Phong Diêu mắt sáng lên nói:
- Yến Nô hình như rất hận cô, ngoài ra dường như ả có liên quan gì với Mộ Dung Kỳ, một cao thủ trộm cắp thì phải. Sao trước khi chết ả gọi tên hắn? Có khi hắn lại biết nhiều hơn chúng ta tưởng.
***
Bạch Vũ Tinh ngồi tại phòng thẩm vấn của Lục Phiến Môn, Mộ Dung Kì ngồi ở phía đối diện.
Bạch Vũ Tinh đi thẳng vào vấn đề:
- Ngươi có biết một nữ nhân tên là Yến Nô không?
Mộ Dung Kì lạnh lùng nhìn nàng ta:
- Không biết.
Bạch Vũ Tinh thần sắc vẫn không thay đổi nói tiếp:
- Thật là kỳ lạ, tại sao trước khi chết mà cô ta lại gọi tên ngươi là sao?
Mộ Dung Kì nghe tới đây mặt biến sắc, người run lên, thất thanh nói:
- Yến Nô chết rồi ư?
Bạch Vũ Tinh điềm đạm trả lời:
- Cô ta chết bởi tay một kẻ đeo mặt nạ quỷ.
Mộ Dung Kì tức thì thất hồn lạc phách đứng dậy xô dổ cả ghế.
Bạch Vũ Tinh vẫn bình tĩnh nói:
- Nếu mà ngươi không muốn cô ta có một cái chết bất minh thì hãy hợp tác với ta, kể hết cho ta nghe những gì ngươi biết.
Mộ Dung Kì đấm mạnh hai bàn tay bị xích lên trên bàn, u uất nói:
- Ta có nói cho cô biết, cô cũng không thể nào báo cừu được cho nàng đâu!
Bạch Vũ Tinh đáp lời:
- Ta làm được.
Mộ Dung Kì nhìn Bạch Vũ Tinh một lúc lâu, từ từ nói:
- Khoảng hai năm trước ta và Yến Nô cùng tham gia một tổ chức bí mật, tổ chức này được gọi là U Linh, có duy nhất một thủ lĩnh xưng là Minh tôn. Kiếm pháp của người này...
Mắt của hắn toát ra vẻ sợ sệt kinh hoàng, khẽ lắc nhẹ đầu nói tiếp:
- Ta chưa bao giờ thấy một kiếm pháp nào đáng sợ như thế!
Bạch Vũ Tinh trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi:
- Vậy ngươi đã bao giờ thấy một kẻ hay đeo mặt nạ quỷ chưa?
Mộ Dung Kì bất ngờ gật đầu trả lời:
- Minh tôn thì hiếm khi xuất hiện, toàn bộ công việc của tổ chức phần lớn đều do một đường chủ đeo mặt nạ quỷ xử lí. Tại U Linh tổ chức, Yến Nô có chức vị cao hơn ta. Lần thi hành nhiệm vụ đầu tiên, nàng hành động cùng với quỷ diện đường chủ. Có một lần nàng vì thi hành nhiệm vụ mà hơn hai mươi ngày biệt tăm biệt tích, khiến ta rất lo sợ. Khi nàng về, ta hỏi thì từ chối không trả lời. Nàng ta nói với ta, "trong một tổ chức, biết nhiều việc quá thì sẽ rất nguy hiểm". Yến Nô đã biết quá nhiều bí mật nên hôm đó mới bị giết chết để tránh lộ tin tức!
Bạch Vũ Tinh tiếp tục truy hỏi:
- Chẳng nhẽ khi chấp hành nhiệm vụ cô ta không hé bất kì một điều gì cho ngươi biết hay sao?
Mộ Dung Kì lắc đầu:
- Không nói gì, Yến Nô có lần giao cho ta một cái hộp chứa một phong thư, bắt ta hứa không được mở ra. Nàng nói "chỉ khi có một ngày nàng bất ngờ xảy ra chuyện, tổ chức có tìm đến ta thì cái hộp chính là bùa hộ mệnh của ta".
Bạch Vũ Tinh vội hỏi:
- Phong thư đó ở đâu?
- Không có ở đây?
