Thanh âm của nữ tử này trong như ngọc, hoàn toàn có thể có là tiếng của trời. Bài bát này Trương Ân Ân cũng đã nghe qua, nó vốn có ý than thở, lại ẩn chứa hung hiểm của phồn hoa thịnh thế.
Thế nhưng khi nữ tử kia ca lên lại tang thương vô cùng, ẩn chứa vô tận tình cảm. Tiếng câu cuối cùng giống như lời than thở, dư âm quanh quẩn mãi không dứt.
Trương Ân Ân nghe bài hát mà ngây dại.
Đợi dư âm tan hết đi, nữ tử kia mới nói:
"Ân Ân, ngươi thiên sinh lệ chất, căn bản vô cùng tốt, nếu như có được bí thuật của tộc ta thì chỉ cần có thời gian là sẽ được khuynh quốc khuynh thành. Thế nhưng cũng có một ngày, cho dù ngươi có được dung mạo tuyệt thế cũng là ngày ngươi rước lấy họa vào thân. Ngươi phải nhớ kỹ lời ta nói hôm nay. Khi nào lòng của ngươi dao động, thì phải nhớ tới cảnh ngộ của ta lúc này, tự cảnh tỉnh lấy mình."
Trong khi nói chuyện, cảnh tượng trong nhà tù bỗng nhiên thay đổi. Vốn nhà tù đang sạch sẽ liền trở nên âm trầm đáng sợ. Bốn vách tường đều được xây thành từ cự nham, đen sì.
Nữ tử kia quần áo trắng như tuyết, phía sau cỏ chín chiếc đuôi cáo mỹ lệ đang mờ rộng như hình quạt bị chín chiếc cương đinh đóng vào trên vách!
Chín chiếc cương đinh này đóng vào tường, lưu lại chín vết đen, chạy dọc xuống
bên dưới.
"Chuyện này..."
Trương Ân Ân nhất thời im lặng, nàng giờ mới hiểu được tại sao nữ tử kia lại đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
Trong nháy mắt cảnh tượng trong phòng tù lại khôi phục nguyên trạng, nữ tử kia vẫn đang đứng thẳng, xinh đẹp vô cùng.
Nàng nói:
"Ân Ân, sau này cứ cách bảy ngày thì ngươi lại tới Trần Tâm Điện một lần, ta sẽ truyền thụ cho ngươi Thiên Hồ Bí Thuật, dạy ngươi đạo khống chế nhân tâm."
Trương Ân Ân cả kinh nói:
"Cách bảy ngày lại tới một lần? Điều này sao có thể? Đây là ta gạt phụ thân tiến vào đó thôi"
Nữ tử kia cười nhạt một tiếng, nói:
"Không sao, ngươi chỉ cần nói với cha ngươi, là ta truyền thụ đạo thuật, hắn sẽ không cản trở ngươi vào Trấn Tâm Điện này. Thời gian không còn sớm nữa, ta sẽ đưa ngươi về trước."
Dứt lời, trước mặt Ân Ân sương mù bay trắng xóa, hơi nước ngập tràn. Đợi khi sương mù tan hết, Trương Ân Ân đã đứng ở giữa Trần Tâm Điện.
Nàng kinh ngạc đứng thẳng, tâm loạn như ma. Cho tới khi ánh trăng ngả về tây mới than nhẹ một tiếng, rời khỏi Trấn Tâm Điện cô tịch này.
Năm nay, Trương Ân Ân vừa tròn 16 tuổi.
---------------------------
"Nhược Trần sư huynh!" Có một tiếng gọi từ phía sau truyền tới, làm cho Kỷ Nhược Trần đang đọc sách giật mình.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng sáng đã lên cao, ánh sáng đầy trời, tâm trạng hắn trở nên kỳ quái, không biết giờ này còn có ai tới đây bái phỏng.
Hắn đẩy cửa phòng rag thì thấy trong đình viện có một công tử đang đứng. Hắn mặc một bộ trường sam màu trắng, mặt mày như tranh vẽ, phiêu dật như tiên, như bạc như hoa, khó mà miêu tả hết được.
