Ngưá»i phụ nữ tóc và ng rất khêu gợi chống khuá»·u tay nhổm ngưá»i lên, vừa đưa tay kéo tấm chăn che ngá»±c. Bà khẽ cau mà y nhìn ngưá»i thanh niên 18 tuổi có nước da ngăm Ä‘en, đẹp trai Ä‘ang đứng dá»±a và o khung cá»a sổ phòng cá»§a chà ng ta, nhìn ra bãi cỠở sau nhà – nÆ¡i ngưá»i ta Ä‘ang dá»± bữa tiệc mừng sinh nháºt mẹ chà ng. Phu nhân Catherine Harrington quấn chăn che ngưá»i rồi bước đến cá»a sổ há»i chà ng trai:
- Cái gì là m cho anh quan tâm tá»›i tôi nhiá»u đến thế?
Jordan Addison Matthew Toensende, Công tước Hawthorne tương lai, hình như không nghe bà ta nói mà cứ đăm đăm nhìn ra phÃa vưá»n sau cá»§a tòa lâu đà i mà khi bố chà ng chết sẽ thuá»™c vá» chà ng. Khi Jordan nhìn và o mảnh vưá»n ráºm rạp ở gần hà ng rà o, chà ng thấy mẹ mình hiện ra từ má»™t đám cây thấp. Bà nhìn quanh vá»›i vẻ lén lút, vừa sá»a lại thân áo trên ngá»±c cho ngay ngắn và vuốt lại mái tóc Ä‘en dà y. Má»™t lát sau ngà i Harrington hiện ra, ông ta buá»™c lại chiếc khăn quà ng cổ. Khi hai ngưá»i quà ng tay nhau, há» cưá»i, tiếng cưá»i bay qua cá»a sổ phòng Jordan mở rá»™ng.
Khi Jordan nhìn mẹ cặp tay ngưá»i yêu má»›i Ä‘i qua bãi cỠđể và o vưá»n hoa, mặt chà ng cau có khiến nét mặt thanh xuân cá»§a chà ng giảm bá»›t Ä‘i phần nà o. Má»™t lát sau, bố chà ng cÅ©ng từ mảnh vưá»n ráºm rạp ấy hiện ra, ông nhìn quanh rồi đón phu nhân Milborne chui ra từ má»™t bụi cây, bà ta hiện là nhân tình cá»§a ông.
- DÄ© nhiên là do việc mẹ tôi có ngưá»i yêu má»›i – Jordan đáp, giá»ng lá» rá» châm biếm.
- Tháºt sao? – Phu nhân Harrington há»i, đưa mắt nhìn qua cá»a sổ - Ai thế?
- Chồng bà đấy – Jordan nói rồi quay qua nhìn thẳng và o ngưá»i đà n bà xinh đẹp để xem có dấu hiệu gì kinh ngạc không. Khi không thấy có dấu hiệu gì hết, mặt chà ng Ä‘anh lại vẻ mỉa mai – Bà đã biết há» dẫn nhau và o vưá»n ráºm, cho nên bà bất thần nhảy và o giưá»ng vá»›i tôi vì chán nản, đúng không?
Bà ta gáºt đầu, thấy khó chịu vì Jordan đã nhìn bà vá»›i cặp mắt gay gắt, má»™t cặp mắt xám lạnh lùng. Bà đưa tay vuốt lên bá»™ ngá»±c rắn chắc cá»§a chà ng và nói:
- Em nghÄ©, nếu chúng ta ăn nằm vá»›i nhau chắc là rất thú vị. Nhưng chuyện em nằm và o giưá»ng anh không phải là vì bất thần đâu Jordan à , mà em đã muốn từ lâu rồi. Bây giá» mẹ anh và chồng em tằng tịu vá»›i nhau, em thấy không có lý do gì mà em không là m Ä‘iá»u em muốn. Việc nà y có gì sai trái đâu?
Jordan không nói gì. Bà nhìn thấy vẻ bà hiểm trên mặt chà ng nên bẽn lẽn há»i:
- Có phải anh kinh ngạc không?
