-Benjin? - Prang nhướn mày biểu lộ một sự ngạc nhiên thật sự - Ngươi phái Benjin đến Beluga thay mình ư ?
-Đúng, thưa bệ hạ. Nhưng chuyện này có gì không ổn sao? Hay ngài không tin tưởng khả năng của người này? - Ana càng tỏ vẻ ngạc nhiên hơn trước phản ứng của hoàng đế.
Prang đặt chiếc bút lông ngỗng xuống bàn, chậm rãi lắc đầu:
-Không. Tất nhiên là không. Chỉ là vấn đề về nhân sự chút thôi.
-Là sao ạ?
-Benjin không thể đến Beluga được. Thế thôi.
-Tôi không hiểu.
-Nhìn thì thấy rõ ràng ngươi không hiểu rồi. - Hoàng đế tỏ vẻ thông cảm - Hôm qua sứ giả Ohlan đã đến diện kiến ta ở chính cung Lesbos. Ohlan muốn Benjin trở về.
Ana như chết đứng. Nàng cố gắng lắm mới không loạng choạng.
-Trở… trở về ? Tôi nghĩ Benjin đã lớn lên ở Henki thì thành người Henki rồi chứ. Chẳng lẽ có chuyện gì nghiêm trọng đến mức sứ giả của Ohlan phải đến tìm một người dân lưu lạc hay sao?
-À, chuyện đó…hơi khó đấy. Mà hình như ngươi không biết à, Reven?
Ana nheo mày khó hiểu:
-Biết chuyện gì ?
-Ta không giữ Benjin được nữa. Muốn Benjin trở về là đòi hỏi chính đáng của một vùng thuộc địa. Ta không muốn khi đang chuẩn bị đánh Serazan mà xảy ra bất hoà trong nội bộ.
-Bệ hạ, ngài có thể giữ Benjin lại. Hiện nay chúng ta cần càng nhiều người càng tốt. Benjin là dân Ohlan thật nhưng quan trọng hơn anh ta là một trong các tướng quân ưu tú nhất của Henki ta.
-Đáng tiếc, đối với Ohlan, Benjin còn quan trọng hơn vị trí một tướng quân. - Prang mỉm cười - Bởi vì anh ta là người kế vị ngai vàng của dân tộc đó. Ngươi không biết điều này đúng không?
-Sao? - Ana không kịp ngăn tiếng thét hãi hùng bật ra khỏi miệng - Thái… thái tử Ohlan?!?
-Phải. Vua Ohlan tức là chú ruột của Benjin vừa băng hà vài ngày trước. Sứ giả đã lập tức đến xin đón thái tử trở về kế vị ngay. Ngươi không biết cũng phải, từ nhỏ Benjin đã được đưa sang Penla sống để tương lai sẽ thành một vị vua trung thành tuyệt đối với đế quốc này. Giờ đã đến lúc anh ta thực hiện những điều được dạy dỗ rồi.
…
Ana lao đảo trở về Camellia. Nàng không hẳn là thất vọng mà là tức giận! Benjin dám bỏ nàng ra đi khi tình thế nguy ngập thế này! Không thể tha thứ được!
-Tướng quân Benjin đâu? - Ana quát vào mặt người hầu.
-Ngài vừa ra ngoài rồi ạ.
-Cái gì?!? Còn chưa đi Beluga sao?
-Tôi không biết…
Nổi giận lôi đình, Ana quay ngoắt ra cửa, lập tức đụng mặt cô nàng vũ công Abalone đang đứng dựa vào cột đá lớn, nhìn nàng ra vẻ tò mò lắm.
-Anh trai nàng đâu mà nàng đứng một mình thế này? - Ana cố dịu giọng. Vở kịch vẫn đang tiếp tục cơ mà. Dù gì cô gái này cũng là người Serazan.
-Anh ấy muốn mua chút vật dụng gì đó nên cũng đã đi rồi.
-Cũng? Là sao?
-Chẳng phải tướng quân Benjin ngài muốn tìm cũng đã đi sao?
-Ừm… Nói vậy nàng biết Benjin đi lúc nào à?
Abalone nhoẻn cười :
-Vâng ạ. Hình như có một người đến mời. Chắc là người Ohlan vì tôi thấy tóc ông ta màu bạch kim.
