Hồi 4
Cứu Tình Lang Thân Gái Dặm Trường
Nữ Lang áo lục la lên:
– Mẫu thân đừng ngăn trở hài nhi.
Nhưng thiếu phụ áo xanh vẫn níu chặt lấy tay nàng. Vẻ mặt nghiêm nghị bà hỏi:
– Giết người đã chết thì thôi! Sao còn muốn phá hủy thân thể người ta nữa?
Làm như vậy há chẳng tàn nhẫn quá ư?
Nữ lang áo lục giậm chân đáp:
– Những tên khốn kiếp này đã hạ sát Độc Cô Nhạn!
Thiếu phụ áo xanh vẫn lạnh lùng nói:
– Độc Cô Nhạn không phải bị hai gã này trực tiếp đánh chết đâu. Huống chi hắn là một tên ác nhân giết người không gớm tay. Nếu chúng có giết gã thì cũng là trừ được một mối họa lớn cho khách giang hồ. Có gì can thiệp đến ngươi? Dù ngươi có liên quan đến gã thì giết chúng để báo thù cũng là đủ rồi. Ngươi còn muốn gì nữa?
Nữ lang áo lục bị thiếu phụ áo xanh giáo huấn một hồi khiến nàng tắc họng, không còn biết nói sao. Nàng đứng thộn mặt ra một lúc rồi nhảy xổ đến bên Độc Cô Nhạn vừa khóc vừa nói:
– Độc Cô Nhạn! Nhạn ca đã bão có tấm thân sắt thép chém không vào, chẳng khác tượng la hán đúc bằng đồng, không bao giờ chết được, mà sao...
Nàng mãi khóc mãi thương, chưa kịp điều tra cho biết rõ là Độc Cô Nhạn còn sống hay chết. Nàng cũng chẳng kiểm điểm lại thương thế trong người chàng nữa. Bây giờ nàng mới nhớ ra là mình quá hồ đồ, vội để tay lên đầu Độc Cô Nhạn thì hấp hãy còn hơi nóng, lỗ mũi chàng vẫn còn thoi thóp thở nhưng xem chừng sắp tắt hơi rồi.
Bỗng nàng nghe thiếu phụ áo xanh trầm trọng nói:
– Hài tử! Chúng ta đi thôi.
Nữ lang áo lục ngơ ngác hỏi:
– Sao lại bỏ đi?
Rồi nàng đứng lên chạy đến trước mặt thiếu phụ kêu:
– Mẫu thân ơi! Mẫu thân cứu y đi!
Thiếu phụ áo xanh hỏi lại:
– Cứu gã ư?
Mụ lộ vẻ không bằng lòng. Tức giận hỏi tiếp:
– Ngươi điên rồi sao?
Nữ lang áo lục quỳ hai chân xuống năn nỉ:
– Mẫu thân! Hài nhi cầu khẩn mẫu thân cứu ỵ..
Thiếu phụ áo xanh chẳng chút động tâm, thả nhiên đáp:
– Hài nhi! Ta không thể làm hại người được. Ngươi nên biết rằng không nên cứu gã này. Vả lại dù ta có muốn cứu gã cũng không nổi vì tâm mạch đã bị đứt hết cả rồi. Số trời đã định cho gã phải chết nên chằng còn đường nào cứu vãn lại được.
Nữ lang áo lục vẻ mặt vô cùng thê thảm nói:
– Mẫu thân ơi! Nếu không cứu được y thì hài nhi chẳng thể nào yên tâm được. Chẳng những y đã cứu mạng của hài nhi, mà còn... vì...
Nàng nói đến chữ “vì” rồi ấp úng mãi không thốt ra hết lời được.
Thiếu phụ áo xanh lạnh lùng nói:
– Ta biết rồi! Vì người yêu gã, nhưng không thể yêu được đâu, ngoài mặt, tuy gã là con người tươi đẹp mà trong lòng lại cực kỳ tàn nhẫn. Gã giết người không biết bao nhiêu mà kể, lại không chút lòng hối hận. Vả lại...
Thiếu phụ chưa dứt lời, liền nhìn chằm chặp vào mặt nữ lang nói tiếp bằng một giọng rất nghiêm trọng:
– Đại khái là ngươi đã thổ lộ tình yêu với gã, nhưng gã có biểu lộ gì là cũng yêu ngươi không?
Nữ Lang áo lục thẹn đỏ mặt, cúi đầu xuống không nói gì nữa.
Thiếu phụ áo xanh lại nói tiếp:
– Ta biết chắc gã không yêu ngươi, bởi gã là người không có một chút tình cảm với ai, mới thành danh là Độc Cô Hiệp... Hài tử! Hãy nghe lời ta, mà theo ta ngay!
Nữ lang áo lục gượng gạo la lên:
– Không được! Mẫu thân! Hài nhi không còn biện pháp nào khác...
Thiếu phụ áo xanh ra chiều giận dỗi nói:
– Hài nhi! Ngươi không lấy thế làm tức bực bay sao?
Nữ Lang lại đỏ mặt lên cương quyết nói:
– Bất luận y là người thế nào, Hài nhi không cứu chàng không được.
Thiếu phụ áo xanh biến đổi sắc mặt luôn mấy lần cười lạt hỏi:
– Nếu vì cứu gã cần phải dứt đứt mối tình mẫu tử thì sao?
Nữ Lang áo lục rùng mình, nghẹn ngào đáp:
– Mẫu thân! Xin mẫu thân đừng tuyệt tình đến thế!
Thiếu phụ áo xanh lộ vẻ nghiêm khắc nói ngay:
– Bây giờ chỉ còn có hai đường:
Một là người theo ta ra đi không đoái hoài gì đến Độc Cô Nhạn nữa. Hai là là mối tình giữa mẹ con ta từ đây đoạn tuyệt!
Thiếu phụ nói xong trở gót đi ra ngoài thiên điện.
Nữ lang áo lục hai mắt đẫm lệ hết nhìn Thiếu phụ áo xanh lại nhìn Độc Cô Nhạn nằm lăn trên vũng máu. Nàng ở vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nàng bước đi một bước lại dừng.
Thiếu phụ áo xanh đã ra ngoài cửa điện, bà không quay đầu lại, dằn giọng hỏi:
– Hài tử! Ngươi còn chưa đi ư?
Nữ lang áo lục đột nhiên châu tuôn tầm tã, nghẹn ngào nói:
– Mẫu thân! Mẫu thân... đừng bức bách hài nhi nữa, hài nhị..
Thiếu phụ buông tiếng thở dài nói:
– Thôi được!
Đoạn bà thò tay vào bọc móc ra một viên thuốc đỏ vung tay liệng vào nói:
– Viên thuốc này đại khái có thể giữ cho gã ba ngày không chết, ngoài ra ta không còn cách nào làm gì hơn được nữa.
Thiếu phụ không chờ nữ lang trả lời đã xăm xăm chạy đi.
Nữ lang áo lục là thất thanh:
– Mẫu thân...! Mẫu thân...!
Nàng gọi đến hơn mười tiếng nhưng thiếu phụ vẫn lạng người di băng băng không quay đầu lại, rồi bống bà mất hút...
Nữ lang áo lục đứng thộn mặt ra hồi lâu rồi hấp tấp trở lại bên Độc Cô Nhạn. Nàng nhét viên thuốc vào miệng chàng. Đồng thời giơ ngón tay ra ấn vào huyệt yết hầu. Bỗng nghe cổ họng chàng “ọc ọc”, mấy tiếng, chàng đã nuốt viên thuốc vào bụng.
Nữ lang áo lục trong lòng hoang mang, mắt chăm chú nhìn vào mặt Độc Cô Nhạn để xem biến chuyển ra sao.
Bỗng thấy Độc Cô Nhạn người đang nằm ngay như khúc gỗ, đột nhiên từ từ lại chuyển động, dường như viên thuốc đã phát sinh hiệu lực.
Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, bụng Độc Cô Nhạn có hơi chuyển động.
Nữ lang áo lục ngồi chờ bên Độc Cô Nhạn có đến ba bốn giờ vẫn chưa thấy chàng hồi tỉnh.
Nữ lang áo lục trong dạ bồn chồn, bước lui bước tới trong thiên điện. Nàng chẳng biết làm gì, chỉ luôn miệng lẩm bẩm:
– Biết làm thế nào? Chàng chỉ còn sống được ba ngày nữa là...
Đột nhiên một ý nghĩ vụt tới trong đầu óc nàng. Nàng la lên:
– Phải rỗi! Chi còn cách đó. Hoặc giả y có biện pháp nào cứu được tính mạng cho chàng chăng?
Nàng quyết định chủ ý rồi không chần chờ gì nữa, nàng vội cúi xuống ẵm Độc Cô Nhạn lên. Nàng bồng chàng trai trong vòng tay rồi chạy ra khỏi điện.
Vừa tới cửa sơn môn nàng thấy con Tẩu Lưu mã đang đứng gặm cỏ ngay đó.
Nó ngó thấy Nữ lang áo lục ôm Độc Cô Nhạn chạy ra. Vừa thấy chủ nó bèn hí lên tỏ ý vui mừng.
Nữ lang áo lục đang ẵm Độc Cô Nhạn thấy ngựa liền nhảy tọt lên lưng.
Nàng nhận định phướng hướng rồi giật cương cho ngựa chạy.
Lúc này đang giữa ban ngày. Nhưng đây là chốn biên cương hẻo lánh miệt Bắc, đồng hoang bát ngát, đi suốt ngày cũng ít thấy bóng người.
Nữ lang áo lục dọc đường không gặp một người nào cả. Lòng nàng nóng như lửa đốt, giục ngựa đi thật mau. Trong vòng nửa ngày nàng đã đi được đến mấy trăm dặm.
Nữ lang áo lục đi cho đến lúc hoàng hôn vẫn chỉ thấy đồng hoang cỏ rậm bao la bát ngát không biết đến đâu là bờ bến.
Nữ lang áo lục dừng cương lại ngần ngừ không biết đi về phương nào. Nàng lẩm bẩm:
– Mình tính toán lộ trình thì bây giờ tới nơi rồi mới phải, làm sao vẫn chưa thấy gì?
Bất thình lình có tiếng tà áo, gió thổi phành phạch.
Nữ lang cũng hơi giật mình, vội thò tay vào bọc lấy ra ba mũi ám khí để chuẩn bị đối phó.
Một bóng xanh từ trên không rớt xuống quát hỏi:
– Người nào đó? Báo danh đi!
Nguyên người mới đến là một lão già áo xanh gầy còm và nhỏ bé. Lão dừng chân trước mặt nữ lang, nét mặt thản nhiên, không lộ vẻ gì khác lạ.
Nữ lang áo lục chau mày hỏi:
– Lão bắt buộc ta phải khai tên ư?
Lão già áo xanh cặp mắt láo liên cười đáp:
– Lão phu vì lòng tốt mà...
Lão vừa nói vừa giơ tay ra trỏ về phía xa xa nói tiếp:
– Trước mặt kia Bạch Hồi lĩnh thuộc khu vực Lũng Hữu. Nếu cô nương chưa biết địa thế thì dù có đi mất năm ba ngày nữa cũng chẳng tìm được đến nơi.
Nữ lang áo lục thấy lão nói với một giọng nghiêm trang đã hơi yên lòng.
Nàng niềm nở nói:
– Lão tiền bối có thể chỉ dẫn cho vãn bối một lối tắt nào chăng?
Lão già áo xanh lại nhìn Độc Cô Nhạn nằm trong lòng Nữ lang mà vẫn hôn mê bất tỉnh thì trầm ngâm một lát rồi hỏi lại:
– Chẳng hay cô nương định đi đâu?
Nữ lang áo lục không ngần ngừ gì đáp ngay.
– Vãn bối định lên núi Bắc Mang.
Lão già áo xanh đột nhiên nổi một tràng cười ha hả nói:
– Núi Bắc Mang ư? Cô nương đã tới nơi rồi đó.
