Alex cựa quậy và rên rỉ trong giấc ngủ, bị tóm chặt trong một giấc mơ đau đớn. Bằng cách nào đó anh biết nó không thực sự xảy ra, nhưng anh không thể tỉnh dậy. Anh chìm sâu hơn xuống thế giới đầy sương mù, bóng tối và các chuyển động. Lily ở đó. Tiếng cười nhạo báng của cô vang vọng khắp quanh anh. Đôi mắt nâu rực sáng của cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh. Với một nụ cười thích thú xấu xa, cô giữ chặt ánh mắt anh khi hạ thấp miệng xuống vai anh và hơi cắn nhẹ vào da anh. Anh gầm gừ và cố đẩy cô đi, nhưng bất chợt cơ thể trần truồng của cô quyện vào với anh. Tâm trí anh bơi lội trong cảm giác cơ thể mượt mà của cô trượt trên người anh. “Cho em thấy anh muốn gì, Alex,” cô thì thầm với một nụ cười thấu hiểu.
“Tránh xa tôi ra,” anh nói khàn khàn, nhưng cô không nghe, chỉ cười êm ái, và rồi anh ôm ghì lấy đầu cô trong bàn tay mình và đẩy nó xuống chỗ anh muốn miệng cô....ở đó....
Alex giật mình thức dậy hung dữ, thở những hơi thở dốc thô ráp, run rẩy. Anh kéo lê cánh tay mình qua trán. Chân tóc của anh ẩm ướt với mồ hôi. Cơ thể nhức nhối đầy khao khát. Nguyền rủa trong họng đầy tức giận, anh lấy một cái gối, bóp chặt, xoắn nó lại và ném qua phòng. Anh muốn một người phụ nữ. Anh chưa bao giờ tuyệt vọng đến vậy. Cố lờ đi mạch đập dồn dập của mình, Alex hồi tưởng lại lần cuối cùng anh ngủ với một phụ nữ. Không kể từ cuộc đính hôn của anh với Penelope. Anh cảm thấy rằng mình nợ cô lòng trung thành của mình. Anh đã nghĩ rằng một vài tháng độc thân cũng sẽ không giết chết anh. Đồ đần, anh tự bảo mình một cách cáu kỉnh. Đồ đần.
Anh phải làm gì đó. Anh có thể đến phòng Penelope ngay bây giờ. Cô sẽ không thích điều đó. Cô sẽ phản kháng và kêu khóc, nhưng Alex biết anh có thể bắt cô tuân theo ý nguyện của mình. Anh có thể hăm dọa để cô chấp nhận anh vào giường mình. Sau cùng thì, họ sẽ cưới trong có vài tuần nữa.
Ý nghĩ đó thật hợp lý. Ít ra, là có đối với một tên đàn ông đang chết vì thất vọng. Nhưng ý nghĩ làm tình với Penelope....
Tâm trí anh nảy lên trước cái ý niệm ấy.
Nó sẽ mang đến cho anh chút phương thức để giải thoát, tất nhiên rồi.
Không. Đó không phải là những gì anh muốn. Cô không phải những gì anh muốn.
Có cái quái gì không đúng với mày thế? Alex tự hỏi mình cáu kỉnh, và quăng mình ra khỏi giường. Anh giật mạnh tấm rèm cửa sổ sang một bên để cho ánh trăng chiếu vào căn phòng. Sải bước tới bồn rửa mặt nằm trên một giá đỡ ba chân, anh đổ xuống một ít nước lạnh và tóe vào mặt mình. Những ý nghĩ của anh đã rối tung lên cả ngày hôm nay, từ khi anh gặp Lily. Giá như anh có thể làm dịu ngọn lửa bên trong mình. Giá nhý anh có thể suy nghĩ một cách sáng suốt.
