Xem bài viết đơn
  #1  
Old 17-05-2008, 07:10 PM
dth_abcd's Avatar
dth_abcd dth_abcd is offline
Chí Tôn Thánh Quân
 
Tham gia: May 2008
Äến từ: quangninh
Bài gởi: 547
Thá»i gian online: 143224
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 4 Times in 2 Posts
Âm Dương Quái Diện - Trần Thanh Vân

Hồi 1
Äông Hải Bí Cung



Ầm...
Má»™t tiếng chấn kình Ä‘anh, gá»n vang lên khiến vùng Sa Cương vốn chỉ toàn đất đá rung chuyển như lâm cÆ¡n địa chấn.
Tuy thế, do bụi đất chỉ tung bay duy nhất ở má»—i má»™t hướng là phần đỉnh khô cằn cá»§a ngá»n đồi cao nhất ở vùng Sa Cương nên có thể hiểu tiếng động không phải do cÆ¡n địa chấn.
Bằng không má»™t cÆ¡n địa chấn dù nhá» cÅ©ng không thể chỉ tạo ra bấy nhiêu đó hậu quả, mà phải là nhiá»u hÆ¡n bá»™i phần.
Vậy đây là chấn động gì?
Äể giải đáp nghi vấn này, trên đỉnh đồi khô cằn và giữa lá»›p bụi đất mịt mù Ä‘ang lan tá»a liá»n có má»™t thanh âm cất lên:
- Hảo công phu! Toàn Chân phái vá»›i Tiên Thiên Khí Công quả danh bất hư truyá»n.
Hạ.. hạ..
Dư ba cá»§a thanh âm và tràng cưá»i nối tiếp ngay lập tức có tác dụng, làm cho lá»›p bụi đất mịt mù dù chưa đến lúc lắng Ä‘á»ng cÅ©ng phải đột ngá»™t trầm lắng xuống, ít nhất cÅ©ng đến bảy phần bị như thế, khiến toàn cảnh trên đỉnh đồi bá»—ng dưng hiện rõ. Vậy là giữa những hòn đá chá»ng chÆ¡ trên đỉnh đồi đã nghiá»…m nhiên có sá»± hiện diện cá»§a tất cả là mưá»i bảy nhân vật.
Những nhân vật này đứng thành hai nhóm hữu biệt. Nhóm thứ nhất đông hÆ¡n, gồm mưá»i ngưá»i, sắc phục sặc sỡ đủ màu vá»›i nhân vật đứng đầu là má»™t lão nhân trông vẫn uy dÅ©ng, phong thái hiên ngang vá»›i hai mắt lấp loáng thần quang uy dÅ©ng, nhìn nhóm đạo nhân đối diện chỉ có bảy ngưá»i.
Äứng đầu bảy đạo nhân này là má»™t đạo trưởng tuy uy thế bất phàm, hợp vá»›i độ tuổi và xấp xỉ ngÅ© tuần, nhưng khí sắc có phần nhợt nhạt, nhất là lúc đạo trưởng lên tiếng phát thoại vá»›i nhịp hô hấp rõ ràng là chưa bình ổn. Äạo trưởng nghiêm giá»ng:
- Cung chá»§ đã quá khen. Bần đạo dù đã vận dụng toàn lá»±c, nhưng xem ra vẫn chưa thể giữ nổi thế quân bình vá»›i má»™t kích cá»§a Cung chá»§, chỉ phát huy bảy tám thành há»a hầu. Äiá»u này cho thấy công phu cá»§a Äông Hải Bí Cung suốt trăm năm qua chỉ có tăng chứ không há» suy giảm.
Nghe thế, má»™t nhân vật đứng phía sau lão nhân ná» chợt ứng tiếng cưá»i khẩy:
- Nếu là vậy... hừ, hà cá»› gì Huyá»n VÅ© ngươi và lÅ© đồ đệ vô dụng kia lại cứ khăng khăng vì toàn thể võ lâm Trung Nguyên mà tá»± chuốc há»a vào thân? Và có Ä‘iá»u này, thiết nghÄ© Huyá»n VÅ© ngươi nên biết, tuy hiệp ước Tam Chiêu đã qua hai phần, nhưng vá»›i má»™t chiêu còn lại...
Äạo trưởng ná» vụt trầm giá»ng:
- Äa tạ Triển tôn giá quan hoài. Nhưng ý cá»§a Huyá»n VÅ© tôi đã quyết, má»™t chiêu cuối cùng vẫn phải tận tâm tận lá»±c ứng phó. Dù phải hy sinh tính mạng, Huyá»n VÅ© tôi quyết chẳng từ nan.
Nhân vật há» Triển liá»n cưá»i lạnh:
- Thật không biết tá»± lượng sức. Hóa ra ngươi và Toàn Chân đệ tá»­ không đủ kiến thức để nhận biết công phu Há»—n Nguyên vừa được Cung chá»§ bổn cung thi triển, làm cho toàn bá»™ bụi đất phải nhanh chóng lắng Ä‘á»ng? Thá»­ há»i, nếu vá»›i chiêu cuối cùng, Cung chá»§ bổn cung lại vận dụng công phu Há»—n Nguyên đó, má»™t Huyá»n VÅ© ngươi dù có là giáo chá»§ Toàn Chân giáo phái liệu giữ lại được sinh mạng sao?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng biến sắc:
- Càn Khôn Há»—n Nguyên Công? Công phu này trăm năm trước chợt thất tung khá»i Trung Nguyên, hóa ra đã lưu lạc tận Äông Hải Bí Cung xa xôi?
Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung Ä‘iểm má»™t nụ cưá»i nhẹ:
- Bảo là thất tung vì lúc đó môn hạ cá»§a Há»—n Nguyên Chân Quân đã trở thành thê tá»­ cá»§a Cung chá»§ bổn cung tiá»n nhiệm, tức là gia phụ. Có thể hiểu bổn Cung chá»§ hiện giá» cÅ©ng là hậu nhân duy nhất cá»§a Há»—n Nguyên và Äông Hải Chân Quân trăm năm trước.
Sáu đạo nhân đứng phía sau Huyá»n VÅ© đạo trưởng cùng đồng thá»i biến sắc. Há» thi nhau kêu lên:
- Sư phụ, sự thể đã thế...
- Mong sư phụ nghĩ lại, một mình Toàn Chân giáo phái chúng ta e không đủ lực duy trì cục diện...
- Xin sư phụ chá»› mạo hiểm. Vì nếu đã là há»a kiếp cá»§a võ lâm Trung Nguyên, chúng ta tuyệt đối không thể chuyển xoay tình thế...
Huyá»n VÅ© vẫn đưa lưng vá» phía sáu đạo nhân đệ tá»­, má»™t tay đưa lên cao:
- Các đồ đệ nói sai rồi. Ngưá»i võ lâm phải lo chuyện võ lâm, huống chi Toàn Chân phái chúng ta bao Ä‘á»i qua vẫn có chá»§ trương vì võ lâm tạo phúc. Má»™t chiêu nữa sư phụ vẫn phải đảm nhận, cho dù phải má»™t mình đối phó vá»›i hậu nhân hai kỳ nhân Äông Hải Chân Quân và Há»—n Nguyên trăm năm trước.
Dứt lá»i, Huyá»n VÅ© đạo trưởng khoa chân tiến lên, thu hẹp khoảng cách giữa đạo trưởng và Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung chỉ còn vá»n vẹn ná»­a trượng.
- Vô lượng thá» phật, Cung chá»§, má»i!
Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung có phần ngỡ ngàng:
- Äạo trưởng vẫn quyết liệt má»™t mình ứng phó, không cần nhỠđến Thất Tinh Toàn Chân.
Huyá»n VÅ© đạo trưởng thoáng thở dài:
- Trước mặt chân nhân, bần đạo nào dám giấu giếm. Toàn Chân Thất Tinh Trận chỉ có uy lá»±c lợi hại nếu bảy phương vị được trấn giữ bởi đúng bảy nhân vật có sở há»c tương đối đồng Ä‘á»u. Lúc này vì miá»…n cưỡng bần đạo má»›i phải đỠcập đến việc dùng Thất Tinh chống lại trận Cá»­u Cung Thiên la cá»§a quý cung. Kỳ thá»±c, dù chưa giao thá»§ bần đạo vẫn biết đấu như thế là bại. Cung chá»§ là cao nhân ắt đã nhận ra Ä‘iá»u này.
Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung gật gù:
- Vẫn nghe nói Huyá»n VÅ© ở Toàn Chân bình sinh chưa má»™t lần ngoa ngôn xảo ngữ, xem ra trăm nghe không bằng má»™t thấy. Cho há»i, sao đạo trưởng không thu đủ bảy đệ tá»­ để giữ vẹn Thất Tinh Toàn Chân trận danh chấn giang hồ?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng cưá»i gượng:
- Äá»i tiếp Ä‘á»i Toàn Chân luôn thu nhận đủ số bảy ngưá»i. Bần đạo thật vô phúc, vì tuy thu đủ nhưng chẳng may đã để má»™t ái đồ không hiểu vì sao chợt thất tung.
Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung tá» ra thông cảm:
- NghÄ©a là gặp lúc cần, đạo trưởng vẫn phải thế vào phương vị đã khuyết để lập trận Thất Tinh, cho dù vì sở há»c không đồng Ä‘á»u sẽ khiến uy lá»±c cá»§a trận thế suy giảm?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng khẽ cúi đầu:
- Vô lượng thá» phật. Äể đối phó vá»›i Thiếu Lâm La Hán trận chẳng hạn, thì có thể khả dÄ©, nhưng nếu so vá»›i Cá»­u Cung Thiên La trận cá»§a quý cung thì...
Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung liá»n thở hắt ra má»™t hÆ¡i:
- Tóm lại, chính vì lẽ đó một mình đạo trưởng định đối phó đủ Tam Chiêu Hiệp Ước cùng bổn Cung chủ? Giả dụ bổn Cung chủ dùng Càn Khôn Hỗn Nguyên Công thì sao?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng đáp mà không cần đắn Ä‘o:
- Mấy mươi năm qua, tuy võ lâm Trung Nguyên không phát sinh kỳ tài, đấy là do các phái cứ mãi đố kỵ và hiá»m thù lẫn nhau. Nhưng theo bần đạo từng giải thích, nếu dá»±a vào đó mà Äông Hải Bí Cung định xưng bá võ lâm, xem Trung Nguyên như chá»— không ngưá»i thì quả là bất ổn. Vì thế, để gá»i là chi trì cục diện, bần đạo nguyện không tiếc thân, cùng Cung chá»§ Tam chiêu hiệp ước, lấy má»™t năm làm kỳ hạn để bần đạo tìm được kỳ tài để cùng Cung chá»§ phân định cao hạ. Nay chỉ còn má»™t chiêu, lẽ nào bần đạo không gắng công hoàn thành ước nguyện?
Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung bật cưá»i:
- Hảo khí phách, hảo đởm lược. Nhưng bổn Cung chá»§ xin nói trước, vá»›i má»™t chiêu cuối cùng này, vì thể diện cá»§a Äông Hải Bí Cung sẽ không có sá»± nhân nhượng đâu. Mong đạo trưởng tá»± biết bảo trá»ng. Hạ.. hạ..
Huyá»n VÅ© gật đầu:
- Phần bần đạo vì thể diện võ lâm Trung Nguyên, vô lượng thá» phật, đành thi triển chút tài má»n. Mong Cung chá»§ chá»› trách, nếu có gì mạo phạm.
Huyá»n VÅ© càng nói thì bàn tay hữu càng trắng dần lên. Äể sau cùng khi Huyá»n VÅ© đạo trưởng dứt lá»i, bàn tay hữu đã biến thành Bạch Ngá»c thá»§, phát trắng như đá.
Äiá»u này làm cho Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung giật thót mình:
- Bạch Thạch Quy Chân? Công phu này cá»§a Toàn Chân phái chẳng đã thất truyá»n rồi sao?
Huyá»n VÅ© không đáp, chỉ gằn giá»ng:
- Cung chá»§, má»i!
Qua tình thế đủ biết Huyá»n VÅ© đã vận dụng thập thành công lá»±c vào công phu Bạch Thạch Quy Chân, đến việc lên tiếng ít nhiá»u cÅ©ng không dám vì sợ thoát bá»›t khí lá»±c. Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung đành nghiêm trá»ng cá»§a gương mặt lẫn giá»ng nói:
- Tấm chân tình đạo trưởng dành cho võ lâm Trung Nguyên quả đáng khâm phục. Ước mong sao đạo trưởng qua được chiêu này để chân tình đó không phải uổng phí. Xin tiếp chiêu!
Lá»i nói vừa dứt, hữu thá»§ cá»§a Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung liá»n bằng bặng đưa ra, và má»™t áp lá»±c nặng ná» lập tức xuất hiện ép dần vá» phía đạo trưởng Huyá»n VÅ©.
Ào...
Công phu Bạch Thạch Quy Chân cá»§a đạo trưởng Huyá»n VÅ© cÅ©ng hiển hiện qua hữu thá»§ trắng như bạch thạch Ä‘ang từ từ xô ra. Và không như công phu Há»—n Nguyên tạo ra áp lá»±c ào ào, công phu Bạch Thạch Quy Chân ngay khi xuất hiện bá»—ng biến thành muôn ngàn mÅ©i kim châm, nhăm nhe xuyên thá»§ng màn kình khí đầy uy lá»±c Ä‘ang tiến đến theo chiá»u ngược lại, tạo nên những tiếng rít kinh hồn.
Viụ.. Viụ..
Diễn biến này làm cho những nhân vật sắc phục lòe loẹt có phần kinh tâm động phách.
Nhất là lúc há» trông thấy lão nhân Cung chá»§ cá»§a há» chuyển từ trạng thái ung dung sang tình thế phải rùn bá»™ trụ tấn. Äể tiếp đó, Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung bất ngá» bật lên tiếng hét kinh nhân:
- Äi!
Ãp lá»±c cá»§a công phu Há»—n Nguyên lập tức dâng cao, chứng tá» Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung qua tiếng hét vừa rồi đã nhấn thêm chân lá»±c vào hữu thá»§.
Ào...
Tấm thân Ä‘ang bất động cá»§a Huyá»n VÅ© đạo trưởng ngay lập tức bị trượt lùi và hai chân do bị cày sâu nên cÅ©ng lưu lại hai vệt dài theo dấu trượt. Tuy thế, công phu Bạch Thạch Quy Chân vẫn được Huyá»n VÅ© đạo trưởng chi trì đến tận cùng.
Viụ.. Viụ..
Và...
Ầm...
Cùng vá»›i tiếng chấn kình và bụi đất mịt mù Ä‘ang tung bay lên, hầu như ai cÅ©ng nghe má»™t thanh âm Ä‘au đớn phát lên từ miệng Huyá»n VÅ© đạo trưởng.
Há»±!
Và lẽ đương nhiên, sáu đạo nhân nỠvì quá lo lắng, buộc lòng phải đồng loạt kêu lên bằng những âm thanh bi thảm:
- Sư phụ?
Äúng lúc này, tuy chẳng ai nhìn rõ Ä‘iá»u gì Ä‘ang xảy ra giữa lá»›p bụi mù che phá»§, nhưng tình thế bá»—ng trở nên đột biến khi có mấy loạt tiếng quát vang lên:
- Cung chủ đã thắng rồi.
- Toàn Chân phái đã thua, sẽ không còn gì ngăn cản chúng ta được nữa.
- Không sai. Vì độ lượng, Cung chá»§ đã tá» ra nhân nhượng. Những gì đã hứa, Cung chá»§ kể như đã thá»±c hiện xong, giá» là lúc chúng ta phát dương quang đại, lưu danh Äông Hải Bí Cung muôn thưở.
- Lưu danh muôn thưở. Hạ.. hạ..
