Kỷ Nhược Trần nhìn thoáng qua Thanh Y, do dự nhận lấy cái Phỉ Thúy giản. Thanh Y nhìn thấy cái giản này, sắc mặt đã trắng bệch, khó coi vô cùng, cái miệng nhò nhắn chu lên.
Huyền khải võ sĩ thấy Kỷ Nhược Trần nhận thúy giản, xoay người rời đi, khi đi tới cửa, hắn bỗng nhiên dừng lại, nói:
"Chủ nhân có nói nếu như ngươi có thể lĩnh ngộ nội dung trên giản thì cũng có thể tu luyện một chút. Còn nữa, tiểu nữ hài trốn trong phòng của ngươi kia tu đạo không hợp, tính nết lại hợp khẩu vị của ta, nếu như nàng ta một lòng hướng yêu, thì có thể tới Vô Tận Hải."
Kỷ Nhược Trần ngỡ ngàng đáp ứng, Cố Thanh nhưng đột nhiên hỏi: "Xin hỏi tiên sinh làm thế nào vào được Lạc Dương?"
Hồng Hoang Vệ trầm thấp nói:
"Giết vào!"
"Vậy phải ra ngoài như thế nào?"
"Giết ra."
Cố Thanh hơi nhíu mi, nói: "Tiên sinh sát nghiệt quá nặng, sẽ bất lợi cho việc hành tẩu của Thanh Y."
Hồng Hoang Vệ ngẩn ra, chợt nói: "Vậy chặt đứt hai tay, hai chân của bọn họ là được!"
Cố Thanh than thở: "Vậy thì còn độc ác hơn giết họ, tiên sinh có thể đánh ngất họ là được rồi."
Cho tới khi thân ảnh của Hồng Hoang vệ biến mất ở trong vườn cây, Kỷ Nhược Trần mới đi về phòng, Cố Thanh gọi, hắn chỉ hừ một tiếng, không xoay người lại lần nào. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Cố Thanh bỗng nhiên nhẹ nhàng cười. Kỷ Nhược Trần lập tức toàn thân cứng đờ, Thanh Y phía sau hỏi:
"Hình như công tử gặp chuyện khó khăn phải không?"
Gặp chuyện khó khăn?
Hắn thực sự không gặp chuyện khó khăn gì, nhưng mà tình thế lại vô cùng đau đầu, vượt xa khỏi tầm tay của hắn.
Lạc Dương Vương Lí An sắp xếp cho hắn ở một căn phòng cực kỳ xa hoa, hơn nưa lại rộng rãi phi thường, có chứa mười mấy người cùng ăn, cùng ngủ cũng chẳng sao.
Nhưng lúc này trong phòng chỉ có 4 người, cũng khiến hắn chẳng biết làm gì, đành phải mượn một cớ nào để trốn tránh vậy.
Trương Ân Ân ngồi cạnh bàn, tay trái chống cằm, tay phải đặt lên đùi, lưng thẳng, tư thế ngồi hoàn mỹ không tỳ vết
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi nhăn lại, mắt nàng đảo qua ba người Cố Thanh, Thanh Y, Kỷ Nhược Trần, sau đó là nhìn chằm chằm vào Kỷ Nhược Trần.
Kỷ Nhược Trần cảm thấy bị nàng nhìn rất đau đớn, giống như là bị người khác dùng roi quất.
Thanh Y có chút ngỡ ngàng nhìn Trương Ân Ân, hồn nhiên không biết có chuyện gì xảy ra. Cố Thanh nhìn mấy món ăn trên bàn một chút, rồi lại nhìn phòng, sau đó nhìn Trương Ân Ân và Kỷ Nhược Trần rồi mỉm cười.
Trương Ân Ân chậm rãi hít một hơi, ưỡn ngực thật cao, sương lạnh trên mặt đã tản đi không ít, nàng cố gắng nở một nụ cười, sau đó nói:
"Nhược Trần, các nàng là ai vậy? Xinh đẹp như vậy, tại sao không giới thiệu một chút?"
Cố Thanh bình tĩnh nhìn Trương Ân Ân. Trương Ân Ân chỉ cảm thấy mình bị Cố Thanh nhìn rõ từng chi tiết, nụ cười yếu ớt lập tức cứng đơ lại.
Cố Thanh thấy vậy thì mỉm cười, chuyển hướng nhìn sang Kỷ Nhược Trần, nói:
"Nhược Trần huynh, có thể qua đây nói chuyện một chút không?" Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Dứt lời, Cố Thanh giống như đang ở nhà của mình, đi vào trong phòng ngủ, chờ hắn. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Ánh mắt của Trương Ân Ân trong nháy mắt trở nên sắc như đao. Kỷ Nhược Trần đành cười khổ, cố gắng đi vào trong phòng.
