Tuế khảo lại qua, có nhà vui, có nhà buồn, năm nay cũng không ngoại lệ.
Cảnh Tiêu Chân Nhân vừa vui vừa giận. Giận là vì năm nay suýt chút nữa bại trong tay đối thủ là Huyền Minh cung, thiếu chút nữa thì mất vị trí thứ hai.
Mừng là vì Trương Ân Ân. Cho dù kiếm kỹ đạo pháp, tu vi chân nguyên đều tiến nhanh, sau khi xếp hạng thì tăng hơn 36 bậc. Điều này làm cho Cảnh Tiêu chân nhân rạng rỡ, đắc ý một hồi.
Nhưng mà Trương Ân Ân lại chẳng có chút vui mừng nào, mặt mày nghiêm nghị. Tuế khảo vừa kết thúc đã nhốt mình ở trong phòng, ai cũng không gặp.
Cảnh Tiêu Chân Nhân phái nha hoàn đệ tử đi dò hỏi toàn bị nàng đánh bay ra ngoài.
Phu phụ Cảnh Tiêu chân nhân vô cùng kinh ngạc, tự mình tới an ủi nữ nhi. Nói là việc bại bời Kỷ Nhược Trần là chuyện bình thường, mặc dù thua có chút oan uổng, nhưng mà vị trí thứ hai hay thứ ba cũng giống nhau.
Huống chi, các vị chân nhân đều hiểu. Trong cảnh giới này, Trương Ân Ân chỉ kém có Kỷ Nhược Trần mà thôi.
Phu phụ Cảnh Tiêu chân nhân an ủi lại có tác dụng ngược lại. Trương Ân Ân vừa nghe tới tên Kỷ Nhược Trần thì lại vô cùng khác thường.
Hiện giờ tuổi của Trương Ân Ân cũng lớn hơn trước, tu vi tăng tiến không ít, nên không còn chuyện ... không hài lòng thì đập đồ như trước kia. Nàng ngồi im không nói, ngay cả cơm tối cũng không muốn ăn.
Vợ chồng Cảnh Tiêu chân nhân vô cùng bất đắc dĩ, nhưng do vô cùng hiểu tính khí con gái mình, biết là an ủi không xong, chỉ có cách để cho nàng một thời gian phát tiết hết toàn bộ sự tức giận. Do vậy, họ phân phó nha hoàn hầu hạ tiểu thư rồi rời đi.
Mỗi khi tới thời gian cuối năm cũ đầu năm mới, các vị chân nhân đều vô cùng bận rộn, trong các mạch ai nấy cùng tấp nập đón khách rồi tiễn đưa.
Việc thăm hỏi cuối năm vô cùng phiền phức, các môn phái toàn chọn lúc này tới thăm cho nên công việc cứ ùn ùn kéo tới. Cũng may là môn hạ của Đạo Đức tông rất nhiều, đệ tử lại đông đảo cho nên việc tiếp khách, tặng lễ cũng không có gì đáng ngại.
Bát mạch chân nhân thân phận cực kỳ tôn quý, tiếp toàn là chưởng mòn các phái, tiếp nhận đủ mọi lễ nghi phiền phức, nhưng mà làm nhiều thành quen, chẳng ai phiền hà gì cả.
Ngày 20 tháng giêng, vợ chồng Cảnh Tiêu chân nhân định tới Vân Trung cư đáp lễ. Cố ý tới hỏi xem Đạo Đức tông có muốn đi cùng hay không.
Không ngoài dự liệu của họ, Đạo Đức tông lúc này tức giận còn chưa hết, lập tức cự tuyệt.
Cảnh Tiêu chân nhân cũng không miễn cường, cầm tay Hoàng Tinh Lam mang theo tám gã đệ tử, trước có người dẫn đường, sau có người đoạn hậu, trái có người đeo kiếm, phải có người cầm hương, thanh thế vô cùng, chậm rãi tiến tới Vân Trung cư.
