Bên ngoài Hạo Thiên Điện, ở trên vân giai là hai trung niên dung mạo như tiên đứng sóng vai, đang ngắm nhìn quang cảnh hoành tráng của Vân Tiêu Đấu Trận. Lúc này xung quanh trong vòng mười dặm trên Thái Hạo Phong cột trụ Bàn long thấu trời, cầu vồng giăng giăng vô cùng thoát tục.
Tiêu Vân Vong phá tan sự trầm tịch lắng đọng đã lâu, đột nhiên nói: "Ngụy sư huynh, có một chuyện Tiêu mỗ không thể không nói."
Ngụy Nguyên Quân khe khẽ cười đáp: "Ngươi với ta còn khách khí gì nữa, không cần phải ngại."
Tiêu Vân Vong trầm ngâm giây lát rồi ngoảnh đầu nói: "Lúc Dương Kỳ Sơn xảy ra chuyện, bốn đệ tử của ta ở trong địa quật chứng kiến toàn bộ quá trình, ngẫu nhiên thu được tin tức về bảo vật trấn môn của Thái Nhất Môn." Nói đến đây thì dừng một chút, đưa mắt chăm chú quan sát phản ứng của Ngụy Nguyên Quân.
Sắc mặt Ngụy Nguyên Quân không đổi, chăm chú nhìn Tiêu Vân Vong, chỉ thấy ông ta tiếp tục nói: "Lúc đó Long Dận đang khổ tâm bố trí mở khai phong ấn, trên tay lại có Giang Sơn Xã Tắc Đồ, bởi vậy mới có thể đem vạn yêu yên ổn thoát khỏi phong ấn, từ đó tới giờ không biết đã đi đâu."
Ngụy Nguyên Quân trầm mặc hồi lâu, rốt cục thở dài một hơi cười khổ đáp: "Chuyện đến nước này, Ngụy mỗ cũng không giấu nữa, ngươi có biết vì sao Ngụy mỗ bên trên còn có Sư trưởng và sư huynh mà đột nhiên lại tiếp nhận chức vị trọng đại chưởng môn Thái Nhất Môn?"
Tiêu Vân Vong liền hiểu ông ta ắt có nỗi khổ khó nói, liền đáp: "Nếu việc liên quan tới bí mật của Thái Nhất Môn, vậy coi như Tiêu mỗ chưa từng hỏi qua là được."
Ngụy Nguyên Quân chầm chậm đi xuống vân giai, thân hình chìm lẫn vào trong mây gió, bộ pháp rất ngưng trọng. Sau cùng ông ta dừng chân ở bên vách đá, thấy Tiêu Vân Vong đi theo tới nới mới nói: "Mười tám năm trước, có người xông lên Thái Nhất Môn khiêu chiến, trước phá trận pháp nơi sơn môn, lại liên tục đả bại mười một sư huynh đệ, ngay cả trưởng lão ẩn cư cũng liên tiếp thất thủ. Cuối cùng không ai có thể chống cự, Sư tôn phải tự thân xuất trận cùng kẻ đó lập một cuộc đánh cá, vật cá chính là Giang Sơn Xã Tắc Đồ."
"Ai ngờ kẻ đó pháp lực thông thiên, Sư tôn không may lạc bại trọng thương hấp hối, mới đem chức chưởng môn truyền lại cho ta lúc đó còn đang bế quan. Sau nửa năm khi ta xuất quan thì tất cả đều đã quá muộn. Đó là mối hận lớn nhất trong đời Ngụy mỗ, Ngụy Nguyên Quân ta lập thệ sẽ tìm bằng được thủ phạm. Hơn mười năm thăm dò nhiều nơi, vẫn không có tin tức, không ngờ hắn lại là người yêu tộc, hắc hắc hắc..." Trong tiếng cười của ông ẩn chứa đầy vẻ bi thương đau đớn.
Tiêu Vân Vong đưa tay đặt lên vai Ngụy Nguyên Quân, lặng yên không nói.
Ngụy Nguyên Quân trầm giọng tiếp: "Ta nhất định sẽ tìm được hắn, Tiêu huynh đệ có manh mối gì không?"
