Prang đang làm việc trong phòng riêng, những lúc như thế không ai được quấy rầy. Tiếc thay, chữ “không ai” dường như không bao gồm cô tiểu thư mới nhập cung: Almah. Giữa nơi phồn hoa này nàng chẳng quen ai ngoài hoàng đế, dĩ nhiên nàng muốn ngài cùng mình chơi đùa và chẳng ngần ngại gì mà không làm phiền nếu cần.
-Tiểu thư, nàng không thể vào điện Luxia được. - Các cô tì nữ ra sức can ngăn - Bệ hạ sẽ nổi giận mất!
-Để ta vào, ngài sẽ chẳng trừng phạt gì bọn ngươi hết. - Almah bướng bỉnh cố hất bọn thị nữ ra.
Ngoài mặt những cô gái kia cố dùng lời dịu ngọt dỗ dành nhưng trong đầu họ toàn là những ý nghĩ độc địa -“Phải rồi, cô thì lo gì, chỉ có chúng tôi là sẽ bay đầu chỉ vì cô muốn chơi đùa chút thôi.”
-Làm gì mà ồn ào vậy? - Cửa phòng đột ngột bật mở, Hec bước ra, bắn tia nhìn bừng bừng sát khi vào cái đám lộn xộn kia, giọng nàng sắc lạnh - Các ngươi không còn chỗ nào để chơi nữa hay sao mà kéo đến đây? Đi mau, không là…
Bọn tì nữ chắc chắn là chẳng điên khùng gì mà qua mặt Hec vốn đang giận sẵn, song, Almah không biết điều đó, nàng quát trả:
-Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám to tiếng với sủng phi của hoàng đế hả?
-Sủng phi?!? - Hec lặp lại, tỏ vẻ hơi bất ngờ. Trong lúc ấy Almah quay sang nạt bọn người hầu:
-Sao các ngươi nói là không ai được vào trong đó? Ra hoàng đế còn yêu thích thứ tì nữ tầm thường kia hơn ta ư ?
-Tiểu thư, đó không…
Hec chẳng để cho nữ tì nói hết câu đã ngắt ngang:
-Cô tên là gì ?
-Almah, mặc dù ta không nghĩ ngươi đủ tư cách hỏi tên ta.
Cơn giận dữ của Hec đã sôi sùng sục và toả ra xung quanh hơi lạnh chết người mà ai cảm nhận được chắc sẽ phải đóng băng vì sợ hãi. Dù vậy, ngoài mặt, nàng vẫn đeo một nụ cười vương giả cay nghiệt:
-Almah? Buồn cười thật, hoàng đế yêu thích cô chắc chỉ vì cái mặt của cô thôi.
-Ngươi nói cái gì ?!? - Almah gầm lên.
-Đúng thế, người hoàng đế thực sự yêu là vị công chúa mà cô may mắn có khuôn mặt giống nàng! Vậy mà dám mở miệng quát nạt ta sao?
Hec đang rất muốn tìm ai đó để trút giận sau Gensan, tự nhiên cô bé con tóc vàng này lại lao đầu ra lãnh.
-Ý ngươi là ngươi được yêu hơn ta vì bản thân ngươi đẹp hả! Hỗn xược! - Almah quả nhiên đã bị chọc tức, nàng quay ngoắt người giật lấy mũi thương từ tay lính cảnh vệ, đâm thẳng về phía Hec. Nàng quận chúa may mà có phản ứng kịp thời nên đã tránh được và mũi thương chỉ đâm toạc một lỗ to trên chiếc khăn quấn cổ màu xanh lục đang bay phất phơ. Nói qua nói lại thì cũng nên công nhận về khoản đánh nhau Almah tỏ ra chẳng kém mặt bất cứ trang anh thư nào. Thật tình cô nàng này khá giống Ana, không chỉ là ở vẻ ngoài.
-Trời ơi, tiểu thư! - Thị nữ hét lên kinh hoàng trong lúc lính cảnh vệ vội vã lao đến khống chế Almah. Sắc mặt Hec tối sầm lại, có chết nàng cũng không tin một phi tần cỏn con dám thẳng tay với mình đến vậy. Lòng kiêu hãnh bị xúc phạm, trông Hec giống hệt một núi lửa đang phun trào dữ dội. Nàng rút vũ khí, một thanh đoản kiếm sắc nhọn, ra nghênh chiến, rít ken két:
-Ngươi dám…
-Buông ta ra! - Almah đang cố chống cự với hai lính ngự lâm, cực kì hung hăng. Những tì nữ xung quanh thì sợ đến đờ người. Hec rõ ràng toan vung kiếm chém một nhát lên khuôn mặt kênh kiệu kia nhưng không hiểu sao khi thấy bọn người hầu đang nhìn mình như nhìn quỷ dữ thì nàng lại tự ngăn mình lại. Một cách hết sức nỗ lực, Hec nén cơn tức giận mà lệnh cho lính thả Almah ra.
