Quay lại cuộc trùng phùng của Gensan và Zinnia, tức Ilex ở khách quán ngoại thành Penla, nơi đoàn tùy tùng Ohlan nghỉ ngơi.
Họ ngồi bên cạnh nhau trên mỏm đá nhìn ra biển xanh rì rào, ngắm mặt trời lặn, sáng lấp lánh ánh vàng như viên hồng ngọc kết tinh của trời đất.
-Ilex à… - Gensan cất giọng trước, nhìn chàng vừa vui sướng vừa man mác một nỗi buồn khó tả-… phụ vương đưa chị đến một nơi xa xôi thế ư ?
-Ừm… nhưng chị ổn, Ohlan không tệ như mọi người vẫn nghĩ đâu. Em cũng đừng gọi chị là Ilex nữa, giờ chị là Zinnia.
-Không! – Gensan quắc mắt giận dữ - Em chẳng biết Zinnia nào hết. Mới chỉ năm năm thôi mà chị đã quên Serazan rồi sao?
Zinnia mỉm cười êm dịu sau chàng mạng che mặt, nghiêng đầu dõi theo từng cuộn sóng vội vã xô trên cát, mãi một lúc sau mới mở lời :
-Người ấy… vẫn khoẻ chứ ?
Gensan bật ra tiếng cười khan:
-Vậy đấy, năm năm đã qua, và người đang ngồi đây bên chị là em, thế mà người chị quan tâm vẫn là Yusan. Nói cho cùng, chị tàn nhẫn cũng đâu kém gì anh chàng thái tử Ohlan đó nhỉ. Thôi được, em không ganh tị nữa, Yusan là đệ nhất vương tử mà… anh ấy khoẻ, nhìn chung là thế.
-Nhìn chung?
-Phải. Tình yêu cuối cùng cũng chạm được đến tà áo thanh khiết của anh ấy rồi. Ma lực của nó ghê gớm thật, có thể biến một người lãnh đạm như Yusan trở thành một kẻ thất tình vô cùng đau khổ.
Dù vẫn cố giữ điềm tĩnh, Zinnia không giấu nổi vẻ lo lắng pha trong giọng nói:
-Cô gái nào nỡ làm Yusan đau khổ chứ ?
-Nỡ ? Chỉ là chị nghĩ thế thôi chứ cô ta thẳng tay đấy… Tình yêu vốn chẳng bao giờ nương nhẹ cho ai mà. - Gensan đáp lấp lửng, tiện tay ném một viên sỏi xuống biển bao la, mắt chàng dấy lên nỗi buồn xốn xang khó tả nên lời.
-Gens à, em cũng đã tìm được người con gái của trái tim mình rồi ư ?
-Không hẳn… trừ phi chị nghĩ Aureola giữ vị trí cao đến vậy. - Giọng chàng vương tử tóc nâu có phần chua chát - Hồi ấy, chị có biết không, cả em lẫn Yusan đều từng nghĩ suốt cuộc đời này chỉ yêu duy nhất một mình chị mà thôi. Đó quả thật là một giấc mơ.
Quá khứ tươi đẹp vẫn còn đậm nét trong tâm hồn cả hai con người trẻ tuổi. Tiếc là họ đang sống giữa hiện tại.
-Giấc mơ thần tiên. – Zinnia tán thành – Yusan thì chị biết rồi. Còn em, em vẫn yêu chị chứ , Gens bé bỏng?
-Cho đến cách đây không lâu… có một người rất lạ đã xuất hiện. Nhưng em không dám, em sợ. Nhỡ đâu kết cục bất hạnh thì sao? Chắc em sẽ để người đó đi qua dửng dưng vậy thôi. Yêu kí ức về chị vẫn an toàn hơn, nhỉ ? – Gensan bật cười buồn bã.
