Những năm cuối thế kỷ XX, là thời kỳ Địa Cầu tiến vào thời kỳ hợp tác giao lưu mạnh mẽ ở các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa. Ở khắp nơi trên thế giới, giao lưu và hợp tác kinh tế văn hóa đã trở thành xu hướng chính. Đến đầu thế kỷ XXI, tư nhân đầu tư tài chính, du học nước ngoài, di dân đã trở thành phổ biến.
Ta được sanh ra ở thời đại các chủng tộc cùng văn hóa dung hợp này...
Mẫu thân của ta tên là Phác Minh Thục, xuất thân từ gia đình vũ đạo ba đời hỗn huyết ở Hàn Quốc. Nghe nói ông ngoại của ta cũng là con lai, ta nhớ hình như là lai giữa Hàn Quốc và nước Đức. Bà ngoại cũng là hỗn huyết, lai giữa Pháp và Italya.
Ta nghe mẫu thân kể, khi thế giới tất cả các chủng tộc tiến hành dung hợp, người Hàn Quốc trong hôn nhân rất chú trọng môn đăng hộ đối, vì thế nên con lai bị kỳ thị chút ít. Cho nên, đại đa số gia đình hỗn huyết đều tìm làm xuôi gia với một gia đình hỗn huyết khác.
Con lai được thừa hưởng di truyền những nét tốt đẹp của nhiều dân tộc, so sánh với người thường thì có nhiều ưu điểm hơn: Vóc người ngạo nhân, bề ngoài anh tuấn, con lai được mị lực cùng trí tuệ kết hợp, nên còn được gọi là nhân gian tinh linh. Vì thế, con lai không những thông minh hơn người, mà thân thể cũng gần như hoàn mỹ. Mặc khắc, ở mọi phương diện, con lai đều có thiên phú, bởi trộn lẫn nhiều dòng máu mà đều đạt được kết quả kinh người ở nhiều lãnh vực.
Đúng ra mà nói, ta là một người gốc Trung Quốc, hơn nữa lại là một hài tử kỳ quái. Dựa theo cách gọi thông thường của người Trung Quốc, ta là một thần đồng.
Lúc một tuổi, ta thông thạo ngôn ngữ thông thường của bảy quốc gia: Trung Quốc, Anh, Pháp, Đức, Italia, Nga, Hàn Quốc. Có người kể lại, lúc đó ở Hàn Quốc đã sảy ra một hồi chấn động kinh hoàng, ta trở thành thiên tài nhỏ tuổi, đã đem đến cho Hàn Quốc một tin tức phong bạo, khiến cho mỹ nữ Hàn Quốc tranh nhau muốn gả cho người Trung Hoa, làm dậy lên một làn sóng lưu truyền nhanh chóng.
Mọi người đều biết, người Hàn Quốc rất kiêu ngạo, thế nhưng dựa vào lịch sử hình thành và phát triển của Hàn Quốc, chúng ta có thể khẳng định, sự kiêu ngạo đó bắt nguồn từ sự thiếu tự tin. Họ tự ti về lịch sử dân tộc của mình. Cho nên, Kiêu ngạo chính là một cách để che dấu cảm giác mặc cảm tự ti đó.
Mẫu thân ta là một vũ đạo gia đáng tôn kính, người kiên trì bảo lưu quốc tịch Trung Quốc cho ta. Ta được sinh ra ở Trung Quốc, nhận được quốc tịch Trung Quốc. Lúc một tuổi thì gia đình di cư sang Hàn Quốc, tính thời gian sinh sống cùng với học tập thuận lợi thì có thể đăng ký quốc tịch Hàn Quốc.
Vì muốn ta được có cuộc sống tuổi thơ vui vẻ, nên mẫu thân đã từ chối tất cả những lời mời với những lợi ích vô cùng hấp dẫn từ những nhà giáo dục, cự tuyệt đem ta bán cho bọn họ để làm nghiên cứu trí lực. Vì chán ghét những người giáo sư đó, nên ta cùng với mẫu thân không thể không thường xuyên chuyển nhà, mỗi năm ở một nơi. Châu Á, Châu Phi, Châu Âu, Châu Mỹ đều đã đi qua, cũng may lãnh vực vũ đạo của mẫu thân cũng có chút danh tiếng trên thế giới, nên đi đến nơi nào cũng có nhiều thu nhập, miễn cưỡng đủ dùng cho mỗi lần di cư.
