Lạc Dương sau giờ ngọ.
Ánh mặt trời chói chang treo ngay ngắn ở giữa không trung, thỏa thích trút xuống ánh nắng như lửa đốt xuống thành Lạc Dương, mảy may không có ý muốn di chuyển đi vị trí. Ngay khi nắng nóng như thế nhưng một gợn gió cũng không có, vì vậy toàn bộ Lạc Dương cũng giống bị nướng đến bốc ra cả khói xanh, ngay cả dòng sông Lạc Hà chảy xuyên qua cả thành cũng trở nên nóng ấm, giữa sông thỉnh thoảng có vài con cá không chịu nổi sức nóng ra sức nhảy lên từ trong nước, từng lớp vảy cả nhỏ ti ti phản xạ ánh nắng chiếu thẳng từ trên xuống tạo nên cảnh tượng lấp lóe chói mắt như vô số mảnh kim loại vỡ.
Những con cá này cho rằng phía trên mặt nước là thế giới cực lạc, nhưng chúng nó không nghĩ tới tất cả gặp được đều là ánh nắng nóng thiêu đốt, nhảy vài lần như vậy làm hao hết sức lực toàn thân, rốt cuộc chậm rãi nổi lên mặt nước.
Lúc này, bách tính hai bờ sông Lạc Hà đa phần đều trốn ở trong nhà tránh né ánh nắng, chỉ có trên dòng sông Lạc Hà vẫn có vài người chèo thuyền trên những con thuyền nhỏ khi thấy có vài con cá lớn trôi nổi lên thì trong nhất thời vô cùng hân hoan, vội vàng vớt lên. Khi mấy người chèo thuyền đang bận rộn, đột nhiên có giọng nói của một đứa bé vang lên từ một con thuyền:
- Cha xem, nhiều cá chưa kìa!
Mấy người đang vùi đầu vào vớt cá ngạc nhiên ngẩng đầu lên, lúc này mới hoảng sợ phát hiện cả mặt sông Lạc Hà đã nổi lềnh bềnh toàn là cá, theo mỗi con sóng xanh biếc không biết trôi nổi bao nhiêu là cá chết, cả con sông một mảnh trắng bệch!
Trong tích tắc, trên sông Lạc Hà một mảnh vắng vẻ. Khi gió thổi qua, lộ ra bên trong chỉ là khí tức chết chóc.
Bì bõm mấy tiếng, cá chết trong tay người chèo thuyền đều rơi xuống nước, những người chèo thuyền này đều quỳ xuống, run giọng cầu thần niệm phật, khẩn cầu tai họa trăm năm cũng không dễ gặp này đừng rơi xuống đầu mình.
Ngay khi họ đang vùi đầu cầu xin, một con lại tiếp một con cá vẫn đang không ngừng ưỡn bụng nổi lên mặt nước.
Lúc này tại một góc thành Lạc Dương, hai binh lính tuần tra hữu khí vô lực đứng ở đầu tường, mồ hôi mồ kê không ngừng chảy xuống từ trên trán, cho dù lau đi thế nào cũng không có tác dụng. Một binh lính tuổi trẻ nhịn không được mắng:
- Ông trời quái qủy chơi kiểu gì mà nắng thế không biết, không muốn cho người ta sống nữa hay sao. Lão Trương, ngươi làm việc ở thành Lạc Dương cũng đã mười lăm năm rồi, có từng gặp qua khí trời chết tiệt như vậy chưa?
Lão Trương hữu khí vô lực nói:
- Thiên uy khó dò, ngươi chửi mắng ông trời như vậy, không sợ sau này sẽ không có hậu hay sao?
Binh sĩ trề môi 'Phì' một tiếng, khinh miệt nói:
- Ngươi từ trước đến nay tôn thần tôn tiên tôn phật tôn thiên, nhưng sống tới bốn mươi sáu tuổi còn chưa có cưới được vợ, chưa sinh cho ngươi hai đứa để mà có người để tang, ông trời như thế thì tôn kính làm cái mẹ gì?
