Benjin và Zinnia cùng đi dạo trong vườn, nhưng ngay cả cái khí trời thanh tịnh thế kia cũng không xua được vẻ rầu rĩ trên khuôn mặt người con gái Serazan lẫn những bộn bề suy nghĩ trong lòng chàng trai trẻ. Họ được sắp đặt để dành cho nhau, thế mà… cái thực tại của thần Lachesis cứ thích trêu ngươi những cố gắng tuyệt vọng nơi con người trần tục.
-Hôm nay thiếp vào chào từ biệt ngài để trở về Ohlan. – Zinnia bắt đầu câu chuyện, giọng nàng nghèn nghẹn, có lẽ là vì xúc động. Tuy nhiên Benjin không có can đảm hỏi sâu hơn lí do, có thể vì chàng đã biết rõ câu trả lời. Zinnia cũng tỏ ra mệt mỏi đến mức không buồn nhắc lại những lời đề nghị trước đây của mình nữa. Nàng ngước nhìn nền trời trong vắt như màu mắt một mĩ nhân, buông tiếng thở dài:
-Trời đất thì rộng, con người lại nhỏ như hạt cát. Những đấng nam nhi hiểu đời quá sớm trong khi những người phụ nữ thì lại hiểu đời quá chậm, chậm đến mức khi hiểu ra thì chẳng còn có thể xoay chuyển số phận mình được nữa. Vương tử Yusan vẫn thường bảo với thiếp rằng: “Mỗi một đời người là một chuyện thần tiên được viết bởi bàn tay Thượng đế.” Nhưng có lẽ vào lúc này, không chỉ có thiếp mà ngay cả vương tử cũng không còn tin vào chân lí ấy nữa. Đời là tấm thảm kịch với kẻ hoài bão và là một hài kịch với những kẻ đã vượt lên trên cuộc sống thông thường…nhưng thiếp có phải còn quá trẻ để phải nhìn ra những điều đau đớn đó hay không, thưa điện hạ?
Những lời xót xa kết thúc bằng một cái nhìn khẩn khoản bám chặt vào Benjin làm chàng phải quay sang hướng khác né tránh. Zinnia nhún vai, gật gù:
-Chàng không đáp, vậy là chàng thừa nhận. Hôm nay thiếp ra đi, thiếp cũng chẳng thiết cuộc sống này nữa một khi sự tồn tại của thiếp chẳng được ai coi trọng. Ngài hãy vui vẻ ở lại Henki này cùng cô gái mà ngài yêu, thiếp hi vọng sẽ có hạnh phúc chờ ngài ở cuối con đường tăm tối đầy máu và nước mắt này. Nhưng thiếp cũng muốn ngài luôn nhớ một điều, chỉ một điều thôi, nếu một mai ngài bật khóc vì đau khổ thì xin ngài hãy nhớ, quê hương ngài, chứ không phải quê hương của thiếp, cũng đã, đang và sẽ mãi mãi đau khổ vì có một người con như ngài!
Đôi mắt Zinnia sáng quắc lên, rực rỡ, chứa chan giận dữ và trách móc.
Từng lời, từng lời đâm thẳng vào tim Benjin như những mũi dao bén nhọn. Chàng còn chưa kịp nói gì thì cô gái đã quay lưng, đi khỏi, còn nhanh hơn một cơn gió, bỏ lại đằng sau mình cả một nỗi lòng tan nát.
Nhưng Benjin biết làm gì? Chàng đang hoài nghi chính bản thân mình. Từ bỏ Ohlan rõ ràng là sai lầm lớn nhất cuộc đời chàng, là nỗi ân hận sâu thẳm sẽ dày vò linh hồn tội lỗi của chàng đến tận lúc cuối đời. Nhưng vì Ohlan mà bỏ mặc người con gái bất hạnh đang quay cuồng giữa cơn lốc trả thù man dại, người chàng đã hết lòng yêu thương thì chẳng lẽ lại là việc làm đúng? Không, chẳng có gì hoàn toàn đúng trong cả hai chuyện này. Chàng không sinh ra để hi sinh hoàn toàn cuộc đời mình cho đất nước như Reven hay Prang, chàng cũng không thể sống chỉ vì tình yêu cá nhân ích kỷ, yếu hèn…
Làm sao con người ta có thể lựa chọn đúng đắn giữa hai vấn đề đều đã sai lầm ngay từ phút đầu tiên?
