Xem bài viết đơn
  #28  
Old 29-05-2008, 07:57 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 138346
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 28


Trời oi ả, nắng bừng bừng như muốn thiêu rụi vạn vật thành tro. Hồ Sơn đứng yên trên hòn đá đen, nóng như cục than hồng theo một thế tấn mà sư phụ vừa truyền dạy.

Không một làn gió, chỉ có hơi nóng bốc lên hừng hực, gương mặt chàng đỏ bừng bừng. Từng giọt mồ hôi chảy tràn trên mắt, trên môi, trên ngực và cả trên tấm lưng trần vạm vỡ.

Có lẽ giờ này tâm tư của chàng đã đặt hết vào bài học nên phía sau lưng chàng vừa có tiếng sột soạt khả nghi mà chàng chẳng hề hay biết, cứ đứng im lìm, uy nghi như một pho tượng đá.

Lúc ấy từ một bụi rậm, phía sau lưng chàng, một cô gái bước ra, mắt nhìn chàng như muốn ăn tươi nuốt sống.

Chiếc môi đẹp của nàng mím chặt lộ vẻ căm hờn, rồi không nói không rằng đưa song chưởng lên cao, nhắm vào giữa lưng chàng, nàng đánh mạnh. Nhưng “bùng” một cái, toàn thân người con gái bỗng bật ngược về phía sau như dội phải một hòn đá to, trên khóe môi một dòng máu nhỏ khẽ trào ra, nàng chống tay kinh hoàng:

− Trời, “Thiên cương bất hoại”.

Bây giờ chàng trai mới hạ tấn, từ từ quay trở lại, thở một hơi dài lấy lại tinh thần.

Chợt chàng kêu lên hốt hoảng, chạy đến đỡ nàng con gái dậy:

− Trời! Thảo Sương, em làm sao vậy?

Nàng không nói chỉ quắc mắt nhìn chàng đau đớn. Hồ Sơn lau sạch vết máu trên môi nàng:

− Thảo Sương, đây là lần thứ ba em muốn giết chết anh. Nếu sư phụ biết, người sẽ chẳng tha thứ cho muội đâu.

Nàng cười lạt:

− Thì huynh cứ đi mách với cha tôi, để cha tôi giết tôi chết cho anh nắm chắc ghế chưởng môn nhân.

− Thảo muội.

Chàng tức giận hét lớn, nhưng lại dịu giọng ngay:

− Muội không được phép nói với đại ca như vậy. Đại ca cấm muội.

Thảo Sương hất tay chàng ra đứng dậy:

− Đã là sự thật thì đại ca không cấm được tôi. Nếu muốn đại ca có thể giết chết tôi đi, bằng không đại ca hãy giữ kỹ mạng của mình đấy nhé. Tôi không bao giờ để anh cướp đoạt chiếc ghế chưởng môn nhân của nhị ca, cũng như không bao giờ có được tình yêu tặng anh đâu mà hòng chờ đợi.

Nói xong nàng bước nhanh vào lùm cây rậm. Hồ Sơn bỗng cảm thấy toàn thân mỏi rã rời, một ngày đứng giữa trời nắng lửa không làm đầu óc chàng choáng váng bằng câu nói nàng vừa thốt. Chàng thầm nghĩ:

“Từ ngày Giang Lâm bị lưu đày đến nay đã đúng một năm. Vậy mà Thảo muội chẳng chịu hiểu cho ta, nỗi căm hờn trong lòng nàng càng lúc càng tăng, bây giờ lại thêm một ý nghĩ điên rồ nữa. Nàng cho ta thêm cái tội muốn đoạt chức vị chưởng môn nhân của Giang Lâm. Trời ơi, ta có ham gì cái chức vị kia, đối với ta chỉ có nàng mới là tất cả. Thảo Sương, sao em chẳng hiểu lòng anh? Sao em lại muốn giết anh?” Hồ Sơn ôm mặt khóc thầm. Một năm Giang Lâm bị lưu đày là một năm chàng cho lệ dầm canh. Bao năm trường bên nhau học tập, tình nghĩ huynh đệ tha thiết đậm đà, làm sao chàng chẳng đớn đau, một bài học mới mà vắng bóng Giang Lâm, chàng lại buồn rầu không muốn học. Vậy mà Thảo Sương nở bảo chàng muốn giết Giang Lâm thì làm sao mà không đau đớn, uất ức, trong khi có miệng chẳng được phân bày.

