Hoàng cung Jinnee trải ra trước mắt, một công trình kiến trúc khổng lồ gốm rất nhiều đền đài, cung điện lộng lẫy kết hợp lại với nhau thành một dải dài trắng tinh tựa vầng trăng khuyết khổng lồ, hoàn toàn không giống lối xây dựng rời rạc thành từng cụm cung điện xen kẽ giữa vườn hoa của người Henki. Hec không khỏi choáng ngợp. Nơi đây từ phong cách kiến trúc cho đến những hành cây trang trí mỏng manh đều đem đến cho người ta cảm giác yên bình khó tả. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi mảnh đất thần tiên này là nơi sinh ra những con người tuyệt vời như Yusan và Gensan.
Thái độ của những người hầu cũng rất kính cẩn, họ cúi gập cả mình để bày tỏ lòng tôn kính thay vì nói những lời chúc tụng như ở Henki. Từ chiếc cổng bằng đá hoa vào, Hec đã thấy rõ thái độ ấy của họ đối với Gensan, dường như đến lúc này nàng mới thật sự hiểu địa vị của chàng cao quý đến nhường nào. Ở Serazan này, chàng là thái tử uy quyền, ai ai cũng ngưỡng mộ chứ không giống hồi còn làm khách ở Henki, chỉ là một chàng vương tử làm nhiệm vụ nguy hiểm, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Ngược lại, ở đây, nàng chẳng là ai cả, đâu đâu cũng bắt gặp những tia nhìn dò hỏi, tò mò…
-Chị đừng lo lắng gì cả. – Aureola đi bên cạnh lên tiếng trấn an – Nhưng theo em chị nên đội khăn che mái tóc đen kia đi, tránh thêm lời xì xầm thì chỉ tốt chứ không có hại.
Đó là một lời khuyên rất chân tình. Tuy nhiên Hec vẫn đưa mắt ra chiều thăm dò ý của Gensan, chàng lắc đầu rất dứt khoát:
-Không cần. Hec là người Henki, nhưng ta vẫn yêu cô ấy, đó chính là điều ta muốn toàn dân Serazan biết và phải chấp nhận. Cách tốt nhất để giải quyết rắc rối là phải đối mặt với nó, em hiểu không, Aur?
Mắt Aur không giấu nổi nỗi buồn, quả thật Gensan vô cùng yêu người con gái Henki này, chàng đã dám bất chấp tất cả, thách thức cả đất nước này. Thế thì nàng còn biết nói gì nữa đây. Cả Gensan và nàng đều hiểu rất rõ những quy luật của hoàng tộc Bạch nguyệt…liệu Hec…
Chẳng mấy chốc, cả ba đã vào phần tiền sảnh của chính cung Serene, nơi triều đình Serazan đang chuẩn bị tổ chức các nghi lễ long trọng chào đón Gensan trở về. Hec hít thở thật sâu, cố lấy vẻ điềm tĩnh nhất mà mình có thể có, xong, nàng gượng cười cố là để cho người yêu yên tâm vì nàng biết rõ chàng sắp phải đối đầu với rất nhiều khó khăn. Chần chừ giây lát rồi họ cũng bước vào.
Chính cung Serene thật là rộng lớn, uy nghi chẳng kém gì Lesbos của Prang, tất cả đều tươi một sắc trắng khôi nguyên, từ những bức tường đá cho đến những chiếc ghế quý giá làm từ ngà voi. Vô số quan đại thần đứng ngồi ở hai bên con đường nhỏ dẫn thẳng lên bệ cao, nơi đặt ngai vàng tối thượng. Hoàng đế Abask và vương phi Sultana chiễm chệ ngồi bên nhau, áo bào bằng gấm đỏ đính những viên bảo ngọc toả sáng lấp lánh biểu lộ một sự giàu sang và xa hoa hiếm thấy.
Hec chỉ mới kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt thiếu sinh khí tưởng chừng chẳng còn giọt máu nào của nhà vua thì liền bị Gensan và Aur kéo nhẹ tay áo, ra hiệu cho nàng phải cùng họ cúi chào gập mình theo đúng quy định.
Từ xung quanh bắt đầu dậy vang những lời bàn tán xôn xao.
Gensan thi lễ xong với cha và mẹ kế thì liền đứng thẳng dậy, mắt không thèm liếc quanh lấy một lần, chỉ hiên ngang nhìn thẳng về phía trước, vững chãi. Lúc này Hec mới thấy được dung nhan của đệ nhất vương phi Serazan, một phụ nữ khá xinh đẹp, mặc dù nhan sắc ấy có phần ma quái và lẳng lơ và có vẻ trẻ hơn phu quân rất nhiều. Bà ta dường như chẳng hợp chút nào với khung cảnh thanh tịnh xung quanh.
