Khổng Trác cùng Thường Việt đấu kiếm, vây xung quanh hai người khoảng mười trượng, đã có hàng trăm người.
Hô hấp ở thời khắc này hoàn toàn ngừng trệ.
Bàn kiếm thức được Khổng Trác sử ra như nước chảy mây trôi, đây là bát quái cửu cung kiếm, một môn kiếm pháp trụ cột của La Phù phái, nhập môn kiếm pháp. Vậy mà ở đây, trong một khắc này, tại trong tay Khổng Trác xử ra lại chiếm được hoàn mĩ hơn hẳn, thậm chí hắn sử dụng loại kiếm pháp này lại có thể ngăn được Thái Hạo Huyền Nguyệt Kiếm của Thường Việt.
Trong sân, sáu tên kiếm tiên bất chi bất giác hô hấp chậm lại, mặc dù bọn họ có thể ngự kiếm phi hành, lấy đầu người ngoài ngàn dặm, có thể lấy kiếm quang hủy diệt vạn vật, nhưng mà chính bọn họ cũng không ngờ Bát quái cửu cung kiếm có thể xuất ra ý cảnh, uy lực như vậy.
Trầm ổn, nhanh, chính xác.
Trước khi mỗi lần Thường Việt phủ sát chiêu xuống, Khổng Trác liền dễ dàng phong kín mọi đường tiến.
Kiếm pháp rất hoàn mĩ, nếu có nói ra một điểm về người sử dụng kiếm, chưa cần nói nhiều điểm, dụng phiêu nhiên như nhược tiên (roi mềm), trầm ổn như nhạc ( núi) là những từ ngữ không sai dễ hình dung nhất, đáng tiếc Khổng Trác bây giờ nhiều nhất chỉ xứng đáng với vị trí thứ hai thôi, còn về phần vị trí thứ nhất, có nói ra Khổng Trác cũng không tin.
Đường đường Bát quái cửu cung kiếm phản kích được ba lần, khó khăn lắm mới địch được Thái Hạo Huyền Nguyệt Kiếm của Thường Việt, nhưng như thế vẫn chưa đủ, Bát quái cửu cung kiếm của hắn mới xuất ra được một đóa hoa, cũng chỉ đủ để hắn ổn định thủ thế thôi.
Cho nên, đến khi Thường Việt xuất ra Thái Hạo Huyền Nguyệt Kiếm chiêu thứ mười ba, Khổng Trác kiếm thế liền thay đổi.
Nhị phân quy nguyên kiếm.
Vừa tĩnh vừa động, một cương, một nhu.
Thường Việt tốc độ đột nhiên chậm lại, tử quang vô cùng nhẹ nhàng sáng lên, phát ra âm thanh vui mừng khe khẽ.
Khổng Trác đồng tử ngưng lại, đoản kiếm trong tay vừa thu, thân hình ngưng lại, trầm ổn như núi cao, ngay sau đó, đoản kiếm ở tay phải đâm thẳng về phía trước, lấy tư thế đâm thật chậm, tốc độ rất chậm nhưng cực kì cứng cỏi.
Kiếm phong đâm như vậy một khắc, Thường Việt đã đình chỉ động tác, rồi trong nháy mắt ngừng lại, kiếm quang màu tím phóng lên cao, tựa như một long quyển phong (vòi rồng) được tạo nên, nương theo tiếng kêu to của hắn, lao thẳng đến Khổng Trác.
Vũ khí đụng nhau.
Không gian bắt đầu chấn động kịch liệt, đám người xem xung quanh, ngoại trừ ba gã tiền bối có thực lực mạnh hơn, còn lại những người khác đều bị không gian chấn động mang theo lực mạnh vô hình đẩy hướng ra xa.
Một tím, một trắng, lưỡng đạo kiếm quang vừa chạm vào lập tức phân ra, trong khi giao chiến hai người đồng thời ngự kiếm bay ra, hóa thành hai đạo lưu quang hướng lên cao.
Trên không trung, không biết bắt đầu từ khi nào trời tối sầm xuống, từng tảng mây đen khổng lồ bất tri bất giác đã khắp bầu trời, trong không gian còn ẩn hiện tiếng sấm truyền đến.
Liệt phong bắt đầu vung lên, toán loạn bay khắp nơi , bụi đất bay khắp trời.
Liệt quang bắt đầu chớp động, trong thiên địa lúc sáng lúc tối.
Ở xa xa, mọi người chỉ có thể nhìn thấy tận chân trời, một tím một trắng quang mang của hai người chiến đấu có chút lẫn vào nhau, chớp động liên tục, nhưng không ai biết được người nào đang chiếm thượng phong.
Mà lúc này Tam đại đệ tử kia, thấy vậy si mê không thôi.