Lão Trương thở dài một hơi, lưng càng còng thêm một ít, làm như không chịu nổi gánh nặng của khôi giáp, than thở: Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
- Chúng ta đều là người nghèo khổ, có thể làm một binh sĩ thủ thành, có chỗ ăn, có chỗ ở đã không biết là phúc mấy đời rồi, cái này còn không cần cám ơn ông trời hay sao?
Binh sĩ trẻ tuổi nghe xong dường như cũng có chút cảm động, trầm mặc chốc lát, cuối cùng lại nhịn không được cảnh phơi nắng dưới ánh mặt trời chói chang, mắng:
- Ông trời quái qủy này, rõ ràng bên ngoài mười dặm là mây đen, nhưng lại không chịu cứ đòi bay tới Lạc Dương! Cái này không phải ông trời đang làm trò quỳ thì là cái gì? Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Hắn đang mắng khí thế, chợt nghe bên cạnh có tiếng lạch cạch vang lên, hù hắn sợ hãi vã một thân mồ hôi lạnh. Hắn quay đầu, nhìn thấy thì ra là trường mâu của lão Trương bị rơi xuống đất, vì vậy tức giận trong lòng, vừa định chửi mắng vài tiếng, lại thấy hai đầu gối của lão Trương mềm oặt ra, cuối cùng quỳ rạp xuống đất, run run gục đầu xuống. Trong lòng hắn hiếu kỳ, vừa nheo con mắt lại và lấy tay chắn ánh nắng để nhìn về phía ngoài thành xa xa, nhịn không được toàn thân run lên, trường mâu cũng tuột tay rơi xuống đất!
Xa xa nhìn lại, trên bầu trời gió nổi mây bay, vô số mây đen từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới Lạc Dương, nhưng vừa đến chỗ cách mười dặm tức thì giống như gặp phải biên giới vô hình phải dừng lại, chỉ là càng tích càng dày, trong nháy mắt tầng mây đã dày tới trăm trượng, còn đang không ngừng kéo dài về phía trước.
Thành Lạc Dương mặt trời chói chang như rơi vào trong biển lửa nhưng ngoài thành lại là mây đen áp thành, trận trận gió lạnh, một mảnh tối như mực giống như đã nửa đêm.
Chỉ cách nhau mười dặm không ngờ lại khác nhau một trời một vực!
Một nơi phía nam trong thành có vài hộ dân cư, trong sân một gia đinh có một lão nhân lưng để trần đang nằm ở bên cạnh giếng, không ngừng mà giật giặt sợi dây gầu, đứng bên cạnh là hai đứa trẻ quần áo tả tơi, tay bưng chậu gỗ, đôi mắt trông mong nhìn vào miệng giếng.
Lão nhân mồ hôi như mưa, mỗi một lần rung rung sợi dây gầu đều nghe được dưới đáy giếng truyền đến tiếng động ầm ầm. Kỳ thực miệng giếng này đã bị khô cả một ngày.
Lão nhân bất lực thở dài, lại lắc lư thêm dây gầu một lần, nếu còn không có nước thì sẽ phải đến sông Lạc Hà gánh nước. Ngay tại thời khắc lão hầu như đã tuyệt vọng, đáy giếng đột nhiên truyền đến tiếng nước rì rào. Lão mừng rỡ, dùng hết sức lực toàn thân kéo lên gầu nước.
Trên tay truyền đến trọng lượng hầu như là gấp đôi bình thường, thế nhưng gầu càng nặng thì lão nhân càng vui mừng, lão cơ hồ đã dùng hết sức lực toàn thân, một gầu nước đã được kéo lên. Hai đứa trẻ thấy thế đã sớm giơ cao chậu gỗ trong tay chạy tới.
Lão nhân mặt đầy vui mừng, xách theo gầu nước đổ vào trong chậu gỗ. Khi dòng nước đầu tiên được đổ ra từ cái gầu, lão nhân lập tức ngây người, hai tay run lên bần bật, gầu gỗ ầm một tiếng rơi xuống mặt đất bị nát bấy. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Chảy ra đất không phải là nước mà là máu. vừa đặc sệt vừa đỏ sậm! Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Oa một tiếng, hai đứa trẻ đang cầm chậu gỗ bị máu bắn lên khắp người, ngửa mặt lên trời khóc òa lên.