Giờ lại tới phiên Tiêu Vân Vong cười khổ: "Người này chính là một thủ lĩnh trẻ tuổi đương đại của Yêu tộc ở Quy Khư cách Cửu Châu chúng ta vạn dặm nơi hải ngoại. Tình huống còn chưa rõ, Ngụy huynh không nên vọng động. Các đồng đạo Cửu Châu ta cần đối mặt với toàn bộ Yêu tộc đang ngóc đầu trở lại, chứ không phải chỉ một mình hắn ta đâu."
Ngụy Nguyên Quân nặng nề gật đầu: "Như vậy xem ra Thái Nhất Môn của ta ắt phải chuẩn bị kỹ càng mới được. Côn Lôn phái cùng Thái Nhất thượng cổ chính là cùng nguồn cùng gốc, sự việc liên quan tới bá tánh, hai phái chúng ta nhất định p hải tề tâm hiệp lực. Tiền bối của chúng ta có thể đẩy bọn chúng ra khỏi Cửu Châu, hiện ta chúng ta cũng sẽ không có ngoại lệ."
Tiêu Vân Vong lắc đầu đáp: "Ngàn năm trôi qua, thương hải tang điền, sự tình chưa chắc đã nằm trong kiểm soát của chúng ta. Ma đạo ẩn nấp đã lâu cũng đã ngầm có hoạt động, nếu bằng sức đồng đạo các môn ở Cửu Châu, chỉ e vẫn chưa đủ. Ngày tháng thái bình đã trôi qua lâu rồi, lần này không ít tông môn ta thấy bọn họ đều không quan tâm đến sự uy hiếp của yêu tộc. Trong mắt bọn họ chỉ xem động tĩnh ở Côn Lôn ta mà thôi. E rằng có vài người còn hận không thể làm mất mặt Côn Lôn phái ấy."
Ngụy Nguyên Quân chắp tay ra sau ngửa mặt nhìn trời, chỉ cười khổ đáp lại.
Buổi chiều, Vân Tiêu Đấu Trận lại bắt đầu sôi sục. Trước mắt, những đệ tử còn lưu lại đây đều vì cẩn thận khỏi ngã ngựa mà sẽ xuất toàn lực, phong hội tiến vào giai đoạn nóng bỏng nhất.
Huyền Tố là đối thủ thứ hai đạt tới Nguyên Anh kỳ của Dương Chân. Nữ nhân này đạo công thâm hậu, bên người còn được Tử Hà Sư Thái ban cho rất nhiều hộ thân pháp bảo, phòng thủ kín tới giọt nước không lọt, công kích cũng không hề có sơ hở. Thân là nữ đệ tử duy nhất của Tê Hà Phong đứng trong mười sáu người mạnh nhất, lần phong hội trước còn đứng thứ tám, tự nhiên không giống phàm thường.
Trận chiến này hai người đấu rất gian khổ, Dương Chân xuất chiến nhiều trận, dần dần bị người ta nắm bắt, hắn khó có thể dựa vào Thiên Tru để phát động đột kích bất ngờ.
Sau cùng hắn dựa vào độn quyết mới lĩnh ngộ của Càn Khôn Ấn dẫn động lực công kích của Huyền Tố tiêu biến mất, tiêu hao pháp lực của nàng rồi tìm cơ hội phát động Thiên Tru công phá hộ thân pháp khí của Huyền Tố nhanh như chớp, coi như dành được thắng lợi.
Ở vòng này, hấp dẫn người ta nhất lại chính là Nhạc Thiên của Đơn Dương Phong. Thượng cổ thần thú Hỏa Kỳ Lân vừa xuất hiện đã cướp đi ba phần khí thế của đối thủ, thành ra chiến thắng tương đối nhẹ nhàng.
Lãnh Phong của Ngọc Tiêu Phong vẫn y như cũ liên tiếp phá quan chém tướng như sấm sét. Tiêu Nguyệt Nhi không may gặp phải Huyền Đạo của Thiên Ngoại Phong, khổ chiến nửa canh giờ thì thảm bại.
Không hổ là lĩnh tụ của lớp trẻ Đạo tông, Sở Thắng Y thuận lợi bước vào bát cường (tám người mạnh nhất), Lục Càn Khôn của Pháp tông sau khi chiến thắng đối thủ cùng tông, cũng tiến vào đúng theo dự liệu. Hai người còn lại cũng là những đệ tử trẻ tuổi mới nổi lên.
Trước mặt trời lặn, một vòng bốc thăm đấu quyết lại được tiến hành.