-Con đã trở về, làm cho ta thật sự rất mừng. – Vua Abask cười nhân hậu, đôi mày bạc trắng phất phơ. Song, vương phi thì chỉ cười nhạt:
-Chúng ta cứ lo Henki sẽ giở trò, hại con mất mạng. Đúng là thần Lamia đã ở bên che chở cho con đấy Gensan.
-Vâng, thưa lệnh bà. – Chàng vương tử cũng đáp lại bằng một nụ cười giả tạo. Trong lòng chàng sôi sục tức giận, chàng biết quá rõ chính bà mẹ kế này đã bảo phụ vương buộc chàng sang Henki làm sứ giả với hi vọng chàng sẽ mất mạng, khi ấy, nếu nhà vua băng hà thì nghiễm nhiên bà ta sẽ trở thành nữ hoàng theo đúng luật lệ mà không gặp bất cứ sự phản đối nào cả. Mưu kế thâm độc ấy hiển nhiên đã bị phá vỡ khi chàng an toàn trở về đây. Và nực cười ở chỗ, trong cái xứ Serazan này không ai lại không biết cái tham vọng của bà ta, ngoại trừ phụ vương chàng, vua Abask già nua.
Thấy vẻ giận dữ bùng lên trong mắt thái tử, vương phi Sultana cố nén lòng mà quay sang Hecates, cau mày ra chiều không vừa ý:
-Tại sao con dẫn về một con bé Henki thế? Làm ô uế cả Jinnee này. Ta cứ ngỡ tù binh thì phải tống vào phòng giam cơ chứ!
Thật ra đây chỉ là những lời cay độc mà Sultana muốn gián tiếp qua Hecates mà sỉ nhục Gensan vì sự quan tâm đặc biệt của chàng dành cho người con gái này không ai không thấy, huống chi bà ta còn là người hết sức tinh tường.
-Cô ấy không phải là nô lệ. – Gensan thản nhiên bác bỏ, không tức giận như mong muốn của mẹ kế, mặt khác, một cách kín đáo, chàng đưa tay nắm chặt lấy tay Hec, có ý muốn bảo nàng đừng lo lắng gì.
-Đối với Serazan thần thánh thì kẻ nào người Henki cũng đều là nô lệ hết. – Vua Abask chiều ý vợ cũng liền to tiếng khẳng định. Bọn quan lại xu nịnh cũng liền nhao nhao hưởng ứng. Vương phi gật gù, thích thú ra mặt. Gensan đột ngột đưa tay chỉ thẳng vào mặt bà ta, nói rành rọt và nghiêm túc:
-Cô ấy không những không phải nô lệ mà còn là người trong tương lai sẽ ngồi vào vị trí của lệnh bà đấy, vương phi cao quý.
-Cái gì? - Lần này thì vua Abask không cần được vợ nhắc khéo nữa, chính ông đứng bật khỏi chỗ ngồi, mắt trợn trừng, không tin nổi lời đứa con yêu vừa thốt ra. Tiếng xì xầm bây giờ đã to hơn rất nhiều, dến mức cả Hec và Aur cũng có thể nghe rõ mồn một, tựa hồ họ cố ý để nàng nghe thấy những lời mạt sát dân Henki vậy. Rất cay nghiệt.
-Con đã nói rõ ràng rồi đấy, thưa phụ vương. Con sẽ lập cô gái Henki này làm thái tử phi.
-Thật ngông cuồng! – Vương phi cau mày, phẩy nhẹ tay đầy ý khinh miệt - Một con bé Henki hèn mọn làm sao đủ tư cách gia nhập hoàng gia Bạch nguyệt.
Như để ủng hộ bà ta, một vị quan bước ra khỏi hàng, hướng về phía Gensan để bày tỏ ý kiến theo cái kiểu một người lớn đang khuyên con trẻ không nên mắc sai lầm nông nổi :
-Thái tử, xin đừng vì chút yếu lòng mà phạm vào quy định ngàn năm của dân tộc cao quý chúng ta. Vị trí của hoàng hậu tương lai vốn đã được định sẵn cho tiểu thư Aureola Czardas danh giá từ lâu, vốn chẳng có lí do gì phải phá bỏ.
