Khi Diệp Khắc Cường tỉnh dậy, hắn cảm thấy toàn thân đã hoàn toàn khoẻ hẳn, đã lâu lắm rồi hắn không có được giấc ngủ ngon như vậy. Hắn làm vài động tác co giãn, quay lại nhìn đứa con mình, liền giật mình, tiểu Hào không còn ở bên cạnh nữa! nếu vậy…
- Tiểu Hào!
Diệp Khắc Cường chạy phóng ra khỏi trại, thì thấy Diệp Anh Hào đang cùng với gã hán tử to cao đùa giỡn, gã hán tử đó chính là Dã Tốc Cai, Diệp Khắc Cường lúc bấy giờ mới thở nhẹ cảm thấy trút khỏi nỗi lo lắng.
Diệp Anh Hào hai tay nắm lấy cánh tay rắn chắc của Dã Tốc Cai tựa như cây xà ngang mà đu đưa, vừa cười vừa reo lên: - “Cha cha.”
Dã Tốc Cai trêu nói:
- Cái gì đây, đã sắp đến giữa trưa rồi. Tại hạ cứ tưởng Thần chỉ biết võ công tài trí trấn thiên hạ, thật không ngờ thụy công (võ ngủ) cũng nhất lưu.
Diệp Khắc Cường nói đùa một cách vụng về:
- Ngài đừng chế nhạo tại hạ nữa, đồng thời cũng nhìn lại ngài đêm qua say sưa như thế nào ấy.
Dã Tốc Cai gãi đầu mắc cỡ, đáp:
- Hì hì, thật xin lỗi, đêm qua uống hơi quá chén, đã xảy ra chuyện gì tại hạ cũng không nhớ.
- Hôm qua xảy ra rất nhiều chuyện.
Diệp Khắc Cường đem tất cả sự việc xảy ra đêm qua thuật lại:
- Sau đó tại hạ và tiểu Hào với bọn ba bộ lạc phát sinh ấu đả, ngài còn cứu tại hạ một mạng nữa!
Dã Tốc Cai nhún vai nói:
- Có chuyện như vậy sao? Sao ta không có chút ấn tượng nào cả. À, đúng rồi, như lúc nãy Thần nói, Thiết Mộc Chân muốn dụ Thần tới đây là muốn tạo sự kết minh giữa Thát Thát Nhân Bộ và Hồng Cát Lạc Bộ phải không?
Diệp Khắc Cường gật đầu, nói:
- Không sai, Thiết Mộc Chân còn nói chuyện này là do ý định của Kim Quốc mà ra.
- Kim Quốc?
Bộ lạc của Dã Tốc Cai cùng với Kim Quốc có thù từ trước, cho nên vừa nghe đến tiếng Kim Quốc thì máu giận đã nổi lên.
- Như vậy có liên quan gì với Kim Quốc chứ?
Diệp Khắc Cường bèn đem chuyện Thiết Mộc Chân nói cho biết tường trình lại.
- Ngài nhận thấy thế nào?
Dã Tốc Cai cau mày, nói:
- Vừa nghe qua thì cảm thấy rất có lý, nhưng nghĩ lại thì hình như có cái gì không được ổn thỏa lắm, nhưng không thể giải thích được. Từ trước đến nay, người Kim triệt để chỉ muốn tiêu diệt người Mông Cổ, đương nhiên không thể cùng người Mông Cổ chung sống hòa bình, lần nầy người Kim đột nhiên lại đề nghị ra phương pháp nầy, tại hạ nghĩ đằng sau tất có nhiều vấn đề.
Khi đó, đằng xa có tiếng vó ngựa chạy lần về phía bọn họ, Diệp Khắc Cường nhìn rõ lại là Thiết Mộc Chân.
Thiết Mộc Chân chạy đến trước mặt Diệp Khắc Cường thì dừng ngựa lại, nhảy xuống ngựa, nói:
- Thần, đại nhân Hoàng Nhan Liệt đã đáp ứng gặp ngài.
- Vậy sao? - Diệp Khắc Cường nhướng mày hỏi: - Khi nào và tại đâu?
- Đại nhân Hoàng Nhan Liệt hiện đang ở ngoại thành hướng đông săn thú, ngài muốn Thần đi gặp ngay.
Trong lòng Diệp Khắc Cường thầm rủa, nhưng ngoài miệng nói:
- Được, tại hạ sẽ đến đó.
Dã Tốc Cai cắt ngang lời, hỏi:
- Khoan đã, ai là đại nhân Hoàng Nhan Liệt?