Ở trong mắt của ta, thế giới này mỗi khắc đều vận chuyển rất nhanh, cước bộ mỗi người đều vội vã, để lại trong ta là những thân ảnh thoáng qua, mỗi người dường như là một cơn gió, rất nhanh tiêu thất sau những bức tường xi-măng cốt thép.
Mẫu thân chưa bao giờ nói cho ta biết phụ thân là ai, lớn lên được một chút, ta mới biết phụ thân ta là một người Trung Quốc, họ Khải, mà ta bất quá chỉ là con riêng của phụ thân mà thôi. Mẫu thân thường xuyên tâm sự với ta rằng, người không có gì hối hận. Đây là cuộc sống, hướng đi do người lựa chọn, nên mẫu thân cũng không hối hận.
Từ khi biết mình là người Hoa, ta bắt đầu muốn tìm hiểu văn hóa Trung Quốc. Kỳ quái nhất chính là năm ba tuổi, sau một lần xem thế giới võ thuật thi đấu, ta không ngờ có thể tự học thông võ thuật Trung Hoa, thậm chí so với những vận động viên chuyên nghiệp kia đều có phần hơn. Lúc bốn tuổi rưỡi ta đi học cầm kỳ thi họa, bút lực thư pháp của ta đẹp đến nỗi chúng bạn đều tán dương khen ngợi không thôi.
Lúc được năm tuổi, tự nhiên ta có một loại cảm giác mơ hồ rằng mình là một người trưởng thành, hơn nữa lại thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ quái. Ta kể những điều đó với mẫu thân, khiến mẫu thân ta lúc nghe lần đầu liền kinh ngạc, nhưng sau đó lại lập tức cười khì, ngồi xổm xuống ôm ta, khẽ hôn ta và nói:
-Cục cưng láu lỉnh, sau này con không cần lo lắng, mơ là một hiện tượng tự nhiên thôi...
Lúc sáu tuổi, ta tin tưởng vững chắc mình là từ một thế giới khác đến, theo như ngôn ngữ thường dùng trên internet, chính là chuyển thế sống lại, cho nên, ta có rất nhiều đồ vật, cũng như trí nhớ của kiếp trước. Lần thứ hai tâm sự thì mẫu thân của ta bị dọa thất kinh, lần này người giận lắm, trách ta nói bậy, nhiều ngày liên tiếp không thèm nhìn mặt ta.
Một tháng sau đó, mẫu thân quyết định tiếp tục chuyển nhà đến một quốc gia xa lạ, sau khi bàn bạc thì quyết định đến Brazil.
Brazil là một quốc gia thập phần đẹp đẽ, nơi này là một trong những chiếc nôi của bọn khủng bố, cũng là nơi mẫu thân luôn mơ ước được đến từ lúc được học vũ đạo. Mẫu thân ta có người em ruột Phát Anh Kiệt đang sinh sống ở đây, vì vậy ta cùng mẫu thân quyết định định cư nơi này.
Mẫu thân thường kể cho ta nghe, Brazil là một cường quốc mạnh về thể thao, nghệ thuật lẫn du lịch. Người dân Brazil đối với các điệu nhảy rumba cùng với đá bóng cực kỳ đam mê. khắp nơi đều có các câu lạc bộ này câu lạc bộ nọ, người cậu Phác Anh Kiệt của ta là huấn luyện viên của một câu lạc bộ bóng đá. Công việc của cậu thập phần bận rộn nên rất ít về nhà, ta thì thường xuyên hướng thiên không đen kịt, truy tìm ký ức kiếp trước của ta trong những giấc mơ.