Ngoài ra, hắn còn băng cơ như tuyết sương, nói không hết sự thanh nhã và phong lưu, tiêu sái anh tuấn, chính là người Kỷ Nhược Trần đã gặp một lần - Thượng Thu Thủy.
Kỷ Nhược Trần thầm nghĩ mình mới gặp Thượng Thu Thủy một lần, huống chi thời gian cũng cách cả một năm rồi, tại sao hắn lại chạy tới cửa làm gì?
Tuy nói rằng lần trước ba người nâng cốc trò chuyện với nhau, cười cười nói nói chủ khách đều vui mừng thế nhưng trong đó còn có một loại cảm giác vi diệu, làm cho người ta khó chịu. Nghĩ đến mà như có cái gì đó nghẹn ở cổ họng.
Mặc dù trong lòng Kỷ Nhược Trần suy nghĩ như thế nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười, nhiệt tình gọi lớn:
"Hóa ra là Thu Thủy sư huynh! Tới đây, mau vào ngồi! Tại sao hôm nay Thu Thủy sư huynh lại rảnh rỗi tới tận Thái Thường phong chơi cơ chứ?"
Thượng Thu Thủy cũng không chối tử, theo Kỷ Nhược Trần vào thư phòng.
Thân hình hắn còn chưa dừng nhưng cổ tay áo đã phất, một cái bình sứ cổ cao chừng hai xích đã có ở trong tay.
Hắn thuận tay đem bình sứ đặt xuống bàn, bình sứ này còn chưa giải phong ấn nhưng mà đã có một mùi rượu thơm lừng tiết ra.
Khi mùi thơm lạ lùng này xông vào mũi, Kỷ Nhược Trần đã cảm thấy mùi rượu này thơm như hương trầm. Vị đạo cực kỳ cổ quái, không giống rượu tầm thường chút nào.
Bình sứ men đặt xuống, Thượng Thu Thuy đã đặt tay vào, cười nói:
"Đệ với Nhược Trần sư huynh mới chỉ gặp một lần mà cũng đã là chuyện của một năm trước đây, tối tay cầm rượu đăng môn, Nhược Trần sư huynh ở trong lòng nhất định là đang mắng đệ thậm tệ."
Kỷ Nhược Trần không nghĩ tới Thượng Thu Thủy lại có thể nói toạc ra tâm sự của hắn, may là da mặt của hắn dày hơn cả tường đồng, chỉ hơi đỏ lên một chút.
Thế nhưng khi ánh mắt của hắn nhìn vào đôi tay của Thượng Thu Thủy thì nhất thời cảm thấy người này ngón tay như ngọc, dáng người phiêu dật tuấn lãng, cổ hắn liền khô khốc, toàn thân như có kiến bò, cực kỳ không được tự nhiên, trong lòng chỉ muốn tiễn khách cho xong việc.
Thượng Thu Thủy là một trong nhưng đệ tử trẻ tuổi trọng yếu, không thể vô cớ mà đắc tội, về tình về lý, Kỷ Nhược Trần chẳng có lý do gì mà đuổi khách cả.
Ngay khi Kỷ Nhược Trần đang suy nghĩ, Thượng Thu Thủy đã kéo một chiếc ghế, nhẹ nhàng ngồi vào ghế của mình, mỉm cười nói:
"Tiểu đệ tối nay mạo muội đến đây quấy rối Nhược Trần sư huynh thật ra là có ba việc. Việc thứ nhất là chúc mừng Nhược Trần sư huynh tiến cảnh thần tốc, đoạt được chức đệ nhất của bốn năm liền. Nói về chiến tích tuế khảo đã ngang bằng với Cơ Băng Tiên rồi."
Kỷ Nhược Trần vội vàng khiêm tốn nói:
"Thu Thủy sư huynh quá khen. Tuế khảo chỉ là cái hư danh, sự thực thì ta đảm đương không nổi. Ta nghe nói sư huynh năm nay lực áp Minh Vân cùng Lý Huyền Chân, lại đoạt đầu bảng, đây mới là việc đáng mừng."