Trong vương phủ Lạc Dương, Lý An lật lại mặt trên quyển sách bằng lụa, sau một lát mới chậm rãi di chuyển xuống, lộ ra một đôi mắt phượng dài nhỏ, lãnh quang trong mắt bắn ra bốn phía, tất cả đều là sát khí
Dưới bậc trước án đang qùy một viên võ tướng, không ngừng dập đầu lạy, phát ra cả tiếng bộp bộp.
Trong điện còn có hơn mười quan viên lớn nhỏ, theo văn võ chia làm hai hàng, mỗi hàng đứng một bên, lúc này đều câm như hến, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lý An lại mở ra quyển sách xem lại một lần, sau đó đóng lại, bịch một tiếng đập lên mặt bàn, sau đó nói:
- Nếu ngươi nói Lạc Dương nhiều lần xuất hiện điềm báo lạ, nhân tâm hoang mang, bách tính tấp nập chạy ra khỏi thành, vậy vì sao không trấn an dân tâm trước lại phải tốn tâm tư viết ra cuốn sổ này đưa lên làm gì? Ngươi có phải là cảm thấy một canh giờ sẽ không xảy ra đại sự gì nữa đúng không?
Võ tướng run giọng nói:
- Bỉnh vương gia, điều binh trấn loạn, tiểu tướng cũng không có quyền hành này.
Lý An vỗ mạnh mấy cái lên án, quát lên:
- Trấn trấn trấn, cô vương sai ngươi trấn an bách tính, ngươi chỉ biết điều binh đi trấn! Ngươi trấn như thế, vốn không loạn cũng sẽ thành loạn! Ngươi không biết mang theo mấy thân binh, xung quanh tuần tra trấn an hả?
Võ tướng kia càng sợ hãi hơn, nói không ngừng:
- Vương gia bớt giận, tiểu tướng vốn tưởng rằng chỉ là ngu dân bạo loạn, sợ không thuận theo giáo hóa, cho nên mới tới xin chỉ thị của Vương gia.
Bốp! Quyển sách lụa từ trên bàn phi xuống dưới, nện mạnh một cái lên đầu võ tướng. Quyển sách dùng gỗ lim làm trục, lấy đồng đỏ làm hai đầu nên rất nặng, Lý An lại đang nuốt giận ném xuống, lực đạo càng thêm mạnh, trên mặt võ tướng lập tức chảy ra máu, hắn cũng không dám đưa tay đi lau.
- Nhát gan như vậy mà còn giữ chức thủ thành, nếu không phải nể mặt tiên huynh, ta sớm đem ngươi sung quân ba nghìn dặm rồi!
Mặc dù Lý An đang tức giận nhưng âm lượng chẳng qua hơi cao một ít mà thôi. Tuy nhiên những quan viên đi theo cũng đều biết, Vương gia xưa nay hỉ nộ không hiện ra sắc mặt, như hôm nay đã là cực kỳ giận dữ rồi
Lý An hơi trầm ngâm, nói:
- Truyền lệnh của ta, chín cánh cửa Lạc Dương đóng chặt, toàn bộ bách tính đều không được ra khỏi nhà, tụ họp bàn luận, người trái lệnh sung quân, cửu tộc lao dịch ba năm! Tôn lão tướng quân, lệnh khinh kỵ trong doanh trại của ngươi mỗi trăm kỵ binh làm một đội, phân ra chín cánh cửa, nếu có bách tính chạy ra khỏi Lạc Dương thì nhất loạt lệnh trở về thành, người không tuân theo cứ giết tại chỗ.
- Việc này....tuân lệnh!
Lão tướng quân hít một hơi khí lạnh, nhưng thấy Lý An đang trong cơn giận cũng không dám nhiều lời, lĩnh mệnh đi ngay.
Lý An chậm rãi nhắm lại hai mắt, nhẹ nhàng xoa huyệt Thái Dương của mình, hình như đang lâm vào trầm tư. Văn võ trước điện đều câm như hến, không dám thở mạnh.