Lá»›p bụi mù vẫn che phá»§, má»i thanh âm vẫn huyên náo vang lên. Tuy nhiên má»™t lần nữa tất cả Ä‘á»u thay đổi khi má»™t thanh âm ngỡ như là không thể nào có lại đột ngá»™t vang lên rành rá»t:
- Vô lượng thá» phật! Äa tạ Cung chá»§ đã hạ thá»§ lưu tình.
Äó là thanh âm cá»§a Huyá»n VÅ© đạo trưởng, Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung nhận biết rõ Ä‘iá»u này, qua tiếng kêu kinh ngạc Ä‘ang bật thốt lên:
- Äạo trưởng vẫn toàn mạng thật sao?
CÅ©ng kinh ngạc, nhưng Ä‘a phần là thất kinh, những loạt thanh âm huyên náo lúc nãy lại vang lên vá»›i ná»™i dung hoàn toàn khác. Äại để như:
- Ôi chao! Lão mÅ©i trâu Huyá»n VÅ© đối phó nổi công phu Há»—n Nguyên thật sao?
- Nguy rồi! Với hiệp ước Tam Chiêu, lẽ nào tâm nguyện của bổn cung lại bị một Toàn Chân giáo phái bé nhỠchận đứng?
Äó là lúc lá»›p bụi mù loãng dần và từ từ tan biến, lá»™ rõ má»™t Huyá»n VÅ© đạo trưởng tuy khí sắc mưá»i phần nhợt nhạt đủ mưá»i, nhưng toàn thân vẫn ngang nhiên trụ vững trên đôi chân run rẩy. Và Huyá»n VÅ© nhếch môi cưá»i gượng:
- Bần đạo không đến ná»—i nhục mệnh, mong sao Cung chá»§ thá»±c hiện đúng như lá»i đã ước hẹn.
Lão nhân ná», Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung cho đến lúc này vẫn chưa hết ngỡ ngàng:
- Việc này là thế nào? Thật không thể tin sở há»c cá»§a Toàn Chân giáo phái lại đủ lá»±c đối phó công phu Há»—n Nguyên cá»§a bổn Cung chá»§.
Hai chân Ä‘ang run rẩy như không thể giữ nổi thân hình cá»§a Huyá»n VÅ©, làm cho đạo trưởng cứ lảo đảo chá»±c ngã. Cố gượng chi trì, đạo trưởng mỉm cưá»i:
- Bần đạo cũng không cần che giấu sự thật. Muốn đối phó một cao nhân như Cung chủ thật không dễ, nhất là công phu Hỗn Nguyên đã luyện đến đại thành. Vì thế, ở chiêu cuối cùng, bần đạo đành phải dùng đến hạ sách Bách Thất Tán Hóa Nguyên.
Sắc mặt cá»§a Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung tá» ra kinh hãi:
- Phàm ngưá»i luyện võ ai cÅ©ng xem võ há»c quý hÆ¡n sinh mạng, lẽ nào đạo trưởng lại sẵn sàng hy sinh, bất chấp hậu quả?
Huyá»n VÅ© thở dài:
- Vô lượng thá» phật! Má»™t Äông Hải Bí Cung xa xôi nếu tiến chiếm và xưng bá võ lâm thì Ä‘iá»u tất yếu xảy đến là máu chảy thành sông, thây chất thành núi. Äể ngăn cản Ä‘iá»u này, lẽ nào bần đạo không dám hy sinh?
Nhân vật há» Triển Ä‘ang đứng trong nhóm mưá»i nhân vật Äông Hải Bí Cung chợt phẫn ná»™ quát lên:
- Rõ ràng Huyá»n VÅ© ngươi đã có mưu đồ, xem ra Hiệp ước Tam chiêu kể như bất thành.
Vậy đừng trách bổn cung sao không giữ lá»i. Äánh!
Có vẻ như nhân vật há» Triển cÅ©ng có bối phận khá cao ở Äông Hải Bí Cung, và nếu kém thì chỉ kém lão nhân Cung chá»§ ná» mà thôi. Bằng chứng là tiếng hô hoán cá»§a nhân vật há» Triển đã có ít nhất ba nhân vật khác đứng cạnh đó đáp ứng. Và bá»n há» bốn ngưá»i đồng loạt ào lên, vá»›i khí thế sẵn sàng diá»…n khai má»™t trận thư hùng quyết tá»­.
Sáu đạo nhân ná» chợt biến sắc, cÅ©ng nhất loạt dịch ngưá»i lao ra phía trước, đứng che chắn cho sư phụ là Huyá»n VÅ© đạo trưởng. Hữu kiếm cá»§a sáu đạo nhân ná» cÅ©ng đã bật ra, gây thành những thanh âm chát chúa.
Choang... Choang...
Äúng lúc này, Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung đột ngá»™t quát:
- Dừng tay!
Như sợ chỉ quát má»—i má»™t câu như thế chưa đủ, Cung chá»§ còn tung ngưá»i để bất ngá» xuất hiện đứng ngáng đưá»ng nhân vật há» Triển:
- Lá»i cá»§a bổn nhân là xuất ngôn cá»­u đỉnh. Do sau Hiệp ước Tam chiêu, Huyá»n VÅ© giáo chá»§ Toàn Chân giáo vẫn toàn mạng, nên việc này tạm đình lại theo đúng hạn kỳ má»™t năm.
Phiá»n Trưởng Tổng đưá»ng lão đệ lập tức đưa má»i ngưá»i hồi cung, chá» lệnh má»›i cá»§a bổn nhân.
HỠTriển nhăn nhó:
- Thưá»ng nói võ công trá»ng hÆ¡n tính mạng, Huyá»n VÅ© võ công chẳng còn, việc sinh mạng kể như mất Ä‘i là Ä‘iá»u không thể tranh cãi. Cung chá»§ hà tất cứ nhân nhượng bá»n há».
Lão Cung chủ xua tay:
- Bá» võ công để bảo lưu tánh mạng, phương kế này cá»§a Huyá»n VÅ© giáo chá»§ là Ä‘iá»u bổn nhân nhất thá»i sÆ¡ tâm không nghÄ© đến. Có thể hiểu bổn nhân dù không cam tâm vẫn phải nhận bại. Triển lão đệ hà tất phải nhiá»u lá»i. Chuyện này hãy để má»™t năm nữa chúng ta cùng tái nghị.
Vẫn hậm há»±c, há» Triển liếc nhìn Huyá»n VÅ© đạo trưởng:
- Äành rằng thế, nhưng Cung chá»§ không việc gì cùng vá»›i há» Ä‘i khắp Trung Nguyên như đã định. Thuá»™c hạ trá»™m nghÄ©, đây có thể là kế cá»§a bá»n há» hầu lén mưu hại Cung chá»§ khi độc hành thiên lý.
Lão nhân Cung chá»§ bật cưá»i cao ngạo:
- Vẫn có câu “Tri ká»· tri bỉ, bách chiến bách thắngâ€. Bổn nhân dù có Ä‘i theo Huyá»n VÅ© cÅ©ng là để mở rá»™ng tầm nhìn, xem cho biết võ lâm Trung Nguyên thá»±c chất có hay không có kỳ tài. Còn việc mưu hại bổn nhân... hạ.. hạ.. Triển lão đệ chá»› quá lo xa. Khắp gầm trá»i này còn ai xứng là đối thá»§ cá»§a bổn nhân chứ? Hạ.. hạ..
Cảm thấy phải lên tiếng, Huyá»n VÅ© đạo trưởng bảo:
- Thân là thá»§ hạ. Triển tôn giá có lo cho Cung chá»§ quý Cung cÅ©ng là Ä‘iá»u phải lẽ. Tuy vậy, cứ theo sá»± thật mà nói, má»™t là bần đạo cảm kích lòng độ lượng cá»§a Cung chá»§ còn chưa hết, nói gì đến việc mưu đồ bất lợi. Thứ hai sở há»c cá»§a Cung chá»§ quý cung đã đạt đến mức thượng thừa, độc nhất vô nhị, bần đạo tuy bảo là đưa Cung chá»§ đến há»™i diện kỳ nhân dị sÄ© Trung Nguyên, nhưng xem lại thì vẫn chưa đủ đếm trên đầu năm ngón tay. Có thể hiểu việc bất lợi, Cung chá»§ quý cung là Ä‘iá»u vạn lần không thể có.