Nữ lang áo lục ồ lên một tiếng mừng vui rồi nói:
– Đây là núi Bắc Mang ư?
Nàng vừa nói vừa buông tầm mắt nhìn ra thì thấy mé hữu trên sườn núi mồ mả trùng điệp. Mặt sau giáp vào vách núi. Bắc Mang quả nhiên là một trái núi lớn.
Lão già áo xanh tủm tỉm cười. Đột nhiên lão già giơ tay lên thì ba mũi tụ tiễn lấp loáng ánh sáng xanh lè nối đuôi nhau vọt lên không, bật ra những tiếng “vèo vèo” chói tai.
Nữ lang áo lục thấy lão áo xanh rung tay một cái, ba mũi tụ tiễn nhấp nháy vọt ra, nàng cũng hơi giật mình, vội giơ tay lên quát hỏi:
– Y lão muốn làm gì vậy?
Lão già áo xanh xua tay cười hì hì đáp:
– Núi Bắc Mang gần tới mười năm nay chưa từng có một người khách nào tới thăm hỏi. Nếu cô nương vì thành ý mà đến đây thì là một việc đáng mừng. Lão phu ra hiệu báo tin trước để gia chủ chuẩn bị nghinh tiếp.
Nữ lang áo lục trong lòng vẫn hồ nghi. Nang toan phóng ám khí nhưng lại thu về không phát ra nữa, nàng chau mày hỏi:
– Qúi chủ nhân có ở nhà không?
Lào già áo xanh cười đáp:
– Mười năm nay gia chủ không rời khỏi Bạch Cốt động nửa bước! Sao lại không ở nhà?
Nữ lang áo lục nhìn cặp lông mày ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:
– Tính danh quí chủ nhân là gì?
Lão già áo xanh nghe nàng hỏi vậy không khỏi sửng sốt. Lão láo liên cặp mắt nói:
– Cồ nương khéo nói giỡn. Cô đã thành tâm đến đây thì dĩ nhiên phải biết gia chủ là ai chứ?
Lão đưa tay ra nắm dây cương rồi nói tiếp:
– Lão phu xin dẫn đường cho cô nương.
Nữ lang áo lục đột nhiên trầm giọng nói:
– Khoan đã!....phải chăng quí chủ nhân họ Đông Phương?
Lão già áo xanh lại đảo cặp mắt láo liên, trên môi lộ một nụ cười bí mật, đáp ngay:
– Đúng rồi! Gia chủ chính là Lê Vi Tử Đông Phương Nhạc, cô nương đã biết sao còn phải hỏi?
Nữ lang áo lục cười nói:
– Mười năm trời lão gia không ra khỏi động chắc người vẫn luyện những môn thuốc kỳ lạ?
Lão già áo xanh gật đầu luôn mấy cái, hàm hồ đáp:
– Chính phải! Chính phải!.... cô nương...
Nữ lang áo lục thấy Độc Cô Nhạn hơi thở vẫn yếu ớt và người hôn mê bất tỉnh. Nang vội nói:
– Vậy cảm phiền lão trượng dọn đường lẹ lên cho!
Lão già áo xanh vâng dạ luôn mấy tiếng, nắm dây cương dắt ngựa lên đỉnh núi.
Đỉnh núi này ngoài những đám cỏ m ọc cao ngập đầu gối, còn toàn là mồ con mả lớn, không biết bao nhiêu mà kể. Lão già áo xanh đi chừng hai mươi trượng thì đột nhiên dừng bước quay lại cười nói:
– Xin cô nương xuống ngựa...
Nữ lang áo lục nhìn khu mồ mả trùng điệp, cảnh tượng hoang vu lấy làm kỳ hỏi:
– Tại sao lại xuống ngựa? Phía trước có thấy đường lối gì đâu?
Lão già áo xanh bật cười đáp:
– Gia chủ ở đây mười mấy năm. Tuy người không rời khỏi động phủ một bước nhưng đã truyền cho thuộc hạ kiến trúc chỗ ở rất khang trang.
Tuy bên ngoài toàn là mồ mả nhấp nhô mà bên trong tráng lệ chẳng khác gì nơi cung thất...
Lão đưa tay trỏ về phía trước nói:
– Chỗ này chính là cửa vào động.
Nữ lang áo lục nhìn về phía tay lão trỏ thì thấy giữa khu mồ mả trùng điệp có một tòa cổ mộ rất lớn, bên dưới được lát bằng những phiến đá to. Trước tòa cổ mộ dựng một tấm bia đá và tám ông phỗng đứng sắp hàng hai bên.
Nữ lang áo lục trong lòng nghi hoặc chú ý nhìn tòa cổ mộ này, nàng thêm mối nghi ngờ. Không nhịn được, nàng cất tiếng hỏi:
– Đây là khu vực hẻo lánh ngoài quan ải. Trong vòng trăm dặm không thấy có dân cư chi hết, vậy người ở đâu mà chết lắm thế?
Lão già áo xanh cười ha hả đáp:
– Chừng trăm năm trước đây chỗ này là bãi chiến trường bọn Tây Vực kéo vào xâm lấn Trung Nguyên.
– Cuộc chiến chinh đã gây ra sự tử thương cho hàng vạn người và họ đề được chôn ở đây. Vì vậy mà núi này được gọi là Bắc Mang Sơn. Trong tòa cổ mộ kia đã mai táng quan Chinh Tây đại tướng quân.
Nữ lang áo lục ẵm Độc Cô Nhạn trên tay, nhảy xuống ngựa, gót sen thoăn thoắt đi đến trước tấm bia đá ở ngôi cổ mộ.
Vì đã lâu đời mà bia lại được làm bằng thứ đá xấu, trải qua mưa gió lâu ngày, nét chữ trên bia đá chỉ còn thấy lờ mờ. Nhưng trên bia đá cũng còn rõ được năm chữ lớn:
“Bình Tây Đại Tướng quân”.
Nữ lang áo lục bất giác nổi lòng cảm khái. Nàng còn đang để ý xem xét thì nghe lão già áo xanh nói:
– Xin cô nương lùi lại một bước để lão phu mở cửa động.
Nữ lang áo lục tuy trong lòng ngờ vực nhưng vẫn theo lời lui lại hai bước đứng trước mấy ông phỗng đá. Nàng chỉ biết tiếng Lê Vi Tử ẩn ở Bắc Mang nhưng chưa từng đến bao giờ. Nàng không ngờ đây là một nơi thần bí rùng rợn nằm vào giữa a khu mồ mả chốn hoang sơn, khiến nàng không khỏi sợ run. Nữ lang áo lục còn đang ngẫm nghĩ thì lão áo xanh tiến lại trước ông phỗng thứ ba. Hai tay lão bê đầu ông phỗng xoay đi một vòng. Té ra đầu ông phỗng đá không dính hẳn vào mình thành một phiến.
Lão xoay đầu ông phỗng một vòng thì có tiếng lách cách vang lên. Ngôi mộ cổ thốt nhiên lùi lại phía sau!
Nữ lang áo lục thấy vậy không khỏi giật mình kinh hãi. Nàng cố gượng trấn định tâm thần nhìn xuống dưới mộ thì chẳng thấy quan tài chi hết, mà chỉ là một đường địa đạo tối om.
Đường địa đạo này rộng chừng tám thước đi chênh chếch sâu xuống. Những bậc thang đường hầm toàn bằng đá xanh. Giữa đám mồ mả chốn hoang vu đột nhiên xuất hiện một đường địa đạo mà cách kiến trúc rất chỉnh tề khiến cho tai mắt Nữ lang cô một cảm giác kỳ lạ.
Lão già áo xanh tủm tỉm cười, nói:
– Từ đây vào, tưởng cô nương đi bộ thì hơn.
Nữ lang áo lục tuy trong lòng kinh hãi nhưng tinh thần phấn khởi, cúi xuống trông vào đường hầm nói:
– Phạm vi trong này có rộng lắm không?
Lão già áo xanh ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:
– Bên trong đường lối quanh co lên cao xuống thấp phỏng chừng độ ba bốn dặm.
Nữ lang áo lục ngây thơ lè lưỡi nói:
– Thiệt là một công trình vĩ đại. Công trình kiến trúc chắc phải mất đến bốn, năm năm.
Lão già áo xanh cười ha hả đáp:
– Từ lúc khởi công đến ngày hoàn thành vừa vặn mười năm!
Nữ lang áo lục tấm tắc khen ngợi, nàng hơi nhíu cặp lông mày nói:
– Ngoại tổ ta suốt đời chuyên tâm vào việc y lý dược tính, ta chưa từng nghe lão gia có hứng thú về cách kiến tạo cổ mộ bao giờ. Thế mà cách kiến trúc vĩ đại nơi đây...
Lão già áo xanh hơi biến sắc, ngắt lời:
– Té ra cô nương là ngoại tôn của gia chủ ư? Sao mười mấy năm trời không thấy cô nương tới đây bao giờ? Lão phu chưa hề nghe gia chủ đề cập đến cô nương.
Nữ lang áo lục hơi đỏ mặt, cúi đầu xuống ấp úng:
– Vì lão gia bất mãn về vụ song thân ta. Nên từ thuở nhỏ ta chưa từng thấy mặt ngoại tổ bao giờ...
Lão già áo xanh cười ha hả nói:
– Như vậy chả trách cô không hay tới đây.
Lão đảo mắt nhìn nàng rồi ngạo nghễ nói tiếp:
– Chẳng giấu gì có nương:
Công cuộc kiến trúc ở đây toàn lão phu thiết kế đốc công để kiến tạo nên!
Nữ lang trầm trồ tán tụng:
– Úi chà! Thế thì chắc ngoại tỏ ta tin yêu lão lắm!
Lão già áo xanh còn khoe:
– Nhờ gia chủ rộng thương đã cho lão phu giữ chức Tổng quản trong khu vực này.
Nữ lang áo lục đưa cặp mắt lạnh lùng nhìn lão nói:
– Tiểu nữ vẫn chưa thỉnh giáo quí tính đại danh.
Lão già áo xanh mỉm cười đáp:
– Lão phu là Tư Đồ Xảo, được người tặng cho cái ngoại hiệu là Tiếu Diện Lỗ Ban.
Nữ lang áo lục bất giác cười khanh khách nói:
– Cái ngoại hiệu của lão quả nhiên đúng với sự thực. Tư Đồ Tổng Quản chẳng hổ là một tay thợ khéo.
Tiếu Diện Lỗ Ban Tư Đồ Xảo hớn hở nói:
– Cô nương quá khen. Bây giờ lão phu xin đưa đường cho cô nương đi.
Lão nói xong tiến vào trong địa đạo trước.
Từ nãy tới giờ, lão áo xanh tuyệt không hỏi tới nữ lang tới đây có việc gì, hay đả động đến Độc Cô Nhạn vì sao lại máu me đầm đìa, hôn mê bất tỉnh mà nàng cứ ẵm luôn trong lòng. Dường như lão tỏ ra mình không có tính tò mò.
Nữ lang áo lục tuy vẫn băn khoăn trong dạ, nhưng nàng không ngần ngừ cất bước theo lão luôn.
Vừa vào trong địa đạo thì đột nhiên có tiếng hô vọng lại:
– Bọn thuộc hạ nghinh đón Tổng quản về động.
Nữ Lang áo lục không khỏi giật mình kinh hãi.
Bỗng thấy hai bên đường cả thảy mười hai tên võ sĩ quần áo chỉnh tề, lưng đeo trường kiếm vừa hô vừa cúi rạp xuống lễ rất cung kính.
Nguyên những tên này đứng sát vào hai bên vách đá mà đường hầm lại tối om, nên nữ lang áo lục chưa nhìn thấy.
Tiếu Diện Lỗ Ban bệ vệ gật đầu nói:
– Các người về trước bẩm động chúa là bản tòa đang dẫn quí khách đi vào.