Trên quảng trường, bức tường nhanh chóng được thay bằng một bảng danh sách mới, gồm các thẻ bài màu đỏ chữ đen. Dương Chân với Sở Thắng Y, hai cái thẻ tên bị buộc vào thành một cặp, Lãnh Phong thì đấu với Lục Càn Khôn của Pháp tông.
Đệ tử Ngọc Tiêu Phong sau khi xem xong bảng tên lớp lớp hít vào một hơi lãnh khí. Tiêu Nguyệt Nhi vẫn còn chưa thoát khỏi đả kích do bại trận làm vẻ mặt đồng tình vỗ vỗ vai Dương Chân an ủi: "Sư đệ, ngươi vào được bát cường đã là làm cho cha nở mặt nở mày rồi."
Dương Chân trầm mặt xuống, hắn xem qua Sở Thắng Y đấu hai trận biết rõ tu vi của mình so với chàng ta còn cách rất xa, mặc dù có hai kiện pháp bảo không phải tầm thường bên người nhưng Sở Thắng Y sau chuyến đi tới Dương Kỳ Sơn nhất nhất bế quan tiềm tu, tu vi lại có một bước tiến dài. Dưới tình hình này thắng bại trong mắt mọi người chẳng còn có gì phải phân vân cả.
Tiêu Thanh Nhi đột nhiên nói: "Theo Thanh Nhi thấy, nhị sư huynh lại rất có cơ hội vào tứ cường. Lục Càn Khôn tâm tính lẫn tu vi đều không đủ, bằng vào vũ dũng của nhị sư huynh cũng có thể đánh bại được hắn."
Bá Vân Đình cũng đồng ý gật đầu, ngoảnh đầu nói với Lãnh Phong khoanh tay đứng một mình phía sau: "Lãnh sư đệ, lần này phải trông vào đệ rồi."
Lãnh Phong đành gật đầu, ánh mắt chợt chiếu tới khuôn mặt trơ không biểu tình của Dương Chân.
Lúc này trước bức tường đề danh tụ tập tới hơn một trăm người, một người cao giọng nói: "Không cần phải xem nữa, Tinh Hà Kiếm của Sở sư huynh nhất định có thể chém rớt yêu kiếm của Ngọc Tiêu Phong rồi. Vị trí đứng đầu phong hội lần này không phải chàng ta thì còn ai?"
Người kia vừa nói tức thì dẫn theo không ít tiếng người phụ họa, đương nhiên cũng có một vài tiếng phản đối bất mãn lạc lõng.
"Chư vị đồng môn quá khen rồi, phong hội người mạnh còn có kẻ mạnh hơn, Sở mỗ không dám đảm đương." Sở Thắng Y đứng sau đám người mỉm cười khiêm tốn.
Ánh mắt của đám người Ngọc Tiêu Phong đều chuyển qua chàng ta. Sở Thắng Y lúc này cũng đã nhìn thấy bọn họ liền bước lại, đám Côn Lôn đệ tử cũng rẽ ra nhường đường.
Dương Chân xoay đầu, từ dòng người đón lấy Sở Thắng Y, ánh mắt nhìn thẳng vào chàng ta. Còn Sở Thắng Y thủy chung vẫn khiêm cung hành lễ đáp lại những tiếng khen ngợi của đồng môn, phong thái nhất mực hòa ái dễ gần.
Hai ánh mắt vô hình đối nhau, rồi nhanh chóng phân khai, mặc dù chỉ có một sát na nhưng trong mắt của mỗi người đều ẩn chứa rất nhiều ý vị khó hiểu. Sở Thắng Y nhanh chóng đưa mắt nhìn sang Tiêu Thanh Nhi.
"Sở sư huynh, ngày mai phải hạ thủ lưu tình đó." Một câu nói lúc này của Tiêu Thanh Nhi cũng đủ khiến trái tim Dương Chân ứa máu.
"Sư muội nói đùa rồi, Thiên Tru Kiếm của Dương sư đệ sư huynh cũng không dám liều mạng đón tiếp đâu." Sở Thắng Y vẫn ung dung khiêm tốn như cũ, nhưng tại khoảnh khắc này trong tai Dương Chân tất cả đề là những lời châm chọc không hơn không kém, lửa giận trong lồng ngực bốc lên tận đầu.