Sau một lát, Lý An mới mở hai mắt, nói:
- Sông Lạc Hà nổi cá, giếng cạn phun ra máu, mây đen vây thành, chư vị nói thử xem, còn có điềm báo nào tốt lành hơn nữa không?
Lần này mỗi quan văn trước điện sắc mặt như màu đất, hai mặt nhìn nhau, nào dám lên tiếng?
Ngay tại một tháng trước, lúc nửa đêm thành Lạc Dương có một đạo ánh sáng màu vàng chiếu thẳng lên trời, mơ hồ có tiếng long ngâm, nhất thời cả thành kinh hãi. Ngày hôm sau, Lý An triệu tập văn thần võ tướng cùng các dị sĩ tu đạo thăng điện nghị sự, Phương Vân pháp sư đến từ Nam Sơn tự gọi đó là Hoàng Long khí. Hắn lại nói Lạc Dương tại Trung Nguyên là nơi địa mạch tụ tập, lúc này chư long tụ họp mới có Hoàng Long khí thăng thiên, đó là điềm lành, chủ xuất thánh chủ, cũng sắp có kỳ trân hiện thế.
Phương Vân đối với phong thủy có một ít thành tựu, hắn vừa nói như vậy, các bác tu đạo khác cũng lập tức đều phụ họa theo. Từ Trạch Giai địa vị cao cả, xưa nay chỉ cùng Lý An đàm tu luận đạo, không tham dự quân quốc đại sự, còn nhị vị thiên quân Long Tượng, Bạch Hổ lúc đó mới tới Lạc Dương, mới được Lý An thu nhận, trong điện ngày hôm ấy chỉ thiếu độc nhất ba người này.
Hoàng Long khí hiện thân, Lạc Dương quý phủ của Lý An trong lúc nhất thời náo nhiệt phi thường, mỗi lúc đêm khuya người tĩnh lập tức sẽ có quan viên quyền cao chức trọng ban đêm đến bái vương phủ, nói hôm nay điềm lành nếu xuất hiện tại Lạc Dương, đương nhiên phải ứng ở trên người Vương gia. Họ cũng là mượn việc này biểu hiện một chút lòng trung.
Còn Lý An vừa lo vừa vui. Tuy Phương Vân sau đó cũng có nói cát họa tương sinh, điềm lành như vậy cũng có thể là chú yêu ma xuất thế, nếu đã xem như là thần vật hiện thế, Lạc Dương cũng tất sinh ra hỗn loạn, cần phải ngừa vạn nhất, chỉ là khi đó người người ca công tụng đức, Lý An nhất thời vui vẻ, cũng sẽ không đem lời nói của Phương Vân để ở trong lòng.
Lúc đó lại có tâm phúc phụ tá nói việc Hoàng Long hiện thân Lạc Dương cả thành đều biết, tất không thể giấu diếm được triều đình. Cùng với dẫn tới Minh Hoàng nghi ngờ, không bằng chủ động thượng thư trình báo việc này, chỉ nói là Phương Vân đại sư của Nam Sơn tự nói điềm báo này có thần vật xuất thế. Đến lúc này mới ổn định tâm tư của triều đình, thứ hai một khi có sai lầm, vừa lúc đổ lên trên đầu của Nam Sơn tự. Đại phái thế ngoại tu đạo như Nam Sơn tự, cho dù đương triều Minh Hoàng cũng không có nhiều biện pháp gây khó dễ họ.
Lý An nghe xong thì chấp nhận, vì vậy soạn một phong thư sai khoái mã đi thẳng đến Trường An tấu việc này, mời triều đinh phái người đến Lạc Dương chủ trì đại cục để ngừa thần vật rơi vào tay kẻ làm loạn.
Ngay khi sứ thần của triều đình đến Lạc Dương, Lạc Dương đột nhiên gặp đại biến, điềm báo loạn thế liên tục xuất hiện, cái này so với cái trước đều xấu hơn. Lý An cũng là người thuở nhỏ tu đạo, mặc dù đạo hạnh còn thấp nhưng biết những điềm xấu này mặc cho người nào cũng không tốt lành cho nổi, huống chi còn một cái lại một cái liên tiếp xuất hiện? Cục diện như vậy nếu như Lạc Dương xuất chính là thần vặt mà không phải yêu nghiệt thì đó mới là thật sự có qủy.