Lão nhân Cung chá»§ thoáng ngây ngưá»i:
- Trung Nguyên thật sự có ít cao nhân đến thế sao?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng nhẹ gật đầu:
- Nhiá»u lắm cÅ©ng không quá ba, đó là bần đạo tạm kể những nhân vật có thể nói là ngang bằng hoặc hÆ¡n bần đạo đôi chút.
Lão nhân Cung chủ nghiêm mặt:
- Trong ba vị đó ắt phải có Thiếu Lâm, Võ Äang, hai nhân vật nhất môn chi chá»§?
Huyá»n VÅ© đáp:
- Không sai. Từ Ngá»™ Phương trượng và Trang Äạm chưởng môn hai mươi năm qua vẫn kể là Thái SÆ¡n Bắc Äẩu cá»§a võ lâm Trung Nguyên. Hy vá»ng má»™t trong hai nhân vật này sẽ không làm cho Cung chá»§ thất vá»ng.
Lão nhân Cung chủ nhướng một bên mắt:
- Nhân vật thứ ba là ai?
Huyá»n VÅ© thở ra nhè nhẹ:
- Äây là ngưá»i lẽ ra không nhắc đến, do y bình sinh không có chí hồng há»™c bay cao và chỉ thích an phận thá»§ thưá»ng. Nhưng thật bất thưá»ng y lại là kẻ bẩm sinh thiên phú, ngá»™ tánh cá»±c cao nên võ há»c có thể bảo là thành tá»±u viên mãn.
HỠTriển lo ngại:
- Rốt cuộc đây là nhân vật nào?
Má»™t trong sáu đạo nhân đệ tá»­ cá»§a Huyá»n VÅ© đạo trưởng chợt lên tiếng:
- Phải chăng sư phụ muốn ám chỉ Bang chủ Tứ Hải Bang, Nhất Nhật Bất Văn Bất Thành Nhân Quan Vân Tú, Quan Bang chủ?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng vẫn nhìn lão nhân Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung:
- Chính là ngưá»i này, vá»›i má»™t ngoại hiệu khác là Tùng Văn Kiếm Khách.
Lão nhân Cung chá»§ bật cưá»i:
- Nhất Nhật Bất Văn Bất Thành Nhân? Chỉ qua câu nói này đủ hiểu khí chất cá»§a ngưá»i Trung Nguyên càng lúc càng suy giảm, đó là nói vá» phương diện võ há»c. Cho thấy dù đạo trưởng có khổ tâm làm cho cục diện kéo dài thêm má»™t năm nữa thì kết quả vẫn không thay đổi. Sá»›m muá»™n gì bổn cung cÅ©ng có ngày độc bá võ lâm, thu phục các phái vá» má»™t mối lên ngôi Minh chá»§, tạo yên bình như mong muốn cá»§a võ lâm Trung Nguyên. Hạ.. hạ..
Và lão nhân Cung chá»§ càng thêm đắc ý khi phát hiện Huyá»n VÅ© đạo trưởng vừa len lén thở dài. Lão quay sang bảo há» Triển:
- Chúng ta đã chỠđợi Ä‘iá»u này hầu như suốt cả trăm năm, nếu có đợi thêm má»™t năm nữa cÅ©ng không có gì uổng phí, Triển lão đệ cứ yên tâm quay vá», bảo má»i ngưá»i chá» ngày thu thành quả. Äi Ä‘i! Hạ.. hạ..
Äến lúc này, há» Triển má»›i biểu lá»™ sắc mặt nhẹ nhõm:
- Bá»n thuá»™c hạ xin tuân lệnh. Mong Cung chá»§ bảo trá»ng. Cáo từ.
CÅ©ng lúc này, Huyá»n VÅ© quay lại hạ lệnh cho sáu đệ tá»­:
- Sư phụ chưa thể hồi sÆ¡n lúc này, các đồ đệ cÅ©ng nên lui Ä‘i. Và nhá»› đừng làm lòng ngưá»i hoang mang, nếu sÆ¡ thất để lá»™ tin này, hãy mau chóng tìm cho được tung tích Thất sư đệ Trùng Quang.
Và chỉ má»™t lúc sau, đỉnh đồi khô cằn chỉ còn lại lão nhân Cung chá»§ Äông Hải Bí Cung và Huyá»n VÅ© đạo trưởng.
Sau má»™t lúc lâu nhìn dò xét, lão nhân Cung chá»§ chợt há»i:
- Công phu của đạo trưởng đã hoàn toàn thất tán?
Huyá»n VÅ© đạo trưởng chậm rãi hít vào má»™t hÆ¡i:
- Trong bát đại mạch bần đạo nhỠmay mắn giữ được hai. Phải chăng Cung chủ ngại bần đạo vì không còn võ công nên sẽ làm chậm cước trình của Cung chủ?
Lão nhân Cung chủ có phần áy náy:
- Chậm hay nhanh thì cÅ©ng không quá má»™t năm hạn kỳ. Bổn nhân há»i như thế là vì bất nhẫn không thể để má»™t ngưá»i đầy nhân nghÄ©a như đạo trưởng phải mất hết võ công vì lo cho đại cuá»™c.
Huyá»n VÅ© cảm kích:
- Nếu là vậy, sao Cung chủ không nể tình bỠqua chuyện tiến chiếm Trung Nguyên, gây cảnh máu chảy đầu rơi?
Lão nhân Cung chá»§ cưá»i lạt:
- Äiá»u này thì ngay từ đầu gặp mặt chúng ta đã thương nghị quá nhiá»u. Bổn nhân vẫn giữ nguyên chá»§ trương, cần phải giúp các võ phái Trung Nguyên trùng hưng thanh thế, dẹp bỠđố kỵ, chuyên cần luyện công, phát dương quang đại bao tuyệt kỹ từng có cá»§a các phái.
Bằng cứ để tình trạng này mãi kéo dài, đạo suy đồi thì ma vượng, thá»­ há»i nếu Trung Nguyên phát sinh Äại ác ma, cuá»™c diện sẽ nguy hại như thế nào và sẽ ảnh hưởng đến bổn cung ra sao?
Cần phải chấn chỉnh, đó là Ä‘iá»u cần yếu lúc này cá»§a các võ phái Trung Nguyên, mà bổn nhân chính là ngưá»i nguyện ý thá»±c hiện.
Huyá»n VÅ© lại thở dài:
- Hảo ý cá»§a Cung chá»§ dÄ© nhiên bần đạo không thể không tính đến. Nhưng chỉ sợ biện pháp do Cung chá»§ thá»±c hiện chỉ làm cho tình hình võ lâm thêm rối loạn hÆ¡n. Chi bằng cứ theo cung cách bần đạo đỠxuất, chuyện cá»§a Trung Nguyên cứ để ngưá»i cá»§a các võ phái Trung Nguyên đảm nhận.
Lần đầu tiên, lão nhân Cung chủ thở dài:
- Thật không biết thần xui quỷ khiến thế nào mà ngay lần đầu đặt chân vào Trung Nguyên, bổn nhân lại vấp ngay đạo trưởng. Chuyện đã thế này, có lẽ cứ chỠthêm một năm nữa như chúng ta đã ước hội.
Huyá»n VÅ© mỉm cưá»i:
- Có lẽ phải như thế thôi. Cung chá»§ nghÄ© sao, nếu bây giá» bần đạo dẫn đưá»ng đến Trung SÆ¡n?
Lão nhân Cung chủ kinh ngạc:
- Nhưng thương thế của đạo trưởng?
Huyá»n VÅ© lắc đầu:
- Sáu đại mạch bị tắt nghẽn tuyệt đối không thể khôi phục trừ phi có kỳ tích. Vậy thì tưá»ng trình làm gì cho việc chữa thương chỉ khiến Cung chá»§ chậm bước kiên trình? Vá»›i nhị mạch còn lại đủ cho bần đạo vận dụng khinh công cùng Cung chá»§ đến nhị phái Võ Äang, Thiếu Lâm ở Trung SÆ¡n.