Cửa phòng không khép. Trương Ân Ân có thể nhìn thấy vị trí đứng của Cố Thanh và Kỷ Nhược Trần nhưng cho dù nàng có vểnh tai nghe tới mức nào cũng không nghe được bọn họ nói cái gì.
Cố Thanh nhìn Kỷ Nhược Trần, than nhẹ một tiếng, nói: "Chia tay thì dễ, gặp nhau thì khó, Nhược Trần huynh, vốn tưởng rằng ta có thể ở Lạc Dương với huynh mấy ngày, nhưng mà hiện giờ tục vụ quấn thân, sau nhiều lần suy nghĩ, ta thấy nên sớm rời đi thì tốt hơn."
Kỷ Nhược Trần cảm thấy ngạc nhiên, nói: "Cô muốn đi?"
Cố Thanh mỉm cười nói: "Ta không đi không được. Nhược Trần huynh, sau khi ta đi, có hai chuyện huynh phải nhớ kỹ, thứ nhất là phải chú ý tới Lạc Dương Vương Lí An, trước mắt huynh cũng có nhiều chuyện phải làm, ta cũng không nói nhiều, nhưng Nhược Trần huynh phải lưu tâm tới chuyện này. Thứ hai là quan hệ sâu xa của huynh với con tiểu hồ ly ở bên ngoài..."
"Chuyện này..."
Kỷ Nhược Trần bắt đầu đổ mồ hôi, hắn muốn giải thích, nhưng không biết phải nói thế nào.
Cố Thanh cười nói:
"Nàng ta đương nhiên sẽ không chịu thua, huynh làm gì cũng phải thắng nàng, đương nhiên, thỉnh thoảng thua nhỏ nàng một lần cũng được."
Kỷ Nhược Trần kinh ngạc, ngàn vạn lần không ngờ Cố Thanh lại giao cho hắn hai việc như vậy, trong lúc nhất thời hắn không biết nói cái gì cho phải.
Thấy Cố Thanh cùng Kỷ Nhược Trần từ trong phòng ngủ đi ra ngoài, Trương Ân Ân tức giận không kiềm chế được nữa, đứng thẳng thân mình, cản lối đi của Cố Thanh.
Hai mắt nàng mở to, hai mi cong hình trăng rằm, ôn nhu nói:
"Mọi việc đều phải có quy củ của nó, vị tỷ tỷ này xinh đẹp hiếm thấy, nhưng sao lại đi vào phòng của nam tử như đang ở trong nhà mình, thật là...có chút không ổn?"
Cố Thanh nhìn đôi mắt phượng quyến rũ của Trương Ân Ân, bỗng nhiên đưa tay vuốt ve khuôn mặt mịn màng của nàng, cười nói: Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
"Tiểu hồ ly vẫn chưa trưởng thành, định giành nam nhân với ta hay sao?"
Thanh âm vẫn còn quanh quẩn bên tai nhưng mà thân ảnh của Cố Thanh đã biến mất từ lâu.
Trương Ân Ân đứng ở tại chỗ, trợn mắt há mồm, trên mặt hiện lên sự kinh ngạc, dường như không thể nào tin được.
Mỗi động tác của Cố Thanh đều chậm rãi, nhưng lại như tự nhiên mà thành, không có sơ hở nào cả, với sở học của Trương Ân Ân mà chẳng kháng cự lại được, đứng ngây ngô tại chỗ, mặc Cố Thanh vuốt ve! Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Cho tới khi Trương Ân Ân phục hồi tinh thần, nàng mới a lên một tiếng, khuôn mặt toàn là sự xấu hổ và giận dữ, xoay người nhanh như gió, quát một tiếng: "Ai muốn giành nam nhân với cô!" Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Nhưng mà đại sảnh hiện giờ trống rỗng, Cố Thanh đã đi mất từ bao giờ.
Nàng xoay người nhìn lại, thấy khuôn mặt của Kỷ Nhược Trần có chút cổ quái, miễn cường lắm mới bình thường được. Thế nhưng định lực của Thanh Y không được tốt như vậy, nàng ta đang nhìn vào góc tường, tay trái che miệng, hai vai không ngừng run lên, hiển nhiên là phải khổ sở lắm mới nín được cười.
Trương Ân Ân cảm thấy trời đất xoay chuyển, mình vất vả hai năm mới được hạ sơn, vậy mà sao sự việc này loạn xà ngầu thế này?
"Bình tĩnh, bình tĩnh..."
