-Hai người đó đã đến Camellia rồi. - Gensan nói, biểu lộ chút lo lắng trong dáy mắt khi gỡ mẩu thư ra khỏi chân con cú trắng đang rúc lên từng hồi bên cạnh. Công nương Aureola nheo mày hỏi trong lúc đang chải mái tóc óng ả trước gương:
-Anh nói đến Abele và Abalone?
-Đúng. Có hơi nguy hiểm đấy… nhưng em không nên quá lo lắng, Aur à, họ đâu phải hạng xoàng.
-Bởi vì họ giỏi nên em mới lo họ bất cẩn.
-Đặc biệt là Abalone… - Gensan nhăn mày, thoáng một sự khó chịu - Dám ra tay với hai cận vệ hoàng gia ngay giữa Penla. Không coi ai ra gì nữa… Còn chất độc Toxicious trong người em đã hoàn toàn tan hết chưa?
-Tại sao anh đột nhiên quan tâm quá vậy? - Aur không giấu nổi sự hờn dỗi trong giọng nói. Gensan mỉm cười :
-Đâu có. Anh chỉ sợ nhắc nhiều khiến em buồn thôi. Nhưng đã hết chưa ?
-Em thấy khoẻ hơn nhiều rồi.
-Vậy thì em hãy cố giả vờ hãy còn yếu nhé. Chúng ta cần lưu lại đây một thời gian nữa, cũng cần có lí do hợp lí chứ.
-Anh lúc nào cũng thế, chỉ muốn lợi dụng em thôi! - Aur phẫn uất gắt lên. Gensan vẫn không có gì là có vẻ ăn năn vì thái độ hững hờ của mình, một tay nâng lấy quả cầu thủy tinh trên kệ, tay còn lại chàng vuốt nhẹ những lọn tóc nâu mềm mại của Aur, cười xoà:
-Em luôn là Aur dễ thương nhất của anh mà. Thôi, anh đi đây.
-Đến chỗ Hecates chứ gì ?!? - Nước mắt tủi thân bắt đầu lăn tròn trên má cô bé Serazan tội nghiệp, vậy mà Gensan chẳng hề mềm lòng chút nào, chàng vẫn tươi cười vô cảm như thường:
-Đừng nói với anh là em ghen đấy.
Cho đến khi chàng đi khuất Aur mới giận dữ ném chiếc lược ngà đang cầm trong tay vào gương, đánh xoảng một tiếng, chiếc gương vỡ tan làm con cú Avista hốt hoảng tỉnh khỏi giấc ngủ ngày, dáo dác ngó nghiêng xung quanh, không hiểu chuyện gì.
Ôi, giá mà nó hiểu, giá mà nó có thể chia sẻ nỗi đau khổ trong tâm hồn nữ chủ nhân nó lúc này. Đó là sự thất vọng tràn trề trước sự lạnh lùng vô tình đến tàn nhẫn của hôn phu. Nhưng nếu Gensan chỉ lạnh nhạt không thì Aur cũng không tức tưởi uất hận nhường ấy vì trước giờ đã vậy. Nàng vẫn hi vọng một ngày kia khi đã chính thức trở thành thái tử phi có thể đủ sức xoá bỏ hình ảnh một Aur bé bỏng trong mắt chàng. Vậy mà… giờ tất cả thành công cốc. Gensan không những không có tình cảm gì với nàng mà còn đang xao động trước một người con gái khác, dù ngoài miệng chàng vẫn một mực khẳng định chỉ vì quốc gia. Hơn ai hết Aur cảm nhận được sự ghen tuông đau đớn cùng cực đang cào xé trái tim mình khi thấy hạnh phúc dần tuột khỏi tầm tay.