Vân Trung Cư nằm ở Tây Nam của vùng đất Thục, xây trên đỉnh Tuyết Sơn. Nhìn xuống đại giang sóng lớn, nơi này vô cùng cao, vực lại sâu vạn trượng, sông ngòi ngang dọc, chim chóc khó bay qua, hoang vu không có người ờ.
Hai tông cách nhau vô cùng xa, đường xá lại nhiều khó khăn. Tuy Cảnh Tiêu Chân Nhân đạo hạnh sâu xa, lại có nhiều pháp khí hỗ trợ ngự phong phi hành nhưng muốn tới cũng phải mất chừng nửa tháng. Trong khi đó, hắn lại không muốn mất uy phong, phô trương thanh thế đi thành phái đoàn cho nên chậm lại càng chậm.
Cảnh Tiêu Chân Nhân chân trước vừa mới bước ra khói núi, Trương Ân Ân chân sau cũng ra khỏi phòng.
Đầu tiên nàng chạy tới chỗ ở của Cảnh Tiêu chân nhân, đánh bay toàn bộ nha hoàn ra khỏi viện, sau đó bắt đầu lục tung mọi thứ, cẩn thận tìm kiếm.
Đạo Đức tông xưa nay thái bình, chỉ duy nhất khi Kỷ Nhược Trần lên núi mới có án trộm cắp. Mà sự thực thì làm gì có đạo chích nào lớn gan mò tới chỗ Cảnh Tiêu chân nhân?
Chỗ ở của Cảnh Tiêu chân nhân đương nhiên là có cơ quan nhưng mà cơ quan cũng chỉ phòng ngừa người ngoài, làm gì có chuyện phòng cả con gái của mình.
Trương Ân Ân không mất bao nhiêu công sức đã tìm thấy thứ mình muốn. Nàng lập tức cất kỹ trong người, thu thập qua loa một chút, gọi nha hoàn vào trong, ra lệnh cho các nàng phục hồi nguyên dạng, nếu như có một tý sai lệch nào, sẽ đánh gãy hai chân rồi nghênh ngang bỏ đi.
Màn đêm mới buông xuống, thuyền nguyệt lại lên. Sau khi Trương Ân Ân ăn no, lại uống mấy giọt Trữ Tâm Định Thần Đan, nhưng mà trái tim của nàng vẫn đập liên tục, dường như có điều gì đó bất an.
Nàng lại lấy ra một vò rượu mạnh, một hơi uống nửa bình, trong nháy mắt đỏ bừng cả mặt, lửa nóng quanh thân. Tâm tình vốn khẩn trương cùng bình tĩnh lại không ít.
Nàng thấy sắc trời đã tối, rốt cục cắn răng một cái, tung người bay ra khỏi viện.
"Ân Ân!"
Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng gọi. Thanh âm mặc dù không lớn nhưng tâm tình Trương Ân Ân đang kích động, nên hoảng sợ vô cùng.
Nàng quay đầu lại nhìn thì thấy dưới một gốc cây cổ thụ ngoài cửa viện có Minh Vân đang đứng. Hai người mặc dù đều là môn hạ của Thái Tuyền cung nhưng mà bình thường ai nấy đều bận rộn, chẳng gặp nhau được mấy lần.
Lúc này Minh Vân bí mật đứng đó nhưng mà nhuệ khí sắc bén từ trong cơ thể tuôn ra, thân hình giống như một thanh lợi kiếm đã tuốt khói vỏ, kiếm khí làm tán cây rung động không ngừng.
Trương Ân Ân nhìn thấy, biết là Minh Vân đạo hạnh lại tăng tiến. Chân nguyên lúc này đã tràn cả ra ngoài, dị tượng bậc này, chính là dấu hiệu sắp sửa đột phá Tam Thanh Chân Quyết.
Đáng tiếc này lúc này nàng chẳng có hứng thú gì với việc Minh Vân tăng tiến chân nguyên, thở dài một hơi, bình phục tâm tình một chút, không kiên nhẫn nói: "Minh Vân sư huynh, tại sao huynh lại ở chỗ này, làm muội giật cả mình!"