Anh cần một cốc rượu. Cognac. Không, một chút rượu whiskey Cao nguyên ngon lành mà bố anh đã dự trữ, hoàn toàn trong mờ, có vị của khói và thạch nam. Anh muốn thứ gì đó châm lửa trong cổ họng anh, đốt cháy những ý nghĩ đang hành hạ anh. Mặc một chiếc áo choàng bông xanh dương, Alex sải bước ra khỏi phòng ngủ. Anh đi xuyên qua hành lang dọc nối cánh phía đông với chiếc cầu thang trung tâm khổng lồ.
Bước chân anh chậm lại khi nghe thấy tiếng kọt kẹt lộ ra từ một trong những bậc thang. Anh dừng lại và nghiêng đầu, chờ đợi trong bóng tối. Kọt kẹt. Lại là nó nữa. Có ai đó đang đi xuống cầu thang. Anh biết chính xác đó là ai.
Một nụ cười dữ tợn băng qua mặt anh. Giờ là cơ hội của anh để tóm Lily trong một buổi gặp mặt giấu giếm với một trong những người hầu. Anh sẽ dùng nó để ném cô ra khỏi nhà. Với Lily đã ra đi, mọi thứ sẽ trở lại theo cách chúng vẫn vận hành trước đó.
Alex rón rén đi bên lề hành lang có chấn song. Anh thoáng thấy bóng Lily dưới sảnh mái vòm trung tâm. Chân chiếc váy ngủ trắng mỏng của cô nhẹ nhàng lê theo sau khi cô lướt đi qua sàn nhà đá hoa cương. Cô đang đi gặp một người tình. Duyên dáng, cô thơ thẩn đi trong cái dường như là trạng thái mơ mộng vẩn vơ. Alex nhận ra cái cảm giác cay đắng đang thấm qua anh như chất độc. Anh cố nhận dạng cái cảm xúc đó, nhưng bản chất rõ ràng của nó đã bị mờ đi trong sự pha trộn giữa tức giận và bối rối. Nghĩ về việc Lily sắp sửa làm với một người đàn ông khác khiến anh muốn trừng phạt cô.
Alex đi tới cầu thang và đông cứng lại.
Anh đang làm gì thế này? Bá tước của Wolverton, được biết đến với phương thức ôn hòa, lý trí của mình, đang lén lút đi quanh ngôi nhà trong bóng tối. Gần như rồ dại với ghen tức – phải, ghen tức – với trò hề của một kẻ liều lĩnh bé nhỏ và cuộc hẹn hò lúc nửa đêm của cô ta.
Caroline sẽ cười lớn đến thế nào.
Quỷ tha ma bắt Caroline. Quỷ tha ma bắt tất cả mọi thứ. Anh sẽ ngăn cản Lily lại. Anh sẽ bị nguyền rủa nếu cô ta có khoái lạc của mình tối nay. Quả quyết anh bước xuống cầu thang, và dò dẫm ở cái bàn bằng gỗ và sứ nhỏ trong phòng ngoài, luôn có một cái đèn được giữ ở đó. Thắp đèn sáng lên, anh chuyển nó thành ánh sáng dịu nhẹ. Anh đánh bạo đi theo hướng Lily đã đi, về căn bếp dưới tầng hầm. Khi anh băng qua thư viện, âm thanh một tiếng thì thầm truyền qua cánh cửa, đã để mở hé. Lông mày của Alex trĩu xuống thịnh nộ khi anh nghe thấy Lily thì thầm gì đó nghe như là “Em...Nick....”
Alex đẩy cánh cửa thư viện mở tung ra. “Có chuyện gì đang diễn ra thế?” Ánh mắt anh quét qua căn phòng. Tất cả những gì anh có thể thấy là vóc dáng bé nhỏ của Lily cuộn tròn trong một chiếc ghế. Cô đã vòng tay quanh người. “Cô Lawson?” Anh đi lại gần hơn. Ánh đèn phát ra tia sáng lập lòe trong mắt Lily và chiếu ánh sáng mờ lên da cô, để lộ đường nét cơ thể cô dưới bộ váy. Cô đang co rúm và giật lên, môi cô tạo hình những từ ngữ câm lặng. Có nếp nhăn trên trán cô, những đường kẻ dường như được khắc lên từ nỗi đau đớn mãnh liệt.