Bộ ngực của Trương Ân Ân phập phồng, nàng phải thở thật sâu mới làm cho cái ráng hồng trên khuôn mặt rút đi. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Khi nàng đưa mắt nhìn Kỷ Nhược Trần, ngọn lửa giận vô danh trong lòng lại bùng lên, cảm thấy ủy khuất không nói hết lời, nàng không còn kiềm chế được nữa, học theo giọng của Cố Thanh, tàn bạo nói:
"Nhược Trần huynh có thể qua đây nói chuyện một chút không?"
Nhưng mà khi nói câu này, nàng nghiến răng nghiến lợi, trong giọng nói tràn ngập sát khí, làm gì có vẻ từ tốn. bình thản như Cố Thanh?
Lạc Dương vương phủ ngập trong mây mù, sát khí xông thẳng lên tận trời, đến nỗi toàn bộ con đường Hà Nam tuy rằng được mặt trời chiếu sáng, nhưng trong gió vẫn mang theo không khí khẩn trương.
Cái vị đạo nhàn nhạt này, người phàm tục không nhận ra nhưng mà người có đạo hạnh thì sẽ cảm nhận được bầu không khí có gì đó không ổn.
Cách Lạc Dương một trăm dặm về phía bắc có một tiểu trấn, tiểu trấn này không lớn nhưng mà lại là nơi xung yếu, khách vãng lai nam bắc đều nghỉ chân ở đây. Tiểu trấn này hơi có vẻ phồn hoa, trà phương tửu quán tấp nập như rừng.
Thời tiết lúc này của Trung Nguyên vô cùng nóng bức, lại ít mưa, mặt trời lúc nào cũng treo trên không trang, sức nóng làm mặt đất giảm đi sức sống.
Thỉnh thoảng mới có một trận gió thổi qua nhưng khí nóng lại không giảm, ngược lại khiến cho bụi bặm tung bay, phủ một lớp bụi màu vàng.
Trong bầu không khí khắc nghiệt như vậy, ở con đường lớn ở phía bắc xuất hiện một tiểu đạo sĩ, người này mi thanh mục tú, phiêu dật xuất trần, đôi mày kiếm sắc bén, mơ hồ có sát khí tỏa ra.
Hắn mặc đạo bào màu xanh, không mang kiếm, thản nhiên đi bộ về hướng Lạc Dương. Người này chính là Thanh Khu Cung Ngâm Phong.
Hắn mặc dù đi trong bão cát, thế nhưng thân hình lại chẳng nhiễm một hạt bụi.
Những người tu đạo di chuyển trên đường đều dùng đạo pháp phụ trợ, di chuyển nhìn thì chậm nhưng thực chất lại nhanh, tốc độ di chuyển chẳng thua gì lương mã chạy nước kiệu. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Ngâm Phong lại chẳng có chút gì vội vã, hoàn toàn dùng tốc độ của người thường hành tẩu, từ lúc hắn nhìn thấy cột cờ cao của khách **** tới lúc hắn bước chân vào trong trà lâu phải mất tới tận 1 canh giờ.
Trên một đỉnh núi nhỏ cách tiểu trấn chừng trăm dặm, có một lão đạo tiên phong đạo cốt đang ngồi dưới một gốc cổ tùng, hai mắt khép mà như không khép, ung dung nhàn nhã.
Xung quanh lão đạo có 10 đạo sĩ đang ngồi, mấy người này không mặc đạo bào màu xanh mà là mặc màu đen, sắc mặt nghiêm túc, mơ hồ có sát khí lộ ra. Trên ống tay áo của bọn họ đều có thêu hình ngọn lửa màu vàng, giống như như kim ô.
Từ trong rừng bỗng nhiên có một làn gió nhẹ thổi tới, một đạo sĩ mặc trang phục giống mười người kia xuất hiện, quỳ một chân, trầm giọng nói:
"Hư Vòng trưởng lão, Ngâm Phong đi bộ một canh giờ được 10 dặm, hiện giờ đang uống trà trong Lạc Dịch trấn."
Hai hàng lông mày của lão đạo sĩ nhếch lên, chỉ nhàn nhạt phân phó: "Tiếp tục theo dõi."
Đạo sĩ kia vâng lệnh, thân ảnh biến mất theo làn gió.
Đôi mi của Hư Võng rủ xuống, như đi vào cõi thần tiên, một trung niên đạo sĩ đứng bên cạnh nhịn không nổi nữa, nói:
"Trưởng lão, mấy tháng nay Ngâm Phong lúc đi nhanh lúc đi chậm, lúc lên bắc lúc xuống nam, đi có 10 dặm cũng phải mất tới một canh giờ. Vô Cực điện của chúng ta có quá nhiều việc, không thể cứ theo hắn suốt như thế này được?"
Hư Võng giống như đang ngủ, chậm rãi nói: "Hiện giờ đi theo Ngâm Phong chính là việc quan trọng bậc nhất của Thanh Khư Cung.