Lão nhân Cung chủ cảm phục:
- Với thành ý này của đạo trưởng cũng đủ thấy võ lâm Trung Nguyên thật may mắn.
Nếu như không có đạo trưởng lập Hiệp ước Tam chiêu ngăn lại, có lẽ lúc này ngưá»i cá»§a bổn cung đã ngập tràn Trung Nguyên.
Äạo trưởng Huyá»n VÅ© cúi đầu:
- Vô lượng thá» phật. Bần đạo nào dám thiên tiện chiến công. Bởi tất cả Ä‘iá»u do thiên ý.
Dứt lá»i, cả hai Ä‘á»u thi triển khinh công lao Ä‘i.

Hồi 2
Thảm Trạng Tứ Hải Bang



Thiếu bang chủ!
Tiếng kêu làm cho bao thi hứng có lẽ chỉ má»›i tìm thấy cá»§a má»™t văn nhân Thiếu gia bay biến. Vị Thiếu gia quay lại vá»›i nét mặt có phần giận dá»—i, vốn thưá»ng có ở những ngưá»i trẻ tuổi và chưa đến độ thành nhân, má»—i khi gặp chuyện phật ý:
- Lại là Thưá»ng đại thúc? Äại thúc không thể để muá»™n hÆ¡n má»™t chút sao? Vì đâu phải lúc nào Ä‘iệt nhi cÅ©ng tìm thấy thi hứng dạt dào như vừa rồi.
Ngưá»i được gá»i là đại thúc vừa xuất hiện và vô tình làm mất hết thi hứng cá»§a vị Thiếu gia tuy vẫn giữ nguyên nét mặt khẩn trương, nhưng không vì thế mà làm mấy Ä‘i vẻ uy nghi khả kính cá»§a má»™t ngưá»i đã cao tuổi.
Vị đại thúc há» Thưá»ng hắng giá»ng:
- Äại thúc biết làm thế này là không đúng, nhưng bổn bang Ä‘ang có chuyện, đành phải gây kinh động đến Thiếu Bang chá»§ thôi.
Vị Thiếu gia cau mặt:
- Nếu là vậy sao Thưá»ng đại thúc không mau bẩm báo cho gia phụ? Trừ phi đây là chuyện hệ trá»ng có liên quan trá»±c tiếp đến gia phụ.
Ngưá»i há» Thưá»ng gật đầu nhanh:
- Thiếu bang chá»§ Ä‘oán chẳng sai. Ngay từ đầu giá» Thìn đã có hai nhân vật thuá»™c nhị đại phái Thiếu Lâm và Võ Äang đến tìm Bang chá»§. Sau má»™t lúc thương nghị, chẳng hiểu vì nguyên cá»› gì, Bang chá»§ đã cùng há» Ä‘i luôn vá» phía hậu sÆ¡n, và mãi đến bây giá» vẫn chưa có ai quay lại.
Vị Thiếu gia đảo mắt nhìn ngay vào bóng nắng dưới chân:
- Thưá»ng khi há»… gia phụ có mặt tại Tổng đàn thì chưa bao giỠđể trá»… bữa ăn. Lúc này giá» NgỠđã qua, sao Thưá»ng đại thúc không bảo Tứ Long Há»™ Äàn Ä‘i tìm gia phụ?
Há» Thưá»ng nghiêm mặt:
- Do lãnh mệnh Bang chá»§, Tứ Long Há»™ Äàn từ sáng sá»›m đã ly khai bổn bang. Có lẽ đây là Ä‘iá»u Thiếu bang chá»§ chưa biết?
Vị Thiếu gia lo ngại:
- Sao bảo gia phụ đã bá» qua, không cùng các võ phái tranh giành báu vật má»›i xuất hiện ở U Minh Cốc? Là ai vẫn kiến nghị gia phụ sai Tứ Long Há»™ Äàn Ä‘i?
Há» Thưá»ng chép miệng:
- Dù không tham nhưng vẫn phải đỠphòng báu vật rơi vào tay kẻ ác, khiến võ lâm đang loạn càng thêm loạn. Chính đại thúc cùng Tứ Lão Hộ Nguyên phải thuyết phục rất lâu Bang chủ mới chấp thuận việc này.
Vị Thiếu gia nhăn nhó:
- Việc đại thúc bất ngá» tìm đến đây phải chăng tiểu Ä‘iệt nên hiểu kể cả Tứ Lão Há»™ Nguyên cÅ©ng đã lên đưá»ng đến U Minh Cốc cùng vá»›i Tứ Long Há»™ Äàn?
Há» Thưá»ng tắc lưỡi:
- Thiếu bang chá»§ vẫn tá» ra thông tuệ, nghe má»™t hiểu mưá»i, chẳng khác nào lệnh tôn năm xưa. Không sai, cùng vá»›i Tứ Lão - Tứ Long còn có Ná»™i Ngoại ÄÆ°á»ng Tứ Hổ cÅ©ng đã theo lệnh Bang chá»§ đến U Minh Cốc.
Có phần thất vá»ng, vị Thiếu gia bảo:
- Kể như bổn bang lần này đã dốc toàn lá»±c cho việc tranh giành báu vật, đủ thấy chuyện ở U Minh cốc ắt phải có kết cục chẳng hay ho gì. Sao gia phụ lại dá»… dàng để má»i ngưá»i thuyết phục, khác vá»›i tính khí thưá»ng nhật ngưá»i vẫn ngại tương tranh?
Há» Thưá»ng mỉm cưá»i:
- Tuy rằng khó thuyết phục nhưng má»™t khi Bang chá»§ thấu đáo sá»± tình thì đâu có lần nào bổn bang cam chịu thất bại? Ở Bang chá»§, ngoài sở há»c uyên thâm thì đây chính là Ä‘iá»u làm cho toàn thể Bang chúng luôn kính ngưỡng Bang chá»§.
Vị Thiếu gia chợt nghiêm mặt:
- Có phải vì để tá» lòng kính ngưỡng nên nhị đại phái Thiếu Lâm, Võ Äang hiện cho ngưá»i đến bái phá»ng gia phụ?
Há» Thưá»ng chợt tá» ra nhấp nhá»m không yên:
- Thiếu bang chủ có nhắc đại thúc đây mới nhớ. Như lúc Bang chủ đi vỠphía hậu sơn có mang theo bảo kiếm Tùng Văn.
Vị Thiếu gia giật mình:
- Mang theo bảo kiếm? Äây là lãnh địa cá»§a bổn bang từ lúc khai sÆ¡n, đâu việc gì gia phụ phải cẩn trá»ng? Trừ phi khách tìm đến không phải khách thưá»ng. Äại thúc có nhìn thấy há»?
Äến lúc này há» Thưá»ng chợt tá» ra bối rối:
- ÄÆ°Æ¡ng nhiên tại hạ có nhìn thấy. Và nếu có Ä‘iá»u gì khác thưá»ng thì ở hai nhân vật này có cá»­ chỉ không mấy giống hạng Phật môn đệ tá»­.
Vị Thiếu gia hốt hoảng:
- Không giống là sao? Phải chăng đại thúc muốn ám chỉ há» mạo nhận là ngưá»i cá»§a nhị đại phái Thiếu Lâm, Võ Äang? Và hỠđến là có mưu đồ bất lợi cho gia phụ?
Há» Thưá»ng cưá»i gượng:
- Äó là tại hạ suy nghÄ© theo ý niệm Thiếu Bang chá»§ vừa nêu, chứ vị tất chuyện này đã là thật. Vì Bang chá»§ dÄ© nhiên phải phát hiện có chuyện giả trá và vá»›i bản lãnh cá»§a Bang chá»§, há» chỉ có hai ngưá»i đâu phải là đối thá»§ cá»§a Bang chá»§.
Vị Thiếu gia thở hắt ra:
- Nhưng giá» NgỠđã qua và gia phụ chưa quay vá», phải chăng Thưá»ng đại thúc muốn tiểu Ä‘iệt tá»± thân Ä‘i tìm gia phụ?