Thượng Thu Thủy nhẹ nhàng cười, đối với sư khích lệ của Kỷ Nhược Trần thì hắn cũng không chối từ, nói:
"Áp đảo được hai người bọn họ vốn chỉ là chuyện nước chảy thành sông, nguyên nhân trong chuyện này lát nữa Nhược Trần sư huynh sẽ biết. Bây giờ nói về chuyện thứ hai trước. Vốn Nhược Trần sư huynh đoạt đệ nhất tuế khảo ta cũng chẳng có lý do gì mà tới nhà quấy rầy, nhưng lại nghe nói Kỷ Nhược Trần sư huynh trong lần tuế khảo này không dùng ngoại vật, máu nhuộm ngoại bào, khí thế mạnh mẽ như quyết chiến sa trường! Hào khí bực này, trên thế gian này không có nhiều lắm, trong tay của ta có một lọ hảo tửu, hỏa hầu (thời gian ủ) mới trọng, cố ý mang tới cùng Nhược Trần sư huynh nâng cốc ngắm trăng."
Kỷ Nhược Trần mặc dù không uống rượu nhưng mùi vị này quả thực là có chút cổ quái, khi nghe vậy thì hơi động lòng.
Hắn hôm nay mặc trường bào màu trắng, trên có hình hoa văn hình đám mây, sóng mắt dịu dàng, hình như có vô hạn nhu tình. Bàn tay cầm bình sứ kia trắng như tuyết, sáng như ngọc. mềm như tơ, năm ngón tay thon dài, tuyệt mỹ không thua gì một nữ tử khuynh thành.
Kỷ Nhược Trần càng nhìn thì lại càng cảm thấy kinh hãi. Nếu như ngồi đối diện với hắn là một nữ tử, cảm giác kinh diễm cùng chỉ là chuyện bình thường, nhưng mà người này lại là Thượng Thu Thủy!
Kỷ Nhược Trần chỉ cảm thây gió trong thư phòng dường như ngưng đọng lại, muốn thở cũng phải dùng khí lực thật lớn.
Hắn bỗng nhiên nhớ lại lúc đầu Lý Huyền Chân muốn dẫn hắn đi gặp người này, cho tới khi nâng cốc thì Lý Huyền Chân mới như trút được gánh nặng trong lòng. Trong lòng Kỷ Nhược Trần mơ hồ có cảm giác nào đó không ồn.
Cái ý niệm này làm người khác khó có thể tin được, cho dù Kỷ Nhược Trần kiến thức rộng rãi, tâm tính lạnh lùng cương nghị thì lúc này cũng không dám tiếp tục nghĩ sâu thêm. Ý niệm này mới hiện lên hắn đã lặp tức chặt đứt, nhanh chóng đuổi ra ngoài, giống như đụng phải tấm thiết bảng vậy.
Thượng Thu Thủy làm như không biết cảm giác của Kỷ Nhược Trần. Hắn lấy hai chén rượu lớn, một chén đặt trước mặt Kỷ Nhược Trần.
Kỷ Nhược Trần vữa nhìn tư thế này, mới hiểu được là mình không cách nào đuổi được ý nghĩ này, cho nên tốt nhất thoải mái mà uống.
Uống xong chén rượu này, cảm giác nóng bỏng như lửa bốc lên nhưng mà không hề có cảm giác đau đớn, ngược lại, nó làm cho lục phủ ngũ tạng trở nên thoải mái.
Sau đó có một mùi hương bắt đầu tản ra, chạy dọc theo tứ chỉ bách hải. Kỷ Nhược Trần chỉ cảm thấy trong đầu như nổ "Ầm" một tiếng, toàn bộ tinh thần đã bị mùi thơm lạ lùng này bao phủ.
Mùi rượi cổ quái này nếu cẩn thận cảm nhận thì dường như nó được hình thành từ hơn trăm loại hương hỗn hợp, thiên biến vạn hóa, không có điểm cuối cùng, có thể gọi nó là phản phác quy chân.
Kỷ Nhược Trần nhắm mắt một lúc lâu mới phun ra một ngụm tửu khí, giương mắt nói:
"Thu Thủy sư huynh, rượu này..."
