Trời đã về đêm!
Những phồn hoa huyên náo thường ngày tại Tô Châu thành như chìm sâu vào trong giấc mộng.
- Đất trời khô hanh, đề phòng hỏa hoạn!
Hàng loạt tiếng thanh la cùng tiếng hô cảnh báo hòa vào nhau vang lên trong màn đêm đen thăm thẳm.
Người canh phu già này cả đời đã gắn bó với cuộc sống trong thành, có thể nói ngay cả khi nhắm mắt ông ta cũng không bao giờ đi lạc đường, nhưng trong thâm tâm của ông ta lúc này chợt cảm thấy có chút bất an khi nhìn Phong Hoa sơn trang nằm ở phía đối diện bên kia đường.
Phong gia tại Tô Châu là một phú hộ rất danh tiếng và giàu có, nhiều lục lâm cường đạo đã từng nhòm ngó tới gia tài của họ, thế nhưng qua bao nhiêu năm không kẻ nào dám làm chuyện đó. Việc này là do Trang chủ Phong Hoa sơn trang - Phong Tường kiếm khách Phong Trường Thiên là nhân vật nổi danh nhất trong số đương kim võ lâm Tam Đại kiếm khách. Phong Trường Thiên có một công tử là Phong Diêu, một kiếm khách trẻ nổi tiếng kiêu dũng và là môn hạ của đại kiếm khách Tiêu thành chủ Vân Cô Hạc.
Một tháng trước, Phong Trường Thiên tự dưng bệnh nặng không thể chủ trì được mọi việc trong trang, rồi bỗng có một thế lực thần bí ào tới huyết tẩy Phong Hoa sơn trang. Già trẻ lớn bé hơn ba mươi năm người tại đó không một ai thoát khỏi kiếp nạn, gia tài đồ sộ của Phong Hoa sơn trang bị cướp đi không còn một chút gì để lại.
Gần đây còn nghe người ta đồn rằng Phong Hoa sơn trang đang bị ma quỷ hí lộng, đấy là do những oan hồn chưa siêu thoát quay về cư ngụ trong trang.
Tim người canh phu già đập thình thịch khi ông ta bước tới gần cửa chính của sơn trang, nỗi sợ hãi tự dưng lan tỏa trong thâm tâm, trong lòng thầm cầu thần bái phật phù hộ khiến cho những oan hồn trong trang không tìm đến mình đùa giỡn.
Bỗng toàn thân y run rẩy mạnh mẽ, mắt nhìn như bị thôi miên về phía trước, mồ hôi lạnh chảy đầy trên trán.
Trong Phong Hoa sơn trang thật bất ngờ xuất hiện một đốm lửa màu xanh u ám phiêu đãng, hỏa quang lúc trên lúc dưới, khi ẩn khi hiện làm cho màn đêm càng trở nên thần bí và thêm chút ghê rợn.
Trong trang thật ra không còn một ai, đốm lửa kia làm sao có thể xuất hiện.
Người canh phu sợ hãi mặt trắng bệch, hai tay chắp trước ngực lầm rầm khấn niệm, người không ngừng run, không dám tiến thêm một bước.
Bất chợt ông ta cảm giác như có một cái gì đó nắm lấy vai của mình từ phía sau, trước lúc đó khóe mắt tựa như thấy được một đoàn hỏa quang lướt xuống như chớp.
Quỷ trảo ư hay là quỷ hỏa?
Đám ma quỷ tại Phong Hoa sơn trang rốt cuộc đã ra ngoài hoành hoành tác yêu tác quái rồi ư?
Người canh phu đó hét lên một tiếng kinh hãi không đánh nổi đồng la nữa, hồn phi phách tán.
Kỳ thật, để trên vai người canh phu là một bàn tay thật mềm mại, chủ nhân của nó là một thiếu nữ mặc y phục bó sát người, hữu thủ cầm một ngọn đuốc, đứng ngay phía sau nhìn người canh phu già đang sợ hãi tưởng chừng sắp chết tới nơi, cười khổ nói nhẹ:
- Ta đáng sợ như thế sao? Thực ra ta chỉ muốn đến chào hỏi ngươi một chút, hà tất phải thành ra bộ dạng sợ hãi như thế?
Khi nhìn thấy ánh đèn của người canh phu khuất dần ở phía cuối con đường, thiếu nữ liền chuyển mục quang hướng về cửa chính của Phong Hoa sơn trang. Cái biển sơn son thiếp vàng to lớn đề chữ “Phong Hoa Sơn Trang” treo bên trên vẫn sáng như thủa nào, nhưng trang viện thì đã thành địa ngục của nhân gian.
Đang đứng yên nhìn bất chợt nàng ta dập tắt ngọn đuốc, nghiêng người tung mình lên tường, trong bóng tối bỗng có một loạt ánh lửa lóe lên hắc ám như những u linh đang cầm quỷ hỏa dập dờn tiến đến.
Nữ tử vội động thân lao về hướng của quỷ hỏa. Khi tới gần nàng ta phát hiện một thân ảnh đang cầm ngọn đèn nhỏ liền tung mình phi tới.