- Chẳng có gì ngạc nhiên hết – Chà ng đáp – Tôi đã biết tÃnh trăng hoa cá»§a mẹ tôi từ khi tôi lên 8,
nên tôi không ngạc nhiên khi thấy phụ nữ khác là m như thế. Nếu có ngạc nhiên chăng thì tôi chỉ ngạc nhiên là bà đã không tìm cách để cả 6 ngưá»i chúng ta cùng quy tụ lại trong khu vưá»n ráºm kia là m thà nh má»™t “tiểu gia đình†– Chà ng kết thúc câu nói bằng má»™t vẻ láo xược
Bà ta ú á»› trong miệng, ná»a cưá»i cá»a hoảng hốt:
- Bây giỠanh là m cho tôi kinh ngạc rồi đấy.
Chà ng uể oải đưa tay ra, nâng cằm bà ta lên, nhìn mặt bà ta vá»›i ánh mắt gay gắt quá thạo Ä‘á»i so vá»›i tuổi tác cá»§a chà ng:
- Dù sao tôi vẫn thấy chuyện nà y khó tin.
Bá»—ng Catherine vá»›i vẻ bối rối, bà ta rút tay khá»i ngá»±c chà ng, siết mạnh tấm chăn quanh thân thể trần truồng cá»§a mình:
- Jordan, tôi tháºt không hiểu tại sao anh nhìn tôi vá»›i vẻ khinh bỉ như thế - Bà nói, mặt lá»™ vẻ xấu hổ vì bị xúc phạm – Anh không có vợ, anh không thấy được ná»—i khổ tâm cá»§a những ai có cuá»™c sống buồn thảm, nếu không tìm cách để thoát ra khá»i cảnh buồn tẻ nà y thì chắc chúng ta trở thà nh Ä‘iên mất.
Nghe cái giá»ng có vẻ buồn bã cá»§a bà nét mặt chà ng trở nên hà i hước, đôi môi dà y gợi cảm nhếch lên thà nh nụ cưá»i châm biếm:
- Catherine tá»™i nghiệp – Chà ng nói giá»ng chua chát, vừa đưa tay cà khá»›p ngón tay trên má bà ta – Äà n bà các ngưá»i tháºt khốn khổ, từ ngà y ra Ä‘á»i các ngưá»i chỉ biết đòi há»i những gì các ngưá»i muốn có, cho nên các ngưá»i không là m gì hết. Và cho dù các ngưá»i có là m thì ngưá»i ta cÅ©ng không cho phép là m. Chúng tôi không cho phép các ngưá»i há»c hà nh, và các ngưá»i bị cấm không được chÆ¡i thể thao, cho nên các ngưá»i không thể rèn luyện vá» tinh thần lẫn thể xác. Tháºm chà các ngưá»i không có quyá»n vá» bản thân cá»§a mình như đà n ông, các ngưá»i phải trao thân cho ngưá»i đà n ông nà o đến vá»›i mình lần đầu tiên. Cuá»™c Ä‘á»i tháºt bất công vá»›i các ngưá»i biết bao – Chà ng kết thúc – Thảo nà o các ngưá»i buồn chán, phi luân và nhẹ dạ.
Catherine ngần ngừ, bị choáng váng vì lá»i chà ng nói, không biết có phải chà ng coi thưá»ng mình không, nhưng bà nhún vai:
- Anh nói đúng!
Chà ng nhìn bà ta, vẻ ngạc nhiên:
- Có bao giỠbà nghĩ đến việc thay đổi những chuyện như thế nà y không?
- Không – bà đáp giá»ng thẳng thừng
- Tôi khen bà thà nh tháºt, phụ nữ Ãt ngưá»i thà nh tháºt.
Mặc dù Jordan Townsende má»›i 18 tuổi nhưng đã có nét hấp dẫn đối vá»›i phụ nữ, khiến cho chà ng trở thà nh đỠtà i bà n tán xôn xao trong giá»›i nữ lưu. Và khi Catherine nhìn và o cặp mắt xám nghiêm nghị ấy, bá»—ng nhiên bà cảm thấy cuốn hút như bị thôi miên. Nét sà nh sá»i trong mắt chà ng, vẻ châm biếm và sá»± hiểu biết thà nh thạo trên gương mặt chà ng đã đến vá»›i chà ng trước tuổi. Tất cả những nét đặc biệt ấy, và thân hình cưá»ng tráng đầy sinh lá»±c ấy cá»§a chà ng đã khiến phụ nữ tìm đến chà ng. Jordan hiểu biết nhiá»u vá» phụ nữ, chà ng hiểu bà và mặc dù rõ rà ng chà ng không mến phục hay đồng tình vá»›i bà , nhưng chà ng đã chấp nháºn bản chất cá»§a bà vá»›i tất cả sá»± yếu Ä‘uối cá»§a bà .