Sứ giả! Ana lập tức hiểu ngay. chắc sứ giả lại đến rồi. Thật không tưởng tượng nổi. Benjin cãi lệnh đến Beluga…
-Đại tướng quân có định đi tìm không ạ?
Ana giật mình nhận ra Abalone vẫn đang đứng bên cạnh mình, ngơ ngác, dò hỏi.
-Không. Ta mệt. - Ana đáp gọn rồi đi sâu vào cung điện, bỏ Abalone một mình lại tiền sảnh. Nhìn theo bóng vị thủ lĩnh trẻ tuổi của quân đoàn Jua hùng mạnh đang chậm rãi bước trên hành lang đá hoa cương, người vũ công tài hoa Serazan khẽ giật mình khi thấy từ tay áo rộng thùng thình của mình, con rắn đen tuyền như dòng nước từ từ trườn ra, ngước nhìn chủ nhân bằng đôi mắt ươn ướt tò mò. Abalone cười khúc khích, đưa tay vuốt ve cái đầu dẹp láng mượt của con thú cưng nguy hiểm, thì thào:
-Sao, đẹp không Das? Ngươi cũng thích người đó như ta phải không? Thật là đáng yêu quá chừng. Ôi, Reven Ping, sao trên đời lại có người thú vị đến thế nhỉ?
Gensan thong dong dạo bước trên phố phường Penla, dường như là để giải toả nỗi buồn kì lạ đang xâm chiếm lòng chàng. Theo Gensan có vài tùy tùng thân cận và con cú trắng hay ngủ gật, mặc dù vậy Aur viện cớ mệt nên xin nghỉ lại hoàng cung.
Hecates xua đuổi chàng như thế, xem ra không có cơ hội tiếp cận để thực hiện kế hoạch rồi. Vậy chàng còn ở lại Henki làm gì ? Thật là phí thời gian. Mọi chuyện càng lúc càng rắc rối. Prang phòng bị chặt chẽ, chẳng để lộ chút sơ hở nào. Đáng lẽ chàng đâu cần nhọc công đến vậy, chỉ việc dùng quân bài đã có sẵn là được. Thế mà… Tại sao hình ảnh Yusan cứ hiện ra vào những lúc như thế này vậy chứ ?!?
-Vương tử! - Một cận thần đẩy Gensan ra vừa kịp lúc một đoàn kiệu hấp tấp băng qua, suýt nữa tông trúng anh chàng Serazan đang mải mê suy nghĩ này. Chiếc kiệu nạm ngà voi lướt qua nhanh đến nỗi Gensan chỉ kịp thấy mờ mờ bóng người ngồi phía sau lớp màn lụa mỏng… nhưng một giây thôi đã đủ để chàng lờ mờ nhận ra đó là ai… Đoàn kiệu đã khuất dạng vậy mà Gensan vẫn đứng sững như mất hồn… miệng chàng lắp bắp những lời khó hiểu:
-Chẳng lẽ…
-Vương tử, ngài không bị sao chứ ? - Các viên quan hầu lo lắng hỏi làm vương tử bừng tỉnh, chàng quay ngoắt lại, hạ lệnh - Tìm hiểu xem chiếc kiệu vừa rồi là của ai! Ta muốn biết điều đó càng sớm càng tốt.
-Vâng… - Mặc dù rất ngạc nhiên nhưng bọn bề tôi vẫn vội vã chạy đi thi hành lệnh.
Đúng. Gensan bắn tia nhìn quyết liệt về hướng chiếc kiệu vừa đi. Chàng thật sự muốn biết.
Cung điện mùa hè Erista nằm phía Nam Penla là một nơi dành riêng cho qúy tộc nghỉ ngơi nếu muốn tránh cái ồn ào náo nhiệt nơi thủ đô đông đúc. Chiếc kiệu bằng ngà dừng trước tiền sảnh và con người bí ẩn ben trong bước xuống, theo vóc dáng thì có thể đoán đây là một cô gái nhưng chàng mạng che mặt lại chẳng hé lộ điều gì nhiều hơn. Bọn người hầu đỡ nữ chủ nhân xong liền lùi lại để một mình cô gái tiến vào cung điện Erista.
