chỉ là thu hồi hai tòa thành trống rỗng!
(Đây là theo chính sử kể lại, có thể tham khảo "Cựu Đường Thư" hồi một trăm chín mươi lăm)
Mưu Thế Kiệt không ngờ Thiết Ma Lặc chẳng những thông thuộc lịch sử, hơn nữa lại phân tích rất xác đáng, bất tri bất giác trong lòng cũng ngỡ ngàng, không có lời nào để nói. Nhưng y bị ham muốn thiêu đốt, dù biết là Thiết Ma Lặc nói chính xác nhưng vẫn nghĩ rằng, "Tai họa đối với bách tính là chuyện sau này, cũng không nhất định đến như thế. Lý Thế Dân đi nhầm một nước cờ nhưng dù sao vẫn không mất danh tiếng nhất đại anh chủ. Có thể làm được như Lý Thế Dân cũng không tệ rồi." Trong lòng y trù trừ, nhất thời còn chưa quyết định.
Thiết Ma Lặc nói đã nhiều, cũng có chút khô miệng, y tiện tay nhấc tách trà trên bàn lên uống, vừa uống được hai ngụm liền đột nhiên ném tách trà xuống, kêu lên:
"Thế Kiệt, ngươi, ngươi, sao ngươi lại hạ độc thế này!"
Một tiếng xoảng vang lên, tách trà đã bị vỡ thành bốn mảnh, Mưu Thế Kiệt kinh hãi, thất thanh nói:
"Đại ca, huynh, huynh nói cái gì?"
Mưu Thế Kiệt còn chưa dứt lời thì nghe thấy "bùng" một tiếng, một mảng thiên song bị chấn vỡ thành muôn mảnh, Đoàn Khắc Tà tựa như mũi tên từ ngoài thiên song bắn vào, không nói hai lời, chàng huơ kiếm chém tới Mưu Thế Kiệt. Mưu Thế Kiệt vung tay áo phất ra, kiếm quang lướt đến, chém đứt ống tay áo y.
Nói thì chậm nhưng diễn biến rất nhanh, Đoàn Khắc Tà lại một kiếm phóng đến, Mưu Thế Kiệt lắc mình tránh né, rồi vội vàng kêu lên:
"Khắc Tà, đệ nghe ta nói."
Đoàn Khắc Tà nào chịu nghe y phân biện, kiếm thứ ba của chàng đã như lôi đình thiểm điện phóng đến. Mưu Thế Kiệt nâng bàn trà lên đỡ, "rắc.." một tiếng, bàn trà đã bị bảo kiếm chém vỡ. Mưu Thế Kiệt cũng có mang bảo kiếm nhưng y tịnh không rút kiếm hoàn thủ, chỉ liên tiếp tránh né ba chiêu sát thủ của Đoàn Khắc Tà, mỗi một kiếm đều kinh hiểm đến cực điểm.
Thiết Ma Lặc quát lớn:
"Khắc Tà! Dừng tay! Đệ còn không dừng tay!"
Thiết Ma Lặc liên tiếp quát hai lần, Đoàn Khắc Tà chỉ đành án kiếm bất động, thối lui về bên cạnh Thiết Ma Lặc, Thiết Ma Lặc nói:
"Nhanh hướng Mưu đại ca ngươi bồi tội đi!"
Đoàn Khắc Tà mở tròn hai mắt, tròng trọc nhìn Mưu Thế Kiệt, trong mắt tựa như phun ra lửa đỏ, chàng nói:
"Huynh còn muốn đệ nhận, nhận kẻ mặt người..."
Bốn chữ "mặt người dạ thú" chàng chưa kịp nói xong thì Thiết Ma Lặc đã nạt:
"Câm miệng!"
Đoàn Khắc Tà không dám nói nữa, ngạc nhiên sững sờ nhìn biểu ca. Thiết Ma Lặc bảo:
"Mưu đại ca ngươi đã nói không phải là y hạ thủ thì nhất định là không phải!"