- Thưa ngà i, bây giá» ngà i có lên giưá»ng vá»›i tôi không?
- Không – Chà ng đáp nho nhá»
- Tại sao?
- Vì tôi không buồn chán đến nỗi phải muốn ngủ với vợ tình nhân của mẹ tôi.
- Anh không… anh không đánh giá cao phụ nữ có phải không? – Catherine há»i, vì bà cảm thấy không thể không há»i
- Có lý do gì tôi phải đánh giá cao?
- Tôi… - Bà cắn môi, rồi lắc đầu với vẻ chán nản – Không, tôi nghĩ là không. Nhưng ngà y nà o đó anh cũng phải cưới vợ để có con
Bá»—ng mắt chà ng sáng lên vá»›i vẻ thÃch thú, chà ng tá»±a lưng và o khung cá»a sổ vòng hai tay trước ngá»±c:
- Lấy vợ à ? Tháºt không? Có phải lấy để có con không? Lâu nay tôi cứ nghĩ…
- Jordan, tháºt thế đấy – Bà ta nói rồi cưá»i vì thấy đột nhiên chà ng vui vẻ, dà dá»m – Anh cần có con
nối dõi
- Khi tôi bị bó buá»™c phải có con nối dõi – Chà ng trả lá»i vẻ hóm hỉnh – Tôi sẽ tìm mmá»™t cô gái thÆ¡ ngây má»›i rá»i khá»i ghế nhà trưá»ng không có tÃnh Ä‘ua đòi
- Và khi nà ng chán nản đi tìm những trò tiêu khiển khác, anh sẽ là m gì?
- Khi nà ng chán nản à ? – Chà ng há»i, giá»ng rất gay gắt
Catherine nhìn đôi vai rá»™ng rắn rá»i cá»§a chà ng, nhìn bá»™ ngá»±c nở nang và cái bụng thon, rồi ngước mắt nhìn cái vẻ mặt sắc nét như đẽo. Mặc cái áo sÆ¡ mi vải lanh và quần ống bó cưỡi ngá»±a, cả thân hình cao to cá»§a Jordan Townsende, nÆ¡i nà o cÅ©ng toát ra sức mạnh và khêu gợi dục tình, cặp lông mà y nhướng lên trên đôi mắt xanh lục, má»™t đôi mắt hiểu biết. Bà đáp:
- Có lẽ không
Trong khi bà mặc áo quần, Jordan quay nhìn ra ngoà i cá»a sổ, lÆ¡ đãng nhìn những vị khách lịch sá»± đã tụ táºp ở những bãi cá» tại Hawthorne để ăn mừng ngà y sinh nháºt cá»§a mẹ chà ng. Äối vá»›i ngưá»i ngoà i thì ngà y hôm ấy cảnh tượng ở Hawthorne là cảnh thiên đà ng xa hoa lá»™ng lẫy, ngưá»i ngưá»i áo quần sang trá»ng tụ táºp để vui chÆ¡i vô tư lá»±. Còn đối vá»›i Jordan Townsende 18 tuổi, cảnh nà y vô nghÄ©a, xấu xa. Chà ng biết rất rõ cảnh tượng diá»…n ra trong nhà nà y ra sao khi khách đã vá» hết.
18 tuổi, chà ng không tin và o tÃnh thiện vốn có cá»§a má»i ngưá»i, kể cả chà ng. Chà ng được sinh ra trong già u sang phú quý, nhưng đã chịu nhiá»u cảnh chán chưá»ng, bị gò bó và canh chừng.