Chuyện bây giờ không đơn giản là nên chọn ai giữa Zinnia và Reven mà là chọn cái gì giữa cái chung và cái riêng…giữa tình yêu và trách nhiệm…
-Tướng quân Benjin.
Một tiếng gọi bất ngờ làm chàng giật mình quay lại nhìn. Quận chúa Iris đang bước đến, theo sát bên cạnh là hai nữ tì. Trông nàng nhợt nhạt và sầu não một cách lạ lùng.
-Quận chúa. – Benjin cúi chào rồi ngẩng lên, giờ thì Iris đã đứng trước mặt chàng, gần đến mức chàng có thể nhìn rõ từng vết quầng đen dưới đôi mắt chỉ còn phảng phất chút long lanh le lói.
-Đại tướng quân thế nào rồi ? – Nàng hỏi, người thoáng run rẩy vì sợ phải nghe một câu trả lời trái với mong đợi. Benjin mỉm cười trấn an:
-Ngài đã hoàn toàn hồi phục rồi, và đang bàn việc với bệ hạ trong Lesbos đấy, thế quận chúa chưa gặp à?
-Thật ư ?
-Thật.
Nét u ám lập tức tan biến trên mặt cô gái, nàng chắp tay hướng lên trời, khẩn khoản nói:
-Tạ ơn thần Lachesis đã chấm dứt trò đùa tai ác này và ban cho con lại cuộc sống. Nếu hơi thở của chàng mà ngừng lại thì chắc trái tim con cũng không thể đập thêm một nhịp dư thừa nào nữa. Tạ ơn người.
Chẳng biết thần Lachesis có nghe thấy lời nàng không chứ Benjin thì chàng nghe rất rõ và nó khiến chàng nửa thấy tức cười nửa thương hại tấm chân tình mù quáng của cô gái trẻ ngây thơ. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi nàng biết Reven thực ra là Enyo? Liệu nụ cười hạnh phúc kia có vụt tắt như ngọn nến trước gió đông? Liệu trái tim trong trắng tựa pha lê kia có bị nhát dao đẫm máu oán thù làm vỡ nát thành bụi khổ đau?
-Ngài yêu đại tướng quân đến mức nào? – Chàng hỏi, có phần buồn bã. Iris mỉm cười hạnh phúc:
-Tình yêu ấy đủ để ta cảm thấy không cần trả lời những câu hỏi như vậy. Với ta, Reven không phải là mặt trời, mà chỉ đơn giản là một ngọn lửa. Phải, một ngọn lửa tầm thường có thể tắt bất cứ lúc nào, không giống như mặt trời vĩnh hằng nhưng ta có thể đem thân mình hoà tan trong lửa, để cùng cháy cùng tàn với lửa chứ không chỉ được ngập trong ánh nắng ấm áp mà xa vời như giấc mộng. Vì nắng là hào quang từ mặt trời chứ không phải chính bản thân mặt trời, ngài có hiểu ý ta không?
Benjin không trả lời, tuy nhiên nhìn nét mặt, Iris có thể khẳng định là lời của mình có ảnh hưởng sâu sắc đến chàng. Đột ngột, nàng hốt hoảng nói nhanh:
-Ta thật là đáng trách. Thấy tướng quân buồn ta định đến thăm hỏi, không ngờ vừa gặp mặt ta chỉ toàn nói những chuyện của mình. Thật không ra làm sao! Ngài tha lỗi cho ta nhé, vì ta cứ sợ ngài buồn như vậy là vì có chuyện chẳng lành xảy ra cho Reven…
-À, đâu có chuyện gì nghiêm trọng. Tôi mới là người cần nói lời xin lỗi vì đã khiến quận chúa phải bận tâm.
