Đứng trên mặt băng bóng lẫy ngoài huyệt động, Dương Chân mới phát hiện bản thân mình đang ở dưới một khe nứt khổng lồ của dãy núi liên miên từng ngọn từng ngọn vọt cao thấu trời. Khí lạnh giống như từ cửu u ngang ngược bạo liệt thổi khắp không gian nhỏ hẹp cuốn tung những vụn băng nhỏ không ngừng va đập vào vách đá.
Dương Chân nheo mắt chống lại luồng bạo phong đang quạt vào mặt nhìn cố về hướng những tiếng lộp độp không tài nào nhìn được rõ phía tận cùng đầy ảm đạm của khe nứt.
Hắn thật khó mà tưởng tượng ra được ở trong Tiên phủ lại có một nơi ác liệt thế này, cho dù đã tu luyện vào cảnh giới Tiên Thiên Thai Tức, hàn khí bất xâm nhưng hiện tại khí lạnh vẫn khiến hắn cảm giác rõ ràng cơ thể mình cũng chỉ là xác thịt phàm tục.
"Dương Chân... Dương... Chân..." Thanh âm như có như không vấn vít truyền tới.
Nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc, Dương Chân lập tức đáp trả: "Ta ở chỗ này..." âm thanh cao vút vang vọng khắp nơi.
Tựa hồ như có được chỉ dẫn, một đạo quang mang màu trắng nhảy nhót men theo vách băng hiểm trở từ trên cao lao xuống, thoắt ẩn thoắt hiện.
Một thiếu nữ tuyệt sắc toàn thân vận đồ tím bay xuống vách đá, hai người ánh mắt giao nhau tức thì vạn phần vui vẻ.
"Nguyệt sư tỷ, ngươi sao lại tới đây?" Dương Chân tỏ ra rất bất ngờ.
"Sao, không hoan nghênh ta tới à?" Tiêu Nguyệt Nhi chu miệng, nói đoạn hai mắt như đã đỏ cả lên.
"Ta..." Dương Chân vừa mở miệng thì liền cảm thấy một làn gió thơm ập tới, Tiêu Nguyệt Nhi đã nhảy nên vung quyền hung tợn đánh vào ngực hắn.
"Ta với tỷ tỷ đều cho rằng ngươi đã chết rồi, ai ngờ người vẫn còn sống, lão đạo Pháp tông đáng ghét đó lại hại ngươi phải diện bích ba năm, thật đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!"
Dương Chân nhăn nhó gắng chịu đả phá của Tiêu Nguyệt Nhi, không nghĩ tới người đầu tiên đến đây lại là vị sư tỷ điêu ngoa này, trong lòng vừa ngọt ngào lại vừa chua xót, không nói lên lời.
"Bên ngoài gió lớn lắm, theo ta vào trong động." Đứng trên mặt băng quả thực rất khó chịu, Dương Chân kéo Tiêu Nguyệt Nhi đang thao thao bất tuyệt vào trong động.
"Chỗ nghỉ của ngươi đây à? Lạnh quá, không phải chỗ người ta ở được đâu, để ta tìm cha ta nói ông ấy đi xin với sư tổ..." Tiêu Nguyệt Nhi đi quanh một hồi rồi theo Dương Chân ngồi đối diện trên mặt băng, thân hình rúm ró chau mặt chau mày ngó trừng vào hắn.
Dương Chân thản nhiên cười nói: "Không cần đâu, không nên làm khó sư phụ, huồng hồ bất quá có ba năm, sẽ qua nhanh thôi."
Tiêu Nguyệt Nhi tròn mắt nhìn Dương Chân từ trên xuống dưới hồi lâu, rồi lại đưa tay nhéo nhéo hắn, vẻ mặt đột nhiên trở lên hưng phấn thốt: "Nghe nói ngươi để cho Yêu hoàng chiếm lấy thân, náo loạn Tiên phủ trời long đất lở, cùng với Nhị Thánh của Côn Lôn ta đánh bất phân hơn kém, sư đệ, ngươi thật là oai phong đó nha, hi hi."
Dương Chân nghe vậy chỉ cười khổ, hắn do dự một lát rồi hỏi: "Sư nương còn trách ta không?"