Một cái nhếch mép kéo lên ở góc miệng Alex. Cô hẳn đã phải nhận ra rằng anh đang theo dõi cô. “Đồ lừa gạt bé nhỏ nhà cô,” anh lầm bầm. “Cái việc đóng kịch này thậm chí còn thấp kém hơn cả cô nữa.”
Cô làm như không nghe thấy anh. Mắt cô khép hờ, như thể cô đang chìm trong một trạng thái thôi miên huyền bí nào đó.
“Thế là đủ rồi,” Alex nói, và đặt cây đèn xuống chiếc bàn cạnh đó. Với cơn bực mình ngày càng tăng lên anh nhận ra rằng cô có ý định lờ anh cho đến khi anh rời khỏi cô. “Tôi sẽ kéo lê cô ra khỏi đây nếu cần thiết, cô Lawson. Đó có phải là những gì cô đang hy vọng không? Một trò hề hả?” Khi cô từ chối thậm chí cả việc nhìn anh, khả năng chịu đựng của anh nổ tung. Anh túm lấy đôi vai hẹp của cô, lắc cô thật mạnh. “Tôi đã nói thế là đủ -”
Một chuyển động nhanh chóng và dữ dằn khiến Alex ngạc nhiên. Lily thốt ra một tiếng khóc như của động vật và đánh đấm một cách mù quáng, bật lên từ ghế. Cô sẩy chân ngã vào bàn và gần như làm đổ cây đèn. Bằng phản xạ nhanh chóng, Alex giữ cho cô không ngã xuống khi anh với tay ra và tóm lấy cô. Thậm chí sau đó cơn hốt hoảng của cô cũng không dừng lại. Alex giật đầu lại để tránh những cú đánh điên cuồng từ những ngón tay đã cong lại thành móng vuốt. Mặc dù cô là một phụ nữ nhỏ bé, cơn vùng vẫy hoang dại của cô thạt khó để kìm chế. Bằng cách nào đó anh xoay xở được để nhốt cô lại trong anh, ép chặt những cánh tay đang vùng vẫy của cô giữa họ. Cô nao núng và trở nên cứng đờ, thở những hơi dồn dập. Alex trượt ngón tay anh qua những lọn tóc xoăn dày của cô và ép đầu cô dựa vào vai anh. Anh lẩm bẩm một tràng nguyền rủa và cố làm cô dịu lại. “Chúa ơi. Lily, ổn rồi. Lily, thư giãn nào...thư giãn nào.”
Sức nóng trong hơi thở của anh lắng xuống qua mái tóc tới da đầu cô. Anh ôm cô đủ chặt để chỉ vài cử động nhỏ nhất là có thể. Cô quá rối loạn để có thể nói mạch lạc. Anh rúc đầu cô vào dưới cằm anh và bắt đầu đu đưa cô dịu dàng. “Là tôi đây.” Anh thì thầm. “Alex đây. Mọi thứ đều ổn cả rồi. Thả lỏng đi nào.”
Lily phục hồi ý thức chậm chạp, như thể cô đang tỉnh dậy khỏi một giấc mơ. Điều đầu tiên cô nhận thấy là đang được giữ trong một cái ôm không lay chuyển được. Má và cằm cô bị ấn vào phần mở ra của một cái áo ngủ bông, nơi mà sự vuốt ve của đám lông dẻo dai cù vào da cô. Một mùi hương nam tính dễ chịu khuấy trộn ký ức của cô. Đó là Alex Raiford, đang ôm cô trong vòng tay anh. Hơi thở cô nghẹn lại vì sửng sốt.
