Hồi 52
Suốt mấy ngày dài băng rừng mệt mỏi, Hồ Sơn ghé vào một tửu quán bên đường, tìm một bầu rượu ấm để an ủi dạ dày và kiếm một chỗ qua đêm.
Tửu quán mà chàng ghé vào không ngờ lại là một sòng bạc lớn. Gã chủ quán có gương mặt thật gian manh, thay vì giắt khăn ơn ở lưng, đằng này hắn lại giắt kè kè một lưỡi đao to bản.
Vừa đặt chân vào cửa chàng đã phải giật mình vì những lời thô tục vang ra hòa lẫn tiếng cười vang ghê rợn. Nhưng chàng đã mệt mỏi quá rồi nên đành ngồi vào chiếc bàn trống cất giọng uể oải:
− Tiểu nhị, hãy dọn cho ta một bầu rượu nóng và một con gà quay.
Ngay lập tức chàng được chúng dọn cho một bầu rượu lạnh và một con gà quay ốm trơ xương.
Nếu bình thường chàng đã đổi lại rồi, nhưng hôm nay lòng chàng còn nặng mối u buồn. Không khí trong quán lại chẳng đượm mùi thân thiện, chàng cố nuốt cho trôi con gà cứng với bầu rượu lạt mà cứ ngỡ mình nhai rơm khô cùng nước lạnh.
Đang miễn cưỡng nhai cho hết con gà, Hồ Sơn bỗng nghe mắt cay xè, đầu óc quay cuồng, bên tai vang lên tiếng của ai gây sự:
− Tên ngốc tử tội này thật đáng ăn đòn.
Chưa mở được mắt chàng đã thấy thân hình mình bay bổng lên không đập đầu vào cạnh bàn đau điếng. Chàng mở mắt nhìn gã trung niên, râu ria rậm rạp vừa mới đánh chàng. Hồ Sơn ngạc nhiên hỏi:
− Sao các hạ lại đánh tôi?
− Vì mày làm tao ngứa mắt quá.
Gã lại vung tay lên đánh, nhưng lần này thì Hồ Sơn né được, gã cười hềnh hệch:
− Nhìn mày ăn mà ta nổi giận. Ta đã hết tiền uống rượu, quý huynh đây nhờ ta dạy cho mày một bài học về tộc xấc láo.
Hồ Sơn đưa mắt nhìn qua đám đánh bài, giờ đã ngà say, dẹp bài nhìn chàng bị đánh cười thích thú. Chàng nhíu mày hỏi gay gắt:
− Này tôn huynh, sao chư vị lại lỗ mãng như thế?
Một tên có vẻ là đàn anh nhất bọn cất giọng ngạo mạn:
− Nếu muốn được thứ tha thì hãy đến đây quỳ rót rượu cho mấy anh em chúng ta.
− Vô lý!
Hồ Sơn hết lên tức giận, bọn chúng cất giọng cười nghiêng ngửa:
− Có lẽ ngươi chưa biết danh của bọn ta mới có vẻ ngạc nhiên như vậy. Tứ Mã hãy nói cho hắn biết bọn ta là ai đi.
Tứ Mã, tức tên râu ria rậm rạp cúi mình thi lễ rồi cao giọng bảo Hồ Sơn:
− Đó là năm vị công tử có oai quyền của huyện này, các ngày đây muốn đánh giết ai mặc tình. Nếu ngươi làm cho các ngài nổi giận thì khó mong thoát chết.
Hồ Sơn nhắm mắt nghĩ nhanh. Giờ đây chàng khác chi cá chui đầu vào rọ, võ công chàng tuy có cao nhưng để đấu cùng một lúc với sáu cao thủ võ lâm thì chưa đủ sức. Hơn nữa xem ra bọn này dựa vào thế lực quan quyền sanh sự với chúng lúc này không có lợi.
Nghĩ vậy, nên Hồ Sơn gật đầu:
− Được, đêm nay tại hạ sẽ hầu rượu cho quý huynh!
− Ồ!
Cả bọn cười lên khoái trá:
− Vậy có phải ngoan không. Nào bắt đầu đi.
Hồ Sơn hít một hơi dài, dằn cơn nóng giận, lấy mặt thản nhiên bước lên bàn rót rượu cho bọn chúng tiếp tục cuộc vui.
Được một chút, tên bị thua bèn đâm cáu, hắn quay qua sanh sự với chàng:
− Tên khốn khiếp kia, đại ca ta bảo ngươi phải quỳ để dâng rượu, sao ngươi đứng trơ ra đó?
Chẳng đợi chàng trả lời hắn trở cán quạt giáng mạnh xuống đầu chàng. Nhưng cán quạt chưa chạm đến đầu Hồ Sơn đã rơi xuống:
− Ôi! Chết ta rồi.