*******
Tá»±a cằm nhá» nhắn trên hai cánh tay, cô Alexandra Lawrence nhìn con bướm và ng Ä‘áºu trên báºu cá»a sổ ngôi nhà nhá» cá»§a ông ngoại cô, rồi cô quay nhìn lui ngưá»i đà n ông tóc bạc yêu quý cá»§a cô Ä‘ang ngồi ở phÃa bên kia bà n.
- Ông ngoại nói gì mà cháu không nghe thế?
- Ông há»i tại sao con bướm ấy hấp dẫn hÆ¡n Socrates như thế? – Ông già dá»… thương đáp, vừa cưá»i hiá»n hòa vá»›i cô bé 13 tuổi có mái tóc quăn mà u hạt dẻ láng mướt cá»§a mẹ cô và cặp mắt xanh lục cá»§a ông. Ông vui vẻ vá»— tay lên táºp sách viết vá» Socrates mà ông Ä‘ang dạy cho cô
Alexandra nhìn ông cưá»i vả lả, xin lá»—i, nhưng cô thấy hối háºn vì đã lÆ¡ đãng. Vì theo ông ngoại đáng yêu cá»§a cô thưá»ng nói thì: “Việc nói láo là điá»u sỉ nhục cho lương tâm, cÅ©ng như là sá»± nhục mạ trà thông minh cá»§a ngưá»i mà mình nói láoâ€. Và Alexandra là m bất cứ Ä‘iá»u gì để khá»i nhục mạ con ngưá»i dịu dà ng đã dạy dá»— cô vá»›i triết lý sống cá»§a mình cÅ©ng như đã dạy cho cô há»c toán, triết há»c, lịch sá» và chữ latin.
Cô thở dà i ân háºn rồi đáp:
- Cháu tá»± há»i không biết có phép mà u nà o là m cho cháu thà nh “con sâu nhá»™ng†bây giỠđể rồi và i hôm nữa biến thà nh con bướm xinh đẹp được không?
- Nhìn chung thì là m con nhá»™ng đâu có tá»™i tình gì? – Ông trÃch dẫn để trêu cô bé “quan Ä‘iểm vá» cái đẹp ở Ä‘á»i rất khác nhauâ€. Mắt ông long lanh như chỠđợi xem cô bé có nhá»› câu nói trÃch ở đâu không.
- Horace- Alexandra trả lá»i láºp tức, cô cưá»i vá»›i ông.
Ông gáºt đầu sung sướng rồi nói:
- Cháu chẳng cần lo âu vá» vẻ ngoà i cá»§a mình, cháu thân yêu ạ. Vì cái đẹp Ä‘Ãch thá»±c xuất phát từ trái tim và ở đôi mắt
Alexandra nghiêng đầu sang một bên suy nghĩ, nhưng cô không nhớ triết gia nà o, xưa hay nay, đã nói câu nà y.
- Ai nói câu nà y hả ngoại?
Ông ngoại cô cưá»i khúc khÃch:
- Ông nói
Cô cưá»i vang, tiếng cưá»i trong trẻo như tiếng chuông vang khắp căn phòng ấm áp, vui như tiếng nhạc. Rồi cô im bặt vá»›i vẻ nghiêm trang:
- Ba cháu thất vá»ng vì cháu không đẹp. Má»—i khi ba cháu đến thăm, cháu Ä‘á»u thấy thế. Ông muốn cháu đẹp cÅ©ng có lý do, vì mẹ cháu đẹp, mà ba cháu đẹp trai. ÄÆ°á»£c như thế là nhá» bà ná»™i cháu đã lấy ngưá»i bà con vá»›i má»™t ông bá tước.
Không thể nà o che dấu sá»± bất bình cá»§a mình đối vá»›i chà ng rể và lá»i tuyên bố đáng ngá» cá»§a anh ta vá» mối liên hệ mỠám vá»›i ông bá tước mỠám, ông Gimble trÃch dẫn câu nói tháºt có ý nghÄ©a:
- “Sinh ra má»™t nÆ¡i vô đạo đức thì chẳng ra gìâ€
- Moliere – Alexandra nhanh nhẹn nêu xuất xứ cá»§a câu trÃch dẫn – Nhưng… – cô buồn rầu nói tiếp, Ä‘em vấn đỠtrở lại mối quan tâm ban đầu cá»§a mình – Chắc ông phải chấp nháºn số pháºn không may cá»§a ba cháu vì đã có đứa con gái nhan sắc tầm thưá»ng. Tại sao? – Cô nói tiếp vá»›i vẻ buồn rầu – Cháu không cao và có tóc và ng? ÄÆ°á»£c thế chắc sẽ tuyệt hÆ¡n là trông giống đứa bé lang thang, như ba cháu đã nói.