Minh Vân cau mày nói: "Ân Ân. Cảnh Tiêu sư tổ không có ở nhà, sao muội lại uống trộm nhiều rượu như vậy? Muội nhìn muội đi, hơi rượu như vậy, chẳng lẽ không sợ sư tổ về trách phạt hay sao?"
"Chúng ta là người tu đạo, uống một chút rượu cũng không say, chẳng mất lý trí, vậy thì có cái gì phải sợ?"
Trương Ân Ân không cho là đúng, bĩu môi nói.
Thấy ánh mắt của Minh Vân có chút không đồng tình, nàng định nói lời cáo từ, nhưng đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, nhãn châu xoay chuyển, nói:
"Được rồi, Minh Vân sư huynh, phụ thân trước khi đi có giao cho muội một việc, muội sợ rằng một mình không làm nổi, huynh đi cùng muội chứ!"
Minh Vân ngẩn ra, thầm nghĩ chuyện mà sư tổ giao cho Trương Ân Ân chắc chắn không phải đại sự gì, mình có đi theo cũng không sao? Hơn nữa tuế khảo vừa mới qua, trên Thái Tuyền Phong cũng chẳng xảy ra chuyện gì đâu!
Đêm nay hắn tới đây chính là muốn nói ra suy nghĩ của mình. Lúc này thấy vậy thì do dự một chút, mới nói:
"Ân Ân, kỳ thực ta..."
Trong lòng Ân Ân đang có chuyện khác, lông mày nhíu lại nói:
"Có chuyện gì trở về rồi hãy nói. Huynh trước tiên đi theo muội đã!"
Nàng bay về phía đông của Thái Tuyền cung, chẳng cần quan tâm xem Minh Vân định nói cái gì.
Sau một lát, Trương Ân Ân đã chạy tới một thiên điện hẻo lánh nằm tận cùng ở phía đông của Thái Tuyền phong. Minh Vân lập tức kinh hãi, bước lên phía trước gọi Trương Ân Ân, nói:
"Trấn Tâm Điện là cấm địa của tông ta, chúng ta không thể tiến thêm được!"
Trương Ân Ân không để ý tới Minh Vân, trực tiếp hướng Trấn Tâm Điện phóng đi. Khi tới trước tế điện, bỗng nhiên trong không trung có hai đạo lôi quang hiện lên, sau đó hai thanh cổ trống xuất hiện trước mặt, chắn ngang lối đi của nàng.
Cho đến lúc này, thân ảnh của hai người mặc khải giáp màu đen mới hiện lên, một giáp sĩ trong đó nói:
"Ân Ân tiểu thư, nơi đây là cấm địa của tông ta, không có lệnh của chân nhân thì không ai được phép đi vào. Mời Ân Ân tiểu thư trở về đi!"
Trương Ân Ân hừ một tiếng, lấy một khối ngọc bài rag, nhìn hai giáp sĩ rồi lạnh lùng nói:
"Đây là lệnh phù của phụ thân ta. Thấy phù như thấy người tới, trước khi đi cha ta có dặn dò ta vào trong Trấn Tâm Điện làm việc. Bây giờ ta có thể tiến vào chưa?"
Hai gã giáp sĩ nhìn nhau, thực sự là không biết có thật là Cảnh Tiêu chân nhân giao lệnh phù cho Trương Ân Ân xưa nay vốn ngang ngược hay không.
Thế nhưng ngọc bài này đích thực là tín vật của Cảnh Tiêu chân nhân, trên ngọc bài có nguyên khí của Cảnh Tiêu chân nhân lưu lại, muốn làm giả cũng không được.
Lúc này một gã giáp sĩ hỏi:
"Xin hỏi Ân Ân tiểu thư, Cảnh Tiêu Chân Nhân dặn dò người tiến nhập Trần Tâm Điện là vì chuyện gì vậy?"