Như trong chuyện thần tiên, một con mắt của hắn không cánh mà bay. Hắn ôm mắt kêu than lăn lộn, máu chảy ròng ròng qua kẽ hở lòng bàn tay.
Tất cả bọn chúng buông bài vây Hồ Sơn vào giữa hét lớn:
− À! Tên khốn khiếp, mi dám đả thương Tam đệ của ta à?
Chuyện xảy ra lẹ quá, Hồ Sơn chẳng hiểu gì cả, chàng đứng ngây người ra với bầu rượu và chiếc chung nhỏ trên tay, ngơ ngác nhìn quanh như tìm kiếm kẻ ra tay, không hay các luồng chưởng phong đang nhắm thẳng vào mình đánh tới.
Chợt một tiếng hét vang lanh lảnh:
− Dừng tay! Ta mượn tạm tròng mắt của hắn đấy!
Tiếp theo tiếng cười khúc khích là một cô gái đẹp xinh vận y phục đen tuyền, tay cầm cây ngân trâm có tròn mắt của gã Tam Mã hiện ra. Hồ Sơn lùi lại bàng hoàng:
− Trời! Tường muội.
Nàng không trả lời chàng mà quắc mắt nhìn bọn công tử đang nhìn mình trân trối, hét lớn:
− Hôm nay ta cho bọn ngươi thành một lũ người chột mắt.
Cành ngân trâm trong tay nàng lại loé lên. Trong chớp mắt trên tay nàng có thêm một tròng mắt nữa và bên bọn chúng thêm một tên mất đi một tròng mắt trái.
Nhìn hai tên bị nàng lấy mất mắt, khóc than thảm thiết, Hồ Sơn bước lên một bước nắm tay nàng:
− Tường muội, dừng tay.
Tường Oanh lắc đầu, cười lạt:
− Không được, bọn chúng đã dám hành hạ Hồ ca, muội không thể nào thứ tha cho chúng được. Lũ chuột nhắt kia chạy đâu?
Lợi dụng lúc nàng không để ý, bọn chúng hè nhau vụt chạy thoát thân, bỏ mặc hai tên bạn xấu số nằm ôm mặt khóc than.
Hồ Sơn quay sang bảo Tường Oanh:
− Tường muội lại chẳng nghe lời của Hồ ca, em đi đâu đây?
− Em theo Hồ ca chứ đi đâu.
Hồ Sơn cảm động nhưng phải làm nghiêm:
− Hồ ca bảo muội thế nào?
− Bảo muội ở nhà với Lỗ ca ca.
− Thế sao muội lại ở đây?
Nàng hạ giọng êm như muốn khóc:
− Vì muội nhớ Hồ ca ca.
Nàng nắm áo chàng nói như van vỉ:
− Cho em theo với nhé, Hồ ca ca. Có em theo chẳng ai dám hạch sách hành hạ ca ca đâu.
Chàng lắc đầu:
− Không được. Muội phải trở về nhà ngay, Lỗ ca ca đang chờ em đó.
Mặt nàng vênh lên ngỗ nghịch:
− Muội năn nỉ Hồ ca hoài hỏng được là muội cứ đi theo Hồ ca luôn đó.
Hồ Sơn bình tĩnh nói:
− Muội không nghe lời ca ca nói thì theo ca ca làm gì? Em đi theo, anh thề không nhìn mặt em nữa đó.
Nghe Hồ Sơn nói mạnh mẻ quá, nàng chẳng dám cãi lời, mắt đỏ hoe nói buồn rầu:
− Thì thôi muội nghe lời, muội không đòi đi theo nữa, nhưng ca ca đi phải bảo trọng lấy thân, muội tặng ca ca cái này đây.
Tường Oanh trao cây ngân trâm cho chàng, Hồ Sơn lắc đầu trả lại cho nàng.
− Bảo vật quý, muội hãy giữ để phòng thân.
Tường Oanh không chịu nhận lại, đôi mắt rưng rưng:
− Không, Hồ ca không cho muội đi, theo thì phải nhận ngân trâm cho muội an lòng.
Hồ Sơn lại lạm dùng quyền làm anh để bắt nàng nhận lại cành trâm, nhưng lần này chàng chẳng thành công vì nàng cương quyết lắc đầu:
− Đó là lòng muội, đã trao đi thì không nhận lại bao giờ, Hồ ca có nhận hay không cũng mặc.
Nói xong nàng vụt chạy nhanh, Hồ Sơn đứng nhìn theo, cúi nhìn cành trâm lòng bỗng bâng khuâng, nhưng chàng vội lắc đầu cất nhành trâm vào túi phi thân nhắm thẳng hướng tổng đàn Thiên Bình phái ...