Ngự kiếm phi hành, mặc dù là dấu hiệu của kiếm tiên nhưng bọn họ vẫn là một đời đệ tử, muốn đạt tới bước đó còn phải đi một đoạn đường rất dài nữa. Hơn nữa trên La Phù sơn này, an toàn vô cùng, nhàm chán vô cùng, tự nhiên không có nhiều cơ hội có thể thưởng thức kiếm tiên chiến đấu, bây giờ có hai người trước mắt, tự nhiên là muốn xem đến cùng.
Nguyên thần ngự kiếm, ngự kiếm đối quyết, với Khổng Trác mà nói thì đây là đệ nhất phiền phức.
Hắn cùng với Thường Việt đều ở giai đoạn Luyện khí hóa thần, chỉ có điều bất đồng là khi Khổng Trác còn chưa sinh ra thì Thường Việt đã bước vào giai đoạn này rồi, với lực lượng và hiểu biết về cảnh giới của hắn, còn có cả việc ngự kiếm chiến đấu đều có kinh nghiệm vô cùng, mà Khổng Trác bây giờ chỉ có thể dựa vào kiếm thuật của chính mình.
Kiểu chiến đấu này, người chiếm thượng phong lại là Thường Việt.
Hai người chiến đấu tại không trung ước chừng được nửa canh giờ, trong đoạn thời gian này, Khổng Trác vẫn giữ thế thủ, mà Thường Việt lại dùng thế công, nhưng Thường Việt không phải tấn công rất dũng mãnh, trái ngược hắn tấn công rất có phương pháp, làm như đang chỉ điểm cho Khổng Trác phương pháp ngự kiếm tấn công bình thường.
Rồi cuối cùng, Khổng Trác cũng dần thích ứng được với trạng thái ngự kiếm chiến đấu này, liền có chút không tự động đứng thẳng lên.
Tựa hộ chiến đấu đã hạ xuống, đã không còn ý nghĩa gì nữa, lúc này song phương cũng không có xuất toàn lực, đồng thời cũng từng bước nhận ra được thực lực của đối phương nông sâu ra sao. Ít nhất Khổng Trác xem ra, nếu thật sự chiến đấu thì chính mình có khả năng đến tám phần thắng được Thường Việt.
Hai tiếng thanh khiếu cơ hồ đồng thời vang lên, hai đạo thanh quang một trắng một tím đồng thời thu lại, sau đó từ trạng thái giao chiến phân ra rồi đồng thời rơi xuống mặt đất.
" Không nghĩ ta vừa mới tán gẫu với ngươi,thế mà bây giờ ta đã không thắng được ngươi!" Rơi xuống đất, Thường Việt vẻ mặt có ý cười, thân thiết vỗ vai Khổng Trác nói.
" Đại sư huynh lại nói giỡn rồi, vừa rồi nếu như không phải người thủ hạ lưu tình, bây giờ sợ rằng ta đã bị phân thành mười đoạn rồi, sao còn có thể ở nơi này nói chuyện a!"
Hai người đồng thời nở nụ cười, sóng vai đi tới phía đoàn La Phù trưởn lão, đệ tử trước mặt.
" Đệ Khổng Trác ( Thường Việt) bái kiến ba vị sư thúc!"
" Miễn lễ miễn lễ !" Một trong ba gã thay mặt Nhị trưởng lão tiến lên, mỗi tay nắm một người, vẻ mặt tươi cười đem hai người trước mặt hành lễ Tam đại đệ tử, nếp nhăn trên mặt hắn bởi vì ý cười khoa trương nên giống như hoa cúc nở rộ.
" Hai vị sư điệt có nhã hứng nha !"
" Tô sư thúc chê cười, là đệ tử nhất thời cao hứng, muốn thử xem lão Ngũ nông sâu ra sao, không nghĩ đã làm kinh động tới các vị sư thúc, các sư đệ tuần sơn, thực ra cũng là do hai người chúng ta suy nghĩ không chu toàn."
" Lời này thật khách khí đó, La Phù phái ta cũng không cấm môn hạ tự do bàn luận kỹ thuật mà !" Tô sư thúc cầm đầu nhìn hai người, đặc biệt là Khổng Trác, ánh mắt đó giống như vừa mới đem được khuê nữ bốn mươi tuổi gả đi được, vui vẻ như trượng mẫu nhìn con rể, làm cho Khổng Trác thấy vậy vô cùng không thoải mái, sau đó liền tùy tiện nói một hai câu giải tán mọi người.
--------------------------------
Hôm nay, cuộc sống rất tốt.
Trên bầu trời có vài con chim đang bay, không có quạ đen bởi trước đó tất cả quạ đen đều bị môn nhân La Phù dùng pháp thuật dẫn đi.
Cảnh vật vào cuối mùa thu, cành khô lá nát sớm khô vàng đã rút đi, được thay thế vào đó là một mảng bích lục, La Phù phái lợi dụng địa mạch linh khí bày ra một đại trận có nhiều công năng, không tiếc rẻ hấp thu hết thiên địa linh khí, cường hoành tạo ra một La Phù phái trong núi, tạo ra một cảnh tượng động lòng người.
