Mắt nhìn thấy bọn họ đối với Diệp Khắc Cường bất lợi, Thiết Mộc Chân vội hét lớn: “ngừng tay! Các ngươi không được đối với thần bất kính như vậy!”
“Thiết Mộc Chân, ngươi không còn lập trường để nói chuyện nữa,” Hợp Sát Lặc nôn nóng gắt lên: “đứng đó mà coi bọn ta thâu phục hắn.”
Diệp Khắc Cường liền nói: “đợi một chút, tại hạ thật sự không có ý định quay về đem binh công đánh các người, xin đừng hiểu lầm.”
“hừ! sự việc đến lúc nầy, ngươi còn tưởng bọn ta tin ngươi chăng? Hãy nạp mạng đi, tất cả lên!”
bọn họ bao vây Diệp Khắc Cường vào giữa, chỉ có Hốt Hốt Nhân công chúa là còn chưa động đậy, nàng lạnh lùng nói: “muốn lên bọn người tự lên lấy, ta không tham gia.”
vừa nghe xong Hợp Sát Lặc cảm thấy kinh ngạc, tức giận nói: “công chúa nói vậy và nghĩa gì?”
Hốt Hốt Nhân công chúa quất cây trường tiên trên tay, rồi ngồi xuống nói: “ta tin thần không phải là loại người qua sông rồi đập cầu, cho nên ta không muốn giết hắn, nhưng nếu như các ngươi muốn giết hắn, thì ta củng không can dự,”
“con tiện tỳ khố khiếp kia!” Hợp Sát Lặc nuốt giận nói: “được, để ta thâu thập hắn, rồi sẻ tính đến ngươi.”
Diệp Khắc Cường củng rất là kinh ngạc về cử động của Hốt Hốt Nhân công chúa, quay lại nhìn nàng, mới biết nàng mười phần xinh đẹp, đôi mày của nàng hàm chứa một sắc khí gan dạ.
Hốt Hốt Nhân công chúa cãm nhận được mục quang của hắn, trừng mắt nhìn lại hắn, liền lập tức quay đầu đi.
Lúc đó địch nhân đả tấn công đến, Diệp Khắc Cường tìm được một lổ hổng để ẩn thân, liền đẩy con vào lổ hổng ấy, nói: “ tiểu Hào, chạy nhanh!”
người tiểu Hào loạng choạng chúi về phía trước vài bước, liền lập tức phóng chạy, nhưng động tác của Can Diệc Thuật lại càng nhanh hơn, thân hình hắn chợt lóe lên thì đã đến trước người Diệp Anh Hào, hắn đắc ý nói: “tiểu quỷ, coi ngươi định chạy đi đây…..”
lời chưa dứt, Can Diệc Thuật cảm thấy hạ bộ mình đau nhoái lên, đau đến nằm lăn trên đất rên rĩ, Diệp Anh Hào lợi dụng ngay cơ hội đó mà phóng nhanh đi.
Do Diệp Anh Hào lợi dụng trong lúc Can Diệc Thuật nói chuyện, liền xuất quyền đánh trúng vào hạ bộ của hắn, Can Diệc Thuật củng không ngờ rằng một đứa trẻ sáu tuổi đầu mà ra tay thần tốc và mảnh liệt như vậy, cho nên chỉ một chiêu đả bị đánh gả nằm lăn ra đất.
“tên vô dụng kia, cả đứa nhỏ củng không làm gì được, còn không mau đuổi bắt hắn” Hợp Sát lặc gắt lên.
Can Diệc Thuật đau đớn đứng lên, lủi thủi theo hướng Diệp Anh Hào mà đuổi tới.
Diệp Khắc Cường biết con mình tạm thời đã bình an, liền hít một hơi dài tậm trung tinh thần để đối phó với địch nhân trước mặt.
Mặc dầu địch nhân bây giờ còn lại là hai người, nhưng bọn họ toàn là những đầu lỉnh của bộ lạc, tuyệt đối không phải là những người tầm thường, Diệp Khắc Cường nhìn tư thế xuất chiêu công kích của hai người, trong lòng càng thêm sợ hãi.