"Sở sư đệ cứ nói đâu đâu." Bá Vân Đình cũng bật cười.
Đều cho rằng ta sẽ thua sao? Tất cả trong mắt các người coi như đã quyết định rồi sao? Dương Chân chỉ cảm thấy một ngọn núi lớn nạng nề đè lên trái tim của hắn, hắn muốn hủy diệt tất cả mọi thứ trước mặt, lại muốn trốn chạy tất cả.
"Sư đệ..." Tiêu Thanh Nhi đột nhiên la lên, tựa hồ mọi người cũng cảm thấy một cỗ sát khí bùng phát như sóng triều, thế nhưng nháy mắt lại bình phục trở lại.
Dương Chân rảo bước xuyên qua đám người đi thẳng ra ngoài, bộ pháp tuy không nhanh nhưng rất kiên quyết.
Tiêu Thanh Nhi sắc mặt trắng bệch, nàng ta đột nhiên nhận ra những lời nói vô tình của mình đã làm tổn thương gã sư đệ cực kỳ tự tôn này. Khe nứt xuất hiện ở giữa hai người rõ ràng càng ngày càng lớn.
"Ta rất có hứng thú với ngươi." Lãnh Phong lạnh lùng nhìn Sở Thắng Y buông một câu không đầu không đuôi rồi cũng xoay người bỏ đi.
Mọi người lại thêm một phen ngạc nhiên, nhìn nhau không biết nói sao.
Quay trở về tới Ngọc Tiêu Phong, Dương Chân đứng trong rừng tuyết mịt mùng tới nửa canh giờ, bất động như núi, đột nhiên chớp mình một cái phóng vọt về phía Ngọc Tiêu Lâu, hắn muốn đi gặp một người.
Bên trong lâu phòng, Dương Chân quỳ phịch một cái xuống nền, trước mắt chính là phu phụ Tiêu Vân Vong vừa mới trở về.
"Chân nhi, ngươi làm vậy là sao?" Tiêu Vân Vong nghi hoặc không hiểu.
"Xin sư phụ dạy đệ tử đạo pháp thượng thừa, đệ tử nhất định phải đánh bại Sở Thắng Y!" Lúc Dương Chân ngẩng đầu lên, hai mắt vằn máu, giọng nói ấm ức như muốn gào lên tựa hồ muốn nuốt chửng người ta.
Hai phu phụ ở trong phòng nhìn nhau, hồi lâu sau Tiêu Vân Vong mới nói: "Ngươi đứng lên trước đi, nói cho sư phụ biết, ngươi vì sao lại xúc động như vậy. Ngươi cũng biết năm tháng mà Sở Thắng Y trong núi tu hành cũng đủ thời gian ngươi luân hồi mấy vòng. Muốn dùng công phu mấy ngày của ngươi chống lại? Dục tốc ắt bất đạt, ngươi phải hiểu rõ mới phải!"
Dương Chân không đứng dậy, tiếp tục khấu đầu nói: "Xin sư phụ thành toàn!"
Phượng Lam đột nhiên giận dữ quát: "Ngươi sao lại không biết phải trái như thế, Sở Thắng Y chính là anh tài nhất đại của Đạo Tông, đừng cho rằng cứ dựa vào một thanh yêu kiếm của ngươi là có thể hoành hành. Xem ra bắt ngươi diện bích là không hề sai..."
Dương Chân đột nhiên ngẩng đầu, lạ lẫm nhìn Phượng Lam lạc giọng hỏi: "Yêu kiếm?"
Phương Lam hùng hồn hỏi ngược lại: "Sao? Sư nương nói sai à? Pháp khí do yêu nghiệt luyện ra kh ông phải là yêu kiếm thì là gì?"
Tiêu Vân Vong cau mày quát: "Lam nhi!"
Dương Chân đột nhiên cảm thấy trong lòng có thứ gì đó trong nháy mắt sụp đổ hoàn toàn. Mấy ngày tỷ thí vừa rồi, có vài người hiếu sự thấy phi kiếm của hắn tà dị quỷ bí, hơn nữa chuyện bí ảo của Yêu hoàng một năm trước tuy bị giữ kín nhưng vẫn có đồn thổi, bởi vậy trong mắt người xung quanh, hắn dần dần được bao trùm một sắc thái yêu dị. Có vài người còn khuyên đừng có nên tiếp cận hắn. Ban đầu hắn còn không để bụng, cũng không quan tâm, có điều không ngờ hiện tại ngay cả sư nương cũng nói với hắn như vậy.