Mười hai tên võ sĩ kẻ đao người kiếm dạ ran. Sáu tên trở gót đi luôn. Cước bộ chúng đi nhanh như bay tiến vào phía trong. Còn sáu tên nữa lại từ từ lùi ra cửa động.
Lại một trận lách cách nổi lên, ngôi cổ mộ từ từ di chuyển về lại chỗ cũ.
Thế là cửa động lại đóng chặt.
Nữ lang áo lục cảm thấy băn khoăn trong dạ. Bỗng nghe Lỗ Ban cười nói:
– Đó là thập nhị sát tinh chuyên việc canh giữ cửa động!
Lão vừa nói vừa cử bộ đi về phía trước.
Trong động đã tối đen như mực. Ngôi cổ mộ dùng làm cửa động bây giờ lại đóng kín, nên càng tối hơn, giơ tay không trông rõ ngón. Nhưng mà nữ lang áo lục nội lực tinh thâm nên nàng vẫn trông rõ cảnh vật trước mắt. Nữ Lang lúc bước chậm lúc bước đi mau theo sát Tiếu Diện Lỗ Ban.
Chỉ trong nháy mắt đã vào sâu đến ba chục trượng. Đường địa đạo càng vào trong càng rộng hơn. Hai bên toàn là những phiến đá xanh lớn xây liền vào nhau thành tường vách phẳng lì.
Thật là một công trình hiệu đại tuyệt xảo. Nếu ai không đến tận nơi thì không bao giờ ngờ tới giữa chốn hoang ương này lại có một công cuộc kiến trúc vĩ đại đến thế!
Đột nhiên trước mắt nữ lang hiện ra một tia sáng. Nàng vừa ngạc nhiên vừa mừng thầm nghĩ bụng:
– Huyệt động này thông ra ngoài rồi. Vậy nơi đây chẳng lấy gì làm sâu cho lắm. Nhưng lập tức nàng phát giác ra mình đã đoán sai. Vì đi thêm mấy bước ánh sáng tỏ hơn. Ánh sáng này do một hạt minh châu khảm liền vào đá.
Hạt minh châu này lớn bằng quả trứng gà. Ánh sáng chói mắt và lóe ra đến ngoài mười trượng. Nhưng ngoài mười trượng lại có hạt minh châu khác soi sáng.
Vì thế mà chỗ nào trong đường hầm cũng sáng tỏ như ban ngày.
Nữ lang áo lục không khỏi sửng sốt, dường như nàng không tin đây là sự thực vì mỗi hạt minh châu lớn bằng quả trứng gà đã có một giá trị rất lớn. Thế mà trong địa động này không biết có đến bao nhiêu hạt minh châu lớn như vậy.
Tiếu Diện Lỗ Ban Tư Đồ Xảo dường như phát giác ra sự kinh ngạc của Nữ Lang, liền tủm tỉm cười nói:
– Những hạt minh châu này là của báu từ đời Ân Chu.
Khi lão phu đốc công cuộc kiến trúc nơi đây bới đất lên tìm được cả thảy hạt đủ để ứng dụng trong nhà hầm này.
Nữ lang áo lục kinh ngạc hỏi:
– Những hạt kia ư?
Tiểu Diện Lỗ Ban đáp:
– Khu động phủ rộng lớn này cần phải có bấy nhiêu hạt dạ minh châu mới đủ, không thì tối om chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Nữ lang áo lục nửa tin nửa ngờ, liếc mắt nhìn lại những hạt minh châu tự hỏi:
– Hay là của giả? Chẳng lẽ đây lại là nơi cất giấu nhiều trân bão thế này?
Nhưng nàng nghĩ kỹ thì những hạt minh châu ánh sáng lóe ra bốn phía không lộ chút chi là của giả.
Tiếu Diện Lỗ Ban Tư Đồ Xảo hé mắt nhìn thiếu nữ rồi cười ha hả cất bước.
Con đường nàng vừa đi qua vòng vèo chớ không thẳng tắp. Lúc này ở trước mắt nàng lại phân chia thành nhiều ngả. Nữ Lang ngẩn người ra nghĩ thầm:
– Đường lối nơi đây rắc rối như thế này thì ai mà nhớ được. Nếu không có người dẫn lộ thì khó ra khỏi nơi đây.
Nàng còn đang ngẫm nghĩ thì Tiếu Diện Lỗ Ban đã rẽ sang ngả khác. Nữ Lang ngấm ngầm ghi nhớ đường lối vào trong lòng. Nàng vẫn theo sau Tiếu Diện Lỗ Ban.
Đi chừng được mười trượng nữa trước mặt lại xuất hiện ra nhiều ngả đường.
Tiếu Diện Lỗ Ban quay đầu trở lại mỉm cười rồi tiến vào một con đường rẽ.
Lão đi rất mau, lúc nào cũng tươi cười dường như lão lấy làm tự hào về công cuộc kiến trúc tỉ mỉ của mình.
Đường hầm quanh chốc chốc lại chia làm nhiều lối rẽ. Nữ Lang áo lục cố nhớ lại những quãng đường đã qua nhưng không tài nào nhớ hết được. Sau nàng đành bỏ mặc không ghi nhớ nữa chỉ theo Lỗ Ban tiến về phía trước.
Hai người đi lúc nữa thì đến trước một tòa thạch thất. Trong nhà có một cái bàn và bốn cái ghế.
Tòa nhà này bốn mặt đều có thông lộ. Trên tường gắn nhiều hạt minh châu để soi sáng. Nàng trông rất rõ và ngả nào cũng tĩnh mịch không một bóng người.
Tiếu Diện Lỗ Ban đi vào thạch thất rồi dừng bước lại nói:
– Gia chủ ở căn nhà gần đây. Cô nương hãy chờ lão phu phái người vào bẩm trước rồi hãy dẫn cô nương vào yết kiến sau.
Nữ lang áo lục ẵm Độc Cô Nhạn hồi lâu. Người nàng mỏi mệt. Nàng nghe Tư Đồ Xảo nói vậy liền ngồi xuống ghế. Đột nhiên Lỗ Ban vỗ hai tay cất tiếng quát:
– Lại đây.
Nữ lang áo lục không khỏi sửng sốt. Nàng đảo mắt nhìn ra mấy ngã đường dẫn tới ngôi nhà này trong vòng hai mượt trượng chẳng có một ai.
Nàng còn đang nghi hoặc bỗng nghe có tiếng hú nho nhỏ, Một bóng người từ ngả đường mé hữu chạy đến nhanh như chớp
Hồi 5
Tin Người Thân Thục Nữ Sa Cơ
Thân pháp người này mau lẹ phi thường. Bất cứ là tay cao thủ nào trong võ lâm cũng không mau lẹ được đến thế! Người y đi lướt qua nhanh đến nỗi nữ lang không kịp nhìn rõ thân hình. Nàng vội vận công phòng bị, thủ thế đợi chờ.
Người này bước không co gối, chân không chạm đất, khác nào sợ dây vô hình kéo tuột đi.
Người đó đứng trước mặt Tiếu Diện Lỗ Ban.
Nữ lang áo lục dù lớn mật đến đâu cũng không khỏi la lên một tiếng kinh ngạc.
Bất giác nàng biến sắc vì người này không phải là người mà là một bộ xương trắng hếu. Lưng bên trái bộ xương có buộc một mảnh vải đỏ.
Bộ xương hướng về phía Tiếu Diện Lỗ Ban khẽ gật đầu ra chiều thi lễ!
Tiếu Diện Lỗ Ban lạnh lùng nói:
– Ngươi vào bẩm động chúa là quý khách đã vào tới nơi xin Động chúa cho hay có tiếp kiến ngay bây giờ không?
Hai hàm răng trắng ởn trên bộ xương chuyển động mấy cái phát ra những tiếng lách cách rất khẽ. Lập tức bộ xương xoay mình đi, rồi nghe đánh vèo một tiếng. Bộ xương chẳng co giò, chân không chấm đất lướt đi ngay. Chớp mắt đã mất hút.
Tiếu Diện Lỗ Ban liếc cặp mắt sắc như dao nhìn nữ lang nói:
– Đó là một trong hai mươi bốn vị gia tiền thị vệ chuyên để động chúa sai khiến.
Nữ lang áo lục cảm thấy ớn lạnh trong người nhưng nàng ráng trấn tĩnh tâm thần, ung dung hỏi:
– Chắc đây cũng lả một kiệt tác của Tư Đồ Tổng quản?
Tiếu Diện Lỗ Ban lắc đầu cười đáp:
– Việc sai khiến thây ma hay điều động quỷ sứ nếu không phải là người tinh thông Huyền học thì không làm nổi. Hiện nay ngoài Động chúa ra, trên đời này không một ai làm được.
Nữ lang áo lục nhíu mày hỏi:
– Việc này dường như không phải là sở thích của ngoại tổ. Khi nào người lại phát huy đường lối bàng môn tà đạo?...
Không chờ nàng nói hết câu, Tiếu Diện Lỗ Ban cười lạt ngắt lời:
– Đây là một môn thần công độc đáo cực kỳ uyên bác. Sao cô nương lại cho là bàng môn tà đạo? Huống chi cô nương chưa từng gặp động chúa làm sao đã biết người không ưa việc này?
Nữ lang áo lục chau mày nghĩ thầm:
– Những điều mình biết về ngoại tổ chẳng qua là chỉ nghe ở miệng mẫu thân mà ra. Hơn nữa mẫu thân cùng ngoại tổ đã tuyệt tình phụ tử hai mười mấy năm trời. Trong khoảng thời gian lâu dài này có thề phát sinh ra nhiều chuyện lạ.
Biết đâu ngoại tổ đã chẳng học thêm được môn mới này?...
Nghĩ vậy nàng chỉ chau mày không nói gì nữa và lẳng lặng ngồi chờ kết quả của bộ xương vào bẩm động chúa.
Tiếu Diện Lỗ Ban cũng ngồi xuống trước mặt nữ lang. Cặp mắt lão loang loáng nhìn Độc Cô Nhạn, lão tủm tỉm cười nói:
– Trước khi bái kiến động chúa lão phu có một việc trọng đại tưởng nên thương nghị với cô nương.
Lão vừa nói vừa long cặp mắt lên nhìn chung quanh, trên mặt lão thoáng hiện một nụ cười nham hiểm.
Nữ lang áo lục trong lòng hồi hộp hỏi:
– Tư Đồ Tổng Quản có điều chi xin nói rõ ra!
Tiếu Diện Lỗ Ban không cười cợt nữa đột nhiên thở dài đáp:
– Lão phu được động chúa đoái tưởng, coi như một người tri kỷ giao cho trọng nhiệm nên lúc nào cũng mong báo đáp ơn sâu, dù có phải nhảy vào đống lửa cũng không quản ngại...
Nữ lang áo lục lại càng nghi hoặc, nhưng cũng nói đãi lòng:
– Tư Đồ Tổng Quản chẳng những làm hết trách nhiệm mà còn trọng nghĩa...
Tiếu Diện Lỗ Ban không đề ý đến lời khen ngợi của Nữ lang, lão ngắt lời:
– Sau khi động chúa vào ẩn nơi đây, người không đi đâu nửa bước, chỉ chuyên tâm vào việc luyện thần công thượng thặng. Người không cẩn thận để một luồng khí độc ngưng tụ lâu năm trong động xâm nhập vào nội tạng nên mắc phải một chứng bệnh rất khó chữa.
Nữ lang áo lục kinh ngạc hỏi:
– Lão gia bị bệnh ư? Có nghiêm trọng lắm không?
Tiếu Diện Lỗ Ban trầm giọng nói:
– Khắp người lão gia lở loét. Hai chân không cử động được.
Nữ lang áo lục cả kinh hỏi:
– Nếu vậy thì lão gia thành phế nhân rồi còn gì?!