Tuy nhiên việc đã đến nước này, hắn lại có phần hy vọng lại xuất hiện thêm vài điềm xấu, may ra có công hiệu vật cực tất phản(l).
(1): sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại.
- Việc đã đến nước này, chư vị có kiến nghị gì không? Lý An hỏi.
Không ngoài hắn dự liệu, trong điện lặng ngắt như tờ.
Lý An lắc đầu, thở dài một hơi rồi đứng thẳng dậy quay về hậu điện, trên đường phân phó người khẩn cấp mời hai vị tiên trưởng của Đạo Đức tông đến trong Cảnh Dương điện nghị sự.
Lúc này vốn lẽ là đang lúc hoàng hôn, thế nhưng ánh mặt trời gay gắt như lửa vẫn treo cao phía trên Lạc Dương không nhúc nhích tí nào, vẫn giống như đang lúc chính ngọ vậy. Trong thành như chìm trong biển lửa, mắt thấy một gốc cây cổ thụ mới vừa ra lá xanh không lâu sau đã bắt đầu khô héo, hơn nữa trên vài thân cây cổ thụ mấy trăm năm lại xuất hiện vài khuôn mặt trẻ con, mỗi một cái đều là hai mắt nhắm nghiền, hai dòng máu từ trong mắt chảy xuống, khóc lớn không ngớt, tiếng khóc vang xa tới cả trăm trượng.
Sông Lạc Hà từ lâu đã ngừng chảy, trên sông nổi lềnh bềnh toàn là cá chết, một mảnh trắng lóa, hầu như nhìn không thấy mặt nước. Thi thể cá đã bắt đầu hư thối, hai bờ sông Lạc Hà mùi tanh tưởi lao tới mũi, người người đều muốn nôn.
Mỗi một con đường trong thành đều vắng vẻ, thỉnh thoảng có vài đội thiết kỵ tuần thành đi qua. Lệnh của Lý An đã truyền khắp toàn thành, bách tính có người tự ý ra khỏi nhà đều bị sung quân lao dịch, việc này mặc dù khiến cho nhân tâm hoảng sợ nhưng các hộ gia đình đều đóng chặt cửa, rất sợ chưa gặp được thiên tai đã gặp nhân họa trước rồi.
Mười dặm ngoài thành Lạc Dương không có ánh mặt trời, giờ này đang lúc hoàng hôn, vốn lẽ vẫn còn sắc trời, thế nhưng lúc này nguyên nhân mây đen ép thành, hầu như đưa tay không thấy năm ngón, một mảnh tối tăm. Gió cũng dần dần lớn hơn, trong tiếng gió gào thét thổi qua nghe ra có phần thê lương, nếu tỉ mỉ lắng nghe, dường như có thể mơ hồ nghe được vô số tiếng kêu ai oán của các oan hồn. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Ba mươi dặm ngoài thành Lạc Dương dần dần hiện ra một đội kỵ binh quanh co như rồng rắn, dẫn đường là năm trăm thiết kỵ, người người đều cầm thiết thương, khoác áo giáp đỏ thẫm, giơ quân kỳ màu đỏ. Trung quân một nghìn ky, giáp đen nạm vàng, giữa lưng dán một đóa hoa mẫu đơn màu vàng đỏ, cầm trường thương, trên cán trường thương buộc cờ Minh Hoàng. Quân đi sau là một nghìn kỵ bọc giáp màu xanh nhạt tô điểm thêm hoa văn đỏ, cầm thuẫn giơ cung, bên hông ngựa đều đeo trường đao. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Ở giữa kỵ đội cùng hậu đội phân biệt có hơn mười chiếc xe ngựa xa hoa không giống nhau, lớn nhỏ không đều. Trung quân là một chiếc xe ngựa cực kỳ bắt mắt do mười sáu con tuấn mã kéo, đỉnh xe đậy nắp bằng lưu ly vàng, vách xe dùng gỗ lê màu đỏ thẫm, lái xe chính là hai bạch y nam tử cực kỳ đoan trang thanh tú, cái gọi là mỹ nhân đại đa số trên thế gian đem so với họ còn cảm thấy có phần thua kém, cổ tay họ trắng bóng thon dài nhưng vừa vô cùng mạnh mẽ lại tinh thông cách đánh xe, cổ tay khẽ rung lên, cây roi dài đen sậm trong tay cũng duỗi thẳng ra ngoài, dễ dàng khống chế mười sáu con liệt mã.