Trương Ân Ân cười lạnh một tiếng, nói:
"Cha ta bảo ta tiến vào trong Trấn Tâm Điện, đương nhiên là có bí mật lớn. Ngươi hỏi câu đó, không thấy là không thỏa đáng hay sao."
Giáp sĩ mặt đen kia nhất thời nói không ra lời. Trương Ân Ân nói không sai, câu này vốn hắn không nên hỏi thế nhưng cứ như vậy mà cho Trương Ân Ân vào trong điện thì đúng là có chút không thích hợp.
Trương Ân Ân cũng không vội, chỉ vầng trăng đã lên cao, lạnh nhạt nói: "Cách thời gian mà cha ta giao cho ta chỉ còn một chút thời gian. Các ngươi tự mình nghĩ đi. Nếu như ngay cả lệnh phù của phụ thân ta cũng không đủ sức nặng, vậy thì các ngươi đặt ta vào tình thế khó xử rồi. Vậy được rồi, chờ khi cha ta trở về, các ngươi tự mình tới trước mặt người giải thích đi!"
Hai giáp sĩ này tu đạo từ nhỏ, tới nay đã hơn 30 năm. Công lực sâu xa cho nên mới được trấn giữ ở nơi trọng địa như Trấn Tâm Điện này.
Chỉ là bọn họ chưa bao giờ ra khôi Đạo Đức tông, phương diện đối nhân xử thế cũng không được linh nhạy cho lắm.
Huống chi danh khí của Cảnh Tiêu chân nhân lại vô cùng lớn, bản thân lại có liên quan tới nhiều việc trong Trấn Tâm Điện. Nếu như làm trễ nải thì tội danh đúng là không nhỏ.
Hai giáp sĩ kia thấy Minh Vân tới cùng Trương Ân Ân lại tin tường thèm ba phần. Minh Vân tuy tuổi còn trẻ nhưng mà là đệ tử kiệt xuất nhất trong các thế hệ của Thái Tuyền phong, làm việc trầm ổn, vô cùng được Cánh Tiêu chân nhân yêu thích, hoàn toàn khác hẳn với Trương Ân Ân.
Hai vị giáp sĩ nhìn vầng trăng một chút, cuối cùng mờ đường. Trương Ân Ân hừ một tiếng, hướng Minh Vân nói:
"Minh Vân sư huynh canh giữ chỗ này. Trước khi muội ra thì ngoại trừ bát mạch chân nhân đích thân tới, ai cũng không cho vào!"
Minh Vân mờ hồ nhận thấy có gì không đúng, nhưng mà lại sợ mất lòng nàng, nên cau mày nói:
"Ân Ân, huynh theo muội cùng vào."
Trương Ân Ân lắc đầu nói:
"Việc này không phải trò đùa, cha muội bảo muội một mình vào trong, huynh ở lại chỗ này đi."
Dứt lời, Trương Ân Ân đã tới trước cửa điện rồi lấy ra một cái chìa khóa bằng thanh đồng tra vào trong ổ khóa, đi vào trong rồi tiện tay đóng cửa lại.
Thấy Trương Ân Ân mở cửa khóa đồng trên cửa điện, hai gã giáp sĩ đều thở phào một hơi. Ổ khóa này không phải khóa thường, nó có tên là Đoạn Nhạc Càn Khôn tỏa, thủy hỏa bất xâm, đao kiếm khó đoạn. Trong thiên địa chỉ có chìa khóa mới mở được. Nếu như Trương Ân Ân có chìa khóa thì đương nhiên việc này là thật.
Trong Trấn Tâm Điện, âm phong thổi không ngừng, đem vô số hơi nước đập vào mặt, so với ngoài điện quả thực là hai thế giới khác biệt. Trong điện hoang vắng, chẳng có bàn ghế gì cả, chỉ thấy toàn là đá xanh. Nói tới cũng kỳ quái, cái điện này tuy rằng đã lâu không tu sửa, trông thì cũ nát vô cùng thế nhưng cực kỳ ngăn nắp sạch sẽ, chẳng có một hạt bụi trần.