Bàn tay anh vuốt ve chậm rãi trên lưng cô. Cô không quen bị chạm vào một cách thân mật đến thế này, dù bởi bất kỳ ai. Bản năng đầu tiên của cô là giật mạnh ra khỏi anh. Nhưng những chuyển động vòng tròn thật dịu dàng, làm dịu đi trạng thái căng thẳng dễ gãy của cơ thể cô.
Alex cảm thấy sự thay đổi trong trọng lượng của Lily khi cô chấp nhận sự nâng đỡ của anh. Cô nhẹ và mềm mại dựa vào anh, khung người bé nhỏ của cô run rẩy với dư chấn sau cơn sốc. Trong anh có một cảm giác kéo căng, vặn xoắn, rung lên báo động với sự ngọt ngào của nó. Sự im lặng dễ nhận thấy của căn phòng dường như gắn họ lại.
“Wolverton?”
“Thả lỏng đi. Cô vẫn chưa vững đâu.”
“Điều – điều gì đã xảy ra?” cô rền rỉ.
“Tôi đã quên mất câu châm ngôn xưa,” anh nói khô khốc. “Thứ gì đó về đánh thức một người mộng du.”
Vậy là anh đã tìm ra. Ôi chúa ơi, điều gì sẽ xảy ra bây giờ? Cô hẳn đã để lộ cơn sợ hãi của mình, vì anh lại bắt đầu xoa lưng cô, như thể cô là một đứa trẻ đang căng thẳng. “Đây là điều đã xảy ra những đêm trước, phải không?” Bàn tay anh di chuyển xuống chóp sống lưng thanh tú của cô. “Đáng nhẽ cô nên nói với tôi.”
“Và cho ngài cái ý tưởng là sẽ tống tôi vào một nhà- nhà thương điên nào đó ư.?” Cô đáp lại run run, làm cử động đẩy người cô tách ra.
“Giữ yên nào. Cô vừa có một cơn choáng váng.”
Cô chưa từng nghe thấy giọng anh dịu dàng đến vậy....nó dường như hoàn toàn không phải giọng anh. Lily nhấp nháy mắt trong bối rối. Cô chưa từng được ôm như thế này trước đó. Giuseppe, với tất cả dục vọng mãnh liệt của hắn, cũng chưa từng ôm cô như thế này trong suốt cuộc làm tình của họ. Cô cảm thấy bứt rứt, vô dụng. Tình huống này vượt qua mọi tưởng tượng của cô. Alex Raiford, mặc một cái áo choàng, không hồ bột, khuy áo, hay cà vạt ở đâu trong tầm nhìn. Bộ ngực dưới đầu cô giống như thành bên bằng gỗ của một chiếc tàu chiến, trong khi đôi chân cơ bắp của anh cứng rắn đến không thể tin được áp vào chân cô. Tiếng tim anh đập vang dội trong tai cô. Cảm giác không thể bị đánh bại sẽ như thế nào? Anh hẳn chẳng hề e sợ ai cả.
“Cô có muốn một cốc rượu không?” Alex hỏi nhẹ nhàng. Anh phải buông cô ra. Hoặc thế hoặc chìm xuống sàn nhà với cô. Anh đang lơ lửng bên bờ thảm họa.
Cô gật đầu bên ngực anh. “Brandy.” Bằng cách nào đó cô tập trung được sức mạnh để tách ra khỏi anh. Cô hạ mình xuống một bên tay vịn bằng da, trong khi Alex đi tới chiếc tủ ly trong góc nơi chứa thứ chất lỏng ấy. Anh rót một lượng cognac nhỏ vào ly. Trong ánh sáng từ cây đèn, mái tóc anh rực lên vẻ lộng lẫy ánh vàng của một đồng đublun. Khi cô quan sát anh, Lily cắn môi dưới của mình. Đến giờ cô đã biết đến anh như một kẻ kiêu căng, luôn dùng đến óc xét đoán, người đàn ông cuối cùng trên thế giới cô chấp nhận sự giúp đỡ. Nhưng trong một khoảng khắc ngạc nhiên, cô đã cảm thấy toàn bộ sức mạnh của anh bao quanh cô. Cô đã cảm thấy an toàn và được che chở.