Mới nói đến hai từ cuối cùng, thanh âm tựa hồ trở nên khàn khàn, hiển nhiên là độc tính đã phát tác. Vốn dĩ y dựa công lực thâm hậu mà tự tri trì. Còn Mưu Thế Kiệt nghe y nói đến hai từ "không phải" thì sắc mặt cũng giãn ra chút ít, y nghĩ bụng: "Không ngờ Thiết đại ca vẫn còn tin tưởng ta!"
Chợt nghe một tiếng cười yêu kiều vang lên, Sử Triêu Anh đã bước vào phòng, nàng khanh khách cười nói:
"Thiết trại chủ, ngươi thực sự là xét người rất chính xác, chuyện không liên quan đến Mưu Thế Kiệt, độc được này là do ta hạ!"
Lời vừa thốt ra tựa như sét nổ trời quang, Đoàn Khắc Tà chết lặng. Mưu Thế Kiệt run run giọng:
"Triêu Anh, nàng...."
Sử Triêu Anh nói:
"Đại trượng phu làm việc phải quyết đoán, hôm nay huynh không diệt trừ Thiết Ma Lặc tất sẽ thành đại họa tâm phúc!"
Mưu Thế Kiệt quát:
"Câm miệng!"
Sử Triêu Anh cười lạnh nói:
"Thả hổ dễ, bắt hổ khó. Huynh muốn đạt thành cơ nghiệp đế vương, sao có thể cố chấp tình nghĩa huynh đệ, huynh không nghe lời ta, sau này ắt hối hận không kịp!"
Đoàn Khắc Tà thần tình thoáng thanh tỉnh, lửa giận bốc lên, chàng đang muốn lao đến giết Sử Triêu Anh, chợt nghe có tiếng bước chân, chàng ngoảnh đầu nhìn thì thấy bốn tên đại hán đã đứng ngăn trước cửa, bọn này chính là bốn tay lạ mặt mà chàng vừa mới thấy. Bốn tên này chính là thị giả của Phù Tang đảo chủ Mưu Thương Lãng, sau khi Mưu Thế Kiệt ở Trung Nguyên đã có căn cơ vững chắc mới mời bọn họ đến.
Đột nhiên Khắc Tà chợt nghĩ đến biểu ca bị trúng độc nặng nên không dám khinh suất vọng động, chỉ lầm lì án kiếm, canh bên cạnh biểu ca, chàng nghĩ bụng: "Là sinh hay tử, điều này còn phải xem Mưu Thế Kiệt thế nào! Hừ, nếu như hắn động thủ, ta sẽ liều mạng, trước tiên cũng phải giết chết tiện nhân kia!"
Phải biết Mưu Thế Kiệt vốn dĩ võ công cao hơn Đoàn Khắc Tà nửa bậc, lại thêm bốn thị giả và Sử Triêu Anh, nếu như Mưu Thế Kiệt thực sự trở mặt, thì Đoàn Khắc Tà ngay cả thân mình cũng khó bảo toàn càng chẳng thể nói đến việc bảo vệ tính mạng cho Thiết Ma Lặc.
Mưu Thế Kiệt sắc mặt âm trầm bất định, hiển nhiên trong lòng đang dao động dữ dội, không sao quyết định ngay được.
Lòng bàn tay Đoàn Khắc Tà rớm mồ hôi lạnh, chàng nhìn Mưu Thế Kiệt không rời mắt. Qua một lúc lâu, Mưu Thế Kiệt đột nhiên giãn cặp lông mày, lớn tiếng quát:
"Ai kêu các ngươi đến? Nhanh lui hết cho ta!"
Bốn tên thị giả đưa mắt nhìn nhau, chỉ đành y lời mà lui ra. Sử Triêu Anh kêu lên:
"Thế Kiệt, huynh không nghe 'lượng tiểu phi quân tử, vô độc bất trượng phu' hay sao?"
Mưu Thế Kiệt trầm giọng quát:
"Lấy giải dược ra!"
Sử Triêu Anh ngỡ ngàng:
"Cái gì?"
Mưu Thế Kiệt gằn giọng:
"Mang giải dược đưa cho ta, bằng không ta một đao chém ngươi làm hai đoạn!"