Nàng đi thẳng đến vườn hoa của cung điện, nơi có trồng rất nhiều loài thảo mộc quý hiếm, được xây dựng trên ngọn đồi nhô ra bên trên thành phố. Từ đây có thể nhìn thấy vịnh Bulebell toả sáng lấp lánh như một chiếc gương khổng lồ tuyệt đẹp. Nhưng người con gái mặc y phục trắng tinh này không quan tâm đến bất cứ thứ gì xung quanh ngoại trừ chàng trai đang đứng trên mỏn đá, hướng ánh nhìn xa xăm về chân trời rộng lớn.
-Điện hạ. - Cô gái khẽ cất giọng, một giọng nói trầm buồn và hơi khuỵu người chào hỏi. Chàng trai quay lại, mái tóc bạch kim buông rũ trên vai và đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi, không nói gì. Cô gái lại nói:
-Điện hạ, ngài không vui khi thấy thần thiếp sao?
-Zinnia… - Benjin, vâng chính là Benjin, bấy giờ mới chịu mở miệng, hai tay chàng nắm chặt lại thể hiện sự đắn đo dữ dội đang diễn ra trong lòng - Tại sao nàng lại đến tận đây?
-Điện hạ biết vì sao mà. - Zinnia đáp nhỏ nhẹ - Nhà vua đã băng hà, không còn lí do gì khiến ngài cần phải ở Penla lâu thêm nữa. Vì điện hạ, thần thiếp không quản đường xá xa xôi cũng xin liều mình đến đây cầu khẩn.
-Ta không thể về Ohlan vào lúc này. Henki sắp tiến đánh Serazan.
-Vì vậy ngài càng nên lo cho sinh mạng của bản thân. Nếu ngài chết, Ohlan sẽ ra sao?
-Vẫn còn anh trai ta đó.
-Nhưng ngài là người kế vị chính thức. - Zinnia kiên quyết khẳng định, mắt nàng sáng rực lên áp đảo. Một lần nữa phản ứng của Benjin chỉ là sự im lặng nặng nề. Lòng chàng trĩu nặng nghìn cân. Chọn Ohlan hay Reven? Không biết được. Thật đau đớn. Có lẽ vì thời gian sống ở Penla quá lâu khiến chàng đã dần quên rằng mình mang dòng máu hoàng gia của dân tộc thuộc địa Ohlan vùng núi Magenta xa xôi.
Cô gái tên Zinnia dễ dàng nhận ra không thể chỉ dùng lí trí mà thuyết phục thái tử, nàng bất ngờ rạp mình xuống thủ phục, gương mặt áp sát những lá cỏ sắc, khẩn nài tha thiết:
-Nếu ngài không thể vì Ohlan thì xin vì thiếp… Thiếp đã chờ đợi suốt năm năm ròng dài đằng đẵng. Ngài còn muốn thử thách lòng tin của thiếp đến bao giờ, hỡi hoàng đế tương lai?
Sắc mặt Benjin chuyển biến dữ dội, không chỉ đau buồn mà còn là tức giận. Chàng đang giận chính bản thân mình và có cảm giác không xứng được nhận lời cầu khẩn chân thành ấy từ người thiếu nữ đang quỳ gối trước mặt chàng đây. Đôi vai nhỏ bé của nàng run rẩy do cố che giấu làn nước mắt bất hạnh. Sự im lặng cùng những giọt lệ nhiều lúc còn có tác dụng gấp nhiều lần những lời van xin vô nghĩa. Benjin không phải là người quen với việc mình khiến người khác đau khổ, chàng đỡ Zinnia lên, gằn giọng:
-Tại sao… nàng lại phải quỵ luỵ như vậy?!? Ta không xứng đáng, cả với nàng lẫn ngai vàng.
-Điện hạ, ngài nói gì thế? Dù Ohlan chỉ là một vùng đất nhỏ bé nghèo khổ nhưng thiếp đã trở thành người của dân tộc này, đã đổi tên tuân theo tục lệ nơi này, đối với thiếp không có gì cao quý hơn lòng chung thủy. Và ngài là đấng phu quân duy nhất mà thiếp được dạy là phải tôn thờ. Năm năm qua thiếp sống bằng hy vọng trong những lời hứa hạn mong manh nhất, bởi thiếp tin một ngày kia chàng sẽ quay về Ohlan quê hương. Giờ đây ngài muốn giết chết thiếp bằng sự bội ước này sao?