Trong đoàn xe có một chiếc xe ngựa khác cũng hơi làm người khác chú ý, xe này vuông vắn, so với chiếc xe mười sáu ngựa kéo kia còn rộng hơn một chút, thân xe nửa trắng nửa đen, xa xa nhìn lại bốn mặt giống như đều có một con cá âm dương thật lớn. Bệ thùng xe hình bát giác phân ra làm tám phương hướng, đỉnh xe màu tím vàng, bốn mặt phân ra bốn đầu thú, ở giữa đỉnh xe là một tòa Linh Lung Bảo Tháp bảy tầng, trên vòng bảo hộ xung quanh cắm ba mươi sáu cây cờ Thiên Cương. Xe này giống như một tòa pháp đàn, chính là do hai con thanh ngưu thật lớn kéo, thân xe vừa nặng vừa to nhưng sức lực của hai con thanh ngưu vô cùng lớn nên xe có thể dễ dàng di chuyển trong đội ngũ, không thấy cật lực chút nào, hiển nhiên là hai con dị thú.
Kỵ đội giống nhu cự long đi trong bóng tối, cho dù chưa treo đèn cũng không cần đốt lửa vẫn chậm rãi đi về hướng Lạc Dương. Trên đường đi, phương xa có thể thấy được một chùm sáng vàng xen lẫn màu hồng thật lớn, như cái lồng phủ lấy thành Lạc Dương vào trong, trong chùm sáng sen hồng du động, giống như là không ngừng có lửa đang áp đến thành Lạc Dương.
Một kỵ sĩ giáp hồng quanh thân toa ra sát khí từ đội ngũ chạy như bay tới, sau đó chợt dừng lại bên cạnh chiếc xe mười sáu ngựa kéo, chiến mã hí một tiếng dài, người đứng thẳng, tại chỗ xoay một vòng, sau đó cũng đi theo hướng với xe ngựa. Kỵ thuật của hắn tinh xảo, cũng không phải thông thường. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Kỵ sĩ ở trên ngựa khom người, trầm giọng nói:
- Bỉnh tướng quốc, lúc này cách Lạc Dương không đến ba mươi dặm nhưng vẫn chưa thấy người của Lý vương gia đến đây nghênh tiếp. Mạt tướng đã sai người phi ngựa đến Lạc Dương báo trước, chỉ là dị tưọng này, Lạc Dương liên hỏa mơ hồ, e sợ không có điềm lành. Vì suy nghĩ cho an nguy của tướng quốc, có cần đóng quân tại nơi đây rồi chờ quân mã của Lý vương gia tới đón hay không?
Xoát một tiếng, cửa sổ xe bang gỗ đàn hương mạ vàng mở ra, hiện ra một khuôn mặt thập phần anh tuẫn nho nhã. Da thịt của y như ngọc, mũi như huyền đảm(2), để ba chùm râu dài, mỗi khi cười như còn có ba phần quyến rũ, nhưng mà một đôi mắt âm u lạnh lùng, ngẫu nhiên có sát khí hiện lên, điều này khiến cho khuôn mặt vô cùng thanh tú có thêm vài phần uy nghiêm. Y phóng mắt nhìn về hướng Lạc Dương đằng xa, lại nhìn bầu trời đen kịt như mực, sau đó đóng lại cửa sổ xe, thản nhiên nói:
- Điềm báo lần này quả nhiên không tốt lành nhưng Lạc Dương là thiên hạ trọng địa, bổn tướng vì nước phân ưu, một chút thiên địa dị biến như thế thì có gì phải sợ hãi? Phân phó xuống, không cần chờ Lý vương gia nghênh tiếp, đi thẳng đến Lạc Dương.