Châu Nam Mĩ là nơi ta di dân lần cuối cùng, bởi vì định cư ở Brazil được ba tháng, mẫu thân ta khi đang lái một chiếc xe xuất xứ từ Hàn Quốc qua một khúc cua trên đường cao tốc thì bị mất phanh, từ đó mẫu thân đã vĩnh viễn lìa xa ta, từ đó về sau ta đối với xe sản xuất từ Hàn Quốc căm thù đến tận xương tủy.
Mất đi mẫu thân ta bắt đầu trầm mặt ít lời, lại ngôn ngữ Brazil chưa thông thạo, ta càng ít nói, càng ít nô đùa cùng bạn bè. Cậu sợ ta ở một mình sẽ gặp chuyện chẳng lành, nên mang ta đến nơi làm việc của cậu, là một câu lạc bộ huấn luyện đá bóng cho thanh niên-câu lạc bộ St. Paul.
Ban ngày ta cùng học túc cầu với các bạn thiếu niên tại câu lạc bộ, buổi tối thì được về nhà. Vì mẫu thân mất, cậu giúp ta trả phòng trọ, chuyển đến ở chung với cậu.
"Cindy, một mình ngắm trăng sao?" Vốn ban đầu nickname của ta là tiếng trung-Tân Địch, nhưng bởi luôn lưu lạc ở nước ngoài nên không biết tự bao giờ được kêu là Cindy.
Phụ thân của ta họ Khải, tên đầy đủ là Khải Kiến Hoa, ta biết được trong một lần trước lúc mẫu thân qua đời. Vừa rồi ta không có ngắm trăng, từ khi mẫu thân mất, ta tự nghĩ mình phải tạo nên sự nghiệp cho bản thân mình, và kể từ lúc đó, ta thích ngắm ánh trăng rằm.
Cậu lê thân thể uể oải đến ngồi bên cạnh ta, dùng cánh tay kiên cố hữu lực ôm ta vào lòng, ta biết cậu vừa ta ca, trên người cậu còn mùi mô hôi, cậu làm huấn luyện cho đội thanh niên St. Paul, nên khi ta ca người cậu lúc nào cũng nhễ nhại mồ hôi.
-Peter(Bỉ Đắc), cơm tối con đã nấu rồi, đã hâm trong lò vi sóng.
Ta chỉ tay vào phòng bếp và nói, Peter(Bỉ Đắc) là tên tiếng anh của cậu.
-Cái gì! oh my God, con có thể nấu cớm sao?
Cậu kinh ngạc nhìn ta, một hơi chạy vào trong bếp, nhìn thấy ba món ăn Trung Quốc đang đặt trên bếp, cậu kích động cầm đũa, sau đó đặt mông ngồi xuống, ngấu nghiến nhai.
-oh My God! Con chỉ mới 6 tuổi, sao con có thể làm được việc này, phải không Cindy(Tân Địch)?
-Cậu, con không còn là một đứa bé, cậu dừng dùng ánh mắt đó nhìn con, con họ Khải, cậu gọi con là Khải Tát đi!
Ta thuận miệng bịa một câu chuyện đầy khí thế giảng giải về cái tên của mình.
-Ha ha ha...
Đầu cậu vật vưỡng nghiêng qua nghiên lại, càng nghe ta kể càng cười như muốn vỡ nhà:
-Tốt thôi! Caesar, cậu rất thích cái tên mới của con. ha ha ...
-Sai! là Khải Tát, cậu phải phát âm bằng tiếng Trung, không phải Caesar!
Ta giơ ngón tay trỏ lên, lúc lắc kháng nghị, đây là tên dân tộc của ta, không thể lẫn lộn tiếng anh được.
Cậu cười nói:
-Con mặc dù là người Trung Quốc, nhưng việc làm cùng lời nói thì đầy phong thái của người phương tây, tên Tát rất ít người đặt, đợi sau giải đấu này, cậu giúp con tìm ba ba, tên hỗn đãn này chẳng nhẽ muốn cậu nuôi dưỡng con cả đời hay sao chứ?
Ta bĩu môi nói:
-Chuyện tìm phụ thân coi như đã xong...Nhiều năm như vậy đều không đi tìm con, con vì sao phải đi tìm? Hơn nữa bộ dáng cậu thập phần hồ đồ thế này, tương lai không biết ai sẽ nuôi dưỡng ai đó? Đừng quên, con là thiếu niên thiên tài-Khải Tát!