- Vậy cái hộp đó nằm ở đâu?
- Được một cô nương tên là Lộng Tranh cất giấu tại Túy Hương lâu.
Bạch Vũ Tinh nhíu mày nói:
- Một vật quan trọng như vậy mà ngươi lại tùy tiện giao cho người khác ư?
- Yến Nô nhắc nhở ta không được mang cái hộp đó bên mình, bằng không sẽ gặp đại họa sát thân. Huống chi, với ta đó là vật báu vô giá, còn đối với Lộng Tranh thì lại là một phế phẩm không hơn không kém.
***
Tại Túy Hương lâu, một hồng y nữ tử mặt trát đầy phấn vội bước ra nghênh đón tân khách. Thiết nghĩ, nếu không có lớp phấn đó thì chắc nét mặt của cô ta tuyệt không trẻ trung gì.
Phong Diêu nói:
- Tại hạ muốn đích thân Lộng cô nương bồi tiếp.
Hồng y nữ nhân cố cười duyên đáp:
- Công tử đợi một lát ta sẽ tìm ngay cho.
Nói xong cô ta quay người lại gọi to:
- Lộng Tranh!
Lập tức có một cô nương đầu gài châu ngọc trang sức xinh xắn từ trên lầu bước xuống.
Lộng Tranh khẽ liếc nhìn Bạch Vũ Tinh một cái rồi chuyển mục quang sang phía Phong Diêu ôn nhu nói:
- Không biết có phải công tử muốn tìm Lộng Tranh?
Nói xong định đưa tay ra khoác lấy tay của Phong Diêu dẫn vào bàn. Nào ngờ Phong Diêu khẽ lắc nhẹ một cái thân hình đã dịch sang ba bước khiến cho nàng ta chộp vào khoảng không.
Nàng ta miễn cưỡng cười như không có chuyện gì xảy ra nói:
- Công tử, người...
Nàng ta có thể cảm thấy nữ nhân kia đang nhìn mình cười.
Phong Diêu vội cười nói đáp lời:
- Tại hạ là bằng hữu thân thiết của Mộ Dung Kì, anh ta có nói là nhờ cô bảo quản hộ một cái hộp, nên nhờ tại hạ đến lấy về hộ.
Nói xong liền đặt ngay một đĩnh bạc lên trên bàn.
Lộng Tranh mắt lóe lên một tia nhìn thận trọng, đáp lời.
- Quả thực là có một cái hộp như vậy, nhưng Mộ Dung đại gia nói cái hộp đó rất quan trọng, trừ phi tự thân đến lấy bằng không...
Nàng ta vừa nói xong thì Phong Diêu đã đặt thêm một định bạc còn to hơn đĩnh kia mấy lần lên trên bàn.
Lộng Tranh liếc qua một cái, nói tiếp:
- Kỳ thực, công tử có là bằng hữu của Mộ Dung đại gia hay người ngoài, nhưng mà...
Đến đây thì biết rằng nàng ta đang dùng thủ đoạn vòi thêm tiền, Phong Diêu cười khổ một cái, khẽ liếc ra hiệu cho Bạch Vũ Tinh.
Ngay lập tức Bạch Vũ Tinh liền rút ra lệnh bài của Lục Phiến Môn, đập mạnh lên trên bàn, nhìn Lộng Tranh như muốn uy hiếp, trầm giọng nói:
- Ta là bộ khoái của Lục Phiến môn, Mộ Dung Kì bị tình nghi là có liên quan tới một vụ giết người cướp của, nên có thể vật đó là tang vật của vụ án, ngươi dám che giấu tang vật đó là vi phạm vương pháp, đồng nghĩa với trộm cắp, đáng bị xử phạt nặng!
Lộng Tranh hoa dung thất sắc vội vàng nói:
- Cái hộp đó tuyệt không phải là tang vật gì đó đâu, Mộ Dung đại gia nói trong đó chỉ có một phong thư mà thôi!
Bạch Vũ Tinh liền hỏi dồn:
- Vậy cái hộp đó nằm đâu?
Lộng Tranh hốt hoảng nói:
- Trong phòng của ta.