Trương Ân Ân đứng giữa điện, sắc mặt dần dần trắng bệch, mái tóc tung ra bay loạn xạ. Xưa nay nàng vốn không sợ trời không sợ đất nhưng lúc này muốn quay đầu bỏ chạy.
Hai tay nàng nắm chặt, nghiến răng run rẩy không ngừng, vất vả lắm mới áp chế được sự sợ hãi trong lòng. Sau một lát, Trương Ân Ân cuối cùng cũng trấn định lại được.
Trong điện không khí trầm lặng, không nghe thấy tiếng côn trùng kêu vang, không gặp mạng nhện, chẳng có nửa điểm sự sống nào. Cả tòa Trấn Tâm Điện giống như một tử địa cực kỳ u tĩnh.
Trương Ân Ân nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, niệm mấy lần khẩu quyết, trong lòng tính toán phương vị, đi qua từng hòn đá xanh. Trong chóp mắt nàng đã đi ba vòng trong điện, bước qua 103 khối đá xanh, cuối cùng dừng lại trên một tảng đá. Đột nhiên sương mù phun ra, trong điện chẳng có một bóng người.
Trong lúc nghi hoặc, Trương Ân Ân phát hiện mình đang đứng giữa một cái hành lang. Trên hành lang đã có nhiều rêu xanh, trên đám rêu xanh này còn phát ra huỳnh quang, chứng tỏ nơi này đã lâu không có người tới.
Trương Ân Ân ngọc dung ảm đạm, trái tim lại đập liên hồi. Nàng cố tình muốn dùng chân hỏa chiếu sáng nhưng mà lại sợ lửa sẽ hấp dẫn quái vật tới cho nên lập tức rút kiếm cầm trong tay, lại lấy phù chú, hướng tới phía trước hành lang phi tới.
Grào!
Đột nhiên có một tiếng thú rống từ đầu hành lang truyền tới, tiếng gầm cuồn cuộn giống như sóng dữ cuộn trào, bốn vách rung động, gạch ngói đều rơi cả xuống.
Trương Ân Ân trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy tiếng gầm này như lôi điện sóng dữ, hai tai như điếc đặc, thân thể như muốn bay lên! Nàng lập tức cúi đầu khom lưng, xuất kiếm ngạnh kháng lại cuồng phong do thú rống, mái tóc nàng bay tán loạn, miễn cưỡng mới đứng lại được.
Tiếng gầm này đã dứt.
Mới chỉ trong chốc lát mà mồ hôi lạnh đã thấm đẫm quần áo của Trương Ân Ân. Nàng đứng tại chỗ cắn môi. Trong lúc nhất thời do dự bất định, không biết là nên tiếp tục đi tới hay là trở về.
Thế nhưng phía sau nàng hiện giờ cũng chỉ còn lại một hành lang vô tận. Trương Ân Ân cắn răng một cái rồi bước về phía trước.
Đi được chừng hơn 30 trượng, hành lang chợt ngoặt, phía trước sáng rực. Có một cái phòng ước chừng 10 trượng hiện lên. Trên nóc phòng toàn là lưới sắt, các đầu có xích sắt cột lại. hàng rào đá được xây bằng hắc thạch, trông giống như một nhà tù.
Trong nhà tù vô cùng vắng vẻ, không giường không chiếu, có một nữ tử đang đứng giữa căn phòng.
Mớ tóc đen của nàng ta không buộc mà thoải mái tuôn chảy, quần áo nàng trắng toát. trên thân chẳng nhìn thấy bất cứ một thứ gì khác.
Nàng cứ dịu dàng đứng đó. Trông vóc dáng người có muôn vàn quyến rũ, vạn chủng phong lưu yên lặng tự sinh. Sự hấp dẫn như thấm vào trong phủ tạng người nhìn.