Gensan nhăn mặt, rõ ràng là vô cùng tức giận khi ngay cả một vị tiểu quan cũng dám dựa thế Sultana mà trách cứ chàng. Thấy tình thế hoàn bất lợi cho mình, chàng đành im lặng để khỏi nói ra những điều không hay, những điều mà chắc chắn sẽ khiến cái vẻ kiêu kì kệch cỡm của mụ vương phi kia phải tắt ngóm đi tức thì. Nhưng hả giận chốc lát thì có được gì đâu cơ chứ. Có thể phụ vương sẽ chẳng trừng phạt gì chàng, song dễ gì lại bỏ qua cơ hội ấy để giáng cơn giận xuống đầu Hec tội nghiệp. Nghĩ thế, chàng đành nuốt giận mà nói chậm rãi với vẻ điềm tĩnh hiếm thấy ở một con sư tử đã bị chọc tức:
-Con không muốn tranh cãi vào lúc này, thưa phụ vương. – Chàng cố tình nhấn mạnh ba chữ cuối đã cho cái bọn nịnh bợ kia biết rằng chàng chỉ bận tâm đến việc giải thích cho cha mình chứ hoàn toàn không thèm quan tâm xem bọn chúng muốn nghĩ hay phản đối gì về quyết định của chàng – Con chỉ muốn báo trước để một khi mọi sự đã rồi cũng sẽ không làm phụ vương quá ngạc nhiên. Còn cụ thể chuyện là thế nào thì con sẽ báo cáo sau, giờ con xin cáo lui. Chuyến đi vừa rồi khiến hôn thê của con không được khoẻ, nàng cần được nghỉ ngơi.
-Việc một ả nô lệ mạt hạng nghỉ ngơi lại quan trọng hơn một lời giải thích trước hoàng gia hay sao? - Một viên quan khác nói bóng gió, mắt không nhìn Gensan nhưng rõ ràng cái lời mỉa mai ấy hệt mũi tên cắm xuyên tim của chàng thái tử trẻ. Tên này cũng không xa lạ gì, hắn là Kavass, cháu ruột của vương phi Sultana, nổi tiếng ngạo mạn hống hách, vốn được hưởng đặc ân chẳng kém gì một thái tử trong thời gian Gensan đi vắng còn Yusan thì ẩn mình. Song, thời vinh quang ngắn ngủi ấy đã là quá khứ ngay từ khi vị thái tử thực sự trở về, hỏi làm sao hắn không căm tức. Chắc mức độ hắn ta hận Gensan chỉ kém bà cô Sultana của hắn có một ít mà thôi.
Trên ngai cao, vương phi bật cười khúc khích không che giấu.
Câu sỉ nhục đó làm dòng máu vương giả trong người nàng quận chúa Henki sôi lên sùng sục, nếu đây mà là Lesbos thì đầu của cái gã hỗn xược này chắc chắn đã phải đổi chỗ từ lâu rồi.
Tất nhiên cả Gensan lẫn Aur đều nhận ra sự nguy hiểm loé lên trong mắt Hec, thế nên họ càng phải giữ nàng chặt hơn nữa. Bản thân Gensan thì không chẳng dễ chịu gì hơn, may mắn sao, cái bản tính biết tự kiềm chế đến tuyệt vời của hoàng hậu Nereid đã được con trai bà kế thừa một cách trọn vẹn đến hoàn hảo, chàng nhướn mày vờ như rất ngạc nhiên:
-Ồ, ngài Kavass, thì ra ngài cũng biết phân biệt sự khác nhau giữa hai vấn đề ấy hay sao? Xem ra ta chỉ đi vắng có một tháng mà trí thông minh của ngài cũng tiến bộ nhanh quá nhỉ. Việc này đáng để ghi vào lịch sử Serazan đấy, nhưng tiếc làm sao, cái lần đầu tiên mà trí thông minh của ngài bộc lộ thì nó lại chẳng chịu bộc lộ cho đúng chỗ. Hình như ngài vẫn chưa tiến hoá đủ để phân biệt một tiểu thư cao quý như người con gái đang đứng bên cạnh ta đây với những ả vũ nữ lả lơi đến phát tởm luôn luôn đầy đống hệt mớ rác rưởi trong cung điện của ngài đúng không nào?
Lời cay nghiệt cuối cùng vừa thoát khỏi miệng Gensan, gã Kavass ấy đã rút kiếm thét lên một tiếng kinh hoàng và lao vào tấn công chàng, ngay trên chính điện Serene, ngay trước mặt vua Abask! Chỉ nghe một tiếng vút, Gensan đã tránh được, dẻo như một thân rắn, chàng lách ra sau và thúc cùi chỏ vào cái gáy nung núc mỡ thừa của kẻ ngông cuồng. Một đòn đau điếng! Ánh mặt hung hãn của Kavass tê dại đi và chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thái tử đã chứng tỏ tài năng của mình hoàn toàn xứng đáng với danh phận cao quý hệt như dung mạo thiên sứ bên ngoài, chàng đoạt luôn kiếm của đối thủ và kề sát nó vào cổ hắn, chính xác đến khó tin! Ngay cả Hec cũng chưa từng thấy người yêu trực chiến thực sự bao giờ, trước đây nàng đã từng có lúc nghĩ cái món vũ khí đẹp đẽ lấp lánh ánh bạc mà chàng vẫn luôn đeo bên mình có lẽ cũng chỉ để trang trí thêm cho cái vẻ hào hoa phong nhã của dung mạo mà thôi.