Tiếu Diện Lỗ Ban gật đầu rồi nói bằng một giọng nghiêm trọng:
– Đúng thế! Nhưng bệnh này không phải là không chữa được. Có điều dược vật rất khó tìm.
Nữ lang áo lục vội hỏi:
– Lão gia là đệ nhất thần y hiện nay. Nếu người đã không tự chữa được cho mình thì còn trông cậy vào ai được nữa?
Tiếu Diện Lỗ Ban lấy lại nét vui cười nham hiểm đáp:
– Lão phu đã nói cố tật của động chúa chẳng phải là không chữa được mà chỉ khó tìm dược vật.
Nữ lang áo lục trố mắt ra hỏi:
– Cần những vật gì mà khó khăn như vậy?
Tiếu Diện Lỗ Ban đáp:
– Cần phải có ba trái tim của những tay cao thủ võ lâm đến mức đã đả thông huyệt Sinh Tử Huyền Quan rồi. Ngoài ra còn cần mào chim hạc và dãi cóc tía để làm thuốc dẫn.
Nữ lang áo lục la thất thanh:
– Sao lại cần dùng những vật kỳ quái như vậy?
Tiếu Diện Lỗ Ban không trả lời câu nàng hỏi, lại nói tiếp:
– Hai vị thuốc dẫn chẳng lấy gì làm khó kiếm, mà khó ở chỗ tìm đâu cho được ba trái tim người đã đả thông huyệt Sinh Tử Huyền Quan...
Nữ lang áo lục nhăn nhó cười đáp:
– Như vậy thì quả nhiên khó thật. Người đã khai thông được huyệt Sinh Tử Huyền Quan, tất là hạng cao thủ vào bậc nhất thì việc hàng phục được họ không phải dễ dàng. Hơn nữa ngoại tổ ta suốt đời hoài bão tấm lòng từ bi làm thuốc cứu người! Thế mà nay lại giết người để tự cứu mình thì tất người sẽ không làm. Xem chừng bệnh ngoại tổ...
Rồi nàng nghẹn ngào không nói thêm được nữa.
Tiếu Diện Lỗ Ban nở một nụ cười bí mật nói:
– Hiện giờ động chúa đã nghĩ khác rồi, người biết rằng y lý tinh thâm, nếu có thể chữa bệnh để mình sống lâu hơn có thể nghiên cứu diệu dược, đặng cứu vãn cho không biết bao nhiêu người sau này. Vậy việc hy sinh ba mạng người không đáng kể nữa.
Nữ lang áo lục hỏi:
– Bây giờ biết đi đâu tìm ra ba trái tim hợp cách?
Tiếu Diện Lỗ Ban đáp:
– Hiện có một trái rồi. Đó là của một tên ác nhân đã hàng phục được sau khi động chúa vào ở đây trong một thời gian khá lâu. Người đó hiện bị cầm tù tron hang động, chỉ còn cần hai trái nữa.
Lão đảo mắt dọ nhìn nữ lang ác lục và Độc Cô Nhạn rồi nói tiếp:
– Xem chừng hai vị đều đả thông huyệt Sinh Tử huyền Quan rồi thì phải!....
Nữ lang áo lục biến sắc quát lớn:
– Tư Đồ Tổng Quản nói thế là có ý gì?
Nàng vừa nói vừa ngấm ngầm vận công lực chuẩn bị đối phó.
Tiếu Diện Lỗ Ban ung dung cười nói:
– Cô nương đã là ngoại tôn nữ của động chúa thì việc hy sinh tính mạng mình để cứu mạng cho ngoại tổ làm tròn hiếu đạo. Tưởng không phải là việc khó.
Lão lại nhìn Độc Cô Nhạn nói:
– Còn gã này đã bị trọng thương sắp chết, thì trái tim gã cũng chẳng để làm chi.
Lão nói bằng một giọng rất bình thản, tưởng chừng như là một việc dễ dàng.
Nữ lang áo lục biến đổi sắc mặt luôn mấy lần rồi nàng bình tĩnh lại nói:
– Nếu đúng như vậy thì tiểu nữ chẳng tiếc sinh mạng làm chi. Nhưng cần được yết kiến ngoại tổ phụ trước rồi sẽ bàn.
Tư Đồ Xảo nghiêm nghị nói:
– Theo ý kiến của lão phu thì cô nương bất tất gặp động chúa nữa, vì động chúa từ bi, người thấy mặt ngoại tôn nữ rồi thi thà tự mình chịu chết, chứ không chịu hy sinh tính mạng cô nương, và như vậy cô nương không vẹn lòng hiếu thảo được nữa.
Nữ lang áo lục khẽ để Độc Cô Nhạn sang một bên. Nàng vận động toàn lực chuẩn bị ra tay để quyết liều một trận sinh tử. Bây giờ nàng mới biết rõ Tiếu Diện Lỗ Ban Tư Đồ Xảo chỉ là một tên độc ác khéo bày trò. Nàng hối hận là mình đã cam tâm dấn thân vào hang cọp. Ở trong địa động mà cách kiến trúc cực kỳ thần bí phức tạp này thì thân nàng chẳng khác cái thân cá chậu chim lồng. Chỉ còn cách lừa lúc bất ý kiềm chế thằng cha Tư Đồ Xảo này bắt buộc hắn phải dẫn vào yết kiến ngoại tổ phụ, hoặc giả người sẽ cho đưa ra khỏi động. Nếu không thù cục diện bữa nay thật là bi thảm.
Nàng không thể biết được võ công Tư Đồ Xảo đã đạt đến mức nào rồi, nhưng đoán chắc không phải hạng tầm thường liền định bụng thi triển tuyệt chiêu ngay may ra mới hạ được hắn, nếu không kết quả chưa biết đâu mà lường!
Tư Đồ Xảo dường như xoay chuyển ý nghĩ mau hơn nàng, lão cười ha hả giơ tay lên vỗ bàn một cái. Đột nhiên cả người lẫn bàn ghế lão ngồi lùi vào con đường ở mặt sau nhanh như chớp.
Nữ lang áo lục ngần ngừ một chút thành ra động tác chậm lại nên lúc nàng ra tay thì Tư Đồ Xảo đã lùi vào đường hầm khá xa rồi. Đồng thời những tiếng lách cách lại vang lên. Bốn mặt đường hầm đề bị vách đá đóng kín lại. Thế là nàng cùng Độc Cô Nhạn đã bị cầm tù.
Tiếng lách cách vừa ngớt thì tiếng cười của Tư Đồ Xảo lại vang lên.
Gian thạch thất bốn mặt tường đóng kín mít, tửng chừng như không khí cũng hết đường lọt vào được, vậy mà tiếng cười của Tư Đồ Xảo nghe rất rõ như hắn đứng ngay trước mặt!
Tiếng cười vừa dứt thì lại nghe một giọng nói thâm độc vọng theo:
– Cô nương! Lão phu vì thiết tha cứu chủ mà phải dùng đến hạ sách này. Cô nương nên khảng khái bỏ mạng, dâng trái tim để cứu ngoại tổ, lưu tiếng thơm lại muôn đời là hay nhất. Nếu không thế lão phu phải dùng đến biện pháp tàn nhẫn vậy.
Nữ lang áo lục tức quá. Hai hàng lệ trào ra, lớn tiếng thóa mạ:
– Tư Đồ lão tặc! Mau mở cửa ra!....
Tư Đồ Xảo cười khẩy ra chiều đắc ý nói:
– Nếu cô nương còn ương ngạnh không chịu đồng ý thì lập tức lão phu sẽ thi hành biện pháp tàn nhẫn.
Lão chưa dứt lời thì bức vách phía hữu vang lên những tiếng lách cách...
Nữ lang áo lục để Độc Cô Nhạn ngồi tụt xuống đất. Nàng nghe cách nổi lên những tiếng lách cách, muốn phóng chưởng đánh ra.
Những tiếng lách cách vừa dứt, thì bức tường đá từ từ đưa lên, nhưng chỉ lên chừng nửa thước rồi dừng lại và có một khe hở đủ cho con mèo chui lọt.
Tư Đồ Xảo lại lên tiếng nói vọng vào:
– Ngày trước động chủ đi du lịch cõi Nam hoang có bắt được một đôi thú rất kỳ dị, tên nó là Chế Ly. Nó chuyên hút máu người, ăn óc người, cô nương không chịu tự động lấy tim ra hiến, thì để cho đôi kỳ thú này hút hết máu tươi cùng tủy não, rồi lão phu sẽ động thủ mổ bụng móc tim...
Nói tới đây lão nổi lên một tràng cười rộ. Tiếng cười im rồi bốn bên lại yên lặng như tờ.
Trong thạch thất càng tăng thêm vẻ tĩnh mịch quạnh hiu. Nữ lang áo lục đem hết tinh thần chú ý nhìn khe hở chân vách đá. Nàng vận chưởng lực trên mười thành chuẩn bị chờ đợi.
Nữ lang chưa từng nghe đến tên Chế Ly bao giờ, dĩ nhiên là nàng chẳng hiểu hình thù quái thú này ra sao. Nhưng cứ trông khe hở vách đá cũng đoán ra con thú này không to mấy. Nàng tự tin công lực mình có thể đối phó được nên không lấy làm lo lắm.
Chẳng bao lâu, bỗng nghe thấy tiếng “cú cú” lọt qua khe vách đá vọng vào.
Nữ lang giơ tay phải lên và định bụng:
– Con thú kia chỉ thò hết cái đầu ra ta sẽ phóng chưởng ra đánh cho nát óc.
Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần tra nàng mới thấy một vật đầy lông lá thò vào trông giống như cái chổi quét nhà.
Nữ lang áo lục toan vung chưởng lên đánh xuống. Nhưng nàng lập tức thu về ngay vì nàng phát giác ra đó mới là cái đuôi quái thú.
Nữ lang trong lòng sinh nghi cho là giống quái thú này cực kỳ giảo quyệt.
Nó thò đuôi vào như vậy là để thử xem, nếu có động tĩnh gì còn chuồn kịp!
Nàng liền lẳng lặng nín hơi không nhúc nhích và nhẫn nại theo dõi để xem thú vật còn dở trò gì nữa.
Con quái thú ve vẩy cái đuôi sang hai bên một lúc rồi đột nhiên cong đuôi lên phóng ra một tiếng “ủm!”.
Nữ lang áo lục rất đỗi nghi ngờ, không khỏi ngẩn người ra.
Nàng còn đang nghi hoặc thì lại thấy một cái đuôi nữa thò qua khe bức tường vào trong và cũng chổng mông lên đánh “ủm” một tiếng.
Nữ lang áo lục bây giờ biết là chúng phóng trung tiện, không chừng chúng sắp đi tiêu.
Bỗng nàng giật mình kinh hãi vì một mùi khó ngửi sặc sụa xông vào mũi.
Mùi vị này rất hăng khiến nàng chảy nước mũi ra. Lúc sau nàng ho rũ đi.
Luồng hơi hăng sặc và cay sè còn xông cả lên mắt làm cho nước mắt trào ra.
Nữ lang áo lục tức giận vô cùng không nhịn được nữa vung song chưởng đẩy ra. Hai luồng chưởng lực đập xuống đất xoáy lại như một trận cuồng phong.
Tuy phóng ra một luồng chưởng lực rất mãnh liệt, Nữ lang áo lục không khỏi kinh hồn vì nàng phát giác mùi vị quỉ dị kia đã kích thích nàng quá mạnh khiến công lực giảm đi rất nhiều.
Giữa lúc chưởng lực rít lên véo véo, nàng thấy hai con quái thú giống như con mèo, nhưng lớn hơn, khắp mình lông vàng. Con nào cũng đuôi dài đến thước trông như cái chổi quét. Chúng hú lên một tiếng rồi nhảy xổ lại. Miệng vẫn kêu chi chí... Hậu môn vẫn tiếp tục phóng ra những tiếng kêu “ủm, ủm”.
