Trăng lên, Trường An tĩnh lặng, trên phố đèn đã tắt từ lâu, chỉ có cung điện ở phía bắc người ta vẫn đi lại như mắc cưỡi, đây chính là hoàng cung của đương kim thiên tử.
Trong một ngọc điện lấp lánh quang huy, cẩm thạch ở đây được bài bố theo phương vị Cửu Cung, có tám dòng nước lượn lờ tuần hoàn, bao quanh một cái giường ngà voi vào giữa.
Khí mát từ dưới đất nhập điện, sau đó lại di chuyển từ hướng nam ra ngoài, bốn góc của điện có đặt một cái đỉnh Thanh đồng, trong đỉnh đốt Bích Đàm Trầm hương, có tác dụng đuổi muỗi.
Đêm hôm nay tuy rằng khí trời ôi bức vô cùng, nhưng mà trong ngọc điện, người ta vẫn cảm thấy gió mát phất phơ, không hề phải chịu nỗi khổ nóng bức và muỗi đốt.
Trên giường ngà voi có một nam tử đang nằm, thỉnh thoảng có tiếng ngáy, chắc là đang ngủ say.
Có những bước chân nhỏ nhẹ mà gấp gáp vang lên, một nội thị còn trẻ chạy dọc theo con đường bạch ngọc, tới cửa điện thì quỳ xuống, sau khi do dự một lúc mới thấp giọng gọi:
“Bệ hạ… Bệ hạ…”
Người đang ngủ trên giường ngà voi này chính là thiên tử đương triều, Minh Hoàng Long Cơ!
Minh Hoàng hừ một cái, trở mình một cái rồi tiếp tục ngủ. Nội thị kia toát mồ hôi lạnh, nhưng do hắn còn trẻ, nên vẫn có can đảm, tiếp tục gọi:
“Bệ hạ…”
Minh Hoàng đột nhiên giật mình tỉnh giấc, hắn giận tím mặt, quát lớn:
“Là ai ồn ào, làm hỏng giấc thanh mộng của của trẫm!”
Đứng trước thiên uy, nội thị kia chỉ còn cách dập đầu liên tục, tiếng kêu binh binh vang lên, hắn vừa dập đầu vừa nói:
“Bẩm hoàng thượng, Thông Huyền Quốc Sư Tôn chân nhân có chuyện khẩn yếu vô cùng cầu kiến!”
Minh Hoàng duỗi thắt lưng một cái, xoay người ngồi dậy, sau khi tỉnh táo dậy, hắn nói:
“Tôn chân nhân? Đã trễ thế này không biết có chuyện gì quan trọng? Mau truyền vào đi!”
Sau một lát, Minh hoàng chỉnh lại y phục, ngồi ngay ngắn trong điện, nội thị ở bên ngoài điện dẫn vào một đạo sĩ còn trẻ, sau đó lùi sang đứng một bên.
Đạo sĩ kia không gầy không béo, hai mắt tinh tường, râu để năm chòm, giống như một trung niên phổ thông, nhưng khuôn mặt lại trắng hồng, huyền khí tự thân tỏa ra.
Sau khi hắn đi vào điện, không quỳ bái mà chỉ khom người hướng Minh hoàng hành lễ, sau đó ngồi ở bên cạnh.
Đây chẳng phải là một điều vô lễ gì cả, bởi thiên hạ đều biết Minh Hoàng sùng đạo, đối với Tôn quốc sư cực kỳ có lễ độ, Tôn quốc sư nhập điện không cần quỳ, nghi sự có ghế ngồi, có thể thấy được thánh ân to lớn đến mức nào.
Mặt Tôn chân nhân có vẻ buồn, sau khi ngồi vào chỗ của mình, lập tức chắp tay, nhìn Minh Hoàng nói:
“Thánh thượng, mấy ngày nay thần xem dạ tượng, thấy tinh tượng ở Trung Nguyên có biến, âm dương đảo lộn, uế khí tận trời, Lạc Dương có đại kiếp xuất thế. Ba mươi lăm ngày trước, ở Lạc Dương có mây phủ hoàng long, báo hiệu thánh nhân xuất thế, thần vật hiện thân, thế nhưng nhiều ngày qua, điềm lành chuyển thành hung kiếp. Thần một mực suy tính, cho tới hôm nay thấy uế khí Hoàng Tuyền hiện thế, mới hiểu được đôi chút. Việc này vô cùng khẩn cấp, cho nên đêm khuya tới tế bái, mong rằng thánh thượng bớt giận.”