Há» Thưá»ng xăng xái dẫn đưá»ng:
- Äại thúc này cÅ©ng muốn Ä‘i, miá»…n sao Bang chá»§ sau này đừng bắt tá»™i dám tùy tiện Ä‘i vào thánh địa cá»§a bổn bang.
Vị Thiếu gia vá»™i tất tả bước theo há» Thưá»ng:
- Ngá»™ biến phải tùng quyá»n. Nếu gia phụ trách tá»™i đã có tiểu Ä‘iệt đứng ra đảm nhận.
HỠđi nhanh và chỉ một lúc sau đã có mặt ở vùng hậu sơn.
Há» Thưá»ng chợt hạ thấp giá»ng và thầm thì:
- Vẫn chưa thấy Bang chá»§ đâu, chứng tá» Bang chá»§ đã khinh suất đưa ngưá»i vào cấm địa.
Vị Thiếu gia có phần e ngại:
- Liệu chúng ta có nên đánh tiếng? Nhỡ đâu gia phụ vẫn an toàn và không muốn ai phá há»ng chuyện thương nghị Ä‘ang bàn?
Há» Thưá»ng sau má»™t lúc ngẫm nghÄ© bèn gật đầu:
- Thiếu Bang chá»§ nên gá»i thì hÆ¡n.
CÅ©ng gật đầu, vị Thiếu gia chợt lá»›n tiếng gá»i:
- Phụ thân! Phụ thân!
Sắc mặt cá»§a há» Thưá»ng càng lúc càng trầm nặng, sau má»—i lần vị Thiếu gia lên tiếng gá»i nhưng không có bất kỳ thanh âm nào hồi đáp. Sau cùng, há» Thưá»ng lên tiếng:
- Nhất định đã có chuyện bất ổn. Thiếu Bang chủ, chúng ta không thể không vào thánh địa.
Vị Thiếu gia gật đầu:
- Äâu còn cách nào khác, phải không đại thúc? Vào thôi!
Vùng hậu sơn càng lúc càng âm u thâm trầm, cho thấy thánh địa quả là nơi không phải để bất kỳ ai muốn vào thì vào, nhất là khi chưa được lệnh Bang chủ đương nhiệm.
Nhưng vá»›i tình thế này, vừa quá cấp bách, vừa có ý cá»§a Thiếu Bang chá»§ minh thị, há» Thưá»ng vá»™i vàng bước nhanh vào vùng thâm u và huyá»n bí ná».
Äến má»™t nÆ¡i có lối rẽ, vị Thiếu gia ngÆ¡ ngác há»i há» Thưá»ng:
- Äi theo lối nào, đại thúc?
Há» Thưá»ng cÅ©ng không kém phần ngÆ¡ ngác:
- Giữa tại hạ và lệnh tôn tuy giao tình trá»ng hậu gần hai mươi năm, nhưng tại hạ vẫn chưa là ngưá»i cá»§a Tứ Hải Bang, Ä‘i lối nào để vào thánh địa tại hạ làm sao biết?
Vị Thiếu gia liá»n tá» ra quyết Ä‘oán:
- Chúng ta cứ phân khai, đại thúc đi theo lối tả...
Há» Thưá»ng đã tá» ra quá nhanh khi lên tiếng đáp ứng:
- Cứ như thế Ä‘i, và há»… phía nào phát hiện Bang chá»§ trước thì lên tiếng cho ngưá»i còn lại.
Chúng ta đừng chậm trễ nữa.
Dứt lá»i, há» Thưá»ng lao nhanh theo phía tả, khác vá»›i vị Thiếu gia vì có phần lưỡng lá»± nên chưa Ä‘i theo lối hữu.
Äến lúc vị Thiếu gia có quyết định và sắp sá»­a động thân Ä‘i theo lối hữu thì thanh âm kinh hoảng cá»§a há» Thưá»ng đã từ phía tả vang vá»ng đến.
Qua tiếng kêu thất thanh cá»§a há» Thưá»ng, vá»›i dá»± cảm đã xảy ra chuyện chẳng lành, vị Thiếu gia hối hả thi triển khinh công lao nhanh theo lối tả.
Vút...
Chợt...
Rắc... Ào...
Một thân cây to gãy ngang, đổ ụp xuống và kèm theo đó là một khối đá to, nặng có đến nghìn cân là ít, cũng từ sau thân cây đang đổ lăn ào ra.
Vị Thiếu gia lại nghe tiếng há» Thưá»ng hô hoán:
- Thiếu Bang chá»§ cẩn trá»ng!
Äang lao nhanh và suýt va vào thân cây ngã ngang đưá»ng, vị Thiếu gia định dừng lại thì cảm nhận lúc này mà dừng lại ắt sẽ đứng đúng hướng khối đá to lăn đến. Qúa khẩn trương, vị Thiếu gia chỉ còn biết nép sát ngưá»i vào thân cây và thất thần sợ hải nhìn tảng đá vẫn tiếp tục lăn ào đến.
Ào...
Lại cảm nhận nép như thế là bất ổn, vị Thiếu gia chợt nhóng mình lên, có vẻ như định vận lá»±c phóng qua khá»i tảng đá nếu nó thật sá»± lao đến và lao đúng hướng. Äến khi phatù thiện đúng là tảng đá Ä‘ang lao theo hướng này và đã lao đến cÆ¡ hồ sát cận thân, vị Thiếu gia lại bá» Ä‘i ý định lao vượt lên trên. Thay vào đó, vị Thiếu gia phục ngưá»i xuống, cúi mình nằm mất hút vào dưới thân cây vừa đổ nằm ngang, kịp lúc tảng đá lăn ào qua.
Ào...
Thân cây bị tảng đá đè nghiến lên trên, tạo thành hàng chuỗi thanh âm kinh hoàng.
Rào... Rào...
Rắc... Rắc...
Diá»…n biến này khiến há» Thưá»ng chạy bay trở lại chá»— thân cây đổ, miệng thì kêu liá»n chi hồ Ä‘iệp:
- Thiếu Bang chá»§! Quan Vân SÆ¡n Thiếu Bang chá»§! Chao ôi! Không lẽ Thiếu Bang chá»§ đã.... Có lẽ há» Thưá»ng sẽ kêu mãi, nếu từ đâu đó dưới chá»— thân cây đổ đã bị tảng đá lăn ào qua không phát lên má»™t thanh âm vẫn còn thập phần kinh sợ, cho biết vị Thiếu gia, Thiếu Bang chá»§ Tứ Hải Bang vá»›i tính danh là Quan Vân SÆ¡n vẫn còn an toàn sinh mạng:
- Äiá»u gì đã xảy ra, đại thúc? Không lẽ đây là bố trí cá»§a gia phụ dành cho những ai tùy tiện xâm nhập vào thánh địa?
Lúc chấm dức câu há»i cÅ©ng là lúc vị Thiếu gia Quan Vân SÆ¡n từ bên dưới thân cây đổ chui ra vá»›i y phục vừa lấm bẩn, vừa nhàu nát, cho thấy đó là dấu vết còn lưu lại khi bị tảng đá lăn qua và sắp nghiá»n nát, nếu như vị Thiếu gia không gặp may mắn bất ngá».
Há» Thưá»ng tái nhợt thần sắc, vừa giúp Quan Vân SÆ¡n chui ra khá»i thân cây, vừa chép miệng liên hồi:
- Thật là nguy hiểm. Chỉ suýt nữa Thiếu Bang chá»§ đã... Chao ôi! Äại thúc này lúc nãy cÅ©ng Ä‘i qua chá»— này, nhưng cÆ¡ sá»± lại xảy ra là dành cho Thiếu Bang chá»§. Chà, nguy hiểm thật! Hà...
Phát hiện vẫn bình yên vô sự, Quan Vân Sơn chợt xua tay:
- Äiá»u này chứng tỠđây không phải do gia phụ bố trí. Chúng ta sẽ xem xét sau. Äại thúc bảo tìm thấy gia phụ? Thế nào?