Anh là kẻ thù của cô, cô thầm nhắc mình khi anh tiến đến. Cô phải nhớ lấy điều đó, cô phải nhớ....
“Đây.” Alex ấn chiếc ly vào tay cô và ngồi xuống gần đó.
Lily nhấp một ngụm rượu. Loại Brandy này có vị dịu, không giống những thứ rượu chưng cất hoa quả mà Derek luôn trữ trong kho. Thứ chất lỏng ngọt dịu này có tác dụng làm cô vững vàng lên. Lily uống chậm rãi và liếc nhìn Alex, anh không hề chuyển ánh mắt khỏi cô. Cô không thể thu gom được can đảm để hỏi xem anh có ý định kể cho ai nghe điều gì vừa xảy ra không.
Anh dường như đọc được suy nghĩ của cô. “Có ai biết nữa không?”
“Biết cái gì cơ?” cô lảng đi.
Miệng anh siết chặt lại một cách nôn nóng. “Nó có thường xuyên xảy ra không?”
Nhìn chằm chằm vào ly brandy, cô lắc lắc nó giả vờ mê mải.
“Cô sẽ kể cho tôi, Lily,” anh nói dứt khoát.
“Ngài có thể gọi tôi là cô Lawson,” cô bắn trả. “Và trong khi tôi chắc chắn ngài khá là thích thú với thói quen về đêm của tôi, nó cũng phải việc của ngài.”
“Cô có hiểu rằng cô có thể làm mình bị thương không? Hoặc ai đó khác? Ngay vừa nãy cô gần như làm đổ cây đèn và bắt đầu một ngọn lửa -”
“Đó là vì ngài làm tôi ngạc nhiên!”
“Chuyện này đã diễn ra bao lâu rồi?”
Lily đứng dậy và nhìn anh trừng trừng. “Ngủ ngon, đức ngài.”
“Ngồi xuống. Cô sẽ không bỏ đi cho đến khi cho tôi vài câu trả lời.”
“Ngài có thể ngồi đây bao lâu tùy thích. Tôi sẽ đi lên gác tới phòng của mình.” Cô đi bộ về phía cửa.
Alex với tới cô ngay lập tức, xoay cô lại đối mặt với anh. “Tôi vẫn chưa xong với cô đâu.”
“Bỏ tay ngài ra khỏi người tôi!”
“Ai là Nick?” Alex biết rằng anh vừa đánh trúng một điểm nhạy cảm khi nhìn thấy đôi mắt cô mở to sẫm lại tràn ngập nỗi sợ. “Nick,” anh lặp lại bằng tiếng giễu cợt trầm đục. “Một tên đàn ông nào đó cô vẫn qua lại cùng? Một người tình? Craven yêu dấu của cô có biết về Nick không, hay cô -”
Với một âm thanh nghẹn lại Lily hất brandy vào mặt anh, bất cứ thứ gì để làm anh dừng lại, bất cứ thứ gì làm câm đi những từ ngữ nhức nhối đó. “Đừng có nói cái tên đó một lần nữa!”
Brandy nhỏ giọt xuống mắt của Alex thành một dòng nước vàng, từng giọt sáng rực trượt xuống đường rãnh khắc nghiệt được chạm khắc từ mũi xuống miệng anh. “Không chỉ Craven, mà còn một người tình bên cạnh,” anh chế nhạo. “Tôi cho rằng một phụ nữ như cô không nghĩ gì khác ngoài việc trườn từ giường người đàn ông này sang giường người đàn ông khác.”