Cô quay đầu sang ngắm con bướm, và mắt ông Gimble ánh lên vẻ trìu mến thân thương vì cháu ngoại ông chỉ có nhan sắc tầm thưá»ng. Khi cô bé lên 4, ông đã dạy cho bé há»c Ä‘á»c há»c viết giống như trẻ con trong là ng đến há»c vá»›i ông. Nhưng trà óc Alexandra thông minh hÆ¡n chúng nhiá»u, cô tiếp thu những Ä‘iá»u ông dạy rất nhanh. Con cái cá»§a nông dân Ä‘á»u há»c hà nh rất xoà ng, chúng chỉ đến há»c vá»›i ông và i ba năm rồi theo bố ra đồng là m việc nhổ cá», tái sản xuất, bắt đầu cái vòng luẩn quẩn cá»§a cuá»™c Ä‘á»i. Nhưng Alexandra đã mang dòng máu hiếu há»c cá»§a ông. Ông già cưá»i vá»›i đứa cháu ngoại, cái “vòng Ä‘á»i†không đến ná»—i tệ lắm – ông nghÄ©.
Nếu ông theo cái thiên hướng cá»§a tuổi trẻ thá»i ông, cứ sống độc thân, hiến thân và o việc nghiên cứu há»c táºp chứ không lấy vợ, thì bây giá» chắc không có Alexandra. Và Alexandra là món quà cá»§a cuá»™c Ä‘á»i, món quà cá»§a ông. à nghÄ© ấy là m cho ông bối rối vì nó đã nói lên sá»± tá»± hà o cá»§a ông. Thế nhưng ông không thể không cảm thấy sung sướng khi nhìn cô bé tóc quăn ngồi trước mặt ông. Cô bé là niá»m hy vá»ng cá»§a ông, cô dịu dà ng hay cưá»i, thông minh và có tinh thần bất khuất. Có lẽ cô bé có quá nhiá»u lý trÃ, và cÅ©ng quá nhiá»u tình cảm, vì cô thưá»ng tìm cách là m cho ông bố nông cạn cá»§a cô hà i lòng má»—i khi ông ta đến thăm.
Ông tá»± há»i không biết rồi cô bé sẽ lấy ngưá»i chồng như thế nà o? Ông hy vá»ng cô bé đừng lấy ngưá»i chồng như con gái ông đã lấy. Con gái ông không có cái tÃnh sâu sắc như Alexandra, ông đã là m há»ng con gái ông. Ông Gimble buồn bã nghÄ©, mẹ cá»§a Alexandra yếu Ä‘uối và Ãch ká»·, chị ta đã lấy ngưá»i chồng giống mình. Nhưng Alexandra cần phải lấy ngưá»i chồng tốt hÆ¡n và đáng được có ngưá»i chồng tốt hÆ¡n.
Có bản chất nhạy cảm nên Alexandra nháºn thấy ông ngoại bá»—ng nhiên buồn rầu, cô liá»n há»i han để là m cho ông vui:
- Ông không được khá»e phải không? Ông lại Ä‘au đâu à ? Cháu bóp vai cho ông nhé
- Ông hÆ¡i Ä‘au đầu – Ông Gimble đáp, và khi ông nhúng cây bút lông chim và o má»±c viết dòng chữ mà cái hôm sắp đến sẽ thà nh “Bà i luáºn văn đầy đủ vá» cuá»™c Ä‘á»i cá»§a Voltarieâ€, cô bé Ä‘i vòng ra sau lưng ông đưa hai bà n tay bé nhá» bóp vai bóp cổ cho ông được thư giãn.