Hai con Chế Ly dương cặp mắt ti hí đỏ như máu lên nhìn nữ lang. Chúng đứng chênh chếch hai bên, cả nữ lang nữa là ba thành thế nhân vào, dường như những con quái vật này cũng am hiểu cách bố trí khi lâm trận.
Nữ lang áo lục không dám chần chờ. Nàng vung tay phải ra một cái, hai mũi ám khí lóe lên phóng vào hai con thú.
Động tác hai con Chế Ly này thật mau lẹ khôn lường! Hai mũi ám khí vừa rít lên veo véo, thì chúng lại chuồn ra phía sau nữ lang rồi.
Nữ lang áo lục gắng gượng đề khí phóng cả quyền cước dùng cả chưởng lẫn chỉ đánh tới tấp. Một cuộc ác chiến giữa người và thú bắt đầu khai diễn.
Hai con Chế Ly chẳng những động tác cực kỳ mau lẹ mà thân hình chúng cứng như sắt thép. Đã mấy lần bị trúng chưởng, chỉ của nữ lang mà nó vẫn chuồn đi chuồn lại không bị thương tổn chút nào.
Gian nhà thạch thất này ngoài kẽ hở dưới chân tường, chung đều kín mít gió không lọt vào được. Hai con Chế Ly nhảy qua nhảy tại, đồng thời vẫn phóng trung tiện không ngớt. Trong nhà thạch thất mùi hôi thối mỗi lúc một thêm nồng nặc.
Nữ lang áo lục dần dần đi tới chỗ nghẹt thở, công lực nàng mỗi lúc càng khó đề tụ. Sau nàng lại nổi lên từng cơn ho sù sụ. Mồ hôi thoát ra đầm đìa rồi. Sau đó nàng cố gắng gượng mà không sao chịu đựng được nữa.
Hai con Chế ly tinh thần mỗi lúc một gia tăng, chẳng có vẻ chi là mệt mỏi.
Dường như chúng biết nữ lang áo lục đã đến lúc kiệt lực, một con liền bộ thiếu nữ, xoay mình nhảy xổ lại bên Độc Cô Nhạn.
Chàng đang hôn mê bất tỉnh. Con quái thú cắn vào huyệt thái dương của chàng.
Nữ lang áo lục cả kinh thất sắc, nàng thét lên một tiếng thật to rồi nhảy xổ lại vung chưởng đánh con Chế ly. Người nàng đè hẳn lên Độc Cô Nhạn. Nàng thấy huyệt thái dương bên tả của chàng đã bị con Chế ly cắn thủng một lỗ nhỏ. Máu tươi đang rươm rướm chảy ra.
Hai con Chế Ly chạy lượn một vòng rồi quanh lại trước mặt hai người còn cách vài thước chúng nhe hàm răng nhọn hoắt đứng thủ thế toan nhảy xổ vào.
Nữ lang áo lục bị mùi xú khí làm cho nghẹt thở, không đề tụ được chân lực.
Người nàng nhọc mệt đến cực điểm. Nàng tuyệt vọng nằm phục xuồng bên mình Độc Cô Nhạn, vừa khóc lóc rất thê thảm, vừa lên tiếng la gọi:
– Nhạn ca! Nhạn ca! Tiểu muội dùng hết công lực, nhất tâm cứu Nhạn ca, có ngờ đâu chúng ta đều chết ở chỗ này.
Nàng ngửng mặt lên nhì thì không thấy hai con Chế ly đâu nữa, còn đang kinh ngạc bỗng thấy chân đau kịch liệt, thì biết ngay chúng đang cắn chân mình.
Hồi 6
Nhờ Quái Thú Anh Thoát Chết
Nàng toan xoay tay đánh xuống, nhưng hai cánh tay nặng tựa ngàn cân không sao nhất nổi được. Bị bao nhiêu tuyệt vọng chồng chất lên đầu óc, nàng bất giác ngấm ngầm thở dài, miệng lẩm bẩm:
– Thôi thế là xong rồi!
Nữ lang càng ôm chặt lấy Độc Cô Nhạn nàng tự nhủ:
– Nhạn ca! Nhạn ca! Được ôm Nhạn ca mà chết. Tiểu muội lấy làm thỏa mãn lắm rồi! Xuống âm cung chúng ta sẽ kết thành đôi lứa...
Hai mắt nàng nhắm chặt. Nước mắt trào ra. Trên môi thoáng một nụ cười thỏa mãn.
Bỗng nàng cảm thấy một cơn đau kịch liệt. Toàn thân run lên bần bật. Nàng nghiến chặt hai hàm răng, hai tay vẫn ôm ghì lấy Độc Cô Nhạn.
Đột nhiên người nàng lại rung động. Nhưng lần này không phải tự nàng rung động mà bị Độc Cô Nhạn nằm ở dưới cựa quậy...
Nữ lang hơi giật mình kinh hãi vừa vui mừng vội trầm giọng la lên:
– Độc... Cộ.. Nhạn!.... Nhạn... Cạ..
Độc Cô Nhạn quả nhiên đã hồi tỉnh nhưng chàng chưa tỉnh hẳn. Chằng giương mắt trừng trừng nhìn Nữ lang áo lục lộ vẻ kinh dị lên tiếng:
– Thẩm Thiến Hoa?...Cô nương...
Đột nhiên hai con Chế ly lại ngoạm chân chàng. Chàng chưa dứt lời khẽ đẩy Nữ lang áo lục ra, vung tay lên phóng chưởng...cường lực của chàng xem chừng chưa mãnh liệt cho lắm nhưng nó còn có uy lực hơn chưởng lực của Nữ lang áo lục nhiều.
Bỗng nghe một tiếng rú quái gở rồi đánh rầm một tiếng.
Một con Chế ly bi trúng chưởng lực văng vào vách nát nhừ, rớt xuồng đất.
Con Chế ly kia liền rú lên một tiếng, chuồn qua kẽ hở chân tường trốn ra.
Nhưng thủ pháp Độc Cô Nhạn mau lẹ không biết đến đâu mà nói. Công lực chàng bây giờ lại mãnh liệt phi thường. Chàng vung tay phóng chỉ ra điểm.
Con chế ly chưa luồn qua khe tường đã bị chỉ phong điểm trúng thủng ngực máu chảy lênh láng mặt đất, nằm chết tại đó.
Độc Cô Nhạn ra tay hạ sát hai con Chế ly rồi đứng thẳng người lên, Chàng đảo mắt nhìn bốn phía đầy lòng nghi hoặc hỏi:
– Thẩm cô nương! Đây là đâu? Hai con quái thú này là con gì? Tại sao cô nương với tại hạ cùng vào chốn này?
Chàng còn có vô số mối nghi ngờ, nhưng trong lúc thảng thốt chưa nhớ hết được.
Thẩm Thiến Hoa không trả lời hỏi lại:
– Thương thế của Nhạn ca thế nào?
Rồi nàng không nói được nữa, thở lên hồng hộc.
Độc Cô Nhạn ngửi thấy một mùi kích thích như thọc vào mũi. Chàng nhìn qua một lượt rồi nhảy xổ lại chỗ kẽ hở chân tường. Hai tay chàng khẽ đẩy.
Lập tức lại một trận lách cách vang lên. Vách đá bị đẩy lên cao bốn năm thước. Một luồng gió lạnh ùa vào trong thạch thất xua tan mùi xú uế đi một phần lớn.
Sau khi Độc Cô Nhạn đánh chết được hai con Chế ly, lại đẩy cho vách đá nâng cao lên, đầu óc chàng tỉnh lại nhiều.
Chàng nhớ lại từ lúc cùng Thiên Long Thiền sư tỷ đấu rồi bị thương. Sau đó chàng vào trong tòa phế miếu gần bờ sông Đoạn Hồn. Nơi đây chàng lại bị Lũng Hữu Song Kiêu toan gia hại. Chàng còn nhớ cho đến lúc khi bị khí huyết đảo ngược rồi mê đi. Từ đỏ về sau chàng không biết gì nữa.
Tuy nhiên chàng được trời phú cho tính thông minh mau hiểu, nhưng việc xảy ra sau khi chàng đã mê đi rồi, dĩ nhiên chàng không hay biết gì nữa mà cũng đoán ra là mình được Thẩm Thiến Hoa kịp thời đến cứu mạng cho rồi đem chàng đi tìm thầy chữa thuốc, không ngờ lại bị người giam hãm vào nơ đây!
Chàng tự hỏi:
– Thương thế mình rất trầm trọng. Đang lúc vận công điều dưỡng trong tòa phế miếu mình bị Lũng Hữu Song Kiêu đến quấy phá khiến cho ngũ tạng lệch lạc, khí huyết chạy ngược đường. Theo lẽ thi mình không tài nào côn sống được, mà sao bây giờ mình còn tỉnh lại?
Độc Cô Nhạn đảo mắt chăm chú nhìn hai con Chế ly chết nằm lăn đó rồi lại đưa tay lên sờ huyệt thái dương thấy bị cắn thủng. Chàng thốt nhiên tỉnh ngộ hỏi:
– Thẩm Cô nương! Cô nương có biết hai con quái thú này tên gì không?
Thẩm Thiến Hoa hít mấy hơi chân khí. Tinh thần nàng khôi phục lại khá nhiều. Nàng nhìn Độc Cô Nhạn đáp:
– Theo lời Tư Đồ lão nhi nói thì hai con quái thú đó tên là Chế ly.
Độc Cô Nhạn ngẫm nghĩ một chút rồi nổi lên tràng cười ha hả. Tiếng cười như sấm dậy mùa hạ Ở trong nhà thạch thất lại càng vang dội khiến cho Thẩm Thiến Hoa phải ù tai.
Thẩm Thiến Hoa nóng nảy dậm chân hỏi:
– Nhạn ca cười gì vậy? ở vào tình thế này mà Nhạn ca hãy còn cười được ư?
Thương thế Nhạn ca bây giờ ra sao?
Độc Cô Nhạn thôi không cười nữa hỏi lại:
– Đây là đâu? Tư Đồ lão nhi là ai?
Thẩm Thiến Hoa nhíu cặp lông mày đáp:
– Đây là động Bạch Cốt núi Bắc Mang. Tư Đồ lão nhi là tổng quản nơi đây.
Động chúa là ngoại tổ của tiểu muội...
Độc Cô Nhạn ngắt lời:
– Phải chăng lệnh tổ là Lê Vi Tử, đệ nhất thần y trên chốn giang hồ hiện nay?
Thẩm Thiến Hoa đáp:
– Phải đó! Nghe có người bị chứng cố tật khó lòng chữa khỏi. Tư Đồ lão nhi thiện tiện chủ trương, hắn toan dùng trái tim của hai chúng ta để chữa bệnh cho người.
Độc Cô Nhạn cả cười hỏi:
– Hắn nói vậy mà cô nương cũng tin lời được sao?
Thẩm Thiến Hoa ngẩn người ra đáp:
– Dù tiểu muội không tin thi cũng không làm gì được. Trời ơi! Thương thế Nhạn ca bây giờ ra sao?
Độc Cô Nhạn trầm ngâm một lát rồi đáp:
– Tạt hạ bị cao thủ các giới võ lâm rượt theo để hạ sát tại hang Hồ Lô núi Nhật Nguyệt. Cả bọn chúng đều bi tại hạ giết chết hết không còn sót một mống. Nhưng lại bị thương rất nặng. Trước Vọng Hương đài bên sông Đoạn Hồn, tại hạ lại đả thương Không Động Tứ Kiếm rồi cùng Thiên Long hòa thượng tỷ đấu chân lực. Thế là hai lần tại hạ bị nội thương cực kỳ trầm trọng. Tại hạ tưởng tính mạng mình nguy đến nơi rồi. Khổ hơn nữa là mình đang điều dưỡng lại bị Lũng Hữu Song Kiêu đến rặc rối làm cho ngũ tạng lệch lạc, khí huyết nôn nao.