“Làm sao ngài dám buộc tội tôi! Ít nhất tôi cũng hạn chế sự không chung thủy của mình với những người còn sống!”
Mặt anh trắng bệch khi Lily tiếp tục một cách khinh suất. “Ngài đang lên kế hoạch cưới em gái tôi, dù cho ngài vẫn đang yêu Caroline Whitemore. Một phụ nữ đã chết cách đây nhiều năm rồi! Thế là điên khùng, chưa kể đến là không chung thủy với Penelope, và ngài biết điều đó. Ngài sẽ là loại người chồng nào cho em gái tôi, ngài đồ vũ phu ngoan cố, khi ngài khăng khăng tiếp tục sống trong quá khứ cả cuộc đời còn lại ....”
Lily khựng lại khi cô nhận ra mình đã đi quá xa. Khuôn mặt Alex trông như một mặt nạ chết. Một lần cô đã đọc vài dòng mà hẳn sẽ miêu tả anh một cách hoàn hảo...Hung dữ và không chút mủi lòng, hơn cả những con hổ đói và biển cả đang gào thét...Đôi mắt anh khoan xuyên qua mắt cô với sự mãnh liệt khiến cô hoảng sợ. Anh sẽ giết cô. Ly brandy rơi khỏi bàn tay mềm nhũn của cô và đáp xuống tấm thảm Savonnerie dầy với một tiếng thịch. Âm thanh đó phá vỡ trạng thái tê liệt của Lily. Cô quay người bỏ chạy nhưng đã quá muộn, Alex đã tóm được cô. Không có gì cô có thể làm ngoài quằn quại một cách vô vọng trong khi anh giật đầu cô lại.
“Không,” cô thút thít, nghĩ rằng anh có thể làm gãy cổ cô.
Thay vì thế miệng anh đi xuống cứng rắn trên miệng cô, ngón tay anh ôm chặt sau gáy giữ cô đứng im. Lily cứng người lại ngạc nhiên và đau đớn. Môi cô bị nghiền vào răng cô cho đến khi vị máu hòa lẫn với brandy. Không có cách nào để thoát ra. Cô nhắm mắt lại và nghiến chặt răng.
Alex đột ngột nhấc đầu lên với một tiếng rên. Đôi mắt xám của anh nóng bỏng và sáng rực, làn da rám nắng của anh bóng lên với những màu sắc đang tăng. Từng ngón tay anh lần lượt nới khỏi cổ cô. Gần như ngập ngừng, anh di chuyển ngón tay cái qua bờ môi thâm tím của cô.
“Anh đồ con hoang khát máu,” Lily khóc, hằn học một cách trẻ con. Cô vùng vẫy khi anh cúi đầu xuống lần nữa. “Không -”
Anh chiếm lấy môi cô trong một chuyển động hung dữ, bịt kín mọi âm thanh và hơi thở, bóp nghẹt cô cho đến khi cô hít vào thật sâu qua lỗ mũi. Cô cử động để giải phóng mình, nhưng Alex ôm cô thật gần, thật chặt, bàn tay anh trượt xuống lưng cô và ép hông cô vào anh. Anh định hình miệng cô bằng những cái cắn và giật nhẹ, rồi tìm kiếm phần mượt mà bên trong, lưỡi anh thọc sâu với những cái thúc nóng bỏng.
Cô đẩy mạnh vào cơ thể cường tráng của anh một cách vô vọng, làm tuột cái áo choàng xanh khỏi vai anh. Lòng bàn tay cô dựa vào bề mặt phủ lông thô ráp của lồng ngực anh. Dưới những ngón tay, một nhịp điệu ngày càng mạnh lên dường như đốt cháy lòng bàn tay cô. Anh thốt ra một âm thanh trong cổ họng và ôm hai bàn tay mình quanh đầu cô, giữ cô vững chãi cho những cú đẩy sâu của lưỡi anh. Hơi thở anh dồn dập nóng bỏng bên má cô.
