|
Lần đầu gặp, bạn nói thích nhất truyện mình biên. Mình rất vui! Từ bé mình đã học được cách đem nỗi đau nuốt vào trong, bạn cảm nhận được chút tình cảm riêng của mình ẩn dấu trong từng chương truyện chăng? Vậy mà lúc đó mình đã ko nhận ra được ý nghĩa cái tên của bạn, không đủ tinh tế để cảm nhận được sự tuyệt vọng lẫn hy vọng của bạn. Cuộc sống vốn làm gì có từ nếu để có thể trân trọng thời gian hơn phải không? Bạn đã mãi ra đi khiến mình cảm thấy có gì vụn vỡ trong lòng, còn phải rất lâu mình mới quên được bạn. Hình ảnh một người con gái mỉm cười vẫy tay chào mình, luôn chúc mình bình an!
Hãy an nghỉ bạn nhé!
|