|
Cảm ơn aidzậy đã hiểu và chia sẻ những lời tâm tình rất hay và xúc động. Người lãng tử cũng như người thi sĩ, đều có một chút gì đó của sự phiêu lãng. Vì không có phiêu lãng thì lãng tử chẳng là lãng tử và thi sĩ cũng chẳng còn là thi sĩ nữa. Trong đời làm thơ, cần phải có chút gì đó của nhớ, của thương, của hờn, của giận, của những mong chờ ngày tháng xa xưa và cả những đêm về cô đơn thao thức. Chính những cảm xúc trong cuộc đời và trong tình cảm đó, nó hun đúc lên trong mỗi một chúng ta những vần thơ còn non nớt, để bập bẹ nói lên tiếng của tâm hồn mình. Phải không bạn?
Mình làm thơ, thứ nhất là để giải tỏa tâm trạng, thứ hai là để còn lưu lại một chút gì gọi là kỷ niệm, để cho dẫu mai sau mình và người ấy vô duyên thì cũng còn có cái lưu lại trong lòng mình, và thứ 3 là để kiếm được một người tri âm cùng chia sẻ những cảm xúc ấy. Nên mình không dám tự nhận là mình là một người thi sĩ, chỉ mong mình là một lãng tử mà thôi. Để rồi phù du qua khắp nẻo, tìm kiếm một bóng hình:
Ta gắng gượng tìm ra trên thế giới
Lối đi nào có bước chân em
Nhưng ta tìm tìm khắp muôn nơi
Chỉ thấy mình ta cuối chân trời
Xin gởi tặng bạn một bài thơ:
SẦU ĐAU
Em đi, phố vắng sầu thương
Em về, đường cũ còn vương nét buồn
Ngày xưa trời đổ lệ tuôn
Để sông với núi thương buồn hôm nay
Ta thường hay tỉnh hay say
Ta thường mộng mị bàn tay một người
Một người xưa rất hay cười
Một người khiến cả cuộc đời ta đau
Ta từ dạo đó u sầu
Sầu vương, sầu đọng, sầu đau một mình
Này yêu, này hận, này tình
Này ta la hét cho mình ta đau
(Dầu Giây, 09h00 ngày 18/03/2010)
Last edited by Lệ Sầu Thiên Hải; 19-06-2010 at 12:45 PM.
|