Thẩm Thiến Hoa vội nó:
– Tiểu muội muốn biết tình trạng thương thế hiện giờ của Nhạn ca ra sao!
Độc Cô Nhạn đáp:
– Hiện giờ?...
Rồi chàng buông tiếng cười rộ nói tiếp:
– Hiện giờ thì không nguy lắm.
Thẩm Thiến Hoa hỏi:
– Sao đại ca không nói kỹ hơn một chút cho tiểu muội hay?
Độc Cô Nhạn đáp:
– Con Chế ly tính tình giảo quyệt mà lại hung ác. Nó sống được đến quá trăm tuổi mình nó cứng như sắt, đao kiếm chém không vào. Nó chuyên hút máu người, ăn óc người, nên trong mình nó có một thứ tinh tủy kiên cố. Lúc nó hút máu tại hạ đã thở hút làm cho chân khí luồn vào trong người tại hạ nên lục phủ ngũ tạng tại hạ đã lệch lạc và khí huyết ứ trệ nhờ tinh khí bồi nguyên cố bản của nó mà tạm thời lưu thông khoan khoái.
Thẩm Thiến Hoa nhì Độc Cô Nhạn bằng cặp mắt thiết tha nói:
– Như vậy thì Nhạn ca tiếp tục vận công để điều dưỡng cũng có thể mau phục ồi được nguyên khí.
Độc Cô Nhạn lắc đầu đáp:
– Không được đâu! Thương thế tại hạ vô cùng trầm trọng, vả lại tình hình lúc này liệu cô nương có thể hộ vệ cho tại hạ vận khí điều dưỡng ít nhất là một ngày một đêm được chăng?
Đây quả là một vấn đề nan giải. Hiện thời hai người đang ở trong hang cọp, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tai họa bất trắc.
Thẩm Thiến Hoa tuy võ công cao cường, nhưng cứ tình hình vừa qua mà xét thì dù nàng muốn hộ vệ cho Độc Cô Nhạn ngồi yên điều dưỡng trong một ngày đêm, lẽ dĩ nhiên là không thể được.
Thẩm Thiến Hoa nhăn tít cặp lông mày ra chiều lo lắng đáp:
– Vậy thì chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi nơi đây tìm đến chỗ nào yên tĩnh hơn.
Độc Cô Nhạn ngắt lời:
– Cũng không được! Muốn ra khỏi chốn này tất phải trải qua một trường ác đấu, mà thương thế tại hạ chỉ tạm thời bình phục. Nếu dùng sức lực quá độ thì thương thế lại phát tác cũng đi đến chỗ chết mà thôi...
Thẩm Thiến Hoa cặp mắt long lanh ngấn lệ nói:
Nhạn ca bất tất phải ưu tư quá độ. Nếu chưa rời khỏi nơi đây thì bắt đầu điều dưỡng ngay đi. Tiểu muội xin đem bết sức mình ra mà hộ vệ. Nếu lòng trời còn tựa đôi ta thì Nhạn ca có thể ngay trong thạch thất này.
Độc Cô Nhạn cả cười đáp:
– Thế cũng vô ích!
Thẩm Thiến Hoa tức giận dậm chân hỏi:
– Tại sao vậy?
Độc Cô Nhạn lạnh lùng đáp:
– Dù cô nương có thể hết sức chịu đựng nhưng tại hạ không muốn tiếp nhận!
Thẩm Thiến Hoa hai giòng nước mắt đầm đìa nhỏ giọt nàng lớn tiếng la hỏi:
– Tại sao? Tại sao?...
Độc Cô Nhạn đáp:
– Vì tại hạ đã tuyên lời trọng thệ trước hoàng thiên là suốt đời không thân cận một ai! Nhất là đàn bà con gái. Lòng tại hạ đã nguội lạnh lắm rồi!
Thẩm Thiến Hoa nghẹn ngào nói:
– Vì cứu Nhạn ca mà tiểu muội dứt tình mẫu tử để dấn thân vào nơi nguy hiểm, dù có phải hy sinh tánh mạng cũng cam lòng. Thế mà Nhạn ca lại lạnh nhạt với tiểu muội như vậy ư?
Độc Cô Nhạn đưa mắt nhìn sang hướng khác. Vẻ mặt vẫn trơ trơ, chàng đáp:
– Tại hạ đã cứu mạng cho cô nương trên núi Long Thú. Nay cô nương lại cứu mạng cho tại hạ. Thế là xong nợ. Từ nay sắp tới tại hạ sống mà cô nương chết hay hay tại hạ chết mà cô nương sống cũng chẳng còn nợ nần gì nhau nữa.
Thẩm Thiến Hoa tức quá khóc rống lên nói:
– Độc Cô Nhạn! Ngươi thật là gan tim dạ sắt không thể nào hiểu được nỗi lòng ngươi. Ta căm hận lắm đó...
Độc Cô Nhạn vẫn mặt lạnh như tiền. Chàng đảo cặp mắt nhìn quanh rồi nói:
– Bất luận mối quan hệ giữa tại hạ và cô nương sau này ra sao chưa biết, nhưng hiện giờ phải hợp tác với nhau một chuyện nữa để ra khỏi chốn này rồi sẽ tính.
Trời phú cho đàn bà con gái bao giờ cũng có tính tình nhu thuận.
Nàng rầu rầu nét mặt buông tiếng thở dài dịu giọng:
– Trái tim của tiểu muội đã bị Nhạn ca xâu xé. Nhạn ca bảo sao tiểu muội cũng y lời.
Độc Cô Nhạn cười lạt, đột nhiên chàng phóng chưởng đánh vào vách đá.
Sau một trận vo ve vang lên, một luồng ánh lắng ngũ sắc từ lòng bàn tay chàng vọt ra đánh sầm một tiếng.
Tiếp theo một trận rào rào. Cát, đá trút xuống như mưa.
Chỉ trong nháy mắt, bức tường đá hiện ra một lõ thủng chừng ba thước vuông.
Độc Cô Nhạn đã phóng ra một nhát “Ngũ Hành Thần chưởng”. Bất luận vật gì cứng rắn đến đâu đụng phải cũng vỡ tan tành.
Độc Cô Nhạn nở một nụ cười ngạo nghễ:
– Chưa biết tiền đồ ra sao, nhưng ít ra chúng ta cũng có thề rời khỏi được nơi thạch thất này.
Thẩm Thiến Hoa vẫn còn lo ngại hỏi:
– Nhạn ca đã đánh chết đôi quái thú. Lại phá thủng bức tường đá. Chẳng lẽ họ không hay gì hay sao?
Độc Cô Nhạn đáp:
– Không phải thế! Trái lại họ biết rất rõ.
Thẩm Thiến Hoa lại hỏi:
– Vậy mà sao không thấy động tĩnh gì?
Độc Cô Nhạn hững hờ đáp:
– Một là bọn họ muốn lợi dụng những cơ quan mai phục để bắt chúng ta phải chịu phép, vì họ cho rằng chúng ta đều không hiểu gì về kiến trúc ngũ hành...
Thẩm Thiến Hoa giương cặp mắt tròn xoe lên hỏi:
– Dĩ nhiên chúng ta có hiểu gì đâu?
Độc Cô Nhạn nói:
– Vừa rồi tại hạ phóng chưởng ra, bất luận đánh vào đâu, nơi đó cũng biến đổi bộ mặt chứ không thể giữ nguyên vẹn được.
Thẩm Thiến Hoa ngạc nhiên hỏi:
– Lúc trước tiểu muội gặp Nhạn ca, ca còn không hiểu gì về cách bố trí các cơ quan. Thế mà mới vỏn vẹn hơn một tháng...
Độc Cô Nhạn ngạo nghễ ngắt lời:
– Hơn một tháng trời là dài quá rồi! Tại hạ có thể nói trắng là đã nghiên cứu Cửu Cung Bát Quái, Âm Dương Ngũ Hành, cùng cách kiến trúc về thổ mộc chỉ mất có ba ngày.
Thẩm Thiến Hoa ngập ngừng:
– Nhạn ca thật là một quái kiệt thần bí không ai biết đâu mà lường được.
Nhưng...
Độc Cô Nhạn ngắt lời:
– Lại còn nguyên nhân thứ hai nữa là giả chúng biết tại hạ bị trọng thương mà bây giờ còn dậy được thì chỉ ba chữ “Độc Cô Nhạn” cũng đủ làm cho họ bở vía, không dám vọng động, hay ít ra họ phải bố trí một cách khác.
Thẩm Thiến Hoa không nói gì nữa. Nàng nhìn Độc Cô Nhạn bằng cặp mắt sâu thăm thẳm rồi buông tiếng thở dài thườn thượt.
Nàng rất khâm phục Độc Cô Nhạn, lại yêu chàng đến cực điểm. Song hoa kia hữu ý mà bướm nọ lại vô tình. Độc Cô Nhạn vốn lạnh nhạt, khiến lòng nàng uất hận mà chẳng biết làm thế nào.
Độc Cô Nhạn lại cười lạt nói:
– Sau nữa còn một nguyên nhân thứ ba là hiện giờ trong Bạch Cốt động này có mấy vị tân khách. Nên bọn Tư Đồ lão nhi gì đó chưa được rảnh để mà nghĩ đến bọn ta.
– Họ có khách ư? Sao Nhạn ca biết thế?
Độc Cô Nhạn đảo mắt nhìn nàng đáp:
– Tại hạ nghe thấy!
Thẩm Thiến Hoa ngạc nhiên ngắt lời:
– Nghe thấy ư?...Sao tiểu muội chẳng nghe thấy chi hết?
Độc Cô Nhạn hỏi lại:
– Cô nương nghe xa được bao nhiêu?
Thẩm Thiến Hoa hãnh diện đáp:
– Trong vòng mười trượng, dù là chiếc lá rơi cũng không thể qua tai tiểu muội được.
Độc Cô Nhạn cười nói:
– Tại hạ nghe rõ cả hơi thở từng người trong vòng trăm trượng. Bọn khách đến đây ít ra có hai người. Thật là một dịp may cho chúng ta. Chúng ta có hy vọng xông ra khỏi nơi đây một cách bình yên...
Chàng chưa dứt lời đã chuồn mình qua lỗ hổng bức tường để ra ngoài.
Thẩm Thiến Hoa thè lưỡi ra một cái rồi không ngần ngừ gì nữa cũng chuồn theo ra liền.
Ngoài huyệt động là một đường hầm thẳng tắp. Độc Cô Nhạn không ngoảnh cổ lại, cắm đầu tiến về phía trước.
May mà chàng vẫn có ý đi thong thả nên Thẩm Thiến Hoa mới theo kịp.
Chớp mắt hai người đã ra khỏi nhà thạch thất chừng ba mươi trượng.
Trước mắt chàng bỗng hiện ra ba ngả đường.
Độc Cô Nhạn ngần ngừ một chút rồi tiếp tục tiến thẳng về phía trước chứ không rẽ sang hai bên.
Chàng lại đi chừng được hơn trượng thì gặp một gian thạch thất rất rộng.
Bên trong toàn bàn cao ghế lớn. Cách trần thiết rất là tề chỉnh, tựa hồ một căn khách sảnh. trên nóc nhà gắn bốn hạt minh châu soi sáng khắp mọi chỗ.
Hồi 7
Thẩm Thiến Hoa Thổ Lộ Can Trường
Ngoài con đường vừa đi vào, không còn thông lộ nào khác.
Thẩm Thiến Hoa nhíu cặp lông mày ra chiều lo lắng hỏi:
– Nhạn ca! Có lẽ chúng ta lầm đường vào đây rồi.
Độc Cô Nhạn không nói gì mà cũng chẳng ngoảnh đầu lại cứ tiến thẳng vào nhà thạch thất. Chàng đưa mắt nhìn quanh.
Trong căn nhà này quả nhiên có điều khác lạ khiến cho Độc Cô Nhạn phải chau mày. Chàng vừa điều tra vừa ngẫm nghĩ, trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà.