Há» Thưá»ng vụt cúi đầu, đến khi ngẩng mặt lên thì khóe miệng cá»§a lão chợt giật trá»… qua má»™t bên, vá»›i thanh âm lào thào như ngưá»i hoàn toàn vô lá»±c:
- Lệnh tôn đã... Thiếu Bang chủ cứ đến xem thì rõ. Chính bảo kiếm Tùng Văn đã khiến lệnh tôn mất mạng.
Vút...
Quan Vân SÆ¡n hầu như không chá» há» Thưá»ng Ä‘ang chỉ.
Và sá»± thể hoàn toàn đúng như há» Thưá»ng nói, phụ thân cá»§a Quan Vân SÆ¡n đã thảm tá»­ vá»›i má»™t vết trí mạng ngay ngá»±c tả và đó là vết kiếm thương, còn bảo kiếm Tùng Văn thì nằm vất vưởng ngay bên cạnh thi hài hãy còn má»m dịu cá»§a phụ thân Quan Vân SÆ¡n.
Trong lúc Quan Vân SÆ¡n bàng hoàng, chính há» Thưá»ng khom ngưá»i nhặt bảo kiếm Tùng Văn:
- Chính ta đã rút bảo kiếm ra khá»i thi thể lệnh tôn. Cứ nhìn máu huyết vẫn từ chá»— đó rỉ ra, có lẽ Thiếu Bang chá»§ cÅ©ng hiểu.
Câu nói cá»§a há» Thưá»ng đến vá»›i Quan Vân SÆ¡n như vang từ cõi mÆ¡ hồ. Tuy nhiên Quan Vân SÆ¡n vẫn khuỵ ngưá»i xuống và đưa mục quang nhìn vào vết thương trí mạng gây thảm tá»­ cho phụ thân.
Há» Thưá»ng nói đúng, nÆ¡i miệng vết thương vẫn hé mở, thịt da hãy còn hồng nhuận và máu huyết vẫn tuôn rỉ, chứng tá» lúc há» Thưá»ng phát hiện thì bảo kiếm Tùng Văn vẫn cắm vào đó mà chỉ được há» Thưá»ng tá»± tay rút ra sau này.
Nhá» khuỵ ngưá»i quỳ ngay bên cạnh phụ thân, Quan Vân SÆ¡n chợt phát hiện bàn tay tả cá»§a phụ thân cứ nắm chặt.
Äịnh chồm ngưá»i qua để mở rá»™ng lòng bàn tay tả cá»§a phụ thân, Quan Vân SÆ¡n chợt nghe há» Thưá»ng lên tiếng. Quan Vân SÆ¡n quay đầu lại, thấy há» Thưá»ng vừa nói vừa xăm xoi bảo kiếm Tùng Văn:
- Có thể làm cho bảo kiếm bị sứt mẻ má»™t vệt nhá» như thế này, chứng tá» trong tay hung thá»§ cÅ©ng có lợi khí thần vật tương tá»±. Chà! Còn nữa đây, ở chuôi kiếm lại bị khuyết má»™t mẩu khá to. Là do công phu gây ra hay ở chuôi kiếm, đây là chá»— ẩn chứa Ä‘iá»u bí ẩn như Bang chá»§ từng nhiá»u lần ngấm ngầm ám thị?
Ở chuôi kiếm có Ä‘iá»u bí ẩn gì, đó là Ä‘iá»u mà Quan Vân SÆ¡n chưa từng nghe phụ thân đỠcập đến, dù chỉ là má»™t lần. Do vậy, thay vì quan tâm đến Ä‘iá»u há» Thưá»ng vừa nói, Quan Vân SÆ¡n lại lẳng lặng mở rá»™ng lòng bàn tay tả những tưởng nắm rất chặt cá»§a phụ thân.
Ở đó có một vật suýt làm Quan Vân Sơn phải bật kêu vì kinh ngạc.
Thu cất vật đó vào ngưá»i, Quan Vân SÆ¡n đứng lên:
- Lúc đại thúc đến, phải chăng cạnh gia phụ chẳng còn ai?
Giật mình tỉnh ngá»™, há» Thưá»ng nhìn quanh:
- Vì quá bất ngá» nên đại thúc không lưu tâm đến Ä‘iá»u này. Thiếu Bang chá»§ nghÄ© xem, liệu hung thá»§ vẫn còn ẩn nấp đâu đây?
Quan Vân Sơn băn khoăn nhìn lại chỗ thân cây đổ:
- Sự biến lúc nãy xảy ra chứng tỠhung thủ đã dự liệu chúng ta thế nào cũng đến. Với âm mưu đó, tiểu điệt tin chắc chúng đã bỠđi.
Há» Thưá»ng lập tức chạy đến chá»— có thân cây đổ. Và sau má»™t lúc xem xét, há» Thưá»ng bật kêu:
- Công phu cách không đả vật này rất giống sở há»c Võ Äang. Và thá»§ Ä‘oạn đúng là nham hiểm, khó thể có ở những nhân vật tu theo đạo Tam Thanh là Võ Äang phái.
Quan Vân Sơn vẫn đứng nguyên chỗ và trầm ngâm:
- Phải chăng hung thủ đã cố ý để tảng đá dựa vào thân cây, sau đó dụng lực chấn vỡ phần trong của thân cây khiến sức tỳ vào thân cây của tảng đá làm cho cả hai cùng dịch chuyển đúng lúc tiểu điệt đi đến vị trí?
Äứng cạnh thân cây đổ, há» Thưá»ng gật đầu:
- Thiếu Bang chủ quả thông tuệ, đã đoán đúng cách thức hung thủ thực hiện, nhưng liệu có đúng không, nếu bảo hung thủ đã bỠđi sau khi gây ra những sự cố này?
Quan Vân Sơn thở dài:
- Nói vá» thông tuệ hoặc bất kỳ phương diện nào khác, tiểu Ä‘iệt nào dám sánh vá»›i gia phụ. Do vậy, nếu đại thúc muốn, chúng ta có lẽ cÅ©ng nên nhìn qua khắp nÆ¡i má»™t lượt. Äi nào!
Thá»§ bảo kiếm Tùng Văn trong tay, há» Thưá»ng vừa Ä‘i theo Quan Vân SÆ¡n, vừa cẩn trá»ng đưa mắt dáo dác nhìn quanh.
Nhưng sự việc đúng như Quan Vân Sơn dự đoán, khắp thánh địa không có bóng dáng bất kỳ ai. Và cả hai buộc phải dừng lại, khi lối đi bỗng bị một thạch môn thâm nghiêm chắn ngang.
Há» Thưá»ng hạ thấp giá»ng thì thào:
- Bảo phía hậu sơn là Thánh địa, nhưng có lẽ chỉ phía sau thạch môn này mới thật sự là Thánh địa.
Quan Vân Sơn ầm ừ:
- Tiểu điệt cũng đang có ý như thế. Chỉ tiếc, cách khai mở thạch môn tiểu điệt hoàn toàn không hay biết.
Há» Thưá»ng thở dài:
- Lẽ nào lệnh tôn không lưá»ng trước tình huống này, khiến cho sá»± biến xảy ra, má»i bí ẩn có liên quan đến bảo kiếm Tùng Văn và Thánh địa phải mãi mãi chôn vùi vào quên lãng?
Quan Vân Sơn thoáng cau mày:
- Nếu đại thúc còn nghÄ© ra Ä‘iểm này, có lẽ gia phụ cÅ©ng phải nghÄ© đến và đã có chá»— an bài. Äại thúc nghÄ© thế nào, nếu chúng ta thá»­ tìm kiếm khắp thư phòng cá»§a gia phụ?
Há» Thưá»ng hồ nghi:
- Như Thiếu Bang chủ nói, kỳ thực lệnh tôn chưa bao giỠtiết lộ những chuyện cơ mật cho Thiếu Bang chủ biết?
Quan Vân SÆ¡n khom ngưá»i đỡ thi thể phụ thân lên:
- Tính khí cá»§a gia phụ thế nào, có lẽ đại thúc là ngưá»i hiểu rõ hÆ¡n ai hết. Gia phụ chỉ miá»…n cưỡng đảm nhận cương vị Bang chá»§ Tứ Hải Bang và gia phụ cÅ©ng đã truyá»n tính khí này cho tiểu Ä‘iệt. Bằng chứng là từ lúc hiểu biết cho đến nay, có bao giỠđại thúc thấy tiểu Ä‘iệt quan tâm đến tình hình bổn bang?