Ví thử nếu Aur là người khác, một người mạnh mẽ và quyết đoán, như Hecates chẳng hạn thì nàng sẽ chẳng cam chịu ngồi yên thế này mà không hành động gì. Song, Aur là Aur, nếu nàng là Hec thì đã không bị Gensan áp đảo. Nàng không có cái can đảm chống lại ý muốn của người yêu, chỉ biết lặng khóc một mình mong chờ vào phép lạ mà thôi. Nói qua nói lại, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ phương Đông nặng nề lễ giáo, bị khuất phục hoàn toàn trước cái uy của Gensan. Thêm nữa, nếu Gensan đúng là đang hành động vì quốc gia thì sao? Nàng vì chút tư lợi mà can thiệp vào không khéo đổ vỡ hết mọi chuyện. Vì vậy, lòng Aur mâu thuẫn lắm…
Nhìn mặt này rồi lại phải nhìn sang mặt kia của vấn đề. Aur đau khổ đến thế có phải tất cả là lỗi của Gensan? Nào là do chàng phong lưu quá, vô tình quá và sắt đá quá chăng? Không. Hãy nhìn dáng đường hoàng của chàng vương tử ấy khi đang tiến sâu vào điện Lesbos, hãy nhìn vào khuôn mặt thánh thiện hệt Yusan kia… chẳng nhẽ Gensan lại là loại người tồi tệ vậy?
Gensan gặp quận chúa Hecates ngay vườn thượng uyển. Nàng ngồi lặng trên bậc thềm cẩm thạch bao quanh hồ, sau lưng là đài phun nước lấp lánh ánh nắng hệt dát vàng. Trông Hec thật là buồn, không giống gì cô gái vui vẻ hàng ngày. Mái tóc đen thường búi cao giờ bay loà xoà thành từng đợt sóng mềm mại lướt nhẹ trên bờ vai gầy mỗi khi gió vô tình thoảng qua.
-Nàng gặp chuyện không vui à, Hec? - Gensan tỏ vẻ quan tâm, chẳng khó khăn mấy, không hẳn là vì chàng giỏi đóng kịch mà đơn giản là chàng để mặc bản thân làm điều mình thích thôi.
Hec đã nhận ra ai đang đứng cạnh mình nhưng nàng không ngước lên nhìn, vẫn cúi gằm mặt sầu não, nhìn chằm chẳm xuống làn nước trong veo như thể dưới ấy có thứ gì cuốn hút lắm vậy. Gensan bật cười rồi cũng ngồi xuống ngay bên cạnh, ngắm nhìn Hec thật chăm chú, chăm chú đến nỗi khiến nàng khó chịu quắc mắt, nhăn nhó gắt:
-Thái tử Serazan mà có cách nhìn bất lịch sự thế à?
-Cuối cùng thì ta cũng khiến nàng chịu mở miệng rồi.
-Chàng… - Hec biết mình đã bị lừa, tức tím mặt, lập tức quay đi chỗ khác không nhìn Gensan nữa, các ngón tay nắm chặt lại. Gensan vẫn không hề phật ý, chàng đặt quả cầu sáng rực rỡ xuống, cười :
-Trời đẹp thế này mà lại có đám mây u ám nào khiến người đẹp kiêu hãnh đây ủ dột như … chuột nhúng nước vậy nhỉ ?
-Ta không phải là chuột! - Một lần nữa Hec gắt toáng lên, mắt trừng trừng giận dữ.
-À, tất nhiên rồi, ta cũng đâu có nói nàng là chuột. Chứ chẳng lẽ nàng nhận mình là người ta đang nói sao? Ồ, vậy nàng thừa nhận là nàng gặp chuyện buồn ? - Gensan hóm hỉnh nói. Còn người Hec như bốc hoả vì bị khiêu khích quá nhiều, nàng bỗng vung mạnh tay như định đánh anh chàng thông minh trước mặt nhưng Gensan nhanh hơn hẳn, lách người tránh nhẹ nhàng khiến Hec mất đà, ngã chúi xuống hồ. May mà hồ rất cạn nên nàng lồm cồm bò dậy được ngay, chỉ có điều quần áo, tóc tai đều ướt sũng. Nàng dập tay thật mạnh vào mặt nước làm nước bắn lên tung toé, quát:
-Đáng lẽ chàng cũng nên đỡ ta chứ ?!?