Ngay khi hai bà n tay cô vừa nghỉ bóp thì ông cảm thấy có cái gì chÃch nhẹ lên má ông. Vẫn say sưa là m việc, ông đưa bà n tay lên thoa chá»— bị chÃch trên má. Má»™t lát sau, cổ ông lại bị chÃch, và ông lại thoa lên cổ. Váºt chÃch liá»n di chuyển lên tai phải ông. Và khi ông nháºn ra đứa cháu ngoại đã dùng cây bút lông chim để chÃch và o da ông, ông liá»n báºt cưá»i bá»±c bá»™i rồi nói:
- Alex, ông tưởng có con nhỠnghịch ngợm đang quấy rầy không cho ông là m việc chứ
- Vì ông là m việc nhiá»u quá – Cô đáp, nhưng cô hôn lên má nhăn nheo cá»§a ông rồi vá» chá»— cÅ© ngồi để há»c vá» Socrates. Má»™t lát sau cô lại lÆ¡ đãng vì thấy má»™t con sâu bò cháºm rãi qua cánh cá»a mở rá»™ng cá»§a ngôi nhà tranh
- Nếu má»i váºt trên thế gian nà y Ä‘á»u phục vụ cho mục Ä‘Ãch đặc biệt cá»§a Chúa, thì tại sao ngà i lại sinh ra loà i rắn? Chúng quá xấu xÃ, thá»±c váºy, chúng hoà n tòan độc ác.
Thở dà i vì bị gián Ä‘oạn công việc, ông Gimble để bút xuống, nhưng ông không là m sao giáºn nụ cưá»i rạng rỡ cá»§a cô bé
- Khi nà o ông gặp ngà i, thế nà o ông cÅ©ng há»i Ngà i câu nà y.
Lá»i nói cá»§a ông ngoại bá»—ng là m cho cô gái cảm thấy buồn, nhưng tiếng xe ngá»±a dừng lại trước nhà là m cho cô vùng đứng dáºy, chạy đến cá»a sổ mở rá»™ng.
- Bố! – Cô reo lên sung sướng – Bố từ London đến!
- Và cũng đến đúng lúc – Ông Gimble cà u nhà u.
Nhưng Alexandra không nghe. Mặc chiếc quần có hai ống túm, và áo sÆ¡ mi nông dân, cô chạy ra cá»a nhà o và o vòng tay miá»…n cưỡng đưa ra cá»§a bố cô.
- Con không không, cô bé lang thang? – Ông ta há» hững há»i
Ông Gimble đứng dáºy, Ä‘i đến cá»a sổ cau mà y nhìn con ngưá»i London đẹp trai giúp cháu ngoại cá»§a ông bước lên chiếc xe má»›i tân kỳ. Xe tân kỳ, áo quần tân kỳ nhưng đạo đức không tân kỳ chút nà o hết. Ông Gimble tức giáºn nghÄ©, nhá»› lại cảnh con gái ông, Filicia, đã lóa mắt trước bá»™ mã cá»§a chà ng trai và trước lá»i lẽ quyến rÅ© cá»§a anh ta ngay từ khi anh ta đến nhà ông và o má»™t buổi chiá»u, vì xe anh ta bị há»ng ở ngoà i đưá»ng trước mặt nhà ông. Ông Gimble đỠnghị cho anh ta ở lại đêm, và sau lúc xế chiá»u, mặc dù đã can ngăn nhưng ông chịu thua lá»i năn nỉ cá»§a Felicia xin được cho phép cô dẫn chà ng trai Ä‘i chÆ¡i má»™t vòng, để cô chỉ cho anh ta thấy cảnh đẹp từ đồi cho đến suối.
Khi trá»i tối mà há» vẫn không vá», ông Gimble liá»n Ä‘i tìm há». Ông Ä‘i đưá»ng rất dá»… vì trăng tròn chiếu sáng. Ông thấy hỠở dưới chân đồi bên cạnh dòng suối, trần truồng trong tay nhau. George Lawrence mất chưa đầy 4 giỠđồng hồ để thuyết phục cô gái bá» hết những lá»i giáo huấn đã há»c trong cả Ä‘á»i ngưá»i, và đã dụ dá»— được cô.