Minh hoàng khoát tay chặn lại, mỉm cười nói:
“Tôn chân nhân hiểu được thiên cơ, trợ giúp quốc vận, sao trẫm lại giận dữ cơ chứ? Lạc Dương có kiếp nạn, nhưng có chân nhân hộ quốc, có thể nói là đại kiếp sẽ được hóa giải.”
Tôn chân nhân sắc mặt ưu sầu, đầu tiên là thở dài một hơi, định nói điều gì đó lại thôi.
Minh hoàng nói:
“Chân nhân có việc gì cứ nói không sao!”
Tôn chân nhân than thở:
“Nơi bắc đẩu hiện thế, lại có khí hoàng long nhưng điềm lành lại hóa hung kiếp… Ai! Triệu chứng của Lạc Dương chính là biểu hiện của kiếp nạn Ma Hoàng Tuyền xuất thế, kiếp nạn này sẽ làm sinh linh đồ thán, Trung Nguyên thiên tai thường xuyên, nếu có thể hóa giải, thì quốc vận của Thánh thượng không ngại. Kiếp nạn này ứng với khí hoàng long mà sinh, theo như thần suy tính, sẽ có một chủ nhân khác… chuyện này, thần không biết nên nói hay là không.”
Minh hoàng thấy Tôn hoàng chân nhân sắc mặt nghiêm trọng, thì cũng nghiêm chỉnh, nói:
“Chân nhân không cần lo lắng!”
Tôn chân nhân gật đầu, nói:
“Đại cát trải qua luân hồi một vòng rồi biến thành đại kiếp nạn, lại có khí hoàng long hiện thế, tập hợp các loại dấu hiệu cho thấy, thiên hạ sắp đại loạn, trong vòng 12 năm, Lạc Dương tất thành đế đô!”
“Choang” một tiếng, chén trà trong tay Minh Hoàng rơi xuống đất, nát bấy!
Nội thị kia cuống quít quỳ xuống đất, sau khi do dự thì chủ động đi tới chỗ Minh Hoàng, thu thập những mãnh vỡ, sau đó rời khỏi điện.
Minh hoàng đứng dậy, đi qua đi lại trong điện, trong lòng hắn có sự bất an. Hắn bỗng nhiên đứng nghiêm, đôi mắt phượng sát khí tràn ngập, nhìn thẳng Tôn chân nhân. Tôn chân nhân cũng đứng lên, đón nhận ánh mắt của Minh hoàng, gật đầu.
Minh hoàng thần sắt ngưng trọng, biết Tôn chân nhân suy tính không lầm, chuyện lớn thế này, làm gì có ai dám nói lung tung? Hắn trầm tư trong chốc lát, nói:
“Nếu đã là vậy, trẫm rời đô tới Lạc Dương, chân nhân thấy thế nào?”
Tôn chân nhân lập tức lắc đầu nói:
“Tuyệt đối không thể! Bệ hạ định đô ở Trường An đã hai mươi năm, hiện giờ thiên hạ thịnh thế, số mệnh đã gắn kết với thiên địa làm một. Nếu rời đô khỏi Trường An, tất có đại họa!”
“Vậy trẫm nên làm cái gì bây giờ!”
Cơn giận của Minh Hoàng bốc lên, hắn quát to một tiếng, rồi lại uống một ngụm trà, cảm thấy trong lòng ngực có một ngụm khí chặn lại, sau đó hắn nghĩ tới cái gì đó, cau mày nói:
“Ý của chân nhân là, Lý An?”
Tôn chân nhân thần sắc không thay đổi chút nào, chậm rãi nói: “Thọ Vương hung tinh nhập mệnh, có tướng kiêu hùng, hắn gặp chuyện quyết đoán, rất được lòng người. Theo như bần đạo suy đoán, Mệnh cung của Thọ Vương đã nhiễm máu, nói không chừng có quan hệ với chuyện Dự vương đột tử.”
“Không thể nào!”
Minh Hoàng tức giận, đi tới đi lui trong điện, sau một lát lại nói:
“Đứa cháu của trẫm thông minh như vậy, xưa nay rất trung thành và tận tâm, lại có quan hệ máu mủ với trẫm, sao có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy? Huống chi hắn cho dù muốn làm phản, thì ở cái Hà Nam đạo nho nhỏ kia có bao nhiêu nhân mã, có thể lại với 10 vạn quân của trẫm không? Việc này đừng vội nhắc tới!”