-Đáng lẽ nàng không nên tùy tiện đánh người khác. - Gensan nhại lại theo đúng ngữ điệu của nàng quận chúa đang cáu kia - Mà nàng cũng không nên mong ta sẽ đưa tay ra đỡ như những qúy ngài lịch sự, bởi vì ta biết hơn ai hết nàng sẽ lôi ta xuống dưới ngay.
-Đoán giỏi đấy. - Hec càu nhàu tự mình bò lên, nhảy phóc một cái qua thành hồ, chiếc khăn choàng xanh lục giờ đã mất đi vẻ thướt tha mà dính bệt vào bộ quân phục nhìn rất ngộ. Hec vừa rũ tóc vừa hất hàm hỏi :
-Lần này là chàng đến tìm ta. Thật là đáng ngạc nhiên.
-Quận chúa quá lời. Được đến thăm một mĩ nhân như nàng luôn luôn là vinh hạnh của bất cứ ai.
Một tia nhìn tinh quái loé lên trong mắt Hec, nàng nhăn mặt:
-Tại sao chàng không làm diễn viên kịch nhỉ ? Những lời sáo rỗng đó mà cũng mở miệng nói được sao, thái tử điện hạ?
-Có lẽ. Vì ta quen rồi, ở Serazan, các thiếu nữ rất thích nghe tán dương như thế. Hôm nay ta đến là để thăm nàng một lát rồi hỏi luôn vị thuốc thần diệu đã chữa cho hôn thê mình.
-Để làm gì? Chẳng lẽ bệnh tình của công nương bé con lại tái phát ư ?
-Đúng thế. Aur cảm thấy khá mệt nên có làm ta lo lắng đôi chút. - Gensan tỏ vẻ chân thành. Hec không giấu nổi sự kinh ngạc bùng lên trong giọng nói:
-Sao lạ vậy? Chẳng lẽ lần ấy chưa đủ liều sao? Hay là lão ngự y đó không chuẩn đoán đúng lượng độc chất trong người công nương?
-Ta cũng không biết. Nhưng liệu nàng có thể cho xin thêm chút dược liệu ấy chăng? Hoặc công thức bào chế thôi cũng được, ta sẽ sai thuộc hạ tự làm lấy.
Đến đây thì Hec không giấu được tiếng cười khanh khách đặc trưng, nàng cười đến nỗi cả thân mình nghiêng ngả theo từng nhịp thở. Cái kiểu giễu cợt đó thật khó lòng khiến con người ta không bực tức. Gensan thoáng cau mày khó chịu mặc dù chàng không nói ra. Hec cười xong cũng chẳng nói gì, rút ra một con dao găm sáng loáng giấu trong áo, mắt nàng sáng lấp lánh.
-Nàng định làm gì ?
-Cho chàng thuốc. - Hec thản nhiên đáp rồi vung lưỡi dao lên, nhằm thẳng cánh tay mình mà đâm xuống, nhanh đến nỗi Gensan không kịp can thiệp. Khi chàng giật được con dao ra khỏi tay nàng thì máu từ vết thương đã phun trào như suối, bắn tung toé ra khắp mình quận chúa! Nhìn cực kì kinh khiếp!
-Nàng làm điều gì mà điên rồ thế hả ? - Gensan quát to đầy giận dữ, ném mạnh con dao ra xa, quay sang túm lấy cánh tay bị thương của Hec tìm cách cầm máu. Nhưng mặt Gensan tái nhợt vì lo lắng bao nhiêu thì mặt Hec lại càng tỏ vẻ sung sướng bấy nhiêu. Nàng giằng cánh tay đầy máu của mình ra, cười vang:
-Mặc cho máu nó chảy. Chính thứ máu dơ bẩn này đã đày đoạ cuộc đời ta! Ta chỉ mong có thể trút hết máu trong người mình ra thôi!
-Nhưng mất quá nhiều máu nàng sẽ chết đấy!
