Xem bài viết đơn
  #54  
Old 29-05-2008, 08:45 AM
ngocvosong1986's Avatar
ngocvosong1986 ngocvosong1986 is offline
Cái Thế Ma Nhân
 
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 960
Thời gian online: 138346
Xu: 0
Thanks: 0
Thanked 156 Times in 8 Posts
Hồi 54


− Doanh muội, việc học võ công của em tiến triển đến đâu rồi?

Đỗ Ngọc đưa khăn cho nàng chậm trán hỏi ân cần.

Doanh Doanh mỉm cười:

− Dù Lâm tiền bối hết lòng chỉ bảo, nhưng em vì yếu sức học mãi chẳng tiến triển được bao nhiêu. Đỗ huynh, chắc em không có sở trường về môn võ học.

− Có lẽ như vậy mà hay đấy em à!

Đỗ Ngọc nói với vẻ mừng vui:

− Là nhi nữ, em đừng nên học võ công.

Đôi mắt đẹp của nàng rưng rưng hàng lệ ngọc, tia nhìn bén ngót chữ căm hờn:

− Như còn mối cựu thù của cha mẹ, em không thể nào không trả, nên dù có phải học cho đến khi đầu bạc răng long muội cũng không hề nản chí.

Đỗ Ngọc ngồi xuống phiến đá đối diện với nàng cất tiếng khuyên lơn:

− Thế sao muội chẳng nhờ anh và Sĩ huynh, kẻ thù của muội cũng là kẻ thù của huynh mà.

Doanh Doanh lắc đầu cương quyết:

− Còn cái nhục nào hơn cái nhục mượn tay kẻ khác rửa thù, dù có chết em cũng quyết tìm cho ra sự thật, đối diện với kẻ sát nhân, đem mạng hắn tế mộ phần thân mẫu.

Thấy nhắc chuyện hận thù làm dung nhan nàng phải thắm, Đỗ Ngọc lảng sang chuyện khác:

− Doanh muội, bao giờ em mới có thể trả lời huynh?

− Trả lời chuyện gì?

Doanh Doanh ngơ ngác.

Đỗ Ngọc nhìn sâu vào mắt nàng tha thiết:

− Huynh đã chờ muội lâu rồi, lẽ nào muội lại vô tình quên mất câu chuyện hôm nào huynh bày tỏ. Hãy nói đi Doanh Doanh, anh đang chờ nghe tiếng nói của tim em.

Tia mắt chàng ấm quá, chứa chan bao niềm thương mến chân thành. Chàng yêu nàng biết bao nhiêu, Doanh Doanh hiểu trái tim chàng đang đập vì nàng. Chàng đến bầu bạn với Sĩ Khải không phải vì Tiểu Yến mà chính thật vì nàng. Nhưng ...

Nàng lia tia nhìn đi xa bối rối, trái tim nàng như khối băng đóng kín, mối thù cha mẹ đã làm tình cảm trong nàng chai cứng, từ khi Giang Lâm chết đi đến giờ, không một ai có thể làm tim nàng xao động.

Doanh Doanh lạnh lùng:

− Đỗ huynh, xin anh hãy hiểu cho em. Em không thể ...

− Vì sao?

Ánh mắt Đỗ Ngọc khẩn thiết:

− Anh có điểm nào không vừa ý, hãy nói đi anh hứa sẽ vì em mà đổi thay tất cả.

Doanh Doanh không biết phải nói sao cho chàng hiểu bây giờ. Nàng không chê trách chàng một điều gì cả. Chàng đẹp trai, hào hoa phong nhã, chiều chuộng nàng hết mực. Song chuyện tình yêu khó nói vô cùng. Nàng biết nói sao khi con tim không rung cảm:

− Muội, muội nói đi, hay là muội bắt huynh phải chờ, phải đợi. Chỉ cần muội hứa một lời là huynh sẵn sàng chờ đợi đến thiên thu, đến vạn kiếp.

− Đã bảo là muội không biết mà sao huynh cứ hỏi như vậy?

Doanh Doanh bật khóc vụt bỏ chạy đi.

Đỗ Ngọc nhìn theo bóng nàng khuất dần sau cành Lan Ngọc.