Tôn chân nhân vẫn nói:
“Bệ hạ, việc này có quan hệ to lớn với quốc vận và sự an nguy của bệ hạ, không thể không coi trọng. Bần đạo nghe nói, mấy năm nay Thọ Vương thu nhận không ít nhán sĩ tu đạo, luôn muốn luyện đan được kéo dài tuổi thọ.”
Minh Hoàng đi qua đi lại trong điện đúng 10 vòng, cơn giận cũng giảm đi gằn hết, hơi nhíu mày trầm tư. Tôn chân nhân cầu kiến vô cùng gấp gáp, nhưng hiện giờ cũng không vội, chỉ đứng ở một bên chờ quyết định của Minh Hoàng.
Minh Hoàng chắp tay đứng trong điện, trầm giọng nói:
“Người đâu!”
Mấy nội thị đứng bên ngoài lập tức nhập điện, đứng sang một bên.
Minh Hoàng trầm giọng nói:
“Truyền mật chỉ của trẫm, lệnh cho tướng quốc Dương Quốc Trung bí mật điều tra Thọ Vương, xem có chuyện gì đáng nghi hay không.”
Nội thị kia vội vàng lấy giấy, ghi lại ý chỉ của Minh Hoàng, hai tay dâng lên, cho Minh Hoàng xem qua, Minh Hoàng liếc mắt đảo qua, thấy không có chỗ nào không ổn, lập tức lấy ngọc tỷ ở bên hông đóng một cái, sau đó hướng tôn chân nhân nói:
“Việc này không nên chậm trễ, xin quốc sư thi triển thần thông, đem đạo mật chỉ nay tới tay Quốc Trung.”
Tôn chân nhân thầm than một tiếng, tiếp nhận đạo mật chỉ trong tay của cua nội thị, nói:
“Lúc này Lạc Dương uế khí tràn ngập, trong ngoài không thông, đã thành thế bị bao vây, đạo pháp tầm thường không dùng được nữa. Nhưng mà bệ hạ yên tâm, bần đạo sẽ tự mình tới Lạc Dương, đích thân đưa tới tận tay tướng quốc.”
Minh Hoàng vui vẻ nói:
“Có chân nhân tự thân xuất mã, trẫm yên tâm rồi.”
Tôn chân nhân thi lễ, lập tức rời khỏi ngọc điện.
Minh hoàng sắc mặt âm trầm, hiển nhiên trong lòng vẫn còn bực tức, hắn đi thong thả hồi lâu, tâm tình vẫn không thấy tốt lên chút nào, cũng chẳng còn buồn ngủ gì nữa, vì vậy thở dài một tiếng.
Ánh mắt của hắn nhìn qua nhìn lại, thấy nội thị kia mi thanh mục tú, lại nghĩ lại lúc nãy hắn viết mật chỉ thay mình, chữ như ngân câu thiết hoạch, rất là hiếm thấy, liền hỏi:
“Ngươi tên là gì?”
Nội thị kia nét mặt vui mừng, vội vàng quỳ rạp xuống đất, nói:
“Nô tài họ Lý, tên là Phụ Quốc, hiện giờ đang theo Cao công công làm việc.”
Minh hoàng gật đầu, nói:
“Ừ, rất tốt, sau này ngươi chuyên tâm làm việc, truyền ý chỉ của trẫm, bãi giá tới Hoa Thanh Trì.”
Cách hoàng cung không xa về phía tây, có một tòa đạo quan khí thế hải hùng.
Đạo quan này mặc dù không rộng, nhưng mà quần điện nguy nga, những đạo quan khác không thể sánh bằng, trông chỉ mới lập được mấy năm thôi.
Trên tấm biển của sơn môn có 3 chữ “Chân Võ Quan” như rồng bay phượng múa. Chân Võ quan này là do Minh Hoàng truyền chỉ xây dựng làm đạo quan cho Tôn chân nhân.
Cách bố cục của Chân võ quan khác hẳn với những đạo quan khác. Ở sơn môn có bốn chiếc cột, trên cột có tiên khí thần thú, trông rất sống động.