-Có gì phải xin lỗi. Ngài giúp ta bảo vệ cho Reven khác nào bảo vệ cho bản thân ta, chính ta còn không biết nói sao để bày tỏ lòng biết ơn của mình đây này. Nhưng rốt cuộc thì vì sao ngài lại trông buồn phiền đến thế? Chuyện này có liên quan gì đến Reven không?
Benjin định nói ngay là không, nhưng đúng lúc ấy một ý nghĩ khác loé sáng trong chàng, nó thôi thúc chàng, ép buộc chàng hỏi một điều chàng đang thắc mắc vô cùng.
-Tôi chỉ muốn hỏi thử quận chúa một câu mà thôi. Bây giờ giả sử nếu quận chúa phải chọn giữa quốc gia và tình yêu thì ngài sẽ chọn cái nào? Ví dụ như ngài bị ép vào một cuộc hôn nhân chính trị ấy.
-Làm sao có chuyện đó được. – Iris thản nhiên đáp- Prang đã chỉ định hôn ước của ta và Reven, sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Huống chi cuộc hôn nhân này đã dung hoà cả hai yếu tố tình yêu và chính trị ngài vừa nói rồi đấy, tướng quân.
-Ngài biết đấy là một cuộc hôn nhân chính trị sao? – Benjin ngỡ ngàng, thật ra từ trước đến nay, không chỉ chàng mà hầu hết mọi người đều nghĩ nàng quận chúa này chẳng biết gì nhiều hơn tình yêu trong sáng.
-Ta đã sắp tròn mười tám tuổi. Có còn nhỏ dại gì nữa đâu. Nhưng ngài đừng để hoàng huynh ta biết rằng ta đã trưởng thành rồi nhé, vì nếu không anh ấy sẽ lo lắng lắm.
Thực tình Benjin không rõ cái chữ “lo lắng” mà Iris nói là nên hiểu theo nghĩa nào cho đúng, nhưng nếu là theo nghĩa bóng thì quả nhiên cô gái này đã trưởng thành thực sự rồi, và chẳng làm hổ danh cái dòng máu hoàng gia mà nàng có chung với hoàng đế Prang và quận chúa Hecates. Thế là lại có thêm một khó khăn ngăn cản cuộc báo thù của Reven…
Liệu tình yêu của Iris có lớn hơn lòng kiêu hãnh và những mưu mô của thần chiến tranh ác nghiệt hay không?
Vừa nghĩ đến đó, Benjin lập tức nhắc lại câu hỏi của mình bằng giọng rành rọt và quyết liệt hơn. Iris nghe xong thì nghiêm giọng đáp:
-Ta sẽ chọn tình yêu, nhưng phải là tình yêu chân chính.
-Vì sao?
-Khi ngài yêu Tổ quốc, ngài sẽ luôn tự nhủ rằng: “Ồ, ta yêu đất nước vì ta sinh ra ở đó, lớn lên ở đó, đất nước nuôi dưỡng ta, bảo bọc ta…”, đó là trách nhiệm, là những lí lẽ mà lí trí cố ép buộc và gán vào đầu ngài để biện minh cho tình yêu Tổ quốc. Ngược lại, nếu đó là tình yêu chân chính thì có bao giờ ngài hỏi :”Vì sao ta lại yêu? Vì sao ta không sợ đau khổ?” bởi vì khi ấy ngài đã yêu bằng hết thảy con tim mình, không còn chỗ cho những nghi ngờ hay bổn phận nữa. Chỉ cần yêu hết lòng, ngài đã làm tròn bổn phận rồi.