Giọng Zinnia vừa tha thiết yêu thương lại đầy trách móc oán hận. Nàng ngước nhìn Benjin bằng đôi mắt xanh lục sầu thảm, giống như một thiếu phụ vừa mất đi người chồng yêu dấu. Nước mắt nàng trong veo như thủy tinh, chảy lên chiếc mạng che bằng lụa. Trông cô gái trẻ đáng thương không lời nào tả xiết. Benjin nghiến răng, buông nàng ra, đứng phắt dậy. Dường như chàng sợ sẽ bị nhìn thấy những tình cảm mâu thuẫn đang trào dâng trong lòng mình. Trời sinh Benjin đã là người đa cảm. Chàng làm sao không đau lòng khi nhìn thấy Zinnia vật vã đến vậy. Nhưng hình ảnh của Reven nơi tim chàng vẫn còn sâu đậm quá. Thật tình chàng không nỡ bỏ người con gái ấy lại một mình nơi Henki đẫm máu này khi cuộc đại chiến ác liệt với Serazan sắp bùng nổ. Lại thêm Jacken và quận chúa Hecates cũng đã biết chuyện nữa. Điều khủng khiếp gì sẽ xảy ra nếu hoàng đế Prang biết Reven chính là sứ giả báo thù của công chúa Porasitus? Chàng thật tình không dám tưởng tượng tiếp nữa.
Zinnia hiểu những giọt nước mắt thôi cũng không đủ kéo tâm hồn Benjin về với Ohlan. Nàng tự mình đứng dậy, nói tiếp:
-Ngài còn nhớ lời ước hẹn năm năm trước không?
-Ta…
-Ngài đã nói cho đến khi nào chưa kế vị, ngài hãy còn tự do ở Henki. Thiếp đã đồng ý chờ, mặc dù ngay lúc ấy thiếp có thể buộc tiên đế bắt ngài làm hôn lễ. Nhưng năm năm rồi, trái tim ngài vẫn yêu thích chinh chiến lãng du hơn là đoái hoài đến cô gái bất hạnh một lòng chung thủy với mình. Ngài không thấy vậy là quá tàn nhẫn ư ?
Sự thật không hẳn như lời buộc tội cay nghiệt của Zinnia, Benjin giờ chẳng còn vui thú lắm với binh đao. Điều duy nhất níu kéo chàng ở lại Penla chỉ là vì sự an nguy của Reven mà thôi. Nếu không có Reven thì chàng đã bằng lòng về Ohlan từ lâu rồi. Vậy mà Zinnia…Benjin cố nghĩ cách làm nàng thôi nài nỉ.
-Zinnia… ta nghĩ nên nói cho nàng biết sự thật. Ở Penla này… ta đã có…
-Một hồng nhan tri kỉ ? - Cô gái quý tộc Ohlan bất ngờ ngắt lời, giọng nàng bình thản đến mức chính Benjin còn phải kinh ngạc, mãi chàng mới định thần lại được, chàng gật đầu:
-Đúng.
-Không sao. Một tướng quân chinh chiến có vài mối tình qua đường cũng là chuyện thường. Thiếp không bận tâm. Nhưng thiếp không nghĩ một cô gái dân thường nào đó có thể đủ sức làm chàng quay lưng với quê hương mình. - Zinnia tỏ ra khá bình tĩnh và biết cách xử sự.
-Nàng lầm rồi. Người ấy không phải là mối tình qua đường, người ấy không hề yêu ta. Chỉ có ta là… vì thế nàng đừng van nài làm gì để chỉ tự chuốc lấy đau khổ vào mình. Hãy quay về Ohlan và kết hôn cùng anh trai ta. Nàng sẽ vẫn là vương phi Ohlan, giao ước không hề thay đổi. Xem như ta đã tử trận ở Henki, không thể quay về… - Mấy tiếng cuối cùng Benjin thốt ra rời rạc gần như đứt quãng vì đau khổ. Chỉ có ai bị buộc phải rời xa đất nước mới có thể hiểu được tâm trạng của chàng lúc này. Chàng đã chọn trở thành kẻ phản quốc vì tình yêu vô vọng với một cô gái mang trái tim lạnh lẽo hơn băng tuyết.