"Ồ..." Tiêu Nguyệt Nhi tựa hồ chợt nhớ ra gì đó, vỗ tay lên trán đáp: "Mẹ nhờ ta nói với ngươi không cần phải lo lắng, bà ấy không trách ngươi đâu, chỉ cần ngươi không trách bà ấy là được rồi." Nói đoạn nàng tự mình cũng cảm thấy mơ hồ, mọi chuyện phát sinh nơi tông đường nàng cũng chỉ biết một chút thôi.
Dương Chân lắc đầu, nhỏ giọng: "Sư nương không trách thì tốt."
Tiêu Nguyệt Nhi ngó Dương Chân rồi làm một cái mặt quỷ, cười ngọt: "Đâu trách được ngươi, rõ ràng là lão yêu kia làm mà."
"Vậy thì..." Dương Chân gãi gãi đầu, bộ dạng như muốn hỏi rồi lại không dám.
"Muốn hỏi cái gì?" Tiêu Nguyệt Nhi xán lại cười hề hề thần bí, nét cười đầy vẻ ám muội, "Có phải là muốn hỏi người đó vì sao không tới thăm ngươi hay không?"
"Không phải..." mặt Dương Chân chợt đỏ nhưng lại phủ nhận, cố gắng trấn tĩnh nói: "Ta là muốn hỏi xem Nhạc Thiên sư huynh ra sao rồi."
"Đừng nhắc tới con khỉ chết dẫm đó." Tiêu Nguyệt Nhi hừ một tiếng, nàng ta đột nhiên như sực tỉnh trợn mắt đáp: "Thanh Nhi sư tỷ của ngươi hiện không rỗi đâu, ài..." Nói đoạn sắc mặt sa sầm, từa hồ như tức khí đầy bụng, giận dỗi với tất cả mọi người.
"Thanh Nhi sư tỷ đang bế quan à?" Dương Chân không nhịn được hỏi.
"Hắn ấy, được Cơ Hương Tiên Tử của Thánh Tông nhìn trúng rồi, đã vội theo đi Vương Mẫu Phong tu luyện Thánh tông đạo pháp..." Tiêu Nguyệt Nhi vẻ mặt rầu rầu trả lời.
Dương Chân tức thì minh bạch liền mỉm cười an ủi: "SƯ phụ tu vi hãn thế, ngươi hà tất phải giống như Thanh Nhi sư tỷ, huồng hồ hai ngươi tính khí khác nhau, cũng đủ thấy ngươi tuyệt không thích hợp với tiên thuật của Thánh tông."
"Úy, ngươi cũng nói y hệt như cha nói vậy, hừ." Tiêu Nguyệt Nhi sắc mặt cũng dần đỡ khó coi.
Dương Chân trông Tiêu Nguyệt Nhi vốn chẳng biết tư vị của sầu bi đang mang bộ dạng đầy tâm sự mà lòng cảm khái vạn thiên.
Nhất thời, hai người đều có tâm sự riêng nên trầm lặng, chỉ còn có tiếng âm phong ngoài khe nứt thổi qua lại.
"A..." Tiêu Nguyệt Nhi đột nhiên tròn mắt chỉ về vách băng tận cùng của động huyệt phía sau Dương Chân, miệng há hốc không nói ra tiếng.
Dương Chân quay lại vừa nhìn đã giật mình thất kinh, chỉ thấy một bóng nhân ảnh trắng toát nửa như trong suốt đang lơ lửng giữa chừng không, không hề có chút sinh khí nào cả.
Hai người vội trấn định lại tinh thần, phi thân lui về phía động khẩu đề phòng bất trắc.
Tiêu Nguyệt Nhi nấp tại sau lưng Dương Chân thò đầu ra thì thào: "Ngươi xem là người hay là quỷ?"
Dương Chân định thần lại rồi lắc đầu đáp: "Quỷ đâu tới đây, nhất định là có người giả thần lộng quỷ!"
Ai ngờ bóng hình y như u linh đó phiêu hốt trên không một hồi rồi đột nhiên biến mất tăm tích không biết đi đâu mất, bỏ lại hai người đứng trơ ra nhìn nhau.
Hai người hít vào một hơi, tra xét một lượt khắp các vách băng trong động huyệt hồi lâu nhưng vẫn không có thu hoạch gì, trong lòng đều thầm kêu cổ quái.
Dương Chân xem xét một khoảng vách băng rộng chừng bảy thước, cao gần một trượng ở tận cùng của động huyệt, có vô số băng nhũ thả xuống bên dưới vách, trầm ngâm thốt: "Song Tử Phong này còn có người khác diện bích chăng?"