-Almah, trong hoàng cung mà ngang ngạnh như thế là cô tự chuốc vạ vào mình đấy.
-Ngươi ỷ mình được bệ hạ yêu thương hơn nên dùng quân lính ép buộc ta chứ gì! - Cô gái tóc vàng tỏ ra vô cùng phẫn uất vì yếu thế - Thử xem đấu tay đôi ta và ngươi ai hơn ai!
Thiện chí của Hec hoàn toàn bị coi thường, nàng cảm thấy chẳng có lí gì phải tiếp tục cư xử cao thượng với một kẻ hiếu thắng như cô gái này.
-Được, lần này ta không tha cho ngươi nữa.
Nhưng cả hai còn chưa kịp tung ra đòn sát thủ nào thì giọng hoàng đế đã vang lên tựa sấm rền:
-Ngừng lại!
-Bệ hạ! - Almah mừng rỡ thật sự trong khi nét mặt Hec chỉ càng thêm sa sầm - Cung nữ trong điện Luxia thật là hỗn xược quá, dám thách thức tôi.
Mặt Prang chỉ tuyền một màu băng giá, chàng bước vội vã xuống bậc tam cấp nhưng thay vì tiến đến cô cung nữ đang háo hức kia thì chàng lại chạy ngay đến bên cạnh Hec, lo lắng hỏi :
-Không sao chứ ?
-Chỉ rách khăn thôi. Chút nữa là cô sủng phi quý giá của anh tiễn em theo hầu nữ thần Atropos rồi. - Hec mỉa mai đáp - Đa tạ ân huệ ấy lắm lắm.
-Kìa, cô ta hãy còn là một đứa con nít, em chấp làm gì. - Prang gượng cười, xong, chàng quay sang Almah đang rất ngỡ ngàng, đổi giọng đay nghiến - Giỏi thật đấy, ta cho nàng tự do quá rồi. Có phải nàng muốn bị trừng phạt không? Đừng có nghĩ là dựa vào Vamus là có thể làm gì tùy thích ở nơi nay.
Almah thật sự không ngờ mình lại bị trách mắng và đe doạ đến thế, nàng ném mũi thương đi đầy bất bình, nói:
-Vì một cung nữ tầm thường mà ngài nỡ nặng lời với tôi thế ư ? Ngài thật… quá đáng lắm. Theo đúng lý ngài phải xử tội nó chứ!
Ngón tay thanh mảnh của nàng chỉ thẳng vào cô gái có đôi mắt xám bạc đang ung dung đứng cạnh hoàng đế. Hec cười nhạt:
-Vậy cô muốn đấu với ta nữa à ?!?
-Không được. - Prang nạt to - Sức khoẻ của em không được tốt, quá sức là điều không nên!
-Bệ hạ, ngài lo cho nó thế sao?!?
-Im đi, Almah! Nàng có biết đây là ai không? Mười mạng của nàng còn không bằng cô gái này chứ đừng nói là một! - Prang rất giận dữ - Hec, em vào trong đi, chúng ta sẽ bàn tiếp công việc. Còn các ngươi, đưa tiểu thư Almah về tiểu điện Fleri, không đi lung tung gây thêm chuyện phiền phức. Ta không muốn bị làm phiền vì những chuyện nhỏ nhặt thế này thêm bất cứ lần nào nữa, rõ chưa?!?
-Vâng, thưa bệ hạ.
Nói rồi hai anh em hoàng tộc lại biến mất sau cánh cửa, bỏ mặc Almah đang tức điên người bên ngoài.
-Hec? Cô ta tên là Hec hả?!? - Nàng quát hỏi thị tì - Ta không quên chuyện hôm nay đâu.
-Tiểu thư, nàng ghen tức làm gì, đó chẳng phải vị phi tần nào đâu. Cô gái ấy là quận chúa Hecates, có quyền lực rất lớn, đến hoàng đế còn phải kính nể. Vả lại họ là anh em cùng dòng máu, người ngoài như nàng làm sao xen vào nổi. Từ trước đến giờ người bệ hạ yêu thương nhất là vị quận chúa ấy đấy.
-Quận chúa? - Nét tức giận dịu bớt trong ánh mắt trong xanh của Almah, nàng tò mò hỏi tiếp - Thế sao bảo bệ hạ yêu một công chúa nào khác? Người yêu thì phải hơn chị em gái chứ.
-Đành là vậy. Nhưng vị công chúa kia đã mất tích suốt mấy năm nay, rồi gần đây thì nghe đâu đã chết ở Porasitus…à mà nàng chẳng phải là người Porasitus đó sao, chẳng lẽ nàng không biết đến công chúa Anatasia ư ?