-Nhưng nói như thế khác nào một kẻ phản bội lại Tổ quốc quê hương mình. – Chàng lẩm bẩm, có hơi phật lòng một chút. Nhưng vị quận chúa kia vẫn không hề nao núng, nàng tiếp tục nói:
-Một khi ngài đã yêu bằng chính tâm hồn thì liệu có còn cần quan tâm xem ngài yêu một con người hay yêu một mảnh đất? Tình yêu lứa đôi và tình yêu Tổ quốc thì có khác gì nhau? Chỉ cần ngài sống chân thật, tin vào tình yêu thì nhất định sẽ tìm ra lối đi cho mình. Đừng bao giờ hối hận, vì ngài là một con người chứ không phải một vị thánh. Con người sống vì tình yêu chứ không phải trách nhiệm.
-Quận chúa, ngài quả thực không còn là một cô bé nữa. – Benjin buông một lời khen chân thành, thực lòng khâm phục.
Một người thiếu nữ quyền quý và thông tuệ như Iris đáng lẽ nên tìm được một tình yêu xứng đáng với tâm hồn nàng chứ không nên mù quáng với tình yêu giả dối cùng một cô gái khác như Reven… Ôi, giá mà chàng có thể nói ra sự thật để cứu vớt và phá tan số phận bi thảm đã dành trước cho nàng…
-Phải chăng ngài đang gặp khó khăn về vấn đề này? - Quận chúa hỏi tiếp. Benjin mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng bác bỏ, dù sao thì không chỉ riêng chàng mà trong tương lai gần có thể chính Iris cũng sẽ vướng vào trường hợp ấy. Thật là nghiệt ngã sao số phận của tình yêu thời buổi chiến loạn này…
-Thôi, ta không làm phiền tướng quân nữa. – Iris tỏ ý cáo từ, Benjin vội nói:
-Ngài không chờ để gặp đại tướng quân à?
-Không. Nếu chàng muốn gặp ta thì không cần phải ép buộc làm gì cho khó chịu. Ta vẫn nghĩ thần linh không bao giờ cho ai hưởng quá nhiều đặc ân cơ mà. Chúc tướng quân sớm lấy lại vẻ hoạt bát để hỗ trợ cho Reven thật đắc lực.
Nói xong Iris liền trở vào Lesbos nhưng không phải vào phòng Prang mà là hướng thẳng đến thánh điện Peregrine có lẽ là để tiếp tục cầu nguyện tạ ơn thần linh. Ước chi tâm hồn nàng mãi mãi sáng trong như thế, đừng để bất cứ thế lực đen tối nào có thể làm dơ bẩn thứ báu vật ấy… Và giờ thì Benjin phần nào lí giải được cái thắc mắc bấy lâu là vì sao Prang có thể tàn ác với bất cứ ai, thậm chí là công chúa Anatasia, song lại hết mực thương yêu, nâng niu cô em gái cùng cha khác mẹ với ngài bất chấp hoàng hậu Lensy và tướng quân Golem đã bày mưu tính kế cướp ngôi không biết bao nhiêu lần…
Phải chăng trong tận cùng chỗ tăm tối nhất luôn có một đốm sáng thánh thiện le lói?
Phải chăng chẳng bao giờ có thứ gì hoàn toàn, kể cả cái ác…?
Và sự tồn tại của Iris chính là hiện thân cho cái Thiện trong thâm tâm hoàng để Henki lạnh lùng, tàn nhẫn?
Vừa rời khỏi phạm vi chính cung Serene là Aur lập tức nếu thắc mắc ngay không kiêng dè gì hết, trông nàng có vẻ rất ấm ức:
-Tại sao anh lại phải ra tay như vậy? Anh không thấy vậy là bị sỉ nhục hay sao mà còn cười được.
Sở dĩ Aur nổi giận như vậy cũng là hợp lí, vì ở Serazan, vị trí hoàng thái tử rất được coi trọng chứ không phải như Henki hay ở nơi nào khác, người Serazan cho rằng một thái tử nghiễm nhiên có uy danh của thần thánh chỉ kém hoàng đế chút ít. Thế mà vừa rồi Kavass rõ ràng đã không coi Gensan ra gì, dám động thủ với chàng là điều muôn vàn bất kính, không những thế, vương phi Sultana còn bao che cho cháu không trị tội. Thật lòng mà nói khiến những người Serazan chân chính như Aur phải cảm thấy hổ thẹn khi để một ngoại khách Henki là Hec chứng kiến những ung nhọt của đất nước mình. Nếu nàng là Gensan thì cái mạng rác rưởi của Kavass không thể nào được tha dễ dàng như thế.