-Được rồi! con không muốn tìm ba ba thì không tìm nữa! vậy tiếp tục cùng cậu hồ đồ là được rồi. Bất quá xú tiểu tử con! nhất định phải lấy tên Khải Tát hay sao?
Cậu nhìn bộ dáng nghiêm túc của ta, không thể không hỏi một câu. Sau nhìn bộ dáng ta thập phần kiên quyết, cậu chậm rãi gật đầu, chấp nhận tên của ta.
-Ha ha, Khải Tác qua đây, cùng cậu nói chuyện một chút, những việc cần làm trong những ngày gần đây là gì?
Cậu bồng ta ngồi trên đùi của cậu, cười ha hả hỏi ta.
-Con học đá bóng, mới hôm qua cùng các bạn trong đội St.Paul đá một hồi 60 phút.
Ta cười, trận thi đấu đó ta biểu hiện không tệ.
Cậu lại ha hả cười:
-Con rất giỏi, nhưng cậu nghe bọn nhỏ không vui vẻ chào đón con a! có thế nói cho cậu nghe vì sao như vậy không?
-Hừ!
Nhắc tới việc này làm ta thêm phiền muộn:
-Sau khi thi đấu xong, thầy giáo dẫn bọn con đi ra biển chơi, con muốn cùng với các bạn nô đùa trên biển, nhưng là các bạn ấy không thích con!
Ta phẫn nộ kể rõ.
Cậu ngạc nhiên nói:
-trẻ con Brazil đều rất nhiệt tình, các con hẳn phải hợp tính nhau a? có phải con đá bóng dỡ quá nên các bạn không muốn chơi với con?
-Không phải đâu, các bạn đó đâu phải đối thủ của con, ba người tiến lên cũng không cướp được bóng trong chân con...hơn nữa con còn suốt vào ba quả nữa đó!
Ta vì bị cậu vũ nhục, nên giận dữ cự lại.
Cậu càng thêm khó hiểu:
-Vậy là vì lý do gì? con có làm chuyện gì khiến bọn nhỏ hiểu lầm không?
-Đương nhiên là không phải...
Ta ấp a ấp úng thấp giọng tiếp lời:
-Lúc ra biển, chim của con tự nhiên cương cứng lên, các bạn khác không thích, bởi vì chim của các bạn nhỏ cực kỳ, nên châm biếm con, con cùng với các bạn so sánh, các bạn đều nhỏ hơn con, vì thế càng thêm không thích con...
-Cái gì! tiểu quỷ! Ha hả...con cởi quần ra cậu xem nào! tại sao lại có thể như vậy?
ta từ trên đùi cậu nhảy xuống, cởi quần, móc chim ra, không biết hình dạng gì, ngoại trừ màu sắc, thì độ cứng tuyệt đối có thể sánh bằng củ cà rốt còn sống, tuy chỉ dài 10cm, thế nhưng cũng đủ khiến cậu thất kinh rồi.
-Chim của con luôn cứng như thế sao?
Cậu nhíu mày, nếu vẫn cương cứng như thế thì phải đi bệnh viện khám thôi.
-Đương nhiên là không phải!
Ta cố sức lắc đầu, hai mắt vụt sáng hồi tưởng lại, nói:
-Cũng thực kỳ quái, chỉ cần con vừa nghĩ đến các đại tỷ mặc bikini ở biển, thì nó lập tức cương cứng lên, cậu nói xem có phải con bị bệnh gì không a?
Sắc mặt cậu đại biến, hung hăng "Phi" một tiếng:
-Bệnh cái quái gì! con là một tiểu sắc quỷ, ha ha ha...tức cười chết mất!
cậu nhảy ồ lên ghế sopha mà ôm bụng cười ha hả, hoàn toàn không để ý tinh thần ngây thơ của ta sắp bị tổn thương a.
-Ai...Thực sự là lòng người không có già, già mà không giữ kẽ a!