-Em đúng là không còn bé bỏng nữa. Cả em và Yusan đều đã trở thành những chàng trai hào hoa phong nhã. Em không giống Yusan đâu Gens ạ, hãy nắm bắt lấy cơ hội của cuộc đời mình. Không thử thì làm sao biết. Nói Yusan lạnh lùng chứ thực sự em mới là tượng đá tạc từ băng đấy… Chị thật tò mò không biết ai có thể làm Gens hay đùa trở nên nghiêm túc thế này.
Một khoảng lặng nữa lại dâng lên nhường chỗ cho hồi ức.
Tuổi thơ ngọt ngào đã xa lắm rồi. Gensan đã cao hơn chị Ilex rất nhiều, cũng không còn phải khép nép sợ sệt nép sau tà áo của nàng như thuở bé nữa.
-Chị thì sao? Giờ chị định về Ohlan ư ? Hay theo em về Serazan?
-Về Ohlan. – Zinnia đáp rất dứt khoát - Chỗ của chị là ở đó, em biết mà.
-Ngay cả khi Benjin nhất quyết ở lại Penla?
-Tất nhiên. Chị không thể dễ dàng chịu thua như vậy…Chị là thái tử phi của Ohlan, không ai được phép tước đi vị trí đó của chị.
Zinnia tỏ rõ quyết tâm khiến Gensan thoáng mỉm cười:
-Chị… quả thực không còn là Ilex, Zinnia ạ.
-Cuộc sống luôn đòi hỏi sự thay đổi…
Zinnia có thể kiên cường như vậy, chẳng lẽ thân nam nhi như chàng lại toan dùng mưu kế hèn hạ để đối phó với Henki ư ?
Hec đang trên đường đến cung điện Camellia dự tiệc, Reven lại tổ chức một buổi vũ hội linh đình nào đó dường như chỉ để chứng tỏ sự giàu có và quyền uy của mình. Dĩ nhiên là nàng chẳng lạ gì cái kiểu phô trương ấy của những tên tướng quân sớm có chút địa vị và thật tình nàng không định đến dự nhưng ngay cả Prang còn đích thân đi thì…
“Chỉ bực mình là con nhỏ Almah kia cũng được theo cùng.” – Hec lẩm bẩm cáu gắt, nàng vẫn chưa nguôi cơn giận ngày hôm qua cho dù hoàng đế đã dỗ dành rằng cô gái ấy tính tình khó chịu như vậy càng chứng tỏ cô ta chẳng biết gì nhiều hơn chuyện ganh ghét nhỏ nhặt. Theo cách nói ấy thì Prang chỉ xem Almah như một món đồ chơi và chàng tỏ ra rất hài lòng khi món đồ chơi ấy không biểu hiện một mối nguy hại nào…
-Quận chúa, chúng ta có thể nói chuyện một chút không? – Vương tử Gensan đột ngột chắn ngang đường đi của Hec, có vẻ rất nghiêm túc.
-Ta…ta đang bận. – Hec e dè nói.
-Đến Camellia? – Gensan đoán rồi tự chàng đáp trong khi mân mê quả cầu trên tay – À phải, đối với nàng thì một bữa tiệc rượu cũng quan trọng hơn… - Chàng bỏ lửng vế sau câu so sánh trước ánh nhìn phẫn nộ của Hec – Thôi, không cần thiết, tôi chỉ đến để trao cho nàng thứ này.
Gensan đặt quả cầu xinh đẹp vào tay Hec. Giờ đây sự kinh ngạc không cho phép nàng im lặng nữa :
-Tại sao? Ta tưởng chàng quý nó lắm cơ mà.
-Quý chứ…nhưng nàng cứ giữ lấy.
-Có chuyện gì không ổn đúng không? - Sự lo lắng lộ rõ trên mặt nàng quận chúa kiêu hãnh, nàng quên khuấy mất việc mình đang giận người con trai này. Có lẽ cũng bởi vì trông Gensan có vẻ khác thường quá.