Nhưng đâu phải chỉ có Hec ngạc nhiên, từ các triều thần Serazan đến nhà vua và vương phi đều kinh hãi không thốt nên lời. Họ cũng như Hec, chưa từng thấy vị thái tử nho nhã này rút kiếm, có chăng cũng chỉ là để múa cho vui chứ không nhằm tấn công hay gây nguy hiểm cho bất cứ ai. Cái vẻ ngoài nó dễ dàng đánh lừa người ta thế đấy.
Vậy mà lần này, vì một cô gái Henki xa lạ, Gensan không những đã ra đòn mà còn là đòn hiểm nữa chứ, khiến ai cũng phải rùng mình mà đưa tay lau mồ hôi lạnh. Viên quan vừa nãy vừa lên tiếng trách sự nông nổi của Gensan bây giờ toàn thân run lẩy bẩy, đừng nói đến những tay sát thủ dưới quyền Gensan chi cho xa, giờ chỉ cần chàng tức mình vung một kiếm thì mạng lão cũng chẳng còn.
-Thả… thả Kavass ra! - Cuối cùng vương phi cũng tìm lại được cái phần hồn lưu lạc của bà ta , mặc dù ánh mắt vẫn còn hơi đờ đẫn. Gensan nghiêng đầu, thì thào vào tai Kavass nhỏ đến mức chỉ có Hec và Aur đứng gần là có thể nghe thấy:
-Ta không thèm đụng đến ngài thì ngài cũng đừng có dại dột mà thử đụng đến ta. Hiểu không, ngài Kavass thân mến?
Kavass không đáp, mặt hắn đanh lại. Ai mà nhìn vào ban đầu hẳn sẽ tin rằng hắn vô cùng kiên cường và can đảm, không hề khuất phục lưỡi kiếm sắc trong tay Gensan, nhưng những kẻ có chút trí óc trong đầu thì chắc chắc dư biết cái lí do khiến hắn không phản ứng trước lời đe doạ lạnh lẽo ấy chẳng qua chỉ vì hắn đã sợ hãi đến đờ cả người ra mà thôi. Một nụ cười nhạt lướt nhanh qua môi Hec. Một triều đình mà có những kẻ hèn nhát đeo quân hàm tướng quân thế kia thì dù có mười Gensan với mười Yusan hợp sức cũng chẳng thể chống đỡ nổi cơn bão táp mà đại quân viễn chinh của Henki sắp giáng xuống vương quốc này đâu. Tất nhiên ý nghĩ về Prang có làm lòng nàng nhói lên một cái nghẹn ngào.
Choang. Gensan ném thanh kiếm xuống sàn và đẩy Kavass ngã lăn ra xa, lớn tiếng nói:
-Tấn công thái tử ngay giữa Jinnee, xem ra cái gan của ngài cũng lớn quá nhỉ Kavass? Có lẽ lá gan đó là phần có giá trị nhất trong người ngài đấy, hãy cố mà giữ lấy, biết không?
Rồi chàng đưa ánh mắt hiền từ về phía phụ vương, nghiêng mình cúi chào:
-Con xin cáo lui đây. Hôn thê của con không chịu được những cảnh kích động như vừa rồi thêm một lần nào nữa đâu.
Vẻ hiền từ ấy lập tức tắt ngóm, dứt khoát và quyết liệt hệt như cách chàng kéo Hec ra khỏi chính cung Jinnee, mạnh đến mức ngay cả Aur vốn đang nắm tay kia của Hec cũng bị lôi tuột đi theo. Cả ba bỏ lại đằng sau vô số ánh mắt sững sờ kinh ngạc và cả tức tối nữa.
Thật là một đòn phủ đầu choáng váng đối với cái tham vọng chiếm ngôi của vương phi Sultana.
Chỉ sau hơn một tháng ở Henki, tứ hoàng tử Gensan non nớt đã trở về Serazan đường hoàng và bản lĩnh kinh người trong từng bước chân vững chãi của một thái tử thực sự biết cách sử dụng triệt để uy quyền mình có. Đó là một hệ quả tất yếu khi chàng được có thời gian chiêm nghiệm và rút kinh nghiệm từ cách hành xử của Prang ở Lesbos.