Tiêu Nguyệt Nhi lắc đầu quầy quậy tỏ ý không biết.
Đột nhiên nàng giật mình nhớ lại gì đó liền kéo cánh tay Dương Chân lật đật đáp: "Thời gian không còn sớm nữa, mẹ bắt ta phải quay về rồi... sư đệ, người phải bảo trọng, sư tỷ nếu rỗi sẽ lại đến gặp ngươi."
Dương Chân gật gật đầu không nói gì, đưa tiễn Tiêu Nguyệt Nhi ra ngoài.
Còn lại một mình trở lại trong động huyệt, Dương Chân bằng đầu đả tọa dưỡng tức để điều trị kinh mạch vốn đã bị thương không nhẹ. Tâm tình trầm lắng xuống, cẩn thận kiểm tra, hắn mới phát hiện dị trạng trong kinh mạch quá nửa là do lúc ở trên tông đường, linh lực cuồng bạo của Thiên Tru trong khoảnh khắc hồi nhập cơ thể mà ra.
Hắn nhớ lại mà vẫn còn kinh hãi, ít nhiều minh bạch Thiên Tru sau khi trải qua bị Yêu hoàng dùng mật pháp chế luyện đã trở nên hết sức đáng sợ, hiện tại đã mất đi pháp lực vô thượng của Yêu hoàng, bản thân căn bản không có cách nào có thể chế ngự những linh tính thiên phách mạnh mẽ đa dạng ở trong đó nữa.
Sau khi Thiên Tru hồi thể, cứ lặng lặng ngủ yên trong Tử phủ của hắn. Lúc này, hắn tạm thời không dám đánh động tới nó, chỉ sợ một khi không may lại rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Tại vách sâu tuyệt bích của Đoạn Hồn Nhai, suốt ngày đêm phong vũ lôi điện luân phiên giáng xuống, khi thì bạo phong tuyết lạnh, khi thì mưa lớn sấm sét, chỉ có lúc đêm tàn tảng sáng mới có được mấy canh giờ tĩnh lặng.
Đối với người bị phạt tới đây diện bích mà nói, chính là một khảo nghiệm cực lớn.
Dương Chân vừa mới tới nên còn chưa thích ứng, bị ép cố thủ trong động huyệt một bước không rời, cảm thấy vô cùng khổ sở.
Trừ việc đả tọa luyện công ra thì chẳng làm được gì khác, đói thì gặm mấy khối lương khô, khát thì uống nước băng, trợn mắt nhìn những vách băng đóng hiểm trở cùng thiên địa một màu xám ngoét.
Sự cô đơn và cảnh vật ác liệt từng lúc từng lúc dày vò tâm linh hắn, hắn rốt cục cũng minh bạch được cái khổ của diện bích là thế nào.
Cả thiên địa chỉ có một mình tồn tại, chỉ có sự cô độc vô tận để bầu bạn.
Chuyện duy nhất có thể gây cho hắn hứng thú đó là thi thoảng cái bóng u linh đó lại xuất hiện chao đảo trước mắt rồi lại đột nhiên biến mất. Dương
Chân nghĩ đủ mọi biện pháp cũng không cách nào tìm được tung tích, cứ như vậy, hắn trừ việc hàng ngày luyện công tu pháp ra thì cũng chỉ trông chờ vào mỗi chuyện đó nữa thôi.
Một mạch nửa tháng trôi qua, hắn đều ở trong động huyệt vùi đầu đả tọa, kỳ kinh bát mạnh bị thương cũng đã hồi phục được bảy tám phần, dần dần thích ứng với sinh hoạt khổ cực trong động.
Hôm đó, sau khi hành công hết bảy mươi hai đại chu thiên, chân nguyên lực cùng tinh thần của Dương Chân đều thư thái viên mãn, hắn chợt nghĩ tới Thiên Tru vẫn ẩn tại tử phủ, quyết định phải thử một lần.
Thần niệm như điện, nháy mắt đã tới hạch tâm như tinh vân của tử phủ, kim đan đang như ánh thái dương chiếu xạ vạn trượng quang mang, Càn Khôn Ấn thì phát ra ánh ngân quang nhu hòa vô bỉ phù động bên trên tự mình xoay chuyển.