Sử Triêu Anh thở dài một hơi, móc giải dược ra rồi nói:
"Thế Kiệt, giải dược giao ra cũng chẳng quan trọng gì. Chỉ sợ huynh sẽ ném mất cơ hội có thể đoạt được giang sơn vào trong tay thôi!"
Mưu Thế Kiệt vang giọng nói:
"Giang sơn ta muốn lấy nhưng đại trượng phu lấy được thiên hạ cũng phải lấy một cách quang minh lỗi lạc, ta quyết không thể sát hại nghĩa huynh!"
Lập tức y để giải dược trước mặt Thiết Ma Lặc rồi nói:
"Thiết đại ca, từ nay về sau, huynh với đệ ai làm việc nấy, đệ mang người của mình đi. Huynh cũng đừng tiếp tục quản chuyện của đệ nữa!"
Thiết Ma Lặc hỏi:
"Đệ vẫn còn muốn tấn công hoàng cung sao?"
Mưu Thế Kiệt đáp:
"Nể mặt huynh, đệ từ bỏ kế hoạch đã định, đêm nay sẽ cùng với Sử cô nương xuất kinh. Từ nay về sau, chúng ta đường ai nấy đi! Đại ca, chúng ta một phen kết nghĩa, xin nhận của tiểu đệ một lạy trước lúc ly biệt!"
Thiết Ma Lặc thấy tâm ý y đã quyết, không thể vãn hồi, nước mắt lưng tròng, hoàn lại một lạy rồi nói:
"Thế Kiệt, đệ hãy tự bảo trọng!"
Mưu Thế Kiệt quay đầu nói:
"Sử cô nương, xin thứ cho ta lần này không thể nghe theo lời cô được. Cô còn nguyện ý đi cùng ta không?"
Sử Triêu Anh thở dài nói:
"Chúng ta như châu chấu buộc chung một sợi, nhất định là phải đi cùng nhau, thành cũng hay mà bại cũng được, hãy để chúng ta họa phúc cùng gánh vác!"
Mưu Thế Kiệt nói:
"Được, nói hay lắm, chúng ta đi thôi, từ nay về sau, nàng là tri kỷ duy nhất của ta."
Trong lòng Đoàn Khắc Tà cảm xúc vô hạn, không rõ là hận nàng hay là thương tiếc cho nàng, Sử Triêu Anh né tránh ánh mắt của Đoàn Khắc Tà lẳng lặng theo một bên Mưu Thế Kiệt mà rời đi.
Thiết Ma Lặc như từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, qua một hồi lâu y mới nói:
"Thế Kiệt cũng còn chưa mất hết lương tâm, chỉ đáng tiếc nó thực sự thông minh cả đời mà lại nhất thời hồ đồ rồi."
Y vươn tay với lấy giải dược, Đoàn Khắc Tà cảnh giác:
"Đại ca, huynh không sợ yêu nữ kia cho giải dược giả sao?"
Đây là lần đầu tiên chàng gọi Sử Triêu Anh là "yêu nữ", tự mình nghe thấy cũng không thuận tai, liền nhớ đến chuyện trước đây tức thì thương tâm vô hạn.
Thiết Ma Lặc nói:
"Điều này đệ không cần phải lo lắng, sau này vị Sử cô nương đó muốn nương nhờ Mưu Thế Kiệt, cô ta sẽ không dám dùng giả dược hại ta đâu."
Y nuốt giải dược rồi cười cười nói tiếp:
"Kết thúc như vậy cũng tốt, ta có thể dỡ được khối đá đè nặng trong lòng. Trước đây một lúc, ta nghe đệ và vị Sử cô nương này ở cùng một nơi, ta còn lo lắng đệ mê luyến cô ta. Đáng tiếc vị Sử cô nương này là một nữ tử, nếu không nhất định là một loạn thế kiêu hùng, Mưu Thế Kiệt và cô ta thực sự là một đôi, đệ phối với cô ta không hợp!"
Đoàn Khắc Tà nóng ran mặt, chàng thấp giọng nói:
"Đệ làm sao xứng với cô ta được."
Tuy nói như vậy nhưng trong lòng chàng thầm kêu "may mắn".
Đúng là:
Mấy đợt biển tình dâng sóng gió
Chân tình suýt lỡ gửi sai người.
Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.