***
Trong phòng của Lộng Tranh, ba người chăm chú nhìn một cái hộp sắt bị khóa, Phong Diêu cầm lên định vận nội kình dụng lực phá vỡ ở khóa, bỗng Bạch Vũ Tinh phát hiện Lộng Tranh thần sắc có cái gì đó rất quái dị, tâm niệm thoáng qua một cái, nàng lập tức đánh bật bàn tay của Phong Diêu ra.
Phong Diêu còn đang sững sờ thì Bạch Vũ Tinh cầm cái hộp đó đưa sang cho Lộng Tranh nói:
- Lộng Tranh cô nương, cô làm ơn mở hộ chúng ta nắp hộp.
Lộng Tranh thần sắc biến chuyển, hốt hoảng lùi lại phía sau một bước.
Bạch Vũ Tinh tiến lên phía trước, mắt sắc như dao nhìn Lộng Tranh nói:
- Đây chỉ là một cái hộp và một lá thư mà thôi, cô sợ cái gì chứ?
Lộng Tranh sắc mặt trắng bệch, không lùi lại nữa, khẽ lắc đầu, run run không nói gì cả. Bạch Vũ Tinh bước ra phái cửa sổ, ném cái hộp đó xuống khoảng đất trống dưới đường.
Chỉ thấy nổ "Oành" một cái chấn động, chỗ bị cái hộp đó ném xuống giờ đã thành một cái hố thật to. Phong Diêu sắc diện kinh ngạc một lúc, mục quang chuyển hướng sang phía Lộng Tranh sắc lạnh hỏi:
- Cái này giải thích ra sao đây?
Lộng Tranh kêu "Ôi" một tiếng, ngã quỳ trên đất, run giọng nói:
- Ta phải làm vậy là do một quỷ diện nhân đang đêm tới, bắt ta phải trao cho hắn cái hộp đồng thời bảo ta giữ cái hộp này. Hắn còn đe dọa, ta chỉ cần hé miệng nói bất kỳ cái gì liên quan tới việc này thì hắn sẽ giết chết!
Bạch Vũ Tinh trầm ngâm một chốc lát rồi nói:
- Cái hộp đó đã ở bên cô nhiều ngày, chắc chắn cô đã có lần mở bức thư trong đó ra đọc phải không?
Lộng Tranh trần trừ một chốc lát, gật đầu xác nhận.
Bạch Vũ Tinh nói tiếp:
- Một khi cô có thể nói cho ta biết nội dung củ bức thư đó ta sẽ không truy cứu tội nữa, ngoài ra sẽ cho cô một số tiền đủ để cô trốn đi tìm nơi khác sống một cuộc sống an lành.
Lộng Tranh hí hửng nói:
- Bức thư đó nội dung như...
Nàng ta đang nói tới đây thì bất chợt tại khung cửa sổ xuất hiện một người mang mặt nạ quỷ, tay cầm một ống sắt quái dị đen nhánh.
Bạch Vũ Tinh vừa nhìn thấy ống sắt quái dị đó thì sắc mặt lộ ra nét kinh hoảng, thất thanh kêu to:
- Phong Thiên châm ! Phong Diêu mau tránh xa !
Nói xong nàng ta thối lui năm bước, chân đá tung một cái bàn gần đó, chắn trước mặt của Lộng Tranh nhằm bảo vệ nàng ta.
Phong Diêu thấy tình trạng kinh hoàng của Bạch Vũ Tinh, tuy có đôi chút không minh bạch cái ống sắt đó lợi hại ra sao, nhưng cũng nghe lời nàng nhanh chóng lùi về bên cạnh, rút kiếm thủ thế.
Cùng lúc với tiếng hét của Bạch Vũ Tinh, từ bên ngoài cửa bắn vào một luồng kiếm khí chẻ đôi cái bàn chắn trước mặt Lộng Tranh. Trong ống sắt quái dị liên tục phát ra những luồng hắc vụ bay sát với nhau khuếch đại cả một phạm vi lớn, như một cái võng nhanh như chớp ba người. Những vật màu đen xạm này chính là những hắc sắc độc châm được chế tạo cực kì tinh xảo, nhoáng cái đã che phủ chỗ của họ.