CÆ¡n giáºn bùng lên trong lòng ông Gimble chưa từng có. Ông bá» cảnh tượng trước mắt và quay vá». Hai giá» sau khi ông vá» nhà thì có ngưá»i bạn hiá»n cá»§a ông Ä‘i theo, đó là cha xứ địa phương. Cha xứ đã mang theo cuốn sách để dùng là m lá»… cưới.
Ông Gimble đã mang theo khẩu súng để đảm bảo ngưá»i dụ dá»— con gái ông phải chịu tham gia lá»… cưới. Äấy là lần đầu tiên trong Ä‘á»i ông cầm vÅ© khÃ.
Và cÆ¡n giáºn dữ chÃnh đáng cá»§a ông đã mang đến cho Felicia kết quả gì? Câu há»i là m cho nét mặt cá»§a ông Gimble u sầu. George Lawrence mua cho cô má»™t ngôi nhà rá»™ng đã xuống cấp để trống suốt 10 năm trá»i, rồi nuôi gia nhân cho cô. Và suốt 9 tháng sau ngà y cưới, anh ta miá»…n cưỡng sống vá»›i cô trong cái quáºn nhá» xa xôi, nÆ¡i cô đã ra Ä‘á»i. Và o cuối thá»i gian ấy, Alexandra ra Ä‘á»i, và chẳng bao lâu sau đó, George Lawrence trở vá» London nÆ¡i anh ta cư trú, má»™t năm chỉ trở lại Mrosham hai lần, má»—i lần hai hay ba tuần.
- Anh ấy đã kiếm sống bằng những công việc chÃnh đáng – Felicia đã nói như thế vá»›i ông Gimble, rõ rà ng chị ta đã lặp lại những lá»i cá»§a chồng nói – Anh ấy là ngưá»i quý phái, cho nên anh ấy không thể là m những công việc như ngưá»i bình thưá»ng. Ở London, nhá» gốc gác gia đình và huyết thống mà anh ấy sống trong đám ngưá»i có tai mắt, nên nhá» thế mà ngưá»i ta nghÄ© là anh có đầu tư vốn liếng và o công ty hối Ä‘oái và và o những con ngá»±a Ä‘ua giá»i. Chỉ có cách ấy anh má»›i nuôi nổi chúng con chứ. DÄ© nhiên anh rất muốn đưa tụi con lên London, nhưng Ä‘á»i sống ở đấy quá đắt Ä‘á», và anh không muốn đưa chúng con đến ở những nÆ¡i cháºt chá»™i dÆ¡ bẩn mà anh phải sống ở đấy. Anh thưá»ng lui tá»›i vá»›i chúng con như thế nà y tốt hÆ¡n.
Ông Gimble không tin lối giải thÃch cá»§a George Lawrence vá» việc anh ta phải sống ở London, nhưng ông rất tin vá» lý do anh ta phải quay vá» Morsham má»—i năm hai lần. Anh ta phải vá», vì ông Gimble đã hứa sẽ đến tìm anh ta tại London – vá»›i khẩu súng ông mượn – nếu anh không quay vỠđể thăm vợ con. Thế nhưng việc nói tháºt cho Felicia biết chuyện nà y cÅ©ng chẳng có lợi Ãch gì, vì chị ta Ä‘ang hạnh phúc. Không giống như các phụ nữ khác trong quáºn nhá» nà y, Felicia đã lấy “má»™t nhà quý tá»™c tháºt sá»±â€, và theo suy nghÄ© ngu ngốc cá»§a chị ta thì đây là điá»u đáng kể. Việc nà y khiến cho chị có địa vị trong quáºn, và khi chị Ä‘i chÆ¡i vá»›i bạn bè lối xóm, chị có vẻ ta đây là ngưá»i cao quý.
Giống Felicia, Alexandra sùng bái George Lawrence. Và trong thá»i gian ngắn ngá»§i ông ta ở đây, rằng hoà n toà n được sống trong cảnh vợ con chiá»u chuá»™ng thương mến. Felicia xoắn vó bên ông ta, còn Alexandra thì cố gồng mình đóng cả vai trò con trai lẫn con gái vá»›i ông. Vì thấy mình thiếu sắc đẹp cá»§a giá»›i nữ nên cô mặc quần cưỡi ngá»±a và táºp đánh kiếm, để khi nà o bố cô vá» là cô có thể đánh kiếm vá»›i ông.