-Không. Từ nhỏ ta đã theo gia đình sang Serazan sống. - Almah đáp - Vậy ra đó chính là quận chúa Hecates ? Ừm… gặp thứ dữ ta cũng chẳng lao đầu vào chi cho thiệt, nhưng nghĩ lại thật là tức…chứ ta ghen ghét gì chuyện hoàng đế. Ngay từ đầu ta đâu có ham nhập cung.
-Ấy chết, tiểu thư. - Một tì nữ lấm lét nhìn quanh đầy sợ hãi - Nói vậy mà có người ngoài nghe là không hay đâu.
-Chuyện này hoàng đế là người biết đầu tiên đó. Lo gì. Người mà ta yêu thương có đến hai lận. Một người ung dung, đường hoàng, một người vui vẻ, tài nghệ thần sầu…
-Ở đây không ai nghe thấy đâu. Anh nói xem mọi chuyện thế nào? - Abalone háo hức hỏi khi Abele trở về Camellia. Anh chàng Serazan cao lớn ngồi xuống chiếc ghế trong phòng bếp vắng vẻ, quệt mồ hôi:
-Hắn đi nhanh lắm và xa nữa, đến tận Erista.
-Làm gì ?
-Em không đoán nổi đâu. - Abele ra vẻ bí mật, cười tủm tỉm sau khi nhấp một hớp rượu - Để gặp một vị tiểu thư rất can trường. Này, đừng có cười, anh không đùa. Benjin đi gặp một cô gái đến từ Ohlan, hình như là hôn thê của hắn. Hắn ta định bội ước gì gì đó nhưng cô gái ấy lại toan tự sát để không bị sỉ nhục.
-Trời ơi, tội nghiệp quá. - Abalone đưa tay che miệng, nước mắt đã lưng tròng. Thật là dễ xúc động.
-Sao nữa, anh có cứu cô ấy không?
-Không cần.
-Vậy là cô ấy chết rồi ư ? Anh cứu không kịp hả ?!?
-Em biết là không có lệnh từ chủ nhân chúng ta không được phép hành động tùy tiện cơ mà. - Abele lên mặt giáo huấn đầy hóm hỉnh - Nhưng sự thật là…
Theo từng chi tiết trong lời kể, Abele cũng bắt đầu hình dung lại câu chuyện trùng phùng lạ kì ấy nơi cung điện mùa hè Erista thoáng đãng…
-…Gensan… - Zinnia sững sờ tột độ, trông nàng đứng trên cao như một nữ thánh, tà áo trắng tung bay trong gió còn nước mắt vừa đau khổ vừa vui mừng thì hoà lẫn trên khuôn mặt.
-Vương tử Gensan?!? - Benjin cũng ngạc nhiên không kém.
-Chị… - Gensan đưa hai tay về phía Zinnia, kinh hãi - Chị làm ơn xuống đi, làm ơn… Đừng bắt em phải chứng kiến cảnh đau lòng này, Ilex.
-Vương tử, ngài làm gì ở đây?!? - Benjin cảnh giác hỏi, bấy giờ Gensan mới chợt nhận ra sự có mặt này, chàng trừng mắt nhìn Benjin, biểu lộ một sự tức giận chưa từng thấy, quát to:
-Ngươi… ngươi dám đẩy chị Ilex vào chỗ chết ư ? Sao ngươi nỡ đối xử với một cô gái như vậy, Benjin! Đừng giải thích, ta không muốn nghe bất cứ lời biện hộ nào.
Xoẹt một cái thanh trường kiếm của Gensan đã vung về phía Benjin, bừng bừng sát khí. Lạ lùng là Benjin không tránh, chàng đáp lại bằng một ánh mắt kiên định:
-Thì ra hai người có mối quan hệ thân thiết. Vậy cũng tốt. Vương tử, ngài biết nếu giết tôi, triều đình Henki và Ohlan sẽ không tha cho ngài. Còn nếu ngài vẫn cứ một hành động liều lĩnh thì thú thực, lòng tôi đã chết rồi. Tôi không muốn nhìn người tôi yêu đau khổ, tôi cũng không muốn nhìn Zinnia phải chết. Nếu ngài yêu mến Zinnia thì hãy đưa nàng về Serazan đi, sau đó hãy gả nàng cho một đấng phu quân tốt hơn, tôi tuyệt đối không ngăn cản.
-Ngươi… dám đuổi Ilex về hay sao? Sau khi chị ấy đã đổi tên theo tục lệ Ohlan?!? - Gensan giận dữ nói - Ngươi coi người Serazan chúng ta là cái gì mà một cô gái đã gả đi năm năm trước giờ trở về một mình? Ilex đáng bị đối xử như thế à ?!?