-Tôi chỉ cảm thấy có lỗi với nàng thôi. Món quà nhỏ mọn xin quận chúa tôn quý hãy nhận cho. – Gensan cúi mình cung kính, dường như chàng đã cư xử nhún nhường quá mức. Không kịp để Hec thắc mắc thêm lời nào, chàng vương tử quay lưng rời khỏi đó ngay.
Gensan rời Lesbos vừa tròn một ngày một đêm, chẳng biết để làm gì, chỉ thấy đôi mắt đẹp kia thâm quầng, chứng tỏ Gensan đã thức trắng suốt đêm qua.
Nỗi buồn tràn ngập trong từng cử chỉ của chàng bám theo tâm trí Hec đến tận buổi tiệc. Ngồi bên anh trai mà lòng nàng ngổn ngang. Quả cầu thủy tinh càng toả sáng bao nhiêu thì sự lạ lùng của Gensan càng khiến nàng thắc mắc bấy nhiêu…
-Quận chúa, ngài không hứng thú chút nào ư ? – Reven tỏ vẻ quan tâm.
Hec giật mình ngó xung quanh, nữ vũ công Serazan đang biểu diễn những màn múa tuyệt diệu vậy mà chẳng gây ấn tượng gì nhiều cho nàng, vì nàng mải nghĩ đến chuyện khác hoài chăng?
-Lính kiểng à, bộ muốn thành em rể của bệ hạ hay sao mà để tâm đến quận chúa điện hạ nhiều vậy. – Almah xen ngang vào bằng cái giọng giễu cợt. Trong khi Hec tức sôi máu thì Ana chủ động đáp lời :
-Quý tiểu thư quá coi trọng khả năng … tán tỉnh người khác của tôi rồi. Chuyện đó thật tình phải nhờ tiểu thư chỉ bảo thêm nhiều.
-Ngươi…
-Thôi nào Almah. – Prang đặt cốc rượu xuống, nói nhỏ nhẹ - Có cãi đến ngày mai nàng cũng không thắng được hai người ấy đâu. Nhưng chuyện em rể thì… có lẽ đúng đấy. Reven đã có ý trung nhân rồi, may mắn đó cũng là một cô em gái đáng yêu của ta, Iris.
-Quận chúa Iris? Sao thiếp chưa từng gặp? – Almah tỏ ý nghi ngờ. Hec được dịp lên mặt, cười sắc lạnh:
-Thứ như cô cũng xứng để diện kiến em gái dễ thương của ta sao chứ ?
-Tôi chẳng biết quận chúa Iris ra làm sao nhưng nếu cũng như quận chúa thì tôi không muốn gặp đâu. – Almah phản pháo tức thì, quay ngoắt sang nhìn Ana đang chống cằm thưởng thức màn biểu diễn – Còn ngài thì sao hả, đại tướng quân? Quận chúa Iris có phép màu nào mà làm tan giá băng trong ánh mắt ngài thế?
-À… - Ana mỉm cười lịch thiệp – Tiểu thư quan tâm làm tôi thấy mình vinh hạnh quá. Nhưng chuyện riêng tư của mình tôi có thể từ chối trả lời không?
Almah sắp hét lên: “Không!” thì Hec đã lại tìm được cơ hội đáp lễ:
-Nếu muốn Reven nói thì sao cô không thử kể xem làm thế nào cô lại được anh trai ta yêu thích vậy? Sao, không trả lời được chứ gì. Thế thì bớt bàn linh tinh đi. Chỗ này thứ cung nữ như cô xứng được mở miệng đấy à?
Almah tức nghẹn họng. Prang cũng chẳng tỏ ý gì bênh vực cho nàng, chứ còn gì, chàng đâu ngốc đến mức gây mất lòng em gái và cận tướng chỉ vì một món đồ chơi, cho dù nhìn nó có đẹp đẽ đi chăng nữa.
Khi Almah đã thôi gây sự thì Hec cũng chẳng hứng thú gì thêm. Nàng thở dài rũ người nhìn rất phiền muộn.