Phải, ta có thể đánh bại hai cao thủ Nguyên Anh kỳ, không phải đều là dựa vào thanh yêu khí Thiên Tru hay sao?
Dương Chân lại cúi gằm đầu xuống, trong lòng thoáng hiện hình bóng dửng dưng khiến người ta phát cuồng của Sở Thắng Y, lại việc Tiêu Thanh Nhi khi nóng khi lạnh bất thường, một ý chí cầu thằng cực kỳ mạnh mẽ nháy mắt áp đảo hết tất cả, hắn không cam lòng hỏi lại một câu: "Sư phụ, thực không có khả năng hay sao?"
Tiêu Vân Vong không cho đệ tử chút hy vọng nào, thản nhiên nói: "Không có!"
Dương Chân chậm chậm đứng lên, ánh mắt vô thần: "Sư phụ nói không có, vậy thì nhất định là không có rồi."
Nói xong, hắn từ từ đi ra cửa lớn, bước chân loạng choạng, thân hình lảo đảo.
"Hài tử này bị sao thế?" Phượng Lam vẫn còn khó hiểu.
"Kiếm không đả thương người, người tự thương thôi." Tiêu Vân Vong chắp tay đi lại trong phòng, giọng đầy u uẩn: "Hài tử này gần đây thần tư bất định, nàng không cảm thấy nó đối với Thanh Nhi có tình cảm khác thường hay sao?"
"Thanh nhi?" Phượng Lam kinh ngạc.
"Xưa nay ải tình khó vượt, hài tử này chính đang ở giai đoạn nguyên thần ngưng đạo, rất dễ bji tẩu hỏa nhập ma." Tiêu Vân Vong ngưng trọng nhìn Phượng Lam. Phượng Lam cũng vừa lúc nhìn lại.
"Nó sẽ không làm gì bất lời cho Thanh Nhi chứ?" Phương Lam lo lắng nói.
"Trong mắt nàng chỉ có nữ nhi bảo bối của nàng thôi." Tiêu Vân Vong bực bội nhìn ra chỗ khác, ngẩng mặt nhìn những đốm xanh trên mái ngói, nói tiếp: "Con đường mà phu phụ ta đi cũng tuyệt không dễ dàng, chuyện của lớp nhỏ cứ để bọn họ tự chọn lấy, cuộc đời mình là tự mình đi lên thôi."
Phượng Lam hừ một tiếng, liếc mắt đáp: "Năm xưa nếu không phải người ta khổ khổ ai ai xin sư tôn, chàng cũng đâu được tiện nghi như vậy."
Tiêu Vân Vong đến bên Phượng Lam, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của bà, yêu thương nói: "Lam nhi, vô luận thế nào vi phu cũng không bỏ rơi nàng, chuyện lớn bằng trời chúng ta cũng sẽ cùng đối mặt."
Sắc mặt Phượng Lam ửng đỏ, ừ hữ một tiếng rồi dịu dàng ngả vào vòng tay Tiêu Vân Vong, gục đầu lên bờ vai ấm áp của ông.
Dương Chân ôm Tiểu Bạch đạp trên Thiên Tru, giữa biển mây mờ mịt xé gió mà đi. Không có pháp lực hộ thể, mặc cho gió lạnh như kim chích vào thân thể. Mấy lần chuyển hướng, không biết là đã bay bao lâu, hắn đột nhiên thấy một sơn cốc rất quen thuộc.
Sơn cốc xanh thẳm xinh đẹp vẫn y như trước, chỉ có điều vật thị nhân phi, chủ nhân của Vạn Thú Cốc đã không biết đi về nơi nào. Dương Chân rơi xuống cạnh căn nhà trúc ven hồ tìm một mảng cỏ mềm mại nằm xuống.
"Bạch tỷ tỷ, đây chính là nhà của Nhất Kỳ." Dương Chân đưa Tiểu Bạch đặt lên ngực, ngẩng đầu nhìn trời.
Đáp lại hắn chỉ là những tiếng ư ử của Tiểu Bạch, cái mũi nhỏ trắng phau của nó cọ cọ vào lòng bàn tay Dương Chân rất đáng yêu.