-Ta chỉ muốn làm cho hắn khiếp sợ nhớ đời thôi. Đó cũng là một tuyên bố rất rõ ràng, bản thân thái tử này không thèm chấp trò mấy trẻ con, sẽ nhắm mắt bỏ qua nhưng chỉ cần mạo phạm đến hôn thê của ta thì nhất định không được sống yên.
Nói đến câu cuối, chàng vô tình nhận ra ánh mắt Hec đang nhìn mình rất cảm kích thì nắm nhẹ tay nàng, tiếp:
-Ta không thể làm kẻ vô dụng nhìn hôn thê bị sỉ nhục được.
Cơn tức của Aur tắt ngấm, nhường chỗ cho một vực sâu thăm thẳm của nỗi đau buồn. Mất đi người yêu thương đâu phải là chuyện ngày một ngày hai sẽ có thể quên ngay được. Nàng đành nén trong đáy lòng một tiếng thở dài tủi thân rồi hỏi :
-Điều vương phi và Kavass nhắc đi nhắc lại chỉ là chuyện danh phận của chị Hec, thế sao anh không nói thẳng ra? Một quận chúa Henki chẳng lẽ không xứng để…
Lời nói Aur chợt tắc nghẽn giữa chừng, nàng đã nhận ra lí do vì sao Gensan không thể nói rõ thân phận vốn rất cao quý của Hec. Nếu trong lúc nóng giận mà vô tình lộ ra thì với Hec, hoàng đế Abask không giết thì cũng sẽ bắt làm con tin phòng khi Prang xuất binh chinh phạt, thật không phải là kết cục hay ho gì. Nhìn sắc mặt nàng tái nhạt đi, Gensan cũng biết mình không cần giải thích gì thêm cho cô bé này nữa, liền bàn sang chuyện khác:
-Aur, em đưa Hec về cung điện Katharsis hộ anh nhé, anh có chút việc sẽ quay về sau.
Hec vốn định hỏi lí do nhưng lại nghĩ nơi này là Serazan, Gensan vừa đi xa trở về chắc chắn có không ít công việc cần đích thân xem xét, không nên khiến chàng phải bận tâm đến mình nhiều hơn nữa, thế nên cuối cùng cũng không nói gì ngoài một nụ cười đáp lại ánh mắt trìu mến của người yêu. Aur gật đầu, nhận lãnh nhiệm vụ. Vương tử cẩn thận căn dặn thêm:
-Nhớ là không được tiết lộ tên thật của Hec ra vì thể nào vương phi cũng sẽ phái người đến thám thính tình hình.
-Thế em biết gọi chị ấy là gì?
-Là… - Ánh mắt Gensan mông lung lướt qua bầu trời lồng lộng sáng ngời trên cao rồi bật cười - Gọi là Seraph!
-Seraph? – Hec nheo mày, thấy cái tên này vừa khó phát âm vừa chẳng biết có ý nghĩa gì không, hơi phật ý một chút. Theo lệnh Gensan, Aur liền đưa nàng rời khỏi Jinnee nhanh chóng.
Sau khi nhìn thấy họ đã đi khuất, thái tử Serazan mới thong thả tiến ra cổng ngoài của Jinnee, ở đó quả nhiên có hai người đang chờ chàng bên hồ sen xanh mướt. Gió thổi lộng lên, mơn trớn tà áo tha thướt, thuần khiết. Người ấy đón chàng bằng một ánh mắt rạng ngời, sáng hơn bất cứ loại thủy tinh tinh khiết nào. Còn Gensan thì đã nở một nụ cười chứa chan hạnh phúc thật chân thành:
-Em mong được gặp anh quá , Yusan!