Hợp Sát Lặc trong tay đang cầm một vủ khí thật là kỳ hoặc, giống như là dùng bạch cốt luyện thành, trên mặt khắc vô số đầu lâu, đằng cuối đầu mài rất bén nhọn, khiến cho người dòm thấy mà phát lạnh. Khoát Lý Tịch thân người thô kệch, tay cầm ngọn lang nha bổng to lớn, mổi cử động đều phát ra tiếng gió kêu, nhìn lại cũng không phải là hạng dể đối phó.
Diệp Khắc Cường mặc dầu thân thủ cao cường, nhưng đối diện với cường địch hai tay cầm vũ khí, trong lòng củng không có nắm chắc phần thắng là bao, lại nữa trước đó giao chiến với Khố Lỗ Bất Hoa đả bị thương nơi tay, cho nên sự thắng trong tay lại càng mịt mù. hắn chỉ còn nhìn về phía Thiết Mộc Chân, hét lớn: “Thiết Mộc Chân, đây có phải là lối đãi khách của người hay sao?”
Thiết Mộc Chân tiến lên phía trước vài bước nói: “cái……cái…..”
Khoát Lý Tịch múa ngọn lang nha bổng trong tay, nói: “Thiết Mộc Chân, ngươi tốt hơn không nên nhúng tay vào, nếu không bốn bộ lạc bọn ta sẻ rút lui ra khỏi khối liên minh, ngươi củng nên biết, một khi bọn ta rút ra, binh lực của ngươi sẻ giảm đi nhiều so với Hồng Cát Lạc Bộ, lại càng không thể thực hiện được cái mộng thống nhứt mông cổ của ngươi.”
Bên kia, giọng lạnh lùng của Hốt Hốt Nhân công chúa vang lên: “muốn rút lui thì bọn các ngươi rút lui, không được lôi kéo ta vào.”
“ngươi----- .” Hợp Sát Lặc tức muốn ói máu, gầm thét lên: “con tiện tỳ ngươi câm mồm lại cho ta, cho dù thế nào đi nữa ta củng phải giết hắn mới thôi.”
Hợp Sát Lặc cùng với Khoát Lý Tịch hét to một tiếng, chia nhau tấn công Diệp Khắc Cường. Diệp Khắc Cường không chậm trể liền rút ngọn dao từ hông ra ứng địch, nhìn ngọn lang nha bổng của Khoát lí Tịch bay đến, liền lập tức nhảy sang một bên tránh, ngọn lang nha bổng đánh trúng vào đất phát ra nổ thật lớn, làm cát đá văng tứ tung, trên mặt đất để lại một lổ trủng thật lớn, nhìn thấy trọng lượng của ngọn lang nha bổng thì củng đả đoán được sức mạnh của Khoát Lí Tịch kinh người như thế nào rồi.
Diệp Khắc Cường chỉ lẩn tránh công kích của Khoát Lí Tịch, thân chưa được ổn định, thì ngọn khô lâu bổng của Hợp Sát Lặc củng công đến, hắn lập tức cử dao đón đở. Thế công của Hợp Sát Lặc vừa nhanh vừa mảnh liệt, Diệp Khắc Cường chỉ còn có khả năng đón đở, hoàn toàn không thể hoàn thủ.
Lúc đó, lang nha bổng của Khoát Lí Tịch củng thừa cơ đánh đến, Diệp Khắc Cường nhìn thấy tình trạng như vậy càng kinh hãi, hắn đương toàn tâm phòng thủ thế công Hợp Sát Lặc, đâu còn kịp để lẩn tránh ngọn lang nha bổng, chỉ còn biết vương tay trái ra cố hết sức đón đở.
Một đòn đánh vào dao của Khoát Lí Tịch cũng đả kinh người, Diệp Khắc Cường cả người bay bổng lên, té văng ra vài trượng ngoài.
“ha ha ha!” Hợp Sát Lặc ngừng công kích, cười lớn, nói: “thần chẳng qua cũng chỉ có vậy thôi, không có lợi hại như lời đồn, đúng là thấy mặt không bằng nghe danh, ha ha…..”