Tóc nàng, gáy nàng, lưng nàng, chân nàng, chẳng có chỗ nào là chỗ không hoàn mỹ, thân hình ẩn hiện những đường cong lả lướt. Kẻ khác chỉ nhìn thôi thì tâm trạng cũng phập phồng.
Trương Ân Ân tuy cũng là con gái nhưng khi nhìn thấy người này cũng phải ngây người, nàng cảm thấy trong trời đất lúc này chẳng có tuyết rơi cũng chẳng có tiếng động, giống như một cánh đồng tuyết vạn dặm, có một nữ tử đang đứng.
Trong lúc mơ hồ, hình như là có tiếng trống vang lên. Trương Ân Ân cẩn thận lắng nghe mới nhận ra đó chẳng phải là tiếng trống gì cả mà là tiếng tim đập của mình.
Sau một lúc im lặng, nữ tử kia xoay người lại, giống như xuân về, tuyết nở hoa!
"Ngươi tới đây tìm ta ư?"
Nàng kia cười hỏi. Tiếng nói trong như ngọc.
Trương Ân Ân miệng khô khốc, trong lúc nhất thời nói không ra lời, một lúc lâu sau mới nói:
"Đúng."
Nữ tử kia có đôi mắt như thu nguyệt, ôn nhu nhìn Trương Ân Ân, đánh giá trên dưới nàng một lần, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó mà người ngoài nghe không hiểu, sau một lúc mới nhoẻn miệng cười, nói:
"Đúng là một nữ hài tử thật giỏi. Còn ít tuổi như vậy mà dám một mình xâm nhập vào Trần Tâm Điện, không bị dọa chết khiếp thì đúng là một tiểu hài tử không biết trời cao đất dày. A, tiểu hài tử kia, ngươi là đệ tử yêu mến hay nữ nhi bảo bối của vị chân nhân chưởng mạch nào? Trộm trưởng bối vào cấm địa, sau khi ra khỏi đây sẽ bị trách phạt... chắc là sẽ không nhỏ đâu."
Những lời của nữ tử này chẳng hề kích thích tính ngang ngược vô lý của Trương Ân Ân mà làm cho hai má của Trương Ân Ân đỏ lên, tâm tình thoải mái hơn nhiều.
Trương Ân Ân nhìn nữ tử kia, tâm tình càng không ổn định, miệng lười khô khốc, cố gắng lắm mới quay đầu nhìn sang một bèn.
Nhưng mà nàng lập tức nghĩ rằng mình làm vậy sẽ mát khí thế nên vẫn mạnh miệng:
"Ngươi chẳng qua chỉ là yêu vật bị Đạo Đức tông ta bắt được, lại còn dám nói bậy như vậy! Ta... Ta đương nhiên là phụng mệnh đến đây, làm gì có chuyện trộm vào cấm địa cơ chứ?"
Nàng mặc dù mạnh miệng nhưng mà ánh mắt không dám nhìn nữ tử kia.
Nữ tử kia cười nhẹ, nói:
"Tiểu nhân nhi thiếu kiên nhẫn, nếu như ngươi đã vào trộm tuyệt địa Trần Tâm điện này thì tất có điều cầu xin. Ngươi muốn cái gì, không ngại thì nói ta nghe một chút."
Thanh âm của nàng giống như châu ngọc, ôn nhu thoải mái. Toàn thân xương cốt của Trương Ân Ân như được giãn ra, tóc dài tung bay theo gió, thân thể chẳng còn chút khí lực nào. Nàng đỏ mặt tới mang tai, chẳng còn chút trấn định nào nữa.
Trương Ân Ân hô hấp dồn dập, hữu khí vô lực nói:
"Ta nghe nói yêu hồ đắc đạo... Không, hồ... có bản lĩnh đặc thù, có thể làm cho nam tử trong thiên hạ..."
Nữ tử kia cười nhẹ một tiếng, tiếng cười như tiếng suối róc rách làm cho hai chân Trương Ân Ân mềm nhũn ra, đứng không nổi suýt nữa thì ngã xuống đất.