(2)Mũi đẹp, hình dung người có nhiều tiền, nhiều phụ nữ.
Kỵ tướng kia lĩnh mệnh, vừa muốn đi, bên trong xe ngựa lại nói:
- Chờ một chút, chúng ta đi đường mệt nhọc, đã đi một ngày rồi, ngươi đi hỏi Cao công công, xem hắn nói như thế nào.
Kỵ tướng quay đầu ngựa, chỉ khoảng nửa khắc đã chạy vội tới bên cạnh một chiếc xe tám ngựa kéo ở hậu đội, đem lời nói vừa rồi thuật lại một lần.
Trong xe ngựa chợt vang lẻn một thanh âm the thé:
- Chúng ta cũng không hiểu quân quốc đại sự, cũng không hiểu thiên thời địa lý, tất cả đều theo Dương tướng quân phân phó là được.
Lúc này hai chiếc xe ngựa một trước một sau từ trong vương phủ ở Lạc Dương vội vàng chạy về hướng nam thành. Bên trong xe ngựa, Từ Trạch Giai và Kỷ Nhược Trần ngồi đối diện nhau, hai người đều vẻ mặt trang nghiêm, nhíu chặt lông mày, trầm mặc không nói. Bên trong xe ngựa tràn ngập một cỗ áp lực tĩnh lặng. Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Cửa sổ xe đang mở, một gốc cây cổ thụ đột nhiên đi vào tầm mắt của Kỷ Nhược Trần, trên thân cây hiện ra một khuôn mặt trẻ con đang gào khóc. Khi nó tiếp xúc cùng ánh mắt của Kỷ Nhược Trần thì chợt ngừng khóc, mở hai mắt, hì hì nhìn Kỷ Nhược Trần nở nụ cười, chỉ là trong ánh mắt nó căn bản không có con ngươi, mà là một đôi máu thịt không có đồng tử! Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Khuôn mặt Kỷ Nhược Trần tuấn tú, không gợn sóng, luôn thờ ơ không biểu cảm nhìn thẳng tắp vào mặt đứa trẻ ở đối diện cho đến khi cây cổ thụ biến mất trong cửa sổ xe mới thu hồi ánh mắt.
Truyện Trần Duyên copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com
Phía sau xe ngựa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết thê lương của một đứa trẻ mới sinh trước khi chết, khuôn mặt trên thân cây cổ thụ tựa như gặp một nỗi thống khổ to lớn liều mạng vùng vẫy, qua chốc lát nó lại giãy ra từ trên cây, mang theo từng sợi tơ máu rơi xuống đất. Khi mớ máu thịt vừa tiếp xúc với ánh nắng, lập tức xì xì bốc lên khói xanh, mùi tanh tưởi tỏa ra bốn phía, trong nháy mắt bị cháy thành một cục than, còn trên thân cây cổ thụ kia để lại một lỗ máu lớn, chốc lát lại phun tơ máu ra ngoài.
Bên trong thùng xe ngựa, Từ Trạch Giai khen ngợi không ngớt:
- Định lực của Kỷ sư thúc quả nhiên rất cao! Đứa trẻ đó chính là sinh ra bởi uế khí từ Âm Phủ, mặc dù không lợi hại nhưng vô cùng phiền phức, nếu như muốn tiêu diệt nó phải yêu cầu không ít đạo lực. Sư thúc bản tâm mảy may không lay động, khiến cho uế khí của nó không chỗ rơi vào rồi cắn trả lại nó. Công phu phá địch trong vô hình thật là làm cho Trạch Giai bội phục!
Kỷ Nhược Trần quay đầu lại, trên nét mặt nhìn không thấy nửa phần sắc mặt. Gã nhìn Từ Trạch Giai, dường như có chút suy nghĩ, sau một lát mới nói:
- Trạch Giai tiên sinh, môn công phu khen ngợi này của ngươi hóa địch trong vô hình cũng rất lợi hại!