Chu Tuyết cùng Lâm Ngọc Phong mặc dù chỉ là La Phù tam đại đệ tử, nhưng tại bên trong phái địa vị cũng không thấp, trừ đi một chút chỗ đó cùng một số lão già ở ngoài, bọn họ là hai gã hạch tâm mà đệ tử trong môn phái biết tên nhiều nhất.
Mà lớn nhất chính là lúc này hai người bọn họ đã thành thân, đương nhiên điều này đều do lão gia trong môn phái tính toán an bài.
Đối với Khổng Trác không có quan hệ gì.
Dù sao hôm nay không phải hắn kết hôn, nhưng chính hắn lại cảm giác mình so với chú rể còn vội vàng hơn.
Chính xác, bề bộn rất nhiều việc.
Hôm nay hắn là người tiếp khách.
Mặc một thân màu đỏ may mắn đứng ở La Phù sơn môn khẩu, nổi lên cùng vẻ mặt có ý cười, phối hợp như vậy với vóc dáng kia, quả thực là ---
" Bề ngoài này rất hợp với ngươi !" Mang theo một tia mừng rỡ cùng với ý cười trong lời nói, Phương Nguyệt Nhi trên mặt che lụa trắng đang đứng trước mặt Khổng Trác, nhìn hắn từ trên xuống dưới. Hôm nay, Phương Nguyệt Nhi là đại biểu của Huyền Anh sơn Thanh Linh môn đến chúc mừng đám cưới, đi theo sau nàng còn có hai nữ đệ tử nữa, từ thái độ cung kính của hai nữ đệ tử đối với nàng, có thể thấy được tại Huyền Anh sơn địa vị của Phương Nguyệt Nhi không hề thấp.
" Quá khen, quá khen !" Khổng Trác ôm quyền cười," Nghĩ không ra Thanh Linh môn tới lại là Phương sư muội, nếu như biết sớm hơn, ta sẽ gặp chưởng giáo sư huynh nói một chút, sẽ không phải đón khách nữa , hảo hảo bồi tiếp Phương sư muội đi dạo một vòng quanh La Phù sơn này."
Sau đó, hắn hướng đến một gã đệ tử trong môn phái sau lưng mình vẫy tay, " Lại đây lại đây !"
Tên đệ tử kia nghe vậy tiến tới.
Khổng Trác xoay người lại nói," Bất quá không phải không có cơ hội, ta bây giờ phải đón khách, không có phương pháp rời đi được, các ngươi... theo hắn lên núi trước, ngày mai ta cùng ngươi đi dạo La Phù sơn, thế nào ?"
" Hảo a!" Phương Nguyệt Nhi không hề nghĩ ngợi," Ta đã sớm nghe nói qua, La Phù sơn cảnh đẹp như tranh vẽ, bất quá trước kia không có cơ hội tới, lần này đến đây, quả thật đúng là một cơ hội."
" Đương nhiên không sai!" Khổng Trác nói," Ta sẽ mang ngươi vừa đi vừa ngắm."
Phương Nguyệt Nhi gật đầu, cũng không để ý đến sắc mặt kinh dị của hai nữ đệ tử theo sau, liền nhấc chân đi theo gã đệ tử kia vào bên trong.
Nhìn bóng lưng mấy người vừa khuất sau sườn núi, Khổng Trác mới quay mặt lại, nghênh đón hắn chính là mặt hai gã đệ tử khác đang hề hề cười.
" Ngũ sư huynh, ngài cùng nữ đệ tử của Thanh Linh môn kia có vẻ thân thuộc a !"
" Tai ngươi thích nghe trộm à ?" Khổng Trác nhìn tên kia cười, vung tay lên làm bộ muốn đánh.
" Ngũ sư huynh, đừng dọa ta a!" Tên tiểu tử kia lùi từng bước, nét cười trên mặt không giảm. Khổng Trác này mặc dù là bên trong hạch tâm đệ tử, nhưng không có gì là kiêu ngạo, bình thường luôn cùng bao nhiêu đệ tử bình thường khác hi hi ha ha cười đùa, cho nên không có bao nhiêu người sợ hắn.
" Ngũ sư huynh, người cần phải cố gắng nha, Thanh Linh môn này chính là suốt năm trăm năm qua chưa có đệ tử nào gả ra ngoài đó !"
" Là sao ?" Khổng Trác nhướng mày lên," Nếu như ngươi có tư tình nào, ta có thể nhờ người giới thiệu a!"
" Này....Hắc, ta làm gì có phúc phận như vậy !" Tên đệ tử kia hắc hắc cười nói.
" Tốt lắm, đừng có nhiều lời như vậy nữa, lại có khách nhân tới kìa !" Khổng Trác mỉm cười, trên mặt lại nổi lên công việc tươi cười.