Một thanh kiếm màu vàng kim đang bay lượn rất nhanh xung quanh kim đan, không ngừng phát ra những tia đơn nguyên, thi thoảng lại nháng lên một lằn chớp tím thập phần uy thế.
Thần niệm chạm vào chuôi kiếm, tức thì vô số đạo linh thức mạnh mẽ ào ạt xông lên, khiến tâm thần Dương Chân chao đảo trồi lên hụp xuống như con thuyền nhỏ giữa sóng lớn, vô số ý niệm rối ren từ trong ý thức nổ bung ra.
Hàng trăm yêu tộc bị Yêu hoàng ngưng luyện thành thiên phách lúc trước tuy đã mất đi ý thức riêng nhưng vẫn bảo lưu được bản năng cùng linh lực vô cùng mạnh mẽ, dựa vào nguyên thần với hỏa hầu nông cạn hiện tại của Dương Chân thì căn bản là vô pháp chế ngự sử dụng.
Cũng giống như là một đứa bé con muốn chế ngự mấy chục con trâu trưởng thành đang chạy loạn, tuyệt không có khả năng.
Dương Chân trong lòng cảm thấy bất diệu, vội vàng niệm động mật chú triệu hoán Càn Khôn Ấn bảo vệ. Theo đó, một đạo ánh sáng như nước màu bạc chiệu xạ lên thanh kiếm đang bay như thiểm điện khiến nó từ từ an định trở lại. Dựa vào cảm ứng nội tại giữa tinh huyết với Thiên Tru cùng với Phong Tự Quyết của Càn Khôn Ấn để áp chế, hắn quyết tâm thâm nhập vào kiếm phách khám phá chân tướng.
Trong thế giới nội tại rộng lớn của Thiên Tru, hắn liền minh bạch chân chính hàm ý của cái gì gọi là "Nhất lạp túc trung tàng thế giới, bán thăng đang nội chử sơn xuyên". (một hạt gạo đủ gom thế giới, nửa cái nồi đựng cả núi sông)
Nó là thế giới do một cái linh trận cổ quái cùng pháp lực tạo thành, lấy linh trận làm huyết mạch, hỗn độn tinh hoa làm huyết nhục, lấy thiên phách làm linh thần cấu thành một kiện pháp bảo hoàn chỉnh, huyền diệu tới mức tựa hồ như vượt ra ngoài cả ngũ hành. Dưới sự thúc đẩy thần kỳ của trận pháp, thiên địa nguyên khí tự động tuần hoàn bên trong nuôi dương vô số thiên phách độc lập, muôn màu muôn sắc kỳ hình quái trạng phảng phất tựa như hình dạng của Yêu tộc trước khi ngưng luyện thành hình.
Dương Chân lờ mờ hiểu ra, ắt phải câu thông tất cả thiên phách thì mới có thể chân chính nắm giữ thanh thần binh này.
Hắn đuổi theo từng luồng từng luồng thiên phách, chợt phát hiện đại đa số thiên phách tuyệt không hề yếu hơn hắn, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều, đối với sự xuất hiện của hắn, bản năng lập tức bài xích, lại thoáng như bị huyết chú hấp dẫn. Thành ra Dương Chân tổng cộng tiếp cận bọn chúng biết bao nhiêu lần nhưng tới lúc tối hậu thì lại bị vuột mất.
Dương Chân nổi máu trâu bò nào chịu ngừng tay, y như lúc được Nhất Kỳ lão nhân dùng thần du chỉ dẫn tu luyện năm xưa, liều mạng đem linh thức truy đuổi giao kích.
Trong lúc đuổi đuổi đánh đánh, sau cùng hắn đụng phải một Long phách. chính là thiên phách của Thanh Giao đối với hắn rất quen thuộc nên nháy mắt đã hòa hợp. Từ đó Dương Chân bắt đầu tìm những thiên phách yếu ớt nhất mà truy đuổi thu phục. Sau một hồi nỗ lực, rốt cục cũng thu được chừng ba phần thiên phách nhỏ yếu.
Đúng vào giây phút hắn định liều mạng thu phục lấy một thiên phách rất ngoan cố thì nhục thân truyền tới những chấn động mãnh liệt, tâm linh thần toàn thân so với bên ngoài còn nhạy cảm gấp trăm lần, nháy mắt lục thức bị ép quay trở lại cơ thể.