− Hồ Sơn, đã tập xong sao con không vào ngơi nghỉ mà ngồi đây?

Nghe tiếng sư phụ, Hồ Sơn ngẩng đầu dậy, lau nhanh dòng nước mắt, nhưng cử chỉ đó không qua mắt được sư phụ. Người ngồi xuống cạnh chàng nghiêm giọng:

− Hồ Sơn, có phải Thảo nhi vừa có thái độ gì với con không?

Sợ Thảo Sương bị phạt, chàng lắc đầu nói nhanh:

− Dạ không, chỉ tại ...

Lâm Bình vội cắt ngang:

− Thôi, ngươi đừng giấu ta. Thảo Sương dạo này hư lắm, không phạt là không được.

Hồ Sơn nắm lấy tay sư phụ sợ hãi:

− Sư phụ, Thảo Sương còn nhỏ, suy xét chưa chính chắn, xin sư phụ hãy thư tha.

Lâm Bình nhìn chàng:

− Nhưng ta không nỡ để nó làm cho con đau khổ, nếu nó quá quắt ta sẽ bắt nó gã cho con.

− Sư phụ!

Hồ Sơn kêu lên thảng thốt:

− Xin đừng để con lỗi nghĩa với Giang Lâm.

Sư phụ gật đầu trầm ngâm:

− Ta biết! Nhưng ta cũng biết là con đem dạ yêu mến Thảo Sương, mối tình câm lặng đó đã bị người ta hiểu lầm tai hại. Ta hiểu nỗi đau đớn ở lòng con, bởi vì còn nỗi đau đớn nào hơn khi bị người mình yêu đem lòng khinh bạc.

Được sư phụ thông hiểu nỗi lòng, Hồ Sơn nghe tâm hồn thanh thản, chàng gục đầu vào lòng sư phụ òa khóc:

− Sư phụ, chỉ có người hiểu được lòng con.

Lâm Bình thấp giọng:

− Ta không nỡ nhìn con đau khổ nữa, nhất định ta sẽ gã Thảo Sương cho con.

− Đừng sư phụ ơi, con không thể cướp đoạt tình yêu của Giang Lâm, xin người đừng khơi thêm hố sâu thù hận.

Mắt Lâm Bình sáng long lanh tỏ vẻ hài lòng:

− Tốt lắm. Hồ Sơn, con thật không phụ lòng ta trông cậy, con xứng đáng là truyền nhân của Thái Bình giáo.

− Thư sư phụ!

Châu Đạt, một đệ tử được Lâm Bình tin cậy bước vào vòng tay:

− Bẩm sư phụ, có ba người khách lạ xin được yết kiến sư môn.

Đôi mày Lâm Bình nhíu lại:

− Khách lạ à? Gái hay trai?

− Dạ một vị công tử và hai nàng con gái đẹp.

− Sao? Một vị công tử à?

Lâm Bình lẩm bẩm:

− Lại có chuyện gì đây?

Vừa nói ông vừa cùng Hồ Sơn bước theo chân Châu Đạt vào khách sảnh, lòng hoang mang lo lắng. Đi đến cửa, ông phải khựng lại đáp lễ vì ba người khách lạ đã đứng lên vòng tay cung kính:

− Tham kiến lão tiền bối.

Lâm Bình cũng vội cất lời thân ái:

− Không dám, chào chư liệt vị. Mời liệt vị an toạ. Thảo Sương pha trà đãi khách nghe con.

Rồi vừa ngồi xuống chiếc cẩm đôn ông vừa dò hỏi:

− Lâm Bình này xin được biết mình đang hân hạnh tiếp chuyện với ai?

Chàng trai trẻ xếp vội chiếc quạt cất tiếng ôn tồn:

− Thưa lão tiền bối, tại hạ là Đỗ Ngọc đến đây có chút chuyện cần.

Lâm Bình đứng bật dậy:

− Công tử hạ giá ...

Đỗ Ngọc cũng vội đứng dậy:

− Xin tiền bối đừng khách sáo, tại hạ đến đây chỉ vì việc riêng thôi. Ồ! Tại hạ xin được phép giới thiệu, đây là Doanh Doanh và Tiểu Yến, em kết nghĩa của tại hạ.
Tài sản của ngocvosong1986