"Tiểu Bạch, ngươi còn nhớ không, ở bên hồ khi đó ngươi cùng một con rắn sừng trắng hàng năm đấu đá. Là ta đã giúp ngươi một tay." Dương Chân vẽ một vòng tròn nhỏ lên cái mũi của Tiểu Bạch.
Lời nói của hắn lập tức dẫn tới sự hưởng ứng cuồng nhiệt của Tiểu Bạch, năm cái đuôi xòe lớn ra như một con công phe phất, cọ vào cánh tay Dương Chân buồn buồn vô cùng thân mật.
Một vòng sáng vàng từ miệng Dương Chân nhả ra phát tán kim quang nhàn nhạt rồi lơ lửng giữa chừng không, theo ý niệm của hắn bắt đầu xoay chuyển lưu lại trong không khí những đường ngân quang ngắn dài.
Thiên Phách Thần Binh, niềm hy vọng duy nhất của Dương Chân chính là nó luôn đem lại những ngạc nhiên cho hắn. Hắn biết rõ trước mắt mới chỉ có thể điểu khiển được một phần nhỏ bé linh lực của Thiên Tru chứ không hơn. Sức mạnh khai sơn phá nhạc chân chính của Thiên Phách Thần Binh chỉ có trong tay Yêu hoàng mới có thể xuất hiện. Có điều một câu nói đó của sư nương đã làm hắn đau đớn tận đáy lòng. Yêu kiếm. Mày là một thanh yêu kiếm sao?
Tựa hồ như có cảm ứng, "Băng..." một tiếng, ánh kim quang của Thiên Tru đột nhiên ảm đạm, hóa thành một vầng trăng khuyết nhỏ lơ lửng cách trán Dương Chân nửa thước. Một tia sáng tím lấp lánh như tinh thần nổi lên giữa làn kim quang, nhấp nháy như tia chớp yếu ớt.
Một luồng linh lực cường bạo đột nhiên xuất hiện khiến Tiểu Bạch trên người Dương Chân run lên lẩy bẩy.
Thử nghiệm một lát, Dương Chân đành bỏ cuộc triệu hồi Thiên Tru đang nhảy loạn như con cá giữa không.
Tiếng thở dài buông ra như màn đêm dần dần trở thành sâu thẳm, hàng trăm tâm tư như chỉ rối cứ quấn lấy hắn khiến hắn không khỏi hoài nghi, phải chăng mình quá cố chấp?
Giọng Bạch Tiêm Tình đột nhiên nổi lên trong tâm hắn: "Ngươi có thực sự muốn thắng?"
Dương Chân thầm đáp trong lòng: "Muốn thắng!"
Bạch Tiêm Tinh u u thở dài, rồi lại nói: "Là vì Thanh Nhi sư tỷ của ngươi?"
Trong đầu Dương Chân chấn động, tâm ý hoảng loạn, mình thế này vốn là vì Thanh Nhi sư tỷ hay sao?
Bạch Tiêm Tình không đợi cho hắn bình phục tâm tư, câu tiếp theo càng thêm kinh người: "Nô gia cũng có thể giúp ngươi, chỉ cần ngươi nghĩ cho kỹ làm như vậy có đáng hay không thôi."
Dương Chân bình phục tâm tình, ngang nhiên cự tuyệt: "Không, ta không cần ngươi giúp."
Bạch Tiêm Tình u u đáp: "Ngươi với hắn tính nết thật là giống nhau, đều cố chấp cao ngạo như vậy cả."
Dương Chân nghe giọng tựa hồ như u oán, liền giải thích: "Không, không phải như vậy, nếu yêu khí của ngươi mà lộ ra, Côn Lôn phái nhất định sẽ không tha cho ngươi, ngươi phải minh bạch điều đó." Hắn do dự một lát rồi nói tiếp: "Nói thêm, ta cũng không biết ngươi làm vậy có đáng không."
Bạch Tiêm Tình thở dài trong tâm hải tịch mịch của Dương Chân một cái rồi không nói nữa.
Từ bên trong con bạch hồ, một sinh linh đang lẳng lặng thông qua đôi mắt nhỏ như viên bảo thạch ngắm nhìn Dương Chân, ánh mắt xuất ra những tia yêu thương dịu dàng.