Ana ngồi ngay bên cạnh cũng bất an không kém. Benjin đã trở về nhưng hình như không vui vẻ lắm, còn Jacken nữa chứ, có vẻ chưa nói bí mật của nàng cho Hec biết. Dòng suy nghĩ của Ana đứt ngang khi nàng quận chúa ấy đột ngột rời khỏi bàn tiệc.
…
Hec lặng người dựa vào cột đá, lòng dạ rối bời. Càng lúc càng thấy lo lắng trước một điều gì đó mơ hồ, nàng ngước lên nhìn bầu trời tím thẫm dịu dàng toan tìm kiếm chốn bình yên để trấn an bản thân, nhưng điều nàng thấy còn kì lạ hơn, hai chòm sao cuối đường chân trời có vẻ như đang chậm chạp xích lại gần nhau làm thành một vòng cung kim tuyết óng ánh ngộ nghĩnh.
-Giống như một nửa của trái tim…- Hec vô tình buông lời, chắc là do quá kinh ngạc.
-Cũng giống như một cánh chim hi vọng. – Ana bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng quận chúa, bước chân nàng hơi lảo đảo vì men rượu. Hec giật mình quay lại :
-Sao ngài lại ra đây? Tiệc đang vui.
-Vì tôi hơi thắc mắc trước cách xử sự lạ kì của quận chúa lạnh lùng Hecates. – Nàng hóm hỉnh đáp. Ana nghĩ nên tạo ấn tượng tốt vì sớm muộn gì người con gái hoàng tộc này cũng có nhiều khả năng sẽ trở thành đồng minh quan trọng của nàng, dù cô ta là người Henki tóc đen.
-Quả cầu đó… hình như là của vương tử Gensan?
-À, phải. Gens đã tặng cho ta. Có lẽ vì ta thích nó quá. – Hec vuốt ve món đồ nhẵn bóng trên tay, một cảm giác yên bình dễ chịu chợt lan toả khắp tâm trí làm nàng nhoẻn một nụ cười xinh xắn – Hình như nó có phép thuật thật. Nó làm người ta cảm thấy vui vẻ…
-Tôi không nghĩ thế. Sự vui vẻ quận chúa cảm nhận được phải chăng là do nhớ đến vị chủ nhân của món quà?
Ngay lập tức, Hec giật mình rụt tay lại hệt như vừa bị bắt quả tang đang làm việc nào đó xấu xa lắm, mặt nàng đỏ bừng lên xua tan hết mọi nét giá băng cho dù nó có nằm tận cùng đáy mắt. Nàng lúng túng đáp khi thấy Reven đang nghiêng đầu nhìn mình chờ đợi :
-Không… không hẳn.
-Đâu có sao, ngài là một cô gái trẻ, mơ tưởng đến một chàng trai tuyệt vời như Gensan cũng là điều bình thường mà. Tại sao lại xấu hổ chứ ? – Ana vỗ về bằng một chất giọng êm ái ru ngủ. Nếu tinh ý, ai cũng có thể phát hiện ra lúc này đại tướng Reven Ping vốn lạnh giá, tàn ác, đang dịu dàng chẳng kém gì một thiếu nữ với tâm hồn lãng mạn mộng mơ.
Nếu là Hec tỉnh táo thì có lẽ nàng đã thấy ngay sự khác thường trên, nhưng “nếu” là để ám chỉ chuyện không xảy ra ở hiện thực, vì lúc này, nàng quận chúa mười bảy tuổi đầy kiêu ngạo kia đang chìm đắm trong thế giới của những suy nghĩ rất kì khôi. Suốt buổi tối nay, quanh quẩn trong đầu nàng chỉ toàn là hình ảnh phiền muộn của vị vương tử Serazan xa xôi, người vẫn ân cần với nàng mặc dù đã biết những bí mật ghê tởm năm xưa. Hàng ngàn, à không, có khi có đến hàng triệu câu hỏi đang lùng bùng bên tai nàng.
Tại sao Gens lại tặng nàng món quà vốn là một bảo vật rất quý giá?