Há» Thưá»ng chậm rãi Ä‘i theo Quan Vân SÆ¡n, tay vẫn cầm thanh bảo kiếm Tùng Văn:
- Thiếu Bang chủ như muốn nói sau đây sẽ không thay lệnh tôn đảm nhận cương vị Bang chủ?
Quan Vân Sơn đưa thi thể phụ thân ly khai dần phía hậu sơn:
- Nhất Nhật Bất Văn Bất Thành Nhân, chá»§ ý này cá»§a gia phụ bấy lâu nay đã tiêm nhiá»…m vào tiểu Ä‘iệt. Việc ai sẽ là Bang chá»§ Tứ Hải Bang thay gia phụ xin cứ để Tứ Lão - Tứ Long cùng Tứ Hổ Ngoại Ná»™i ÄÆ°á»ng tá»± thu xếp. Tiểu Ä‘iệt sẽ ly khai và sẽ bắt đầu việc truy tìm hung thá»§ để báo thù cho gia phụ.
Há» Thưá»ng hoang mang, cố dấn bước Ä‘uổi kịp Quan Vân SÆ¡n:
- Nếu Thiếu Bang chủ đi, đại thúc cũng đi. Vì xét theo tư cách, đại thúc đâu còn nguyên cớ gì để lưu lại nơi này.
Quan Vân SÆ¡n mỉm cưá»i, nhìn há» Thưá»ng:
- Hiện giá» Tứ Lão, Tứ Long cùng Tứ Hổ Ä‘á»u vắng mặt. Äại thúc nên lưu lại chá» há» vỠđã. Vá»›i bảo kiếm Tùng Văn hãy xem là di vật do gia phụ trao tặng, sẽ không ai nói gì, nếu đại thúc cứ tiếp tục lưu lại Tứ Hải Bang. Huống chi tiểu Ä‘iệt chỉ muốn Ä‘i lại má»™t mình, phần thì tiện bá» tra tìm hung thá»§, phần thì không muốn vì chuyện cá»§a tiểu Ä‘iệt mà gây hoang mang cho bang đồ bổn bang. Do đó, việc đại thúc cứ tiếp tục lưu lại Tứ Hải Bang có lẽ cÅ©ng là Ä‘iá»u cần thiết.
Há» Thưá»ng thở dài, vừa Ä‘i theo Quan Vân SÆ¡n vừa mân mê bảo kiếm Tùng Văn trên tay.
Mãi khi cả hai Ä‘i khá»i hậu sÆ¡n, há» Thưá»ng má»›i lên tiếng:
- Thiếu Bang chủ đừng quyết định việc gì quá vội. Hãy chỠkhi an táng xong lệnh tôn, có thể sẽ đỠcập lại chuyện này.
Quan Vân Sơn gật đầu:
- Có lẽ tiểu điệt sẽ không thay đổi chủ ý, nhưng cứ như đại thúc nói thì hơn.
Äến lúc cả hai thật sá»± Ä‘i khuất ở phía hậu sÆ¡n chợt xuất hiện hai bóng ngưá»i. Má»™t trong hai nhân vật này là má»™t lão nhân tuổi đã quá thất tuần. Lão nhân lên tiếng:
- Có là trùng hợp không, đạo trưởng? Hay đúng là bổn nhân từng nhận định, ở Trung Nguyên đang có mưu đồ nào đó vẫn ngấm ngầm xảy ra, dẫn đến chuyện như có thể lần lượt nhìn thấy?
Nhân vật còn lại là má»™t đạo trưởng vá»›i thanh âm khào khào như ngưá»i vừa có những cá»­ chỉ vượt quá sức nên thoát lá»±c. Äạo trưởng thở dài u uất:
- Hạn kỳ má»™t năm giữa bần đạo và Cung chá»§ đã vượt quá ná»­a. Thế nhưng, cứ như bần đạo đưa Cung chá»§ Ä‘i đến đâu thì y như rằng ở nÆ¡i đó cÅ©ng vừa xảy ra vụ biến. Má»™t Từ Ngá»™ vì luyện công bất cẩn nên lâm cảnh tẩu há»a nhập ma, khiến phía Thiếu Lâm hiện như quần long vô thá»§. Má»™t chưởng môn Võ Äang phái đột nhiên thất tung, khiến tình thế Võ Äang phái đâu khác gì Thiếu Lâm hiện giá». Lúc này đây lại xảy ra thêm cái chết bất minh cá»§a Bang chá»§ Tứ Hải Bang...
Lão nhân nỠđột ngá»™t cướp lá»i:
- Äạo trưởng vẫn không nhận thấy đây là dá»± mưu được sắp đặt từ trước ư? Bang chá»§ Tứ Hải Bang bị ám toán, đó là Ä‘iá»u quá rõ ràng, đâu có gì là bất minh như đạo trưởng bảo?
Äạo trưởng ná» lại thở dài:
- Hiện trưá»ng không má»™t vết xô xát, nếu bảo đó là do dá»± mưu, lẽ nào Cung chá»§ có ý bảo ngưá»i hại Bang chá»§ Tứ Hải Bang chính là bá»n thá»§ hạ thân tín?
Lão nhân ná» cưá»i lạt:
- Tứ Lão - Tứ Long, Tứ Hổ Ä‘á»u vắng mặt quá đúng lúc, riêng gã há» Thưá»ng thì hốt hoảng khi phát hiện thảm trạng, cho thấy dá»± mưu này do tiểu oa nhi Quan Vân SÆ¡n cố tình gây ra. Thế đạo trưởng không thấy tiểu oa nhi đến má»™t giá»t lệ cÅ©ng không nhá» xuống, lại còn len lén lấy má»™t vật gì đó ở trong tay phụ thân y sao? Các võ phái Trung Nguyên quả là càng lúc càng suy đồi mãi lo đố kỵ và mãi lo tranh giành quyá»n lá»±c nên không ngại những hành vi bại hoại làm tổn thương đạo lý. Xem ra bao tâm huyết cá»§a đạo trưởng rốt cuá»™c chỉ làm cho tình trạng thiên thưá»ng bại lý này kéo dài thêm ná»­a năm nữa mà thôi. Hay là...
Äạo trưởng ná» biến sắc:
- Cung chá»§ chá»› vá»™i kết luận, cÅ©ng đừng có bất kỳ hành vi nào vượt trước hạn kỳ, má»™t năm do chính Cung chá»§ đỠxuất. Dù thế nào, bần đạo vẫn là ngưá»i thắng cuá»™c sau Hiệp ước Tam Chiêu cùng Cung chá»§. Xin Cung chá»§ chá»› quên.
Lão nhân nỠhậm hực:
- Nếu là vậy, bổn nhân biết phải làm gì cho hết quãng thá»i gian đợi chá»? Trừ phi ngay lúc này đạo trưởng kịp nghÄ© ra má»™t kỳ nhân nào khác để đưa bổn nhân đến há»™i diện.
Äạo trưởng hết than ngắn lại thở dài:
- Nếu còn kỳ nhân nào khác thì có lẽ tất cả Ä‘á»u tìm đến U Minh cốc, nÆ¡i Ä‘ang có lá»i đồn đãi rằng báu vật vừa xuất hiện. Không biết Cung chá»§ có chịu phí chút thá»i gian để cùng bần đạo thá»­ tìm đến U Minh cốc?
Lão nhân xua tay:
- CÅ©ng đành như thế thôi. Mong sao đây là dịp để bổn nhân nhìn rõ tâm địa cá»§a từng nhân vật ở các phái võ Trung Nguyên, xem há» có thật sá»± xứng đáng vá»›i bốn chữ “Danh môn chánh phái†mà há» luôn miệng phô trương không. Äi nào!
Vút... Vút...
Như hai bóng u linh, hỠbỠđi không một tiếng động.
Tài sản của dth_abcd