Ngày thứ bảy, Phong hội đã tới hồi kết, cũng đã tới hồi tranh đấu quan trọng kịch liệt nhất. Mong muốn đệ tử chiến thắng khiến sư trưởng đều tận lực an bài, nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị chu đáo.
Lôi đài quẻ Tốn ở góc tây nam Vân Tiêu Đấu Trận, bảy tám tòa vân thai phiêu phù bên trên xoay lẫn vào nhau. Trên hồng kiều cũng chen chúc thành đám, xung quanh lôi đài rộng rãi dày đặc tới mấy trăm người, các tông phái đồng đạo phương xa, trên dưới các phong mạch của Côn Lôn đều đã yên vị, quan sát vòng đấu pháp từ tám chọn ra tứ cường.
Phong hội lần này có tam kiệt đột phá trùng vây là Nhạc Thiên, Lãnh Phong, Dương Chân ba người đều có sở trường riêng, tuy được sư trưởng các tông mạch khen ngợi nhưng sau khi vào bát cường bọn họ có thể tiến tiếp hay không thì lại là một vấn đề còn phải nghiên cứu.
Cho dù có nhiều người chấp nhất, nhưng đối với trận đối quyết trước mắt hầu hết đều đề cao Đạo tông đệ tử Sở Thắng Y đã từng đột xuất nổi danh từ phong hội lần trước. Còn đối với kẻ bị gọi là Yêu kiếm Dương Chân thì tu vi mới chỉ ở Kim Đan kỳ, không có ai đánh giá cao cả.
Thứ mọi người cảm thấy hứng thú c hính là thanh Yêu kiếm sẽ có biến hóa kinh người gì, có thể tiếp tục tạo ra kỳ tích như trước hay không.
Thời gian đã đến, trưởng lão chủ trì lôi đài đã bắt đầu điểm danh nhưng hồi lâu vẫn chưa thấy Dương Chân xuất hiện, gọi đi gọi lại mấy lần đều không có hồi âm, bên ngoài tức thì nổi nên một trận ồn ào, náo động không ngừng. Đám người Ngọc Tiêu Phong thì ruột nóng như lửa đốt, đêm qua sau khi Dương Chân bỏ đi một mạch vẫn chưa quay về, sớm hôm nay cũng chẳng thấy đâu, tìm khắp bốn phương đều không thấy qua.
Tiêu Thanh Nhi gấp gáp nhìn quanh nói: "Sư đệ, hắn chạy đi đâu rồi, đáng ra phải tới rồi mới đúng, hay là đã xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Nguyệt Nhi nhảy nhót liên hồi không chịu đứng yên, ngó đông ngó tây nghe thấy vậy liền hừ mũi nói: "Ngươi lúc trước thần thần bí bí nói cái gì với họ Sở kia, có phải là tìm cách nào để cho sư đệ mất mặt hay không?"
"Ngươi..." Tiêu Thanh Nhi giận tới mức không thốt nên lời.
Bá Vân Đình ở bên cạnh giảng hòa nói: "Nguyệt Nhi, tỷ tỷ ngươi sao có thể làm ra chuyện đó được, Ngọc Tiêu Phong ta vinh cùng vinh, nhục cùng nhục mà..."
Tiêu Nguyệt Nhi xì một tiếng, đảo mắt ngắt lời: "Người ta là Tiêu Thanh Nhi Tiên Tử là truyền nhân đệ tử của Vương Mẫu Phong, Ngọc Tiêu Phong ta với không tới đâu."
Tiêu Thanh Nhi hai mắt đỏ hoe, cúi đầu không tranh biện thêm nữa, kẻ giảng hòa Bá Vân Đình cũng đành cười khổ không nói được gì. Hai tỷ muội này tình hình không những không có chuyển biến tốt mà còn tiếp tục xấu đi.
Trên sân chỉ có Sở Thắng Y lẻ loi một mình một góc, sau thời gian một nén nhang, kẻ vắng mặt sẽ bị tuyên phán thua trận. Đột nhiên mọi người đều nhìn vọng lên trên bầu trời.
Một người đạp kiếm quang vọt tới, lượn một vòng trên không trung rồi hạ xuống lôi đài. Dương Chân rốt cục cũng tới.
"Sư đệ..." bên ngoài Tiêu Nguyệt Nhi đứng giữa đám người của Ngọc Tiêu Phong nhảy vọt lên kêu gọi, tiếng nói của nàng vừa dứt thì một đạo bạch quang đã nhảy vào trong lòng, thì ra là Tiểu Bạch.