Nữ tử kia cười vài tiếng, rồi ôn nhu nói:
"Hóa ra ngươi vì cái này, vậy thì ngẩng đầu lên, nhìn ta!"
Trương Ân Ân ngẩng đẩu lên nhìn vào đôi mắt sáng như sao của nữ tử, trong giây lát, nàng chỉ cảm thấy trong đầu nổ “Ầm” một tiếng, thần trí lập tức rơi vào trong hỗn loạn, chẳng còn nhận rõ được cái gì. Trước mắt nàng, vạn vặt như nứt rag, rực rỡ biến ảo, hoa mỹ vô cùng.
Trong quang ảnh rực rờ đó có một thân ảnh tiêu điều đi tới chỗ mình, thanh sam khắp nơi bị rách, trên người toàn vết máu, thanh sam như biến thành huyền sam (áo đỏ).
Tình cảnh này chi diễn ra trong một lát rồi biến mất.
Trương Ân Ân phục hồi tinh thần lại, cảm thấy thân hình mình mềm nhũn rag, mồ hôi chảy như nước, khí lực như bị mất hết tưởng chừng như sắp ngất đi.
Thấy tình cảnh này, nữ tử kia u oán thở dài một hơi rồi nói:
"Ngươi có thiên tư tuyệt hảo, tâm địa lại hồn nhiên trắng như tờ giấy, chưa trải qua cái gì gọi là phong sương gió rét, không hiểu hận và si tình của người trong thiên hạ. Sự lo lắng trong lòng của ngươi hôm nay mơ hồ còn có oán khí, chứng tỏ trong lòng từ lâu đã có hình bóng một người. Ngươi lại hướng ta cầu đạo mê hoặc nam tử thiên hạ, vậy thì cũng là chuyện thường tình mà thôi."
Trương Ân Ân lúc này mặt mũi ừng hồng, phi một tiếng, nói:
"Toàn là nói bậy, không giống như ngươi nghĩ đâu. Ta không muốn câu dẫn nam nhân. Ta chỉ là...chỉ là..."
Nàng nói hai từ chỉ là nửa ngày, cuối cùng mới thấp giọng than thở:
"Là có một người, ta nằm mơ cũng mơ thấy hắn, mong mỏi gặp hắn một lần cũng tốt. Nhưng mà đạo hạnh của hắn tinh tiến quá nhanh. Nếu như chỉ dựa vào Tam Thanh Chân Quyết. Ta sẽ vĩnh viễn không cách nào thắng được hắn. Thế nhưng cho dù thế nào đi nữa, ta...cũng muốn thắng hắn một lần. Nghe nói yêu hồ đều có bí thuật bất truyền, có thể mê hoặc được nam tử thiên hạ, ta muốn biết thuật ấy thế nào, có thể thắng hắn được một lần hay không?"
Nàng kia lật tay, chậm rãi than thở:
"Tiểu nhân nhi ngươi còn chưa hiểu được sự đời thì làm sao có thể cảm thấy được hung hiểm trong chữ tình này cơ chứ? Nam tử thiên hạ, người nào chẳng thay lòng đổi dạ, là đồ băng lãnh vô tình? Ngươi thắng hắn một lần nhưng nếu thất bại thì sẽ trọn đời không thể sống cùng hắn, tội gì phải chịu khổ như vậy?"
Trương Ân Ân cả kinh, suy nghĩ nửa ngày vẫn tự mạnh miệng biện hộ:
"Ta là người tu đạo, làm gì có tình yêu, chỉ là trong lòng ta không phục, nhất định phải tìm thủ đoạn lợi hại thắng hắn một lần."