Đối diện sơn môn chính là chủ điện Tam Thanh đại điện, bên cạnh chủ điện còn có một thiên điện, sau đó là vài tiểu điện. Mỗi điện đều có hành lang gấp khúc, tương thông với nhau.
Những điện này do hoàng cung chỉ đạo xây dựng, cho nên vật liệu đều hiếm lạ, đạo quan bình thường sao có thể sánh bằng.
Đêm đã khuya, 30 cấm vệ thiết kỵ hộ tống Tôn chân nhân phi nhanh vào Chân Võ quan đại môn. Tôn chân nhân chậm rãi xuống xe, phất trần vung lên, cấm kỵ thiết vệ lập tức tản ra 2 bên. Từ trong Chân võ quan có 16 đạo sĩ, phân thành hai hàng, tiến ra nghênh đón Tôn chân nhân nhập điện.
Trong đại điện, bốn vị đạo sĩ đã đứng trong đó từ lâu, trong tay họ chính là một cái chậu ngọc, một cái áo cà sa, một cái Tiên Kiếm, một cái Ngọc phù.
Đệ tử đạo sĩ hầu hạ chân nhân thay quần áo, chỉ trong vòng nửa khắc đã xong.
Tôn chân nhân nhìn đệ tử bên người, nói:
“Phái một người báo cho Tư Mã thiên sư, nói Lạc Dương ma vật hiện thế, rất có khả năng ma vật cùng hiện, ta phải đi trước một bước, bảo thiên sư lập tức theo sau tiếp ứng.”
Đệ tử kia nói:
“Lạc Dương hung hiểm, xin cho đệ tử theo hầu.”
Tôn chân nhân nhìn đệ tử kia, hắc một tiếng, nói:
“Lạc Dương đã vào thế bị bao vây, lần này ta tới phải phá vây mà vào, ngươi đạo hạnh thấp kém, đi chỉ là chịu chết.”
Đệ tử kia hổ thẹn, không dám nói thêm nữa.
Tôn chân nhân tụng chú, sau đó quát một tiếng, giống như là long ngâm, tiên kiếm đại phóng thanh mang, tự rời khỏi vỏ, phiêu phù trong không trung.
Hắn lăng không cất bước, đạp lên tiên kiếm, thoáng cái đã biến mất trong bầu trời đêm mênh mông.
….
Trong chính điện của Lạc Dương vương phủ, đang yến oanh nô nước, đúng là cảnh ca múa thái bình.
Thật ra ở Lạc Dương mặt trời vẫn treo cao, không cần phải đốt đèn làm gì, nhưng ma theo thói quen, mọi người vẫn đốt mấy trăm ngọn nến đỏ.
Lạc Dương vương Lý An ngồi giữa đại điện, cho dù là thân phận hay tước vị, cũng đều rất cao, cho nên hắn đương nhiên được ngồi giữa.
Bên trái cùa Lý An là tướng quốc Dương Quốc Trung, bên phải là một hoạn quan, đầu đội kim quan, da mặt trắng hồng, nhìn là biết được chăm sóc vô cùng tốt. Phẩm chất của hắn tuy rằng không cao, nhưng lại là một trong hai người có quyền lực nhất trong vương triều.
Trong điện có hơn 10 vũ nữ, mặc quần áo bằng lụa mỏng, da thịt trắng noãn như ngọc, gót chân sen tinh xảo tuyệt trần, cánh tay trắng như tuyết, thỉnh thoảng phất áo làm cho cảnh xuân vô hạn bày ra.
Vốn đây là một yến hội vui tương, nhưng mọi người ở đây ai cũng mang tâm sự.
Dương Quốc Trung ở bên nhìn qua nhìn lại đám vũ nữ, thở dài nói:
“Nơi ở của vương gia quả nhiên thái bình thịnh thế!”
Lý An ha ha cười nói:
“Việc này chẳng phải dựa vào sự ủng hộ của tướng quốc hay sao?”
Dương Quốc Trung cười nói:
“Vương gia sao lại nói vậy! Quốc Trung chẳng qua chỉ là một người xuất thân áo vải, sao so sánh được với vương gia có cùng huyết mạch với thiên tử? Huống chi Quốc Trung có ngày hôm nay, hoàn toàn là do vương gia và Cao công công giúp đỡ, uống nước nhớ nguồn, đạo lý này Quốc Trung không bao giờ quên.”