Thẩm Thiến Hoa dường như đã quen thuộc với tính tình của Độc Cô Nhạn.
Nàng cất giọng dịu dàng nói:
– Nhạn ca ơi! E rằng Nhạn ca khó tìm hiểu rồi...
Độc Cô Nhạn buông thõng hai tiếng:
– Chưa chắc!
Thanh âm chàng cực kỳ lạnh lẽo tuyệt không một chút tình cảm nào hết.
Thẩm Thiến Hoa buông một tiếng thở dài rồi không nói gì nữa.
Độc Cô Nhạn bỗng cười lạt lên tiếng:
– Thẩm có nương phải coi chừng. Không khéo chúng ta sắp gặp kình địch rồi đó!
Thẩm Thiến Hoa đảo mắt nhìn bốn phía thì chỉ thấy những vách đá kín mít, không một kẽ hở để thông hơi ngoại trừ cửa vào. Cả trên nóc nhà cũng chỉ là những tảng đá lớn gắn liền với nhau.
Nàng để ý lắng tai nghe cũng không thấy động tĩnh chi hết.
Trong lòng nửa tin nửa ngờ nàng hỏi lại:
– Bọn chúng nhiều hay ít?
Độc Cô Nhạn đáp:
Chưa nói đến chuyện nhiều hay ít vội. Bọn chúng có nhiều điểm khác thường và bản lãnh cao thâm khôn lường.
Thẩm Thiến Hoa chợt nhớ ra điều gì nói:
– Đại khái đó là hai mươi bốn tên gia tiền thị vệ. Bọn chúng toàn là những bộ xương khô chứ không phải người sống đâu.
Độc Cô Nhạn hắng giọng nói:
– Nếu Bạch Cốt động chúa đã có tài điều khiển thây ma cùng quỷ sứ thì lão là một nhân vật ghê gớm lắm! Mình thiệt khó lòng đối phó.
Giữa lúc hai người đang nói chuyện, Độc Cô Nhạn bỗng rút thanh trường kiếm ở sau lưng ra điểm vào chân một bức tường.
Phiến đá chỗ này hơi lồi ra ngoài một chút bị mũi kiếm đâm tới lập tức thụt vào.
Một trận lách cách vang lên. Bức tường đá từ từ lùi sang một bên để hở ra một cửa đường hầm rộng chừng năm thước.
Bất thình lình có tiếng la ó đinh tai nhức óc. Đồng thời một luồng hơi hôi tanh xô vào trước mặt.
Độc Cô Nhạn cười lên một tràng cười như người điên. Chàng múa tít thanh trường kiếm. Kiếm quang điện hiện ra nhưng bông hoa ngũ sắc. Kiếm khí lạnh ghê người vọt đi xa đến hơn trượng khiến người nhìn thấy phải mắt hoa đầu váng.
Giữa lúc ánh sáng lóe mắt, kiếm phong rít lên veo véo, bốn bộ xương khô trắng hếu giang hai tay ra chạy nhanh như bay đến nơi.
Tiếp theo là những tiếng chát chủa vang lên. Cuộc chiến đấu giữa thây ma và người lại khai diễn.
Nhưng cuộc ác đấu này chẳng kéo dài được bao lâu, thì những bộ xương trắng đã tan nát từng mảnh vụn bắn tung tóe khắp mặt đất.
Cuộc chiến tranh chấm dứt, địa đạo trở lại bình lặng, dường như sau bốn bộ xương khô không có gì đến tiếp viện nữa.
Độc Cô Nhạn thở phào một cái nói:
– Động chúa động Bạch cốt quả nhiên là một nhân vật phi thường. Lão đã luyện được những bộ xương khô thành nhũng tấm thân rất linh động.
Nguyên trong những đống xương khô nát còn lại những mảnh vụn cứng rắn chứ không mục nát!
Thẩm Thiến Hoa nghe chàng nói vậy thì vô cùng kinh hãi hỏi:
– Thanh bảo kiếm của Nhạc ca phải chăng là một thanh kiếm báu từ ngàn xưa để lại?
Độc Cô Nhạn vẫn mặt lạnh như tiền đáp:
– Đây chẳng qua là một thanh kiếm bắng sắt thường. Sở dĩ nó làm cho mấy bộ xương này tan nát ra được là vì tại hạ đã vận Ngũ hành thần công vào đầu mũi kiếm...
Ngừng một chút chàng nói tiếp:
– Nếu tại hạ đoán không lầm chỉ từ đây đi ra ngoài, ít lắm mình sẽ thoát được con đường hầm này.
Dứt lời chàng lại đi trước tiến ra.
Hết quãng đường này bên ngoài không cò đặt minh châu nữa, chỉ thấy một màu tối om, căm căm gió lạnh. Hiển nhiên hai người đã ra khỏi khu vực kiến trúc.
Thẩm Thiến Hoa ồ lên một tiếng đuổi kịp Độc Cô Nhạn hỏi.
– Phải chăng chúng ta đã ra khỏi động Bạch Cốt rồi?
Độc Cô Nhạn bước chậm lại chau mày đáp:
– Nơi đây dường như không phải động phủ gì nữa mà là chỗ đặt cạm bẫy để dụ người. Nếu mình không tinh thông ngũ hành biến hóa, thì khó lòng ra khỏi được. Mặt khác dù có ra khỏi nơi đây sẽ gặp phải các trạm canh gác, hoặc nhiễm phải chất kịch độc, hoặc bị những thây ma hạ sát. Ngoài ra Bạch Cốt động còn có...
Chàng chưa dứt lời thì đã ra khỏi đường địa đạo cuối cùng và tới nơi cửa động lúc đi vào tức là chỗ ngôi cổ mộ. Khí này người ta có cảm lưởng là một huyệt động thiên nhiên.
Khí trời ban đêm mát lạnh, ánh sao đầy trời, lúc này vào khoảng canh ba.
Độc Cô Nhạn cùng Thẩm Thiến Hoa thấy mình hiện giữa khu mồ mả bốn mặt núi non cao ngất, cây rừng rậm rạp, song tứ bề tĩnh mịch hoang vu không một tiếng động.
Độc Cô Nhạn lắng tai nghe đồng thời chàng đảo mắt nhìn ra bốn phía một hồi rồi nổi lên một chuỗi cười sằng sặc.
Thẩm Thiến Hoa nghi ngờ hỏi:
– Nhạn ca đã nghe thấy gì chăng?
Độc Cô Nhạn đáp:
– Chẳng có chi hết.
Thẩm Thiến Hoa nhắc lại:
– Vừa nãy Nhạn ca bảo có khách đến...
Độc Cô Nhạn ngắt lời:
– Vừa rồi đúng có người đánh lộn tại đây mà bây giờ không hiểu đi đâu rồi.
Thẩm Thiến Hoa cười hích hích hỏi:
– Nhạn ca chẳng đã nói nghe rõ được hơi thở từng người ở ngoài trăm trượng kia mà?
Độc Cô Nhạn đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi lại:
– Cô nương có biết những mồ mả nay là gì không?
Thẩm Thiến Hoa còn đang suy nghĩ chưa kịp đáp thì Độc Cô Nhạn lại nói tiếp:
– Chắc đây là một trận pháp gì ghê gớm lắm! Có khi là “Ma Trủng trận” của tà môn. Chẳng những trận này có thể vây hãm được những tay cao thủ bậc nhất võ lâm mà còn có thể ngăn cản thanh âm dù là trời long đất lở mà người cách trong gang tấc cũng không nghe thấy gì.
Thẩm Thiến Hoa nghe nói không khỏi ớn xương sống. Nhất là lời nói đó từ miệng Độc Cô Nhạn phát ra khiến cho nàng không thể nào không tin được. Tuy Độc Cô Nhạn không yêu thương nàng. Nhưng cũng tuyệt nhiên không nói gạt nàng một câu bao giờ.
Bất giác nàng cũng đứng thộn mặt ra giữa đám mồ hoang lạnh.
Độc Cô Nhạn thủy chung vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền. Mắt chàng tuy chuyển động mà không để ý nhìn Thẩm Thiến Hoa. Chàng hững hờ hỏi:
– Thẩm cô nương còn muốn vào bái kiến Lê Vi Tử nữa không?
Thẩm Thiến Hoa ngần ngại một chút rồi đáp:
– Không cần nữa! Tiều muội muốn gặp ngoại tổ là cốt để năn nỉ ngoại tổ chữa thương cho Nhạn ca mà thôi. Bây giờ...
Độc Cô Nhạn lạnh lùng ngắt lời:
– Bây giờ tại hạ dẫn cô nương rời khỏi nơi đây.
Nói xong cất bước bỏ đi luôn.
Thẩm Thiến Hoa buông tiếng thở dài rồi hấp tấp chạy theo ngay!
Lạ thay hai người vừa đi được mấy bước thì cảnh tượng đột nhiên biến đổi.
Núi non bốn mặt chẳng thấy đâu nữa. Trước mắt chỉ còn những cây cổ thụ ngất trời cùng những mồ cao, mả lớn tựa hồ núi non vây bọc không có ngả nào để đi ra.
Độc Cô Nhạn lướt nhanh như bay. Chàng không do dự gì cứ xông pha bừa qua khu mộ địa.
Chỉ trong khoảnh khắc, trước chàng lại một lần biến đổi hiện trạng.
Thẩm Thiến Hoa bỗng nghe tiếng Độc Cô Nhạn vang lên bên tai:
– Bây giờ chúng ta đã ra khỏi ma trủng trận. Tại hạ tặng cho cô nương con ngựa kia để cô mau mau rời khỏi nơi đây.
Thẩm Thiến Hoa định thần nhìn lại thì thấy mình đã ra tới chỗ lúc bắt đầu gặp Tư Đồ lão nhi.
Con tảo lựu mã của Độc Cô Nhạn vẫn đứng gặm cỏ quanh quẩn nơi đây ra chiều luyến. Nó vừa thấy hai người tới nơi lập tức ngẩng cổ lên hí những tiếng vang dội ra dáng vui mừng.
Độc Cô Nhạn thật là người tẻ nhạt. Chàng chỉ nói mọt câu như vậy rồi trở gót đi ngay lập tức.
Thẩm Thiến Hoa hốt hoảng la lên:
– Nhạn ca định đi đâu?
Độc Cô Nhạn hững hờ đáp:
– Thương thế tại hạ e rằng khó lòng chữa được. Trước khi lâm tử tại hạ muốn làm một việc có ý nghĩa để nghĩ về sau, Nếu đúng động chúa Bạch cốt là một người nguy hại cho võ lâm thì tại hạ tìm đến ra tay trừ khữ đi. Đồng thời như vậy cũng được kể là mình đã thủ tín với Thiên Long Thiền sư, Thẩm Thiến Hoa tức quá cười lạt ngắt lời:
– Nhạn ca hạ sát tay cao thủ võ lâm còn chưa hả ư? Sao bây giờ còn muốn hạ sát cả ngoại tổ phụ của tiểu muội? Người chỉ là một tay lương y cứu nhân độ thế.
Độc Cô Nhạn lạnh lùng ngắt lời:
– Tại hạ e rằng động chúa động Bạch cốt không phải là tổ phụ của cô nương đâu.
Thẩm Thiến Hoa sửng sốt hỏi:
– Sao? Nhạn ca bảo...
Độc Cô Nhạn đáp:
– Tại hạ phán đoán vậy thôi, thực tình chưa biết thế nào!
Thẩm Thiến Hoa nước mắt chảy quanh tiến lên một bước nắm lấy áo chàng vừa khóc vừa nói:
– Độc Cô Nhạn! Tiểu muội cùng Nhạn ca quen biết nhau khá lâu rồi. Tiểu muội yêu... yêu... Nhạn ca nghe tiểu muội một lời là đi vời tiểu muội rời khỏi nơi đây. Việc đầu tiên là phải tìm cách chữa thương thế cho Nhạn ca được bình phục.