Tại sao lại là cảm thấy có lỗi ?
Lỗi gì?
Mà nàng làm sao thế này?
Hecates bình thường đâu có lúng ta lúng túng chỉ vì bị Reven nói vài câu bóng gió…
Nàng sợ Reven nhận ra điều gì khác thường khi nàng nghĩ đến Gens sao?
Khoan, vậy là nàng có nghĩ đến Gens à?
Vì sao nàng lại sợ người khác biết điều đó?
Kể cả khi đứng trước người con trai nàng yêu quý nhất là Prang, Hec cũng không có cảm giác như hiện tại.
Vậy… Hec chợt phát hiện ra một điều tưởng chừng là chân lí vô cùng vĩ đại : chữ “nhất” không còn chính xác nữa.
Nói thế thì… tình cảm nàng dành cho Gens còn cao hơn dành cho Prang, còn cao hơn chữ “nhất” ư ? Có đúng vậy không? Tại sao chứ ?
-Ôi không… - Hec đưa tay bụm miệng, không biết nên mừng hay nên lo vì phát hiện “đáng sợ” của mình.
Ana nãy giờ đứng bên cạnh quan sát rất rõ khuôn mặt của Hec thay đổi theo từng giây, lúc xanh tái vì lo lắng, rồi bất ngờ chuyển sang sắc hồng nhạt ẩn chứa một niềm hạnh phúc thầm kín… cuối cùng, sắc hồng cũng chẳng trụ được lâu, nước da nàng dần trở nên trắch bệch, không còn là chút lo lắng thông thường, đó là biểu hiện của sự sợ hãi. Sự chuyển biến ấy khiến cho không chỉ Ana mà còn cả những người khác nếu có cơ hội nhìn thấy sẽ có cảm giác như Hec đang sợ hãi chính điều gì đó sâu tận trong trái tim mình.
-Quận chúa, ngài không khoẻ sao? – Ana chợt thấy hơi lo khi Hec bỗng ngồi sụp xuống, vùi mặt vào hai tay, mặc cho quả cầu nằm lăn dưới chân.
-Ta biết làm gì bây giờ ? – Lúc cô gái tóc đen chịu ngước lên thì khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt, nàng run rẩy tiếp – Ta phải làm gì để mọi chuyện đều sẽ diễn ra tốt đẹp hả Reven Ping? Xin hãy chỉ cho ta biết!
-Quận chúa… chuyện gì mà làm ngài hoảng sợ như thế chứ ? – Ana cũng đã bắt đầu mềm lòng trước nỗi đau của cô gái nhỏ.
-Ta sợ lắm… nếu…nếu ta yêu Gens thì sao?!?
-Sao? – Dù đã chuẩn bị tinh thần Ana cũng khó lòng tin nổi Hec thốt ra những từ ấy giữa hai hàng nước mắt ướt đẫm thế này. Trông nàng đáng thương và khổ sở chẳng khác nào tên tử tù vừa thú tội trước quan toà.
-Nếu Prang biết…mọi chuyện sẽ ra sao? Không. Ta không muốn tiếp tục nỗi bất hạnh của mẹ ta… Ta… ta sẽ không yêu Gens, và tất cả thế là ổn…
Nỗ lực tự dối mình chỉ khiến Hec khóc to hơn. Vậy đấy, nàng chợt nhận ra tình cảm của mình dành cho Gensan, dù hãy còn mỏng manh, song tình yêu chưa trọn thì đã thấy trước kết cục bi thảm giữa một thái tử Serazan và một quận chúa Henki.
Đế quốc không giữ mối quan hệ ngang hàng với thuộc địa. Prang đã khẳng định điều này. Hec run rẩy khi nghĩ tới ánh mắt thấu xương đầy dã tâm của anh trai. Nàng không có can đảm chống lại tia nhìn uy lực ấy…
Nhìn Hec, Ana dường như thấy một phần cuộc đời mình trong đó. Một người có quyền uy tối thượng mà cũng có lúc kinh hãi đến vậy ư ? “Người thử thách”? Chẳng là gì với Prang.