Hoạn quan kia ở bên cạnh, nói:
“Tướng quốc sao lại nói vậy, sau này chúng ta còn nhờ tướng quốc giúp đỡ nhiều.”
Tên hoạn quan này, chính là tên hoạn quan có quyền lực khuynh đảo triều chính Cao Lực Sĩ, hắn được Minh Hoàng tin tưởng, quyền lực có thể nói la khuynh quốc thiên hạ.
Trong lúc nhất thời ba người thay nhau tâng bốc người khác, khách và chủ hết sức vui mừng, hoàn toàn không để ý tới hung kiếp ngoài phủ. Sau khi nói chuyện được một thời gian, Lý An thấp giọng cười nói:
“Dương tướng quốc có nhận xét gì về những vũ nữ của vương phủ?”
Dương Quốc Trung hai mắt híp lại, không ngừng gật đầu nói:
“Đều là vương gia lựa chọn, cần gì phải nói, đương nhiên là tuyệt hảo!”
Lý An ha hả cười, thấp giọng nói:
“Khó có khi nào tướng quốc thưởng thức như vậy, lát nữa Tiểu vương sẽ bảo các nàng tới chổ ở của tướng quốc, mặc cho Tướng quốc chọn lựa.”
Dương Quốc Trung hai mắt sáng ngời, cười híp mắt lại, nói:
“Nếu vương gia có ý, Quốc Trung từ chối sẽ bất kính, ha ha!”
Cao Lực Sĩ ở bên nở nụ cười hắc hắc, trong nụ cười của hắn có chút xấu hổ. Lý An đương nhiên biết đàm luận chuyện nữ sắc trước mặt Cao Lực Sĩ thì có phần không ổn cho lắm!
Lý An lập tức vung tay lên, tất cả vũ nữ lặng lẽ lui ra ngoài, trong đại điện bây giờ chỉ có tam đại quyền quý.
Dương Quốc Trung nghiêm mặt nói:
“Vương gia, lần này Lạc Dương đại biến, người người đều trở tay không kịp. Rất may là Nam Cung thượng sự có tặng cho bổn tướng một cái Bát Thụy Định Quân Xa, có chiếc xe này ở trong vương phủ, thì điềm lành cũng được, hung kiếp cũng xong, chúng không thẻ nào tới gần chiếc xe trong vòng 36 trượng. Nhưng đây chỉ la một cái kế huyền nghi, không giữ được lâu dài, lần đại biến này chắc chắn không giữ được bao lâu nữa, nếu thánh thượng mà biết, vương gia tất sẽ là người đứng mũi chịu sào, cho nên chúng ta phải thương nghị một chút.”
Lý An vội hỏi:
“Tiểu Vương cũng đang lo phiền vì việc này, mong Dương tướng quốc và Cao công công chỉ điểm.”
Dương Quốc Trung cùng Cao Lực Sĩ nhìn nhau một chút, ho khan một tiếng, nghiêm nét mặt nói:
“Ở trong triều ta có nghe nói, trong phủ vương gia có nhân sĩ tu đạo, việc này chúng thần bàn tán không ít, Tôn chân nhân lúc nào cũng có thể sờ vào, chuyện này có khả năng thành đại sự. Kiếp nạn của Lạc Dương này vốn là chuyện của Tiên Ma, đâu có quan hệ nhiều đến những người thế tục như chúng ta. Bên người vương gia có không ít dị sĩ tài ba, chuyện này đổ hết lên người của bọn họ, mặc kệ kết quả như thế nào, vương gia cũng có thể ăn nói với thánh thượng.”
Lý An trầm ngâm một chút, chậm rãi nói:
“Ta hiểu ý của Dương tướng quốc rồi, bản phủ có hai vị khách khanh, xuất thân từ thế ngoại tiên sơn Tây Huyền Sơn của Đạo Đức Tông. Nghe nói Đạo Đức tông này là đại phái đứng đầu chính đạo trong thiên hạ…”
Dương Quốc Trung nhẹ nhàng cười, nói:
“Vương gia đúng là anh minh! Tôn chân nhân và hai người bọn họ đấu nhau tới lưỡng bại câu thương là tốt nhất. Nếu như không thể, chúng ta có thể mượn tay Đạo Đức tông loại bỏ Chân Võ quán.”
Tới giờ hợi (9h-11h đêm), mặt trời chói chang tưởng như vĩnh viễn không lặng ở Lạc Dương bỗng nhiên hồng rực, sau đó nhanh chóng mờ ảo, rồi biến mất, màn đêm thình lình xuất hiện.