Còn về sau ra sao tiểu muội cũng không cần nghĩ tới nữa.
Độc Cô Nhạn lạnh lùng hỏi lại:
– Sao cô nương lại tính như vậy?
Thẩm Thiến Hoa thẹn đỏ mặt lên ấp úng:
– Vì tiểu muội... yêu Nhận cạ..
Độc Cô Nhạn vờ như không nghe tiếng rồi chàng đáp:
– Cô nương đừng nhọc lòng vô ích.
Thẩm Thiến Hoa quá xúc động run lên bần bật. Nàng nghiến răng nói:
– Độc Cô Nhạn! Tiểu muội biết Nhạn ca không thật lòng muội còn biết cả Nhạn ca cũng có chút lòng thương tiểu muội. Nếu không thế thì tất Nhiên ca đã chẳng đưa tiểu muội ra khỏi Ma Trủng trận. Thế mà Nhạn ca vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt. Sao Nhạn ca phải e dè chuyện thương yêu tiểu muội? Độc Cô Nhạn! Tại sao? Tại sao vậy?
Độc Cô Nhạn đột nhiên giơ tay khẽ đẩy Thẩm Thiến Hoa. Nàng lảo đảo lùi lại mấy bước. Chàng vẫn nói bằng một giọng lạnh như băng:
– Cô nương nhớ nhớ rằng tại hạ với cô nương đã không ân oán, lại chẳng nợ nần gì nhau. Vậy cô không còn có lý do gì đề tiếp tục đối với tại hạ như thế... Thôi cô nương đi đi!
Thẩm Thiến Hoa bị Độc Cô Nhạn đẩy ra. Nàng nghĩ tủi thân bất giác đôi giòng châu lệ tuôn rơi. Nàng hằn học la lên:
– Độc Cô Nhạn! Tiểu muội yêu cầu Nhạn ca nói ra một câu là không thương tiểu muội thì lập tức tiểu muội đi ngay. Nhạn ca nói đi!
Độc Cô Nhạn vẻ mặt xám xanh. Chàng mấp máy môi như không nói ra lời.
Sau chàng thở phào một cái tung mình nhảy lên cao đến sau bảy trượng như một con chim không lồ sà xuống khu mồ mả rồi chỉ trong nháy mắt người chàng đã biến mất.
Thẩm Thiến Hoa dậm chân la lên:
– Độc Cô Nhạn! Ngươi thật giống cầm thú! Ta căm hờn ngươi.
Toàn thân nàng run lên bần bật, dường như không còn đủ sức để giữ cho khỏi ngã. Nàng uất hận vô cùng. Nàng muốn bắt lấy chàng mà cắn xé mà nhai thịt.
Nàng đã điên đảo vì chàng, còn muốn nuốt chửng chàng đi cho khỏi nhìn thấy nữa.
Nàng chẳng hiểu tại sao lại yêu Độc Cô Nhạn đến độ không tài nào thoát ra khỏi mối tình oan nghiệt này.
Thẩm Thiến Hoa quên cả mình đang ở trong tình trạng nguy hiểm. Nàng bị ái tình hành hạ khiến cho tan nát ruột gan, không muốn sống nữa. Nàng cảm thấy trời đất cùng muôn vật dường như đều ảm đạm thất sắc.
Đột nhiên một câu niệm A Di Đà Phật vang lên bên tai nàng.
Thẩm Thiến Hoa đang chìm đắm trong cơn đau khổ cùng cực. Tai mắt nàng mất cả linh mẫn nên tiếng niệm Phật chưa thức tỉnh nàng lại được.
Giữa lúc ấy nàng ngẩng đầu trông lên bất giác giật nẩy mình.
Một mũi trường kiếm đã dí vào tử huyệt sau lưng Thẩm Thiến Hoa.
Ngoài ra nàng còn thấy mấy người vung chưởng phóng chỉ muốn đánh tới.
Nàng đau buồn quá bật lên tiếng cười rộ rồi quát hỏi:
– Muốn làm gì đây?
Một vị lão tăng đứng trước mặt nàng lại lần nữa niệm Phật hiệu rồi nói:
– Lão tăng vốn không muốn giết hại thí chủ, nhưng cần khuất tất thí chủ một chút.
Thẩm Thiến Hoa chau mày hỏi:
– Lão thiền sư là ai?
Lão tăng đứng chấp tay đáp:
– Lão tăng là Thiện Tâm...
Thẩm Thiến Hoa kinh hãi kêu lên:
– Phải chăng lão thiền sư là chưởng môn phái Thiếu Lâm hiện nay?
Thiện Tâm thiền sư nhíu cặp lông mày đáp:
– Chính là lão tăng.
Nhà sư giơ tay ra nói tiếp:
– Vị này là Tam Thiền đạo trưởng. Chưởng môn phái Võ Đương, vị này là Thanh Từ sư thái, chưởng môn phái Võ Di.
Nguyên các chưởng môn chín phái lớn đã bị giết đến năm người.
Thẩm Thiến Hoa cũng đoán ra từ trước ý muốn của nhà sư nhưng vẫn giả vờ hỏi:
– Lão thiền sư có điều chi dạy bảo?
Chưởng môn phái Thiếu Lâm là Là Thiện Tâm thiền sư trầm giọng hỏi:
– Độc Cô Nhạn hoành hành trên chốc giang hồ đã giết hại biết bao nhiêu là người? Tại hang Hồ Ly núi Nhật Nguyệt gã lại sát hai nhân vật võ lâm. Nếu gã còn sống ngày nào là thiên hạ mất ăn mất ngủ ngày ấy. Nghe nói cô nương cùng gã có giao tình thân mật. Vậy nương có biệt gã đi đâu không?
Thẩm Thiến Hoa tức giận nói:
– Giao tình thân mật ư? Tiểu nữ vừa cứu gã khỏi cơn hoạn nạn mà gã có thèm để ý gì đâu? Tiểu nữ làm sao biết được gã đi phương nào?
Tam thiền đạo trưởng, chưởng môn phái Võ Đương niệm Vô Lượng Thọ Phật rồi nói:
– Bần đạo thường nghe trên chốn giang hồ đồn đại:
Vô song nữ Thẩm Thiến Hoa là người tình duy nhất của Độc Cô Nhạn. Vả lại hai người vừa đi với nhau, sao còn chối là không biết?
Thẩm Thiến Hoa thở hồng hộc hỏi lại:
– Vừa rồi hai vị thiền sư đã biết y ở đây sao lại không đến?
Tam Thiền đạo trưởng hơi đỏ mặt lên đáp:
– Bọn bần đạo chậm chân một bước nên gã tẩu thoát. Nếu không thì...
Chưởng môn phái Võ Di là Tĩnh Từ sư thái la lên:
– Con nha đầu này có vẻ khinh người! Lịch sự với y thị không được phải trói thị lại đã rồi sẽ tra khảo. Nếu không tra tấn chắc thị chẳng chịu cung xưng.
Rồi mụ quay lại lớn tiếng quát:
– Sao còn chưa động thủ?
Lập tức hai vị nữ ni đứng tuổi người to lơn tiến ra, rút sợi day da bò ở sau lưng. Chúng vật Thẩm Thiến Hoa xuống đất cột hai tay hai chân lại như một trái cầu lăn lộn dưới đất.
Thẩm Thiến Hoa lúc đầu còn dãy dụa nhưng trước ngực, sau lưng đều có mũi kiếm chí vào nên không dám cựa quậy nữa, để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm.
Chưởng môn phái Võ Di cất tiếng the thé hỏi:
– Con nha đầu kia! Bây giờ mi có chịu nói không?
Thẩm Thiến Hoa kêu lên:
– Y ở núi Bắc Mang trước mặt kìa! Bọn ngươi đi mà tìm y.
Chưởng môn phái Thiếu Lâm là Thiện Tâm nói xen vào:
– Tam thiền đạo trưởng tinh thông về trận đồ thử coi lại tòa Ma Trủng trận xem có cửa ra vào cùng cách phá giải không?
Chưởng môn phái Võ Đương là Tam Thiền đạo trưởng đưa mắt nhì bốn phía một lượt rồi nói:
– Bạch Cốt Động chúa không làm gì khó dễ các đại môn phái, dù Ma Trủng trận này có lợi hại đến đâu cũng chẳng nguy hại gì đến chúng ta. Kẻ đáng lo chỉ có một mình Độc Cô Nhạn mà thôi!
Ngừng một lát tam Thiền đạo trưởng kiên quyết nói:
– Xin các vị đi theo bần đạo!
Dứt lời, Tam Thiền đạo trưởng liền đi trước tiến vào khu rừng hoang.
Đoàn người đi theo có đủ cả Tăng, Ni, Đạo, Tục... cộng khoảng hai chục tiến vào, chốc lát đã không còn thấy đâu nữa!
Nhắc lại Độc Cô Nhạn sau khi đưa Thẩm Thiến Hoa thoát khỏi Ma Trủng trận chàng lại trở vào trong trận. Tuy ngoài mặt chàng vô tình lạnh nhạt, nhưng thực ra trong thâm tâm chàng vẫn có một mối tình cảm thâm trọng khôn tả. Chàng phải mất một thời gian khá lâu mới xóa nhòa được hình bóng Thẩm Thiến Hoa trong đầu óc.
Độc Cô Nhạn ỷ mình tài hoa tuyệt thế, chàng coi ma Trủng trận biến hóa phức tạp không vào đâu. Chàng lướt người đi nhanh như chớp vào giữa trận.
Trên đường đi toàn gặp mồ cao cây lớn vẫn như trước đây, dường như chẳng thấy biến hóa nào khác, lòng chàng không khỏi nghi ngờ.
Thốt nhiên bên tai chàng văng vẳng có tiêng cười no nhỏ.
Bất giác chàng giật mình kinh hãi, vì chỉ nghe tiếng cười cũng đủ biết người này có võ công tuyệt cao, bản lãnh có thể nói tương đương với chàng!
Độc Cô Nhạn không tin ở tai mình, vì hiện nay trên giang hồ ngoài Thiên Long Thiền sư ra, chàng chưa thấy ai có công lực cao thâm hơn mình.
Độc Cô Nhạn còn biết đích người phát ra tiếng cười chỉ đứng cách chàng không đầy năm trượng! Thị giác cùng thính giác của chàng tuy linh mẫn gấp mười người thường nhưng chỉ ở ngoài mà thôi. Hiện giờ ở trong Ma Trủng trận chàng còn nghe rõ thì dĩ nhiên người bí mật kia phải ở liền bên cạnh hay chỉ gần trong gang tấc.
Độc Cô Nhạn thả bước từ từ rồi đột nhiên chàng thi triển kinh công tuyệt như một dây khói nhẹ lướt về phía phát ra tiếng cười.
Một tình trạng kỳ dị hiện ra trước mắt chàng.
Phía trước ngôi mả lớn, một người phàm tục và một đạo nhân đang ngồi đánh cờ.
Đạo nhân người rất lùn, hai chân ngắn chủn. Râu bạc chùng xuống tới đầu gối. Cặp mắt lão long lanh sáng rực.
Độc Cô Nhạn vừa trông thấy lão đã biết ngay là một dị nhân, nội lực vô cùng thâm hậu.
Người tục càng khiến cho chàng phải chú ý hơn. Người này mặc áo bào trắng, râu dài phất phơ. Hai mắt như hai hạt minh châu chiếu ra những tia sáng màu lục khiến người trông thấy mà phát ớn.
Hai bên của lão già áo trắng mỗi bên có sáu bộ xương khô, cộng thảy là mười hai bộ.
Những bộ xương trắng hếu trong khu vực mồ mả trùng điệp lại giữa lúc canh khuya, càng khiến cho người ta phải ớn lạnh xương sống.
Ngoài ra còn một lão già áo xanh đứng bên, thái độ cực kỳ cung kính, vẻ mặt lão rất nghêm trang, lão đứng yên không nhúc nhích.
|