-Ta cũng không muốn sống như thế này! - Hec ngưng cười mà gào lên. Nước mắt của nàng bắt đầu ứa ra thật bi thảm. Nàng run rẩy đưa hai tay lên ôm mặt, quỵ xuồng sàn, khóc nấc lên từng cơn - Ta không muốn… ta thật sự không muốn…
Phản ứng lạ lùng của Hec thật sự khiến Gensan bối rối, chẳng giống nàng lúc bình thường chút nào. Dường như nàng vừa hứng chịu một cú sốc tinh thần rất lớn.
-Quận chúa. - Gensan cũng quỳ xuống, khẽ nói. Máu trên tay Hec đã dần dần đông lại. Nhưng nàng vẫn không kiềm được nước mắt tuôn trào.
-Có chuyện gì nghiêm trọng đã xảy ra ư ? Hay là nàng phật ý vì lời ta nói lúc nãy. Ta vô ý quá. Đáng lẽ không nên hỏi xin thuốc…
-Không. - Hec ngước lên nhìn thẳng vào mắt vương tử, nom nàng thật tội nghiệp - Không phải lỗi của chàng. Ta chỉ hận chính bản thân mình mà thôi.
-Tại sao? Ta những tưởng nàng đã vượt qua số phận của mình rồi chứ ? Nàng vốn rất can trường cơ mà.
-Không. Không đúng. - Hec lắc đầu nguầy nguậy - Ta là một con ngốc. Chàng cũng đừng đến tìm ta nữa, Gens ạ.
-Vì sao? - Gensan bất giác thấy hoảng hốt, không biết vì lo cho công việc quốc gia chậm trễ hay là đơn giản chỉ vì lo không được gặp cô gái này nữa. Mà dù cảm giác hoảng hốt này bắt nguồn từ đâu thì nó khiến chàng khó chịu lắm - Ta đã làm sai điều gì rồi đúng không, Hec?
-Đừng hỏi ta! - Hec hất tay Gens ra, gần như là cự tuyệt, nàng gạt nước mắt đứng phắt dậy, cố gắng nói dõng dạc và dứt khoát - Nếu chàng còn quý bản thân mình thì đừng quan tâm đến ta! Về Serazan đi, đất Henki này không tốt lành gì đâu.
Nói dứt lời nàng bỏ chạy vào trong cung điện, không để Gensan thắc mắc thêm điều gì. Nhưng Gensan có định thắc mắc không? Chắc là có, mặc dù lúc này, thái độ của Hec khiến chàng chẳng còn chút tinh thần nào mà mở miệng nữa.
Thế nào là “quý bản thân”? Thế nào là “đừng quan tâm”? Chẳng lẽ Hec thật sự muốn chàng trở về Serazan hay sao? Đã có chuyện gì xảy ra trong mấy ngày qua? Tại sao lần trước còn vui vẻ mà giờ lại… Nước trong hồ vẫn phun lên đều đặn nhưng khu vườn chẳng có một ai. Bất giác Gensan cảm thấy cô đơn…
-Trời ơi, anh bị thương sao? - Aur kinh hoàng thốt lên khi thấy Gensan lê bước vào phòng, chiếc áo trắng loang lổ máu thẫm. Trông chàng giống như một kẻ mất hồn.
-Gensan! Anh có nghe em nói không? Anh làm sao vậy?!? - Aur lay vai chàng thật mạnh, lúc ấy Gensan mới đột ngột tỉnh ra. Chàng ngỡ ngàng nhìn hôn thê bé nhỏ:
-Sao? Có chuyện gì ?
-Anh có bị thương không?
-À, không.
-Nhưng máu kìa.
Chàng cúi nhìn áo mình. Máu… à, máu của Hec khi nãy. Khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng quận chúa ấy chợt hiện lên trong tâm trí chàng, đầy đau khổ… rốt cuộc thì đã có chuyện gì ?!?
-Gensan! - Một lần nữa Aur phải thét lên - Anh làm sao thế hả ?!?