Mà trong màn đêm này, bầu trời không trăng, không sao, không gió.
Một khắc trước, mặt trời vẫn chói chang ở trên cao, vậy mà lúc này chẳng còn nhìn rõ cả năm ngón tay ở trước mặt. Mặc dù đêm đã khuya, nhưng vẫn oi bức vô cùng, cái nóng tưởng chừng như vẫn bốc lên, chẳng mát đi chút nào, màn đêm buông xuống, cái mùi uế khí(mùi khó chịu – mùi hôi) cùa Hoàng Tuyền lại càng thêm nặng.
Cái vườn của khu nhà phìa đông thanh quang mờ ảo, bãi cỏ đã bị cài xới lung tung, đất bị tách ra, hình thành nên những con kênh ngang dọc, ứng với toàn bộ địa hình Lạc Dương.
Bên cạnh Kỷ Nhược Trần lúc này có 10 cây trúc, hắn cắm một cái Tử Tinh Quái Thiêm xuống đất, nó chỉ xéo về hướng Bắc. Kỷ Nhược Trần lại nhìn vào địa hình của Lạc Dương, năm ngón tay trái cong lại, chuyên tâm tính toán thiên vị của thiên thời, những gì phát sinh xung quanh, hắn hoàn toàn không thèm để ý.
Sự vắng lặng trong vườn cây lúc này làm cho trái tim người khác phải phát lạnh, nó tuy rằng cách chủ điện của Lạc Dương vương phủ không xa, bên trong vương phủ vẫn là cảnh tượng ca múa thái bình, nhưng tiếng đàn sáo không thể truyền tới được đây. Vườn cây như biến mất vô tung vô ảnh, hoàn toàn biệt lập khỏi thế gian.
Vườn cây này vốn là nơi thanh tỉnh, lúc này Bạch Hổ cùng Thanh Long nhị vị thiên quân vẫn còn đang ngủ say, Trương Ân Ân không biết là đang tỉnh hay đang say, Thanh Y thì đi đi lại lại, luôn luôn bận rộn. Nhưng sự đi lại của nàng vô cùng nhẹ nhàng, không ảnh hưởng tới Kỷ Nhược Trần.
Kỷ Nhược Trần cau mày, lại cầm thêm một cây trúc, do dự không biết nên cắm ở đâu, đột nhiên ngoài viện vang lên những tiếng bước chân gấp gáp.
Tiếng bước chân này có vẻ hoảng loạn, nặng nhẹ không giống nhau, nhưng có chung một điểm là lại trùng khớp, hiển nhiên không phải là người tu đạo.
Thế nhưng giờ khắc này, bọn hạ nhân trong vương phủ nếu không phải là bất đắc dĩ, đã trốn trong phòng mình mà run lên cầm cập, còn ai dám chạy ra ngoài như vậy?
“Cạch, cạch, cạch!”
Liên hoàn những tiếng gõ cửa vang lên, Kỷ Nhược Trần ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía cửa. Hắn đứng dậy, tay trái vung lên, cửa viện tự động mở ra.
Ngoài dự liệu của hắn, ở ngoài cửa có một phụ nhân, người này ăn mặc đẹp đẽ, tuổi chừng 28-29, vô cùng xinh đẹp, nhưng trên mặt lại có vẻ hoảng hốt, chỗ đuôi mắt vẫn thấp thoáng xuân tình. Nàng đang cầm tay một đứa nhỏ chừng 8, 9 tuổi, mặt mũi vô cùng thanh tú đáng yêu.
Sau khi nàng đi vào cửa thì lập tức kêu lên:
“Vị nào là Kỷ tiên trưởng?”
Kỷ Nhược Trần nói:
“Ta là Kỷ Nhược Trần, không đảm đương nổi hai chữ tiên trưởng.”
Nàng kia chạy lại vài bước, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Kỷ Nhược Trần, hai tay nắm vạt áo của hắn, nói:
“Cầu Kỷ tiên trưởng cứu mạng đứa nhỏ này, cứu mạng đứa nhỏ này!”
Kỷ Nhược Trần nhướng mày, bất động như tượng đá, sắc mặt cũng chẳng biến đổi, hỏi thăm:
“Không cần kinh hoảng, có chuyện gì từ từ nói là được rồi.”