Äứng nÆ¡i cá»a sổ, ông Gimble nhìn chiếc xe bóng loáng có bốn con ngá»±a láng lẫy kéo. Vá»›i vợ con thì dè sẻn, nhưng George Lawrence đã Ä‘i má»™t cá»— xe ngá»±a tháºt đắt tiá»n.
- Bố à , bố sẽ ở lại bao lâu? – Alexandra há»i, cô đã bắt đầu lo sợ giá» phút bố cô lại ra Ä‘i.
- Chỉ một tuần thôi. Bố phải đến lâu dà i Landsdown ở Kent
- Tại sao bố Ä‘i nhiá»u như thế? – Alexandra há»i, cô không giấu được sá»± thất vá»ng cá»§a mình mặc dù cô biết bố cÅ©ng ghét cảnh xa vợ xa con.
- Vì bố phải Ä‘i – George đáp, và khi cô định phản đối, ông ta lắc đầu rồi đưa tay và o túi lấy ra má»™t cái há»™p nhá» - Äây, ba có mang vá» cho con món quà nhá» là m quà sinh nháºt cho con, Alex.
Alexandra nhìn bố cô vá»›i vẻ mến phục và sung sướng. Mặc dù ngà y sinh nháºt cá»§a cô đã qua trước đó mấy tháng, và cô không nháºn được thư từ gì từ bố cá»§a cô hết. Cặp mắt mà y bÃch ngá»c cá»§a cô sáng long lanh khi cô mở cái há»™p nhá» mà u bạc có hình trái tim, mặc dù cái há»™p là m bằng thiếc và không đẹp đẽ gì, nhưng cô đã nắm trong tay như má»™t báu váºt
- Con sẽ mang nó hà ng ngà y bố ạ - Cô nói thì thà o, rồi quà ng tay ôm ghì lấy bố cô – Con yêu bố rất nhiá»u !
Khi há» Ä‘i qua ngôi là ng nhá» im lìm, ngá»±a tung lên không trung từng đám bụi mù, và Alexandra vẫy tay chà o những ngưá»i cô gặp trên đưá»ng như báo cho há» biết ngưá»i bố đẹp trai kỳ diệu cá»§a cô đã quay trở vá».
Cô không cần báºn tâm là m cho há» chú ý đến bố cô, vì tối đến má»i ngá»i trong là ng sẽ không những bà n tán vá» chuyện ông ta vá» là ng mà còn bà n đến cả mà u áo khoác cá»§a ông, đến cả hà ng tá các chi tiết khác trên ngưá»i ông. Vì là ng Morsham đã từ hà ng trăm năm nay Ä‘á»u như thế: im lìm, bất động, lãng quên ở thung lÅ©ng hẻo lánh nà y. Cư dân trong là ng đơn giản, chất phác, là m lụng vất vả, há» rất vui sướng khi kể lại cho nhau nghe bất kỳ biến cố nhá» nhặt nà o đã xảy ra để xua tan cảnh nhà m chán bất táºn trong cuá»™c sống cá»§a há». Há» vẫn còn kể chuyện đã xảy ra cách đây 3 tháng, chuyện vá» má»™t cá»— xe chạy qua là ng, trên xe có ngưá»i thà nh phố mặc cái áo khoác không phải chỉ có má»™t thân mà là “tám thânâ€. Bây giá» thì chiếc xe kỳ diệu cá»§a George Lawrence chắc há» sẽ kể đến 6 tháng má»›i hết.
Äối vá»›i ngưá»i xa lạ thì Morsham chỉ là má»™t nÆ¡i cặn bã, cư dân chỉ là nông dân bép xép. Nhưng đối vá»›i cô bé 13 tuổi Alexandra thì ngôi là ng và cư dân rất kỳ diệu. Ở tuổi 13, cô tin tưởng và o tÃnh thiện thiên phú cá»§a trẻ con, cho nên cô nghÄ© rằng sá»± chân tháºt, trung thà nh và vui vẻ là những đức tÃnh phổ biến cá»§a nhân loại. Cô dịu dà ng, vui tÃnh và lạc quan không thể tưởng tượng được.