Diệp Khắc Cường dùng tay phải làm chổ dựa để đứng lên, tay trái hắn bị ngọn lang nha bổng đã thương khá nặng, không những máu ra nhiều, mà tay trái cũng đã liệt đi, xương tay củng không biết có bị gảy hay không. Trong bụng hắn thầm kêu khổ, cứ đánh tiếp như vậy thì mình chết là cái chắc.
Nhìn về chổ ngồi của Thiết Mộc Chân, thì phát hiện ra Thiết Mộc Chân đả biến đi đâu rồi, vừa lúc đó Hợp Sát Lặc cùng Khoát Lí Tịch liên thủ tấn công đến, hắn chỉ còn biết lẹ dùng tay phải cầm dao tiếp tục ứng chiến.
Không được bao lâu, trên thân người Diệp Khắc Cường lại bị Hợp Sát Lặc cắt rạch vô số dết thương, trong tình trạng khẩn cấp như vậy, hắn vội chuyển ngược đao thế đăm vào cánh tay của Hợp Sát Lặc, Hợp Sát Lặc đành phải lui lại phía sau tránh, ngọn khô lâu bổ trên tay cũng vì đó mà đâm trệch đi một bên chừng vài phân, tiếp đó Diệp Khắc Cường nhảy vọt ra vài trượng ngoài để tránh ngọn lang nha bổng của Khoát Lí Tịch.
“ thật không ngờ thần bị trọng thương như vậy mà động tác vẫn còn linh hoạt” Hợp Sát Lặc đắc y nhìn hắn, “nhưng ta khuyên ngươi củng đừng nên tránh né vô vị ấy, ta sẻ lập tức đưa ngươi đi tây thiên đây.”
Diệp Khắc Cường nghiến răng, nói: “thực vậy sao? có gan thì hai ngươi cùng lên một lúc!”
“chết đến nơi rồi còn mà còn nói khoét!” Hợp Sát Lặc tức giận nói: “được, coi như ngươi muốn chết, ta sẻ thanh toàn cho ngươi. Khoát Lí Tịch, cùng lên!”
Nói vừa xong, Hợp Sát Lặc cùng với Khoát Lí Tịch xông vào tấn công Diệp Khắc Cường, khô lâu bổng và lang nha bổng cùng đánh vào đầu hắn, Diệp Khắc Cường không còn cách nào để lẩn tránh, mắt nhìn thấy đầu hắn sẻ nát như tương mà chết, thì ngay lúc đó một lằn sét đánh ra, chỉ nghe tiếng binh khí giao nhau cùng với tiếng “ầm ầm” vang lên, Hợp Sát Lặc và Khoát Lí Tịch đều không cùng phương hướng bay ra đâm người vào đất, nhưng Diệp Khắc Cường vẩn đứng nguyên chổ chưa hề bị tổn thương.
“đã…….đã xãy ra chuyện gì?” khiến cho lồng ngực Hợp Sát Lặc quặng đau đến độ thở không được, càng kinh hãy hơn khi nhìn thấy ngọn khô lâu bổng đã bị đứt đoạn, hắn ôm lấy lòng ngực từ từ đứng lên thật khó khăn, nhìn lại Khoát Lí Tịch củng nằm trên mặt đất tay ôm ngực rên rỉ, lang nha bổng củng đả tuột khỏi tay rớt ở nơi nào rồi. hắn nhìn Diệp Khắc Cường bằng một giọng không dám tin: “không thể nào! Ngươi không thể nào có sức mạnh đón đở binh khí và đánh ngả bọn ta như vậy, sao có thể như vậy được? nếu vậy…..nếu vậy ngươi biết yêu pháp?”
Diệp Khắc Cường điềm đạm nói: “tại hạ xin hỏi các người trước, ngươi và Khoát Lí Tịch hình như là không thân lắm?”
“không sai, chúng tôi đến Thát Thát Nhân Bộ mới biết nhau, ngươi hỏi như vậy là có ý gi?” Hợp Sát Lặc không hiểu câu hỏi của hắn.
“quả nhiên tại hạ đoán không sai, nếu vậy tại hạ củng phải nên cảnh cáo ngài, nếu như sau nầy có chuyện tranh thiên hạ thì nên để ý đến Khoát Lí Tịch.”
Hợp Sát Lặc nổi giận nói: “ngươi nói lộn xộn gì đây?”