Gió trăng đưa đẩy, bướm lượn vành chơi, Đỗ Ngọc đã đi qua biết bao đời thiếu nữ nhưng chưa có bao giờ chàng thấy mình yêu say đắm thế này. Yêu đến mức độ quên ăn bỏ ngủ, yêu đến đêm nhớ ngày trông, nàng đi vào đời chàng nhẹ nhàng như cơn gió nhưng mãnh liệt như cơn sóng cả giữa đại dương.

Đỗ Ngọc nắm chặt bàn tay, lẩm bẩm:

− Không! Dù cho kẻ đó có ba đầu sáu tay đi chăng nữa, nếu hắn cả gan dám ngự trị giữa tim nàng thì bàn tay này dù có làm nàng đau đớn cũng móc trái tim nàng ra để tìm hình bóng hắn, bóp nát tan cho hả cơn giận. Không! Doanh Doanh, nàng phải là của ta. Đỗ Ngọc này chưa từng thất bại bao giờ.

− Đỗ công tử!

Đang hớn hở reo vui, Tiểu Yến bỗng dừng lại sững sờ khi nhìn thấy mặt chàng bừng bừng sát khí.

Nàng bật thốt:

− Ôi! Công tử thần sắc của người thật là đáng sợ.

Nghe tiếng Tiểu Yến, Đỗ Ngọc giật mình sực tỉnh. Trong chớp mắt Đỗ Ngọc lấy lại bình thường. Chàng cất giọng tự nhiên:

− Tiểu Yến cô nương, Đỗ Ngọc thật là đáng trách làm nàng phải giật mình.

Tiểu Yến nhoẻn miệng cười đưa tay chặn ngực:

− Muội vừa tìm được thế cờ mà mấy hôm nay chúng ta bị bí, định rủ công tử đến để xem. À, nhưng người đang nghĩ suy gì mà mặt mày xem hung dữ quá vậy?

Đỗ Ngọc đã xua đuổi khỏi tâm tưởng cơn bực dọc, cố lấy nụ cười thu hút nhất để mê hoặc hồn cô thiếu nữ ngây thơ:

− À! Hồi đêm tình cờ đọc được quyển sách của người xưa, thấy trong đó có một nhân vật lạ lùng lắm, tại hạ đang thử nhái lại gương mặt của tên hung ác đó. Vậy mà tiểu thư lại sợ ư?

Tiểu Yến mở tròn mắt vừa ngạc nhiên vừa khâm phục:

− Ồ, không ngờ công tử lại có cả tài đóng kịch. Đúng là bậc kỳ nhân.

Đỗ Ngọc thoáng nở nụ cười mãn nguyện, chiếc quạt trên tay nhẹ phẩy:

− Cô nương, nàng cứ khen tặng mãi làm Đỗ Ngọc tôi hổ thẹn vô cùng. À, nàng cho ta xem thế cờ nàng vừa mới giải được đi.

− Mời công tử.

Tiểu Yến chìa tay duyên dáng.

Từ sau cụm hoa hồng, Doanh Doanh bước ra thầm thương hại cho Tiểu Yến. Con bé quá ngây thơ, đã bị dáng vẻ bên ngoài của Đỗ Ngọc hoàn toàn thu hút, rồi đây nàng sẽ khổ sở biết bao nhiêu khi tan vỡ mộng đầu. Nhưng Doanh Doanh thở dài, Tiểu Yến mãi bơi trong giấc mơ hạnh phúc, nếu cản ngăn nàng cũng chẳng chịu nghe lại còn sanh nhiều chuyện hiểu lầm rắc rối.

− Doanh muội, chuyện gì mà em thở dài rồi ra vẻ u buồn thế kia?

Sĩ Khải thong thả bước ra nhìn nàng vui vẻ. Doanh Doanh ngẩng lên nói thật lòng mình:

− Sĩ huynh, muội thấy Tiểu Yến quyến luyến Đỗ công tử mà đem lòng lo sợ.

Sĩ Khải không hiểu:

− Muội sợ điều gì?

Nàng khẽ mân mê cánh hoa nói buồn buồn:

− Muội sợ Tiểu Yến trẻ người non dạ, lỡ đem lòng mến yêu công tử thì nguy.