Ngâm Phong nhìn thì giống như đi loạn, nhưng mà thực chất là ứng với thời tiết của trời cao, bước đi theo linh khí của địa mạch. Hiện giờ đã gần tới được Lạc Dương, nhưng mà giữa đường có đại huyền cơ rất lớn. Lạc Dương mấy ngày gần đây mây đen hội tụ, mây tía khắp trời, chắc chắn là có yêu vật hoặc dị bảo xuất thế. Ngâm Phong tới Lạc Dương lần này, chắc chắn có quan hệ với việc này. Đạo Vân, tu vi của ngươi vẫn còn kém lắm!"
Đạo Vân trong lòng cả kinh, vội nói: "Đa tạ trưởng lão chỉ điểm."
Hư Võng gật đầu, tiếp tục du nhập vào cõi thần tiên.
Thành Lạc Dương, mặt trời vẫn chiếu rọi, nhưng mà cách thành chừng 10 dặm có mây đen hội tụ, nếu nhìn từ xa lại thì hiện tượng này đúng là có chút quỷ dị.
Ngâm Phong ngồi im lặng nhìn mây đen di chuyển trên bầu trời, hắn gọi mấy món thức ăn và một vò rượu nhưng mà chẳng đụng tới một giọt nước, hạt cơm nào cả, nhìn nhàn nhạt liếc mắt, coi như là đã ăn rồi
Trà lâu này tuy nhỏ nhưng cũng có chừng 7, 8 cái bàn, trong **** lúc này có tầm 5, 6 khách nhân, chẳng ai có tâm tư ăn uống, khi Ngâm Phong vào **** thì mấy người này nhìn chằm chằm vào hắn không rời.
Ngâm Phong nhìn mây một lúc, sau đó bỏ một thỏi bạc nhỏ lên bàn, đứng dậy bước ra ngoài trà lâu.
"Bằng hữu xin dừng bước!" Từ phía sau Ngâm Phong vang lên một tiếng quát.
Ngâm Phong dường như đã sớm biết mấy người này gọi mình, cước bộ dừng lại, thản nhiên đứng đó. Năm sáu khách nhân trong trà lâu cùng đứng lên, vây hắn vào giữa, một gã trông có vẻ trưởng giả nhìn hắn hồi lâu, mới nói:
"Tiểu huynh đệ cũng là người tu đạo, hiện giờ định đi tới đâu?"
Ngâm Phong nhàn nhạt nói: "Lạc Dương."
Lão giả kia biến sắc nói: "Lạc Dương có đại sự phát sinh, tiểu huynh đệ ở môn phái nào, đến Lạc Dương vì chuyện gì, mau mau nói ra. Nếu như không nói, ba ngày sau hãy trở lại!"
Ngâm Phong lạnh lùng cười, chẳng thèm trả lời, bước ra ngoài quán.
Keng một tiếng, một gã tráng hán đã lấy ra một cái gương, chiếu thẳng vào Ngâm Phong, thấy thân ảnh của Ngâm Phong hiện lên trong đó, hắn cười lạnh, nói:
"Tốt hơn hết là ngươi hãy trả lời cho thành thực, nếu như ta thúc giục chân nguyên, nếu không đừng trách ta vô tình khi ta thu lấy hồn phách của ngươi!"
Ngâm Phong vốn đã đi được vài bước, nghe xong câu ấy, liền đứng lại, thản nhiên nói:
"Muốn ngăn ta tới Lạc Dương? Các ngươi chán sống rồi ư?"
Ngâm Phong nói xong câu này, mấy người còn lại đều rút pháp bảo, lăng nhục Ngâm Phong vô lễ.
Ngâm Phong coi như nhắm mắt bịt tai, đi ra ngoài trà lâu.
Chẳng biết là ai phát động pháp bảo trước, nhưng chỉ trong chóp mắt đã có sáu đạo quang hoa đánh tới chỗ Ngâm Phong, vàng, hồng, xanh, trắng, tím, đỏ, như cự long rít lên trên không, lao vào thân ảnh của Ngâm Phong. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Đột nhiên, những thanh âm rít gào đó biến mất, trong thiên địa cô tịch chỉ có một thanh âm duy nhất vang lên.
"Phá."
Tiếng phá vừa dứt, xung quanh lại khôi phục như trước, tiếng quát như một pháp môn huyền diện, đến vô ảnh, đi vô tung, chẳng còn sót lại dấu vết nào cả.
Mọi người kinh hãi vô cùng, khi còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì hai hàng nước mắt của Ngâm Phong đã chảy xuống. Hắn làm như không biết, chắp tay rời đi, chỉ thoáng cái đã biến mất trong bão cát mênh mông.
Không biết bao lâu sau mới có một câu nói vang lên.
"Toàn bộ đã chết."