Prang muốn xâm chiếm Serazan, lí nào lại mạo hiểm nuôi ong tay áo? Khuyên Hec từ bỏ tình yêu vừa tìm thấy chăng? Dù gì Gensan cũng đã có Aur rồi mà. Nhưng… từ bỏ một tình yêu đâu có dễ, vả lại tình yêu của một người không tin vào tình yêu thì càng đáng quý. Nàng không đủ dũng khí chống lại số mệnh bi thảm của mình, nhỡ đâu Hec làm được thì sao?
-Nếu ngài nghĩ mình thật sự yêu vương tử Gensan thì hãy nắm lấy cơ hội của mình. – Ana chậm rãi nói - Chẳng ai biết chuyện sau này sẽ thế nào, vậy nên cứ cố gắng hết sức là được. Nuối tiếc chỉ khiến con người ta thêm đau đớn mà thôi.
-Còn… anh trai ta?
-Bệ hạ cũng là con người, là con người mà không thấu hiểu nỗi đau tình yêu ư ? Chẳng phải suốt bao năm qua bệ hạ vẫn vô vọng yêu một nàng công chúa thù địch đó sao. Đó là niềm tin.
-Còn Gens? Nếu chàng không yêu ta thì…
-Bệ hạ có bao giờ vì nghĩ công chúa Anatasia sẽ thù ghét mình mà thôi yêu nàng không? Yêu chỉ là chuyện của một người, còn hạnh phúc mới là chuyện của hai người. Hạnh phúc nào mà chẳng phải mua với ít hay nhiều đau khổ. Coi khó khăn là thử thách thì quận chúa sẽ vượt qua. Trong một đời, ta hẳn phải nói tiếng “yêu” rất nhiều lần, nhưng khi nghĩ đến người yêu, có thể ta chỉ nghĩ đến duy nhất một người mà thôi.
Những lời từ đáy sâu tâm hồn của Ana được bộc bạch giúp Hec nguôi ngoai nỗi tuyệt vọng chút ít. Phút chốc nàng quên đi niềm riêng mà quay sang nhìn viên tướng tối cao đầy quyền lực.
Reven ngồi ngay cạnh chiếc cột, vai rũ xuống ra chiều mệt mỏi nhưng sắc xanh của đôi mắt đẹp bừng sáng hơn bao giờ hết. Khi nhìn thấy sự ấm áp ấy bất cứ ai chắc chắn cũng phải quả quyết rằng chỉ có tình yêu mới có đủ khả năng nhiệm màu để thắp lên ngọn lửa mãnh liệt như thế.
-Reven… - Hec thì thào khe khẽ - Giờ thì ta hiểu tại sao không chỉ Iris mà ngay cả hoàng đế cũng yêu mến ngài. Ngài đẹp lắm, thực sự rất đẹp. Ta nhìn ngài mà cảm thấy như đang nhìn một ngôi sao sáng chói. Ngài yêu Iris đến thế sao?
-Iris? Sao ngài lại … – Ana thoáng sửng sốt, rồi nàng nhận ra mình đã quá sơ suất liền bối rối níu lại vẻ lạnh lùng giả tạo của mình và chuyển đề tài – Mà ngài định làm gì bây giờ hả quận chúa? Từ bỏ ?
-Ta sẽ thử. Ta không bao giờ cho phép ai giành mất hạnh phúc của mình. Thử thì mới biết được chứ. – Hec đứng dậy, ôm quả cầu thật chặt, trước khi chạy khỏi Camellia để về Lesbos, nàng vẫy tay rối rít với Ana hệt một cô bé con vô tư - Thật tình ta có ghen tị với người trong trái tim ngài đấy, tướng quân. Nhưng ta nghĩ Gens không kém gì ngài đâu.
Ana nhìn theo dáng cô gái cho đến khi khuất bóng, nàng mỉm cười :
-Đó là niềm tin.