Thượng Thu Thủy cười nói:
"Đây chính là rượu được cất thành từ cây nho dị chủng ở Tây Huyền Sơn. Trước khi chưng cất phải đem nó phơi nắng bảy lần, lại trộn với nhiều hương liệu rồi ủ ba năm mới thành công, kết tinh thành một lọ duy nhất mà thôi. Chỉ là thời gian của nó quá ngắn nên mùi rượu có hạn chế. Chỗ tốt duy nhất là uống rượu này nóng hơn bình thường rất nhiều, phải uống thả cửa mới thưởng thức được mùi vị của nó."
Độ rượu cực kỳ lợi hại. Kỷ Nhược Trần mới uống một chén mà trong chốc lát mình đã có cảm giác say say, hai má nóng rực, những sự đau buồn trong lòng tích lũy bao nhiêu lâu, nhân dịp này đánh cho nó biến mất vô tung vô ảnh.
Tâm tình nặng nề bị gỡ bỏ, đương nhiên là uống rượu phải thoải mái. Huống chỉ Thượng Thu Thủy là một tay chế rượu lợi hại, tu đạo chi sĩ không giống người thường, đâu có bị một vò rượu làm say được. Hai người ta nâng ngươi chúc, chỉ trong một chốc đã uống sạch bình rượu nho này rồi.
Thượng Thu Thủy lúc này hai gò má như lửa, sóng mắt như nước, dưới đèn nhìn lại, da thịt như ngọc, thực là đoan chính thanh nhã vô song.
Hắn thở dài một tiếng, nói:
"Thật là thoải mái! Đi! Nhược Trần sư huynh, thừa dịp lúc này hứng thú đang cao, ta dẫn huynh đi gặp một người, đây chính là chuyện thứ ba của đêm nay."
Thượng Thu Thủy dứt lời, chẳng thèm để ý xem Kỷ Nhược Trần có đồng ý hay không, lập tức cầm lấy cánh tay của hắn, lôi hắn chạv như bay.
Khi chạm vào bàn tay của Thượng Thu Thủy, hắn như bị điện giật, theo bản năng rụt lại. Nhưng mà thủ pháp của Thượng Thu Thủy nhanh như điện, hoàn toàn không cho hắn phản kháng, giơ ra là tóm được.
Đừng nhìn Thượng Thu Thủy bề ngoài ngưng lệ nhu nhược, nhưng mà khí thế trên người hắn sắc bén vô cùng. Lực đạo trên tay này Kỷ Nhược Trần không thể có được, áp chế Kỷ Nhược Trần tới mức không có sức phản kháng, đành mặc cho Thượng Thu Thúy kéo đi.
Nếu như nhận xét kỹ, thì bàn tay của Thượng Thu Thủy cũng băng lãnh giống như bàn tay của Hàm Yên. Kỷ Nhược Trần bị Thượng Thu Thúy kéo đi, tâm thần nhộn nhạo, khổ não vô biên.
Trên đường đi này, Kỷ Nhược Trần mượn cớ bảo Thượng Thu Thủy bỏ tay, cước trình tự nhiên là chậm lại.
Thượng Thu Thủy nhẹ nhàng cười, nói: "Nhược Trần sư huynh, thời gian đã không còn sớm. Nếu chúng ta không đi nhanh thì sẽ không gặp được người kia." Nói xong, hắn lại tóm lấy tay của Kỷ Nhược Trần, tăng lực bay đi
Hai người đi qua Tác Kiều, lại vòng quanh Thái Thượng Đạo Đức Cung nửa vòng, rồi lại đi qua Tác Kiều của Thường Dương cung. Bởi vì Tử Vi Chân Nhân bế quan lâu năm, môn hạ để tử ít ỏi, cho nên Thường Dương cung có vẻ cô quạnh.
Thượng Thu Thủy kéo Kỷ Nhược Trần bay qua vô số phòng ốc, chạy thẳng tới hậu sơn vắng vẻ, cho tới khi leo lên một ngọn núi nhỏ thì hắn mới đứng lại.
Kỷ Nhược Trần chợt thấy bầu không khí trở nên trầm trọng, gió đêm chỉ nhè nhẹ thổi.