Thốt ra những lời tàn nhẫn đó Benjin những tưởng sẽ khiến Zinnia vì quá uất hận và bị xúc phạm sẽ lập tức trở về Ohlan. Song đáng tiếc, đấy là vì chàng chưa hiểu bản lĩnh của cô gái nãy giờ vẫn giấu dung nhan sau mạng che mặt kia. Tức giận? Chắc chắn là có rồi. Nàng dù gì cũng là một tiểu thư danh giá và kiêu hãnh là bệnh chung của bất cứ ai thuộc tầng lớp này. Zinnia tiến lại gần ban công, nhìn xuống thành phố bên dưới bằng ánh mắt bình thản:
-Ra vậy. Ngài đã có hồng nhan tri kỉ, mặc cho người đó không coi ngài ra gì. Thiếp chẳng phải cũng đang cư xử ngốc nghếch như ngài đấy sao. Chỉ vì cái dây đi với cái cung nên người phụ nữ mới đi cạnh người đàn ông của mình. Dù nàng uốn cong chàng nhưng nàng vâng lời chàng. Dù nàng kéo chàng nhưng nàng luôn luôn đi theo chàng. Nếu người này không có người kia thì cuộc sống chẳng phải vô vị lắm ư ? Vì thế…
Nhanh như một con sóc, Zinnia đã leo lên đứng trên thanh lan can mỏng mảnh không để Benjin kịp ngăn. Phía dưới nàng rất xa là thành phố nhộn nhịp.
-Zinnia! - Benjin thét lên.
-Điện hạ, xin đừng đến gần! Thiếp chẳng còn chỗ nào để trở về trên cõi đời này nữa. Nếu hôm nay ngài quả thật nhất quyết không theo thiếp trở về Ohlan thì chẳng thà thiếp bỏ mạng nơi đây. Thật cảm ơn nhà kiến trúc sư nào đã xây cho cung điện Erista cao vời vợi so với mặt đất bên dưới, để khi thiếp gieo mình xuống thì chắc chắn không thể nào sống nổi và khỏi phải thấy thế gian bạc bẽo với mình đến nhường nào.
-Zinnia, xin nàng đừng làm điều dại dột và cũng đừng nói những lời đau đớn ấy. - Benjin tái xám mặt mày vì kinh hãi, không ngờ nổi cô gái này dám liều mình chỉ vì tình yêu không được đáp lại - Ta không muốn nàng chết!
-Thì sao, thưa điện hạ ? Thiếp đã chờ ngài suốt năm năm ròng rã và kết quả là hôm nay đây, chỉ có thể đủ tư cách để biết rằng ngài yêu một kẻ khác. Ngài không cần thiếp nữa, Serazan cũng đã suy yếu rồi. Rốt cuộc thì cái chết của thiếp đâu ảnh hưởng đến ai. Năm năm qua thiếp chỉ mặc y phục màu trắng, thì ra số mệnh sắp đặt nó đã là áo tang của thiếp kể từ ngày đặt chân lên đất Ohlan. Không ai chào đón thiếp nữa… Điện hạ, cầu thần linh ban phúc lành cho tình yêu của ngài dù ngài làm thiếp thất vọng quá… - Zinnia đưa tay lên cao, hướng về bầu trời rộng lớn như cố cầu xin chút xót thương của Thượng đế sau khi nhận ra nhân gian đã không cho được nàng điều đó.
Câu chuyện bi thảm này có lẽ sẽ phải chứng kiến thêm một cái chết đau khổ nữa nếu như đúng lúc ấy không có một giọng nói vang lên gần như tiếng thét thất thần:
-Chị ơi! Chị !!!
Cả Zinnia cùng Benjin đều quay lại, nơi thềm tam cấp, một bóng người vận bạch y đang hấp tấp chạy đến, tà áo mượt như mây bay theo từng bước chân nhìn rất đẹp. Tiếng người ấy kêu thật não lòng:
-Đừng! Đừng nhảy xuống!
Chàng trai ấy chạy chậm dần khi chỉ còn cách hai người kia vài mét, mồ hôi nhỏ ròng ròng trên khuôn mặt mang vẻ đẹp thuần khiết của thiên sứ nhà trời. Zinnia nheo mày, cố nhận ra đây là ai và dần dần, sự nghẹn ngào dâng lên thành tiếng khóc nấc:
-Ngài…
-Em đây, là em… chị không còn nhận ra Gensan của chị nữa sao, Ilex?