Phong Diêu không trần trừ, kiếm quang lóe lên liên tục như thiểm điện, múa quanh hai người và đánh bật những độc châm đó ra.
Độc châm vừa bay về phía bọn họ, bên ngoài vọng lại tiếng cười quái dị, rồi không thấy tăm tích của quái nhân đó. Phong Diêu lập tức tung người ra khỏi cửa sổ truy đuổi.
Lộng Tranh lúc này thở gấp, mặt và yết hầu bị cắm vô số độc châm, máu chảy ra không phải đỏ nữa mà đen kịt ! Mắt nàng ta đầy vẻ kinh hãi, khó nhọc thốt lên một chữ "Diêu".
Bạch Vũ Tinh vội hỏi:
- Hung thủ đích thực là kẻ có tục danh là "Diêu" ư?
Lộng Tranh không trả lời mục quang đã tắt, người cứng đờ. Bạch Vũ Tinh nắm chặt tay lại, song mục nhìn thân thể lạnh ngắt, khẽ vuốt đôi mắt mở trừng trừng của Lộng Tranh, để cô ta được ra đi bình yên.
Một lúc sau thì Phong Diêu quay trở lại, trầm tư nhìn Bạch Vũ Tinh khẽ lắc đầu. Bạch Vũ Tinh nói:
- Thật không ngờ cái U Linh tổ chức đó lại có thể chế tạo được Phong Thiên châm.
Phong Diêu nhíu mày nói:
- Phong Thiên châm? Ta chưa từng nhìn hay nghe nói về nó.
Bạch Vũ Tinh đáp lời:
- Huynh chắc đã nghe nói về Thiên Sơn cư sĩ?
Phong Diêu hơi ngạc nhiên về cách xưng hô của nàng nhưng cũng gật đầu nói:
- Nghe nói người đó xứng với ngôi vị Thiên hạ đệ nhất kiếm.
Bạch Vũ Tinh hỏi tiếp:
- Thế huynh đã nghe nói đến Tức Hoa phu nhân chưa?
Phong Diêu ngạc nhiên hỏi lại:
Tức Hoa phu nhân là ai?
Bạch Vũ Tinh đáp lời:
- Bà ta chính là vợ của Thiên Sơn cư sĩ. Tức Hoa phu nhân cũng là một cao thủ, nhưng tính tình ương ngạnh. Có một trượng phu nổi danh như vậy, bà ta có chút không cam tâm yếu kém. Bà ta xuất thân từ một đại thế gia chuyên sản xuất ám khí nên rất tinh thông về thủ thuật này. Hơn hai mươi năm trời bà ta đã bỏ tâm huyết chế tạo thành một loại ám khí có thể nói là cực kỳ lợi hại, đó chính là Phong Thiên châm. Tức Hoa Phu nhân hầu như không sử dụng tại giang hồ bao giờ, lại luôn cẩn thận che dấu cho nên không mấy ai biết được về loại ám khí đáng sợ này. Phong Thiên châm có uy lực thật bá đạo, cho nên khi chế ra, Tức Hoa phu nhân lại có chút hối hận, sợ sau này thứ vũ khí đáng sợ đó rơi vào tay kẻ gian tà thì gây họa hoạn vô cùng, cho nên quyết định phá hủy. Nhưng cuối củng, bà ta không đành lòng xóa bỏ tâm huyết hai mươi năm của mình nên đã cất giữ lại một phiên bản hình chế tạo của Phong Thiên châm.
Nàng nói đến đây, than nhẹ một cái rồi nói tiếp:
- Quả thực không ngờ qua hơn hai mươi năm trời, Phong Thiên châm lại xuất hiện tại giang hồ.
Ngữ khí của nàng ta chậm dần, giọng điệu có pha chút cảm khái, xa vắng. Phong Diêu cười nhẹ nói:
- Ám khí đó dù có rất lợi hại đi nữa, nhưng chúng ta vẫn còn sống đó thôi.
Bạch Vũ Tinh từ tốn nói:
- Hung thủ quả thực chưa muốn huynh chết nên chưa dùng hết tính năng hay cạm bẫy của nó để giết huynh, bọn chúng có khả năng vẫn còn muốn kiếm phổ.