Nàng kia ổn định lại, lau nước mắt, nói:
“Thiếp thân họ Lữ tên Nghi, chính là phi tử của Dự Vương Lý Sung…”
Nàng kia nhanh nhẹn vô cùng, chưa nói được mấy câu đã đem chân tướng sự việc nói ra rõ ràng.
Hóa ra Lữ Nghi này chính là phi tử của Dự Vương Lý Sung, sau khi Lý Sung chết, Thọ vương Lý An thấy nàng xinh đẹp, không giết nàng mà lấy chuyện Lý Oản là cháu của mình, cướp nàng vào hậu cung.
Nàng vì còn nhỏ, nên phải ủy thân cho Lý An, nhưng mà không biết là qua được mấy tháng, Lý An liền chán ghét nàng.
Nàng là một nữ tử có tâm cơ, đương nhiên qua những câu nói của Lý An biết là hắn có ý niệm trảm thảo trừ căn, nên luôn sống trong sợ hãi.
Mấy ngày gần đây nàng nghe nói trong vương phủ có một vị Thiểu tiên, Lý vương đối đãi cực kỳ có lễ, cho nên nhân lúc Lạc Dương dị biến, liều chết chạy tới đây, hi vọng có thể được đưa tới nơi tu đạo ngoài nhân thế, tránh khỏi độc thủ của Lý An.
Kỷ Nhược Trần đưa mắt nhìn đứa nhỏ kia, thấy nó mi thanh mục tú, tuy rằng hai mắt nó đỏ bừng, hai môi mím chặt, không chịu khóc thành tiếng.
Tư chất của đất nhỏ này đúng là vượt xa phàm nhân rất nhiều, miễn cưỡng có thể làm môn hạ của Đạo Đức tông.
Lữ Nghi thấy Kỷ Nhược Trần do dự, cúi đầu khóc không ngớt, lại lê gối về phía trước, ôm lấy hai chân của Kỷ Nhược Trần, đem bộ ngực mềm mại đặt lên đùi hắn, hai má áp về bụng dưới của Kỷ Nhược Trần.
Nàng am hiểu đạo hầu hạ nam nhân, chỉ có đơn giàn mấy động tác, đã làm trong lòng Kỷ Nhược Trần dâng lên một cảm giác khác thường, vừa sảng khoái, vừa thích thú, đúng là chưa từng gặp bao giờ.
Bỗng nhiên trong vườn cây vang lên những tiếng khôi giáp leng keng, ánh đuốc sáng lên, một đội vệ sĩ của vương phủ xông vào vườn cây, giống như là đang đuổi theo ai đó.
Nàng kia cà kinh, lập tức ôm chặt lấy Kỷ Nhược Trần.
Trong sân bỗng nhiên vang lên một tiếng thở nhẹ của Thanh Y, Kỷ Nhược Trần toàn thân cứng đờ, quay đầu nhìn lại, thấy hai mà Thanh Y ửng đỏ, nàng thầy Kỷ Nhược Trần nhìn về phía mình, vội vàng chỉnh lại y phục, thi lễ nói:
“Thanh Y không thấy gì cả, xin công tử cứ tự nhiên.”
Kỷ Nhược Trần nhất thời dở khóc dở cười, đang muốn giải thích, thì vệ binh của vương phủ đã trông thấy Lữ Nghi vả Lý Oản, lập tức kêu lên một tiếng:
“Ở chỗ này!”
Chỉ một tiếng kêu vang lên, đã có hơn mười vệ binh lao tới trước lạc viện của Kỷ Nhược Trần. Nhưng Kỷ Nhược Trần là người tu đạo, uy năng khó dò, sao những vệ sĩ này sao dám hành động thiếu suy nghĩ?
Có hai tên thống lĩnh bước ra, vào lạc viện, nhìn rõ tình thế rồi hướng Kỷ Nhược Trần thi lễ, cung kính trầm giọng nói:
“Kỷ thiếu tiên đừng vội nghe cô gái này nói năng lung tung, nàng ta chính là thị thiếp cùa vương gia, do không hiền đức mà bị đày vào lãnh cung. Lần này nàng ta nhân dịp thiên địa hỗn loạn mà bỏ chạy, thiểu tiên xin hãy giao nàng ta cho mạt tướng, nếu không thì mạt tướng không cách nào tâu lại với vương gia.”