Chỉ nửa ý thức được những gì mình đang làm, Alex di chuyển xuống cổ họng cô, chà xát miệng anh lên làn da cô. Cơ thể anh đang rung lên với đam mê. Những năm tháng cô đơn vừa qua dường như đã tan biến đi thành không gì hơn ngoài một giấc mơ u ám. Anh luýnh quýnh chôn vùi môi mình vào bờ vai mềm mại của cô. “Anh sẽ không làm em đau,” anh lẩm bẩm, hơi thở anh thiêu đốt qua váy ngủ của cô. “Không, đừng kéo ra...Caro.....”
Âm tiết đó rơi xuống êm dịu trên tai cô đến nỗi Lily phải mất vài giây mới nhận ra anh vừa nói gì. Cô đông cứng.
“Thả ra,” cô hét lên.
Đột ngột cô được trả tự do. Ánh mắt choáng váng của cô vụt đến mặt anh. Alex trông cũng bực dọc như cô. Họ đều lùi lại một bước. Lily rùng mình, khoanh tay trước ngực.
Alex băng một bàn tay run rẩy qua cằm, quét đi dấu vết ẩm ướt của brandy. Khuấy động và hổ thẹn, anh cảm thấy thôi thúc muốn với tới cô một lần nữa. “Lily.”
Cô nói gấp gáp, không nhìn vào mắt anh. “Đó là lỗi của tôi -”
“Lily -”
“Không”. Cô không biết anh định nói gì, cô chỉ biết rằng mình không thể lắng nghe. Nó sẽ thật tai hại. “Điều này không hề xảy ra. Không gì cả. Tôi...tôi...chúc ngủ ngon.” Cô biến khỏi phòng trong cơn hoảng loạn bất chợt.
Alex lắc đầu để rũ sạch màn sương mù đỏ thẫm của đam mê, và đi tới ghế. Anh ngồi xuống nặng nề. Thấy tay mình đang nắm chặt lại, anh mở chúng ra và nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trống rỗng của mình.
Caroline, anh vừa làm gì thế này?
Anh là đồ ngốc tội nghiệp, anh gần như có thể nghe giọng cười cợt của Caroline nói. Anh nghĩ rằng mình có thể cứ giữ chặt em mãi mãi. Anh lên kế hoạch cưới một một cô gái ngây thơ ngọt ngào như Penelope, và rồi anh sẽ không bao giờ phải để em ra đi. Như thể những ký ức ấy sẽ luôn đủ với anh.
“Những ký ức ấy là đủ,”anh nói bướng bỉnh.
Tại sao anh luôn xem mình mạnh hơn những yếu đuối thông thường của con người? Mạnh hơn cả sự đau buồn và nỗi cô đơn. Anh nghĩ rằng mình cần ít hơn những kẻ khác, trong khi sự thực là anh cần nhiều hơn, nhiều hơn nhiều.....
“Dừng lại,” anh rên rỉ, lấy hai tay ôm chặt lấy đầu, nhưng giọng nói âm u giễu cợt của Caroline vẫn dai dẳng.
Anh đã cô đơn quá lâu rồi, Alex. Đã đến lúc phải đi tiếp...
“Anh đang đi tiếp,” anh nói rời rạc. “Anh sẽ làm một khởi đầu mới với Penelope. Chúa giúp anh, anh sẽ học cách quan tâm đến cô ấy, anh sẽ khiến mình -”
Alex đột ngột dừng lại, nhận ra rằng anh đang nói chuyện với mình như một kẻ ngốc điên rồ tội nghiệp nào đó, theo đuổi một cuộc trò chuyện tưởng tượng với một con ma. Anh ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào lò sưởi trống rỗng. Anh phải thoát khỏi Lily, dù chỉ để giữ gìn sự tỉnh táo của chính mình.