Phát hiện ra nhân ảnh quỷ dị là một người bình thường, thiếu nữ liền nép mình trên mái ngói, mắt chăm chú nhìn xuống thân ảnh đang chuyển động. Chỉ thấy người đó giáng vẻ giống một thế gia công tử, hông đeo trường kiếm, mắt sáng như sao. Y đang đứng chợt thả chiếc đèn từ từ rơi xuống đất. Thiếu nữ còn đang ngạc nhiên thì bất chợt cảm thấy có một sự uy hiếp đang lao tới gần. Chỉ nghe “Xoảng” một tiếng nhẹ nhàng, kiếm vừa rời vỏ thì kiếm phong đã lao về hướng của nàng ta.
Nữ tử thất kinh trong giây lát, không ngờ đối phương lại cao minh, nhanh chóng tìm ra nơi ẩn nấp của mình, vội vung chiêu đánh bạt ánh kiếm đang lao tới đồng thời nhún mình rời khỏi mái ngói, thân mượn lực bắn lên trên không tránh liền ba chiêu kiếm tiếp theo. Khi vừa hạ chân xuống đất, thiếu nữ lập tức rút ra một tấm huyền thiết lệnh bài đưa ra phía trước rồi hỏi:
- Ngươi là Phong Diêu ư?
Nam tử đó như hận thù đại thịnh, sát khí bức nhân tỏa ra, kiếm chiêu như chớp giật. Thiếu nữ vừa rút ra huyền thiết lệnh bài đưa về phía trước vừa tránh được sáu chiêu kiếm, đến chiêu cuối cùng cây kiếm của nam tử đã chĩa vào yết hầu của nàng ta.
Nữ tử điềm tĩnh nói ngay lập tức:
- Ta với ngươi vô oán vô cừu, hà cớ gì mà vừa gặp mặt đã phải hạ sát chiêu như vậy?
Nam tử hơi trùng kiếm xuống một chút, lạnh lùng hỏi lại:
- Vì sao mà cô lại biết ta là Phong Diêu?
Nữ tử khổ sở nói:
- Vân Tiêu thành khoái kiếm thiên hạ vô song, kiến thức của ta tuy không phải là cao siêu gì nhưng cũng biết được những chiêu vừa rồi ngươi tung ra đích thị là Tiêu thành kiếm pháp. Niên kỷ của ngươi còn trẻ, lại không phải là nữ nhân, tất nhiên không phải là Trầm Linh Nhược, vậy nếu mà ngươi không phải là Phong Diêu thì còn ai vào đây nữa?
Hán tử có tên Phong Diêu lặng yên giây lát rồi hỏi tiếp:
- Còn cô là ai?
Nữ tử không trả lời ngay mà nâng bàn tay cầm huyền thiết lệnh bài lên trên ngang người đưa cho y nhìn.
Phong Diêu cầm lệnh bài, chỉ thấy trên mặt lệnh bài có khắc ba ký tự lớn “Lục Phiến Môn”, nhìn về phía sau thì thấy khắc một danh tự - Bạch Vũ Tinh
Hắn ngạc nhiên thốt lên:
- Lục Phiến Môn, Thiên Lí Phi Tinh ư?
Nữ tử đó mỉm cười nói:
- Chính thị.
Bạch Vũ Tinh, mới mười bẩy tuổi đã gia nhập Lục Phiến Môn. Trong sáu năm trời bằng kỳ thuật Linh Hồ Truy Tung, nàng đã truy bắt được không ít phạm nhân. Giang hồ xưng tụng nàng ta là Thiên Lí Phi Tinh, danh lừng võ lâm với độc bộ Truy tung chi thuật.
Phong Diêu trả lại lệnh bài đó đồng thời nói:
- Không biết là Bạch bộ đầu đang đêm tới đây là vì việc gì vậy?
- Ta nghe đồn Phong Hoa sơn trang bị quỷ ám, muốn qua xem có chuyện gì xảy ra, chưa từng thấy ma quỷ bao giờ nên ta cũng muốn xem chúng ra sao để đại khai nhãn giới.
Cười cười, Bạch Vũ Tinh nói tiếp:
- Bất quá thật là đáng tiếc, quỷ thì không thấy mà chính ta lại suýt biến thành quỷ.
Xong rồi nàng ta thu lại nụ cười, nghiêm chỉnh nói:
- Đương nhiên nguyên nhân chính hoàn toàn là vì công việc.
Phong Diêu nhíu mày hỏi:
- Công việc gì?
- Ta là bộ khoái, mà bộ khoái có trọng trách là điều tra các vụ án.
- Ở đây hình như không có một án sự nào cho cô điều tra cả.
- Phong Hoa sơn trang toàn gia bị tiêu diệt, đó không phải huyết án ư?
Phong Diêu lạnh lùng nói:
- Chuyện ân oán giang hồ đâu cần quan phủ quản đến, cũng không cần người khác phải nhúng tay vào. Bạch bộ đầu xin quay bước, thứ cho tại hạ không tiễn.
Nói xong Phong Diêu quay mình bước đi, cũng không cần nghe câu trả lời của Bạch Vũ Tinh, thân hình thoáng chốc như tan biến trong màn đêm hắc ám.
Bạch Vũ Tinh đứng yên khoảng nửa thời thần, không nói gì chỉ lắc đầu cười khổ rồi lặng lẽ đi về hướng đại môn (cửa chính) của Phong Hoa sơn trang.
-----------
(hết chương 1)