Nữ tử kia thở dài, cũng không vạch trần Trương Ân Ân nữa mà chỉ nhẹ giọng nói: "Nếu như ta giả tiếng thú rống cũng không dọa được ngươi đi, chứng tỏ tâm ý của ngươi đã quyết. Mà thôi, dù sao cũng chỉ vì Đắc Kỷ tiền triều, mà hồ tộc chúng ta cũng không thoát khỏi danh tiếng mê hoặc thiên hạ. Vậy thì chẳng cần phải để ý tới chuyện nhỏ nơi này? Chỉ là ngươi muốn bí thuật mê hoặc nam tử thiên hạ của tộc ta thì thành ý vẫn còn ít."
Trương Ân Ân cắn môi nói:
"Vậy thì thành ý như thế nào mới tính là đủ?"
Nữ tử kia lạnh nhạt nói: "Hàng rào của ta không khóa, chỉ cần ngươi mở nó, đi tới trước mặt ta là được."
Trương Ân Ân lấy làm kinh hãi. Nàng tuy rằng không biết trời cao đất rộng, cũng biết yêu hồ bị giam trong điện này đã có đạo hạnh ngàn năm, cho dù là 10 Trương Ân Ân cũng có thể nuốt hết.
Nữ tử kia đứng ở trong nhà chẳng đi một bước, hiển nhiên là bị thủ đoạn lợi hại cấm chế. Nếu như mình tùy tiện đi tới trước mặt nàng, chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp hay sao?
Ngay khi Trương Ân Ân do dự, thân hình Kỷ Nhược Trần trong tuế khảo lại hiện lên trong tâm trí nàng, quanh thân Kỷ Nhược Trần sát khí tỏa ra, bình tĩnh cầm kiếm đi tới. Trong mắt của nàng, thanh sam của hắn đột nhiên lại nhiễm máu, trong lòng không khỏi lạnh băng.
Đôi mắt của hắn vẫn thản nhiên, hờ hững. Tuy rằng nhìn thấy Trương Ân Ân nhưng vẫn đau khổ không vui, giống như chẳng có quan hệ gì tới hắn cả.
Đôi mắt như vậy cũng đủ khiến cho lòng Trương Ân Ân run sợ, mộc kiếm đang cầm trong tay suýt nữa thì rơi xuống.
Nghĩ tới đây, Trương Ân Ân bước tới hàng rào, giật lưới sắt rồi đi tói trước mặt nữ tử kia.
Nữ tử kia thờ dài một tiếng, dùng đôi bàn tay như ngọc xoa khuôn mặt Trương Ân Ân, đầu ngón tay của nàng lạnh như băng di chuyển trên mặt của Trương Ân Ân. Cảm giác lạnh lẽo làm cho Trương Ân Ân cảm thấy thoải mái, trong lòng cảm thấy mê say.
Chẳng biết từ lúc nào nữ tử kia đã thu tay về. Hai mắt mê ly giống như có thể nhìn xuyên qua thiên sơn vạn thủy, rơi vào một nơi xa xôi không biết tên. Hồi lâu nàng mới u oán thở dài hỏi:
"Ngươi tên là gì, là đệ tử của ai?"
"Trương Ân Ân, gia phụ là Trương Cảnh Tiêu, hiện nay chấp chưởng Thái Tuyền cung."
Nữ tử kia hơi nhíu mi, nói:
"Trương Cảnh Tiêu... sao ta lại chưa từng nghe qua tên người này?"
Nàng chợt cười khổ một tiếng, nói:
"Ta thật ngốc! Ta ở trong Trần Tâm Điện đã hơn 500 năm rồi, người chấp chưởng Thái Tuyền Phong cũng đã thay đổi qua mấy đời."
Dứt lời, nữ tử kia lại lâm vào trầm tư. Dường như trong lòng có rất nhiều chuyện, cuối cùng đôi môi nàng mở ra, nhẹ nhàng cất tiếng hát:
"Phương bắc có giai nhân, tuyệt thế mà cô đơn, một cái nhìn nghiêng nước, một cái nhìn nghiêng thành. Thà rằng chẳng nghiêng thành, thà rằng chẳng nghiêng nước? Tâm nguyện giai nhân khó hoàn thành..."