-Không. Anh ổn, chỉ thấy hơi chóng mặt. Có lẽ là say nắng rồi. - Gensan loạng choạng đi đến chiếc ghế quen thuộc, buông mình nặng nề xuống, chẳng còn chút sinh khí nào. Aur lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, quan sát thái độ của hôn phu.
Chàng không nói gì thêm, tĩnh như một pho tượng, mắt nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt. Trông thật là cô đơn.
Aur đã từng không ít lần nhìn thấy hình ảnh buồn thảm này ở Gensan, chàng đang sống trong thế giới riêng của mình, nơi một kẻ được coi là xa lạ như Aur không thể nào đặt chân vào được. Y như hồi ấy, khi mà Ilex rời khỏi Kaising.
Aur thậm chí còn không quên được hình ảnh của Ilex thì hỏi làm sao Gensan quên được?
Ngày ấy…
Ilex không đẹp nhưng rất có cá tính. Vốn là tiểu nữ của gia tộc Czardas lừng lẫy chiến công, Aur được sống trong cung Amarachi từ nhỏ. Aur không biết Ilex thực sự có thân phận thế nào, chỉ nhớ khi nhận thức được mọi chuyện xung quanh mình thì đã thấy có chị và các hoàng tử Serazan bên cạnh rồi. Đối với ai Ilex đều rất tốt nhưng mọi người cũng nhận thấy rõ tình cảm đặc biệt thì chị chỉ dành riêng cho hai anh em vương tử Yusan và Gensan mà thôi. Ba người lúc nào cũng quấn quít bên nhau trong thế giới yên bình giữa Serazan thần thánh, dường như bao quanh họ là những giấc mơ màu hồng dịu ngọt mà người nào nhìn vào cũng phải mong ước. Hai anh em vương tử con của hoàng hậu Nereid giống nhau tựa một cặp song sinh, cùng mang vẻ thánh thiện tuyệt đối của thiên thần trong từng ánh mắt. Còn Ilex, Aur còn nhớ rất rõ những lúc mình đứng lấp ló sau những bụi hoa xem trộm họ chơi đùa và đã thấy chị ấy dễ thương đến mức nào. Ilex dịu dàng, thông minh mà cũng rất quyết đoán. Vài người bảo Ilex cũng có dòng dõi quý tộc xa xưa, thân phận cao sang chẳng kém gì công chúa. Vài người khác còn cam đoan chị trong tương lai sẽ là phu nhân của một trong bốn vị hoàng tử Serazan, còn cụ thể là ai thì chưa rõ… Họ còn nói nhiều, nhiều lắm về quá khứ và tương lai của Ilex. Rồi bỗng một ngày kia, tất cả những lời bàn tán ấy trở nên vô nghĩa khi Ilex bất ngờ theo một sứ giả ngoại bang đến nước khác, đảm đương một cuộc hôn nhân chính trị với vị quân vương xa lạ nào đó, chứ không phải se mối lương duyên với Hasan, Chisan, Yusan hay thậm chí là Gensan.
Chị Ilex đã rời Serazan được năm năm rồi nhưng chẳng có tin tức gì về, hoặc theo cách người ta vẫn nói, phụ nữ đã được gả đi thì không bao giờ quay đầu nhìn lại quê hương. Ngày ấy Gensan cũng ngồi lặng như vầy, chẳng nói năng gì nhưng Aur hiểu rất rõ, đối với chàng, khuôn mặt tươi cười của Ilex là tất cả vui buồn của một tuổi thơ đẹp đẽ. Hai năm, những tưởng Gensan quên được kí ức hụt hẫng ấy…
Aur thở dài mệt mỏi, cùng nhìn theo ánh mắt vô hồn của Gensan ra bầu trời xanh rộng lớn bên ngoài. Liệu chị Ilex có còn nhớ đến Serazan như những người Serazan đang nhớ đến chị không? Và… chị có hạnh phúc với vị phu quân xa lạ nào đó chăng?