Vì lẽ gì ko để cho quá khứ ngủ yên?
Em chẳng nhớ anh nữa đâu.
người đã ko thuộc về em nữa.
sao ko để nó qua đi nhỉ? tại em quá ngốc hay vẫn còn vương vấn?
nước mắt đã ko còn lăn trên mi em nữa.
muộn rồi đúng ko anh?
có người đã đứng ra để thay thế anh, làm những việc anh vẫn làm.
nhưng có thể thay thế hình bóng anh trong tim em.
em tự hỏi mình bao jo em mới khôn ra đc nhỉ?