Lưỡi kiếm đưa mạnh. Zinnia từ trên ban công nhảy xuống, thất thần hét:
-Không, Gens! Ngừng tay!
-Cái gì?! Chị quên hắn đã đối xử thế nào với chị ư ?
Zinnia, hay chính xác hơn là Ilex, giờ đứng chắn giữa lưỡi kiếm và Benjin, nàng dùng cả thân mình che chắn cho người vừa tàn nhẫn cự tuyệt lời khẩn cầu của mình. Sự bất bình của Gensan bùng lên như bão lửa, chàng chống kiếm xuống đất thật mạnh, gằn giọng:
-Em đang tìm sự công bằng cho chị đó, chị không biết sao?
-Em không được giết người này.
-Vì sao? Vì chị yêu hắn ư ?
Mặt Benjin biến sắc, rõ ràng đề tài này không phải là thứ khiến chàng dễ chịu. Song Zinnia tỏ ra là một người rất bản lĩnh và đủ sức dập tắt sự giận dữ của Gensan, nàng nghiêm nghị đáp:
-Không. Chị không yêu anh ta.
Thanh kiếm rơi khỏi tay Gensan trong một phút kinh ngạc. Chính Benjin cũng không làm chủ được tâm trạng mình, chàng sững sờ nhìn Zinnia như đang nhìn một dấu chấm hỏi khổng lồ.
-Gens, đáng lẽ em phải rõ là chị không bao giờ chết vô nghĩa vì tình yêu.
-Vậy… nãy giờ nàng chỉ muốn giả vờ để gây áp lực buộc ta về Ohlan sao?!? - Bây giờ sự tức giận đã chuyển sang Benjin…
Chậm rãi, đĩnh đạc, Zinnia quay lại đối mặt với hôn phu, nhỏ nhẹ nói:
-Điên hạ, thiếp không bao giờ quyên sinh chỉ vì tình yêu. Nhưng, thiếp có thể chết để bảo toàn danh dự của một công nương cao quý. Tình yêu của ngài đối với thiếp không quan trọng bằng chữ tín của hôn ước. Ngài đã sỉ nhục thiếp. Thiếp là kẻ không tin vào tình yêu, như đã nói, điều duy nhất thiếp tôn trọng là lòng chung thủy, tức là chữ tín. Thà hôm nay thiếp tan xương nát thịt ở đây còn hơn phải thừa nhận là kẻ bị phản bội.
Phong thái đường hoàng ấy đủ sức thuyết phục bất cứ ai tin là nếu có kẻ nào tỏ ý nghi ngờ lòng tự trọng và sự chân thật của nàng thì nàng sẵn sàng gieo mình ngay mà không hề chùn bước lấy một giây chỉ để khẳng định điều đó. Sau Prang và Ana thì có lẽ cô gái Serazan này là người có khí chất đế vương mãnh liệt nhất, hơn cả các bậc vương tử như Gensan hay Benjin.
Zinnia ngừng một lát chờ lời nói của mình thấm vào Benjin rồi tiếp:
-Thôi, nếu ngài không muốn thì thiếp cũng chẳng van nài làm gì cho thêm khó xử. Lấy cái chết ra ép buộc không phải là việc một con người chân chính nên làm. Thiếp đủ thông minh để biết dù có là tất cả nước mắt trên thế gian này cũng khó lòng thuyết phục được ngài thay đổi quyết định. Vậy thì thiếp đành chúc phúc cho ngài bằng một nụ cười. Nhưng ngài hãy nghĩ cho kĩ, vì tình yêu, ngài đã bỏ lại đằng sau những gì. Rốt cuộc thì cuộc sống đâu phải chỉ có tình yêu đôi lứa, đúng không? Làm thân nam tử mà chỉ biết nhìn một hướng về phía người con gái mình yêu … thật không đáng. Gens, cho dù chị có yêu con người này thì anh ta cũng đã phụ lòng chị lắm rồi.
Đoạn nàng chủ động rời khỏi Erista cùng Gensan… Có thể là không hề có sự ép buộc hay trách móc nặng nề nào trong lời nói nhưng nàng đã gieo vào lòng Benjin rất nhiều suy nghĩ ngổn ngang…
-Công nương Ilex ư ? Là hôn thê của Benjin? - Abalone xuýt xoa nức nở - Chuyện hay như thế mà em lại phải ở nhà không được tận mắt thấy.
-Cũng phải. Anh không ngờ năm năm trước công nương được gả đến tận Ohlan xa xôi. Xem ra bệ hạ không hẳn là thánh nhân đức độ đâu… chuyện đời trước sao cứ để tận đời sau mới đòi.
Giọng Abele buồn man mác, chứng tỏ bi kịch đắng cay không phải chỉ có ở một triều đình, một đất nước. Và, giống như Hec, Ilex thực ra cũng chỉ là một nạn nhân tội nghiệp.