Hắn nghi ngờ nhìn Thượng Thu Thủy thì thấy người này đã thu hồi nụ cười, ngọc diện lạnh như sương, thần tình ngưng trọng cực kỳ, giống như biến đổi thành một người khác.
Kỷ Nhược Trần cảm thấy kinh ngạc, theo ánh mắt của Thượng Thu Thủy nhìn lại thì thấy ở sườn núi xa xa có một căn nhà gỗ, tuy rằng đơn sơ nhưng dựa vào núi mở ra cho nên khí thế tự nhiên mà có.
Giống như biết được nghi vấn trong lòng Kỷ Nhược Trần, Thượng Thu Thủy chậm rãi nói:
"Nhược Trần sư huynh, đó chính là chỗ ở của Cơ Băng Tiên."
Kỷ Nhược Trần ngạc nhiên, căn nhà gỗ kia thô ráp đơn sơ, trông chỉ có khoảng một gian, cho dù chỗ ở của đệ tử tầm thường cũng lớn hơn thế này vài lần. Trên nhà gỗ có một tấm biển đồng, mơ hồ có thể nhận ra hai chữ "Băng Tâm".
Căn nhà gỗ như thế này lại là chỗ ở của Cơ Băng Tiên hay sao? Hơn nữa đêm hôm khuya khoắt, Thượng Thu Thủy kéo mình chạy tới chỗ ở của Cơ Băng Tiên làm cái gì?
Lúc này bên tai Kỷ Nhược Trần bỗng nhiên vang lên một tiếng rít giống như tiếng hô hấp của... cự thú. Hắn kinh ngạc quay đấu thì thấy Thượng Thu Thủy hai mắt khép hờ, đang tự hít một thơi thật sâu rồi lại nhè nhẹ thở ra.
Điều tức một lúc, Thượng Thu Thủy lấy ra một cái búa nhò màu đen giơ lên trước gió. Trong nháy mắt nó đã biến thành một cái búa có chuôi dài hơn 4 xích. Mặt búa rộng như một cái ô lớn! Búa lớn hình thành trên không trung, vô thành vô tức bổ vào nham thạch cứng rắn, sâu tới hơn hai xích (1 xích= 1/3 mét), mới dừng lại được.
Búa lớn đen kịt, mơ hồ có thể nhận ra những ám văn trên lưỡi và thân, hiển nhiên là bên trong có chứa điều huyền diệu. Cái búa này hình dáng cổ xưa, cán búa trông như một cái miệng bát, nhìn vào thế bổ xuống thôi cũng đoán được nó nặng chừng trăm cân.
Năm ngón tay phải của Thượng Thu Thủy mở ra như lan, nhẹ nhàng cầm lầy cán búa. Dưới ánh trăng, bàn tay trắng của hắn đối lập hoàn toàn với cán búa màu đen.
Hắn từ từ nói:
"Cái phủ này đã có từ 800 năm trước, nặng 880 cân, hung lệ độc ác vô cùng, sắc bén không gì không phá nổi, có tên là Vong Tình."
Khi tuế khảo trong Đạo Đức tông, đại đa số đệ tử đều lấy mộc kiếm đối địch. Đây là lần đầu tiên Kỷ Nhược Trần nhìn thấy binh khí ác hiểm như vậy, nhịn không được ngạc nhiên nói:
"Thu Thủy sư huynh, đây là..."
Thượng Thu Thủy cười một tiếng, nói:
"Lập tức sẽ biết liền!"
Chẳng thấy Thượng Thu Thúy cố sức chút nào mà chiếc búa lớn đã tách khói cự nham, nhẹ nhàng giống như là không trọng lượng, hắn lại lấy vòng tay của mình ra, ném xuống mặt đất, nhất thời gió lớn bốc lên bốn phía, làm cho tóc hắn bay cuồn cuộn như cờ!
Dưới sự ngạc nhiên của Kỷ Nhược Trần, Thượng Thu Thúy dáng người mảnh khảnh, giơ cao búa lớn, lao tới nhà gỗ như một đạo sấm sét, sau đó một cước đá văng cửa phòng, xông vào bên trong!