Dương Chân đưa mắt nhìn đám Bá Vân Đình bên ngoài giây lát, coi như chào hỏi, sau cùng dừng lại chỗ Tiêu Thanh Nhi một chút rồi trở lại với đối thủ đã đứng rất lâu ở phía đối diện.
Hắn không quay lại đằng sau, cũng không kịp nhận lấy một nụ cười dịu dàng tươi như đóa sen nước của Tiêu Thanh Nhi dành cho hắn.
Mặc dù đợi đối thủ lâu như vậy, nhưng Sở Thắng Y vẫn thần thanh khí sảng, giữ được khí độ như núi. Thấy đổi thủ tới, từ từ mỉm một nụ cười coi như chào hỏi.
Tiếng chuông rung lên, trận so tài đã chính thức bắt đầu.
"Dương sư đệ, sư huynh có một đề nghị, không biết ý đệ thế nào?" Sở Thắng Y không lập tức xuất thủ, còn phát xuất đề nghị thật là ra ngoài ý liệu của mọi người.
"Sở sư huynh xin cứ nói." Dương Chân trong lòng thoáng cảm thấy ngạc nhiên, nhưng mặt mặt vẫn không lộ ra vè gì khác lạ.
"Bất luận đệ và ta ai tiến vào vòng trong, đều sẽ phải đối diện với áp lực càng thêm ghê gớm. Để tránh cho nguyên khí bị tiêu hao quá độ, sư huynh đề nghị đệ và ta mỗi người hãy đánh ra một chiêu mạnh nhất, chỉ dùng một chiêu mà phân định thắng bại, thế nào?" Sở Thắng Y liếc những người bên ngoài một cái, chậm rãi thốt.
Bên ngoài lập tức nổi lên một trận ồn ào, một vài người đứng tuổi vỗ tay khen phải, trong phong hội trước đây bởi vì những vòng đấu quá dày, không ít người bị nguyên khí tổn thương hoặc thương thế trầm trọng, tới lúc gặp đối thủ tương đương so tài đành chịu thiệt mà bại. Sở Thắng Y đề nghị như vậy đối với cả hai bên đều là đề nghị rất có lợi. Đương nhiên trong đó nguy hiểm cũng rất lớn, một khi thất thủ có thể sẽ tạo thành một kết quả không thể cứu vãn.
Trên một tòa vân thai giữa chừng không, Tiêu Vân Vong nói với Tử Đình Chân Nhân: "Thắng Y xem ra có quyết tâm rất lớn."
Tử Đình Chân Nhân khẽ chau mày, vuốt râu đáp: "Ta vốn chưa từng phân phó nó như vậy, là nó tự định lấy chủ trương, hài tử này cũng quá tự đại."
Tiêu Vân Vong mỉm cười nói: "Đệ tử của sư huynh ung dung hữu độ, vài năm nữa ắt có thể tự mình đảm đương, sư huynh phải cảm thấy may mắn mới phải."
Ở trên vân thai bên cạnh, Tử Tang Chân Nhân dỏng tai nghe tám hướng, lắc đầu nói: "Tiêu sư đệ sao lại đề cao chí khí người ta, tự hạ uy phong của mình như vậy. Cứ theo ta thấy Cửu Diệu Phi Tiên Quyết mà sư đệ sáng tạo so với Cửu Ngưng Quy Chân Quyết của Đạo tông còn mạnh hơn một bậc, cứ vậy mà so thì ta lại đánh giá môn hạ của đệ cao hơn, ha ha."
Tử Đình Chân Nhân lãnh lẽo nhìn lại Tử Tang một lượt thầm chửi cái lão này châm chọc khắp nơi, lần này không thèm tính toán, coi như không nghe thấy.
Tiêu Vân Vong nhìn đệ tử tụ tập bên ngoài, ánh mắt sau cùng định trên lôi đài, cũng không lý gì tới những lời của Tử Tang Chân Nhân.
Ngược lại, Phượng Lam ở bên cạnh Tiêu Vân Vong sắc mặt có vẻ khó coi, Tử Tang vốn là đại sư huynh đồng tông đồng mạch của bà, nhưng cũng không muốn nói gì.
Hết chương 44