Nàng kia run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn về phía Kỷ Nhược Trần, run giọng nói:
“Thiếp có bỏ mạng sống mình cũng không sao, duy chỉ cầu thiểu tiên cứu lấy Oản nhi. Mấy năm trước có một chân nhân nói nó là có tư chất thăng thiên! Cầu thiểu tiên khai ân!”
Kỷ Nhược Trần nhìn Thanh y một chút, thầy nàng không đành lòng, nhìn về phía đứa bé kia. Thống lĩnh vệ sĩ sắc mặt biến đổi, tiến lên quỳ xuống đất, run giọng nói:
“Tính mạng của toàn bộ chín họ mạt tướng, đều phụ thuộc vào suy nghĩ của thiểu tiên!”
Kỷ Nhược Trần ngửa đầu nhìn bóng đêm, trong khoảnh khắc có quyết định, hắn thở dài một hơi, nhẹ nhàng đẩy Lữ Nghi ra, nói:
“Việc này gia sự của Lý Vương, ta không tiện xen vào.”
Nàng kia sắc mặt trở nên trắng bệt, kêu lên:
“Thiểu tiên, người là người tu đạo, sao có thể thấy chết mà không cứu!”
Thống lĩnh vệ kia rất sợ đêm dài lắm mộng, lập tức đứng lên, cắp lấy đứa bé kéo vào nách, sau đó kéo Lữ Nghi ra ngoài.
Lữ Nghi thê thảm nói:
“Thả Oản nhi ra! Buông Oản nhi ra! Kỷ thiểu tiên! Kỷ Nhược Trần! Ngươi thấy chết mà không cứu, sẽ không được chết tử tế! Ta có hóa thành quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi!”
Vệ sĩ vương phủ rất sợ Kỷ Nhược Trần thay đổi chủ ý, không dám đứng trong này thêm một khắc nào nữa, kéo Lữ Nghi và Lý Oản nhanh chóng lui ra ngoài.
Kỷ Nhược Trần đứng yên nghe tiếng kêu thảm thiết của nữ tữ kia và tiếng khóc dấm dứt của đứa nhỏ, tiếng kêu khóc mỗi lúc một nhỏ đi, cho tới khi khôi phục lại yên tĩnh, mới xoay người lại.
Thanh Y vẫn nhìn theo hướng đám vệ sĩ vương phủ biến mất, một lát sau mới nói:
“Vì sao lúc nãy công tử không chịu cứu mẹ con họ?”
Kỷ Nhược Trần nhìn Thanh Y, than thở:
“Đây là gia sự cua đám hoàng thất, vốn chẳng phân rõ ai đúng ai sai, chúng ta không nên nhúng tay vào là tốt hơn. Ta không muốn cứu mẹ con họ, là còn có một nguyên nhân khác, đó chính là không bao lâu nữa chúng ta sẽ rời khỏi Lạc Dương, bản thân còn không bảo vệ nổi, có thể bảo vệ cô và Ân Ân đã là vạn hạnh, làm gì còn sức cứu người phàm tục?”
Thanh Y cúi đầu, nhẹ giọng nói:
“Thế nhưng… mẹ con họ rất đáng thương, với lại thúc thúc đã nói, người làm đại sự không nên câu nệ tiểu tiết, trong lòng của công tử có thiên hạ, sao lại câu nệ những chuyện nhỏ này…”
Nhưng vào lúc này, ngoài viện bỗng truyền tới một tiếng quát lớn:
“Hay cho một câu người làm đại sự không nên câu nệ tiểu tiết, không ngờ ngươi chỉ là nữ tử, mà đã có kiến thức như vậy!”
Tiếng quát này giống như chuông đồng, vang trong không trung giống như Phượng Minh Cửu Thiên, cứ âm vang mãi không tản đi. Kỷ Nhược Trần thất kinh, người này đã tới ngoài viện, vì sao mình không cảm nhận được khí tức của hắn? Chẳng lẽ đạo hạnh của người này đã tới cảnh giới đạo pháp tự nhiên mà sinh?
Lúc này, cửa viện bị đẩy ra, có một văn nhan trung niên bước vào, văn sĩ này còn đỡ thêm một người, trên người kia đã nhiễm máu, toàn nhờ vào văn sĩ kia mới không ngã xuống.
Sau khi vào trong viện, người nọ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, yếu ớt kêu một tiếng:
“Kỷ sư thúc…”