Sĩ Khải nhướng mắt lạ lùng, ngồi xuống bờ hồ hỏi để cho có chuyện:

− Thì có sao đâu mà muội lại u buồn? Tiểu Yến năm nay cũng đã lớn rồi, huynh thấy Đỗ công tử cũng là bậc anh hùng quân tử, nếu được vậy huynh nghĩ muội phải mừng cho em mới đúng.

Thấy Sĩ Khải không hiểu, Doanh Doanh phải đem lời nói thẳng:

− Nhưng nếu Đỗ Ngọc không yêu lại Tiểu Yến thì sao?

Sĩ Khải ngớ người ra rồi tặc lưỡi nói nhanh:

− Muội khéo lo xa, Tiểu Yến ngoan ngoãn hiền lành, đủ tài đủ sắc, thì lo gì chứ?

Doanh Doanh cảm thấy nhói đau khi phải nói ra sự thật phũ phàng.

− Nhưng muội biết chắc là Đỗ Ngọc sẽ chẳng bao giờ yêu Tiểu Yến.

− Vì sao?

− Vì ...

Nàng ngập ngừng:

− Vì Đỗ Ngọc đã đem lòng yêu tiểu muội.

Sĩ Khải bàng hoàng rồi hét:

− Không, không thể nào như vậy được.

Thái độ kỳ lạ của chàng đã làm Doanh Doanh thảnh thốt:

− Sao lại không được?

− Tại vì ...

Sĩ Khải nhìn sâu vào mắt nàng đắm đuối:

− Vì ta đã yêu muội nên không một ai có quyền yêu muội nữa cả.

− Trời!

Doanh Doanh đưa tay ôm mặt:

− Sao lại trớ trêu oan nghiệt thế này, không, không thể nào như thế được, huynh đừng yêu muội nữa.

Sĩ Khải vùng nắm tay nàng:

− Sao lại không, muội đã yêu Đỗ Ngọc rồi phải không?

Doanh Doanh giật tay ra khỏi tay chàng:

− Không, muội chẳng yêu ai cả, người muội yêu đã chết rồi.

− Giang Lâm ư?

Sĩ Khải lùi lại một bước rồi tươi ngay nét mặt:

− Giang đệ đã chết rồi, vậy là ta vẫn có quyền hy vọng.

− Doanh tỷ, Doanh tỷ ơi!

Tiểu Yến từ ngoài lao vào như tên bắn, sắc mặt tái nhợt kinh hoàng:

− Đại họa tới nơi rồi.

Doanh Doanh ôm chặt lấy Tiểu Yến lay nàng tỉnh dậy:

− Tiểu Yến, tỉnh lại, chuyện gì, sao lại là đại họa?

− Doanh tỷ, Sĩ huynh! Có tang thư của Thái Bình giáo phái.

Tiểu Yến chìa phong thư màu trắng báo hiệu chữ tang thương, run rẩy nói.

Doanh Doanh lo lắng hoang mang xé vội phong thư, rụng rời hét lớn:

− Trời Lâm Bình tiền bối đã quy tiên.

− Doanh muội!

Đỗ Ngọc vừa bước tới kịp thời đỡ lấy thân hình nàng ngã xuống.

Sĩ Khải và Tiểu Yến cúi nhặt bức tang thư, bàng hoàng sửng sốt:

− Trời! Sao lại như thế được ...

Doanh Doanh vùng dậy khóc nức nở:

− Trời ơi, tại sao tất cả những người thân yêu nhất đời tôi đều bỏ rơi tôi như thế này đây?

Tiểu Yến như vẫn chưa tin hung tin kia là sự thật. Nàng hỏi bâng quơ:

− Lâm tiền bối võ công thâm hậu, tinh thần tráng kiện sao lại lìa đời đột ngột như vậy được?

Sĩ Khải vuốt tóc em gái trầm ngâm nói:

− Chuyện hẳn còn nhiều khúc mắc, chúng ta đến viếng người đi.

Đỗ Ngọc cúi bảo Doanh Doanh:

− Doanh muội, em hãy gắng gượng niềm đau, theo anh và Sĩ huynh đến viếng lễ tang sẽ rõ.

Doanh Doanh lặng lẽ cúi đầu, chân bước xiêu vẹo như người đi trong mộng. Bên cạnh nàng đoàn người vẫn lặng yên, mỗi người một tâm tư trái ngược .
Tài sản của ngocvosong1986