- Người mà lúc nãy tại hạ có lần nhắc đến, là Kim Quốc đặc sứ.
Diệp Khắc Cường quay người leo lên ngựa, hỏi:
- Ngài có cần cùng đi với tại hạ đến gặp vị sứ giả ấy không?
- Không cần thiết lắm đâu, tại hạ mà thấy bọ người Kim là giận lên ngay, sợ không nhịn nổi mà giết hắn đi.
Dã Tốc Cai nghiến răng nói: - Vậy cũng được!
Diệp Khắc Cường nhìn con nói:
- Vậy tiểu Hào phải phiền ngài coi giùm, tại hạ sẽ nói lại cho ngài biết sau về nội dung của cuộc nói chuyện nầy.
- Không thành vấn đề.
Dã Tốc Cai mỉm cười xoa đầu Diệp Anh Hào, nói:
- Gặp đứa bé nầy là hứng thú, tại hạ rất thích hắn.
Diệp Anh Hào hướng về phụ thân mình vẫy tay.
- Cha, trên đường đi hãy cẩn thận.
- Cha sẽ cẩn thận. - Diệp Khắc Cường quay đầu ngựa, nói: -Thiết Mộc Chân, chúng ta đi thôi.
Theo sự hướng dẫn của Thiết Mộc Chân, bọn họ không bao lâu đã đến hướng đông ngoại thành.
Diệp Khắc Cường hỏi: “Hoàng Nhan Liệt ở đâu?”
Ngay khi đó, hắn nghe thấy tiếng xé gió bắn lại từ hướng bên phải của mình, hắn vội cả kinh kéo Thiết Mộc Chân lẩn tránh, hai người cùng ngã nhào xuống ngựa. Ngay khi đó ngọn phi tiễn bay lướt qua đầu Thiết Mộc Chân.
Hai người vừa rơi xuống đất, Diệp Khắc Cường lập tức búng người dậy.
Thiết Mộc Chân ôm mông mình rên rỉ nói:
- Chuyện gì vậy? Sao ngài lại lôi kéo ta xuống ngựa như vậy?
- Có người ám toán.
Diệp Khắc Cường đưa mắt nhìn bốn phía, hạ giọng nói:
- Ẩn người xuống, không được đứng lên.
Diệp Khắc Cường hạ lệnh cho máy điện não rọi quét (scan) chung quanh vùng phụ cận để quan sát tình huống, máy điện não truyền vào não hắn hình ảnh ở khu rừng phía đông bắc cách đây ba trăm thước có hai người cưỡi ngựa tiến về phía nầy. Y lại dùng máy để tra vóc dáng của người đi đến, và nhận ra một trong đám hai người đó là Hoàng Nhan Liệt, người còn lại chắc hẳn là tên tùy tùng của y.
Thiết Mộc Chân không còn nhẫn nại được nữa, hạ giọng hỏi: - Đã xảy ra chuyện gì?
Diệp Khắc Cường nói: - Bọn chúng...
Thiết Mộc Chân liền hỏi tiếp: - Là ai vậy?
Vừa dứt lời, hai người đã thấy Hoàng Nhan Liệt dắt theo tên tuy tùng phóng nhanh tới.
Hoàng Nhan Liệt nhảy xuống ngựa cười nói:
- Ha!ha!ha! thì ra là bọn ngươi, ta còn tưởng là hai con khỉ đấy chứ. Lúc nãy ngọn tiễn đó không gây thương hại cho các ngươi chứ? Ha ha…
“Con bà nó, tên khốn khiếp nầy rõ ràng là cố ý!” Diệp Khắc Cường trong lòng rất là tức tối, toan tính cùng với Hoàng Nhan Liệt lý luận, nhưng hắn lại nhìn thấy Thiết Mộc Chân đưa mắt ra hiệu.
- Không có gì, không có gì, - Thiết Mộc Chân cố giả cười, nói: - Tiển pháp của Hoàng Nhan Liệt đại nhân thật là chuẩn đích, làm cho hạ thần thật là bội phục.
- Đừng nói nhảm nữa! - Mặt Hoàng Nhan Liệt nặng trĩu, - Nếu là chuẩn đích, tại sao óc ngươi không bị bắn nát ra đi?
- Ơ…việc nầy…
Thiết Mộc Chân chẳng thà nịnh người hơn làm mích lòng người, cũng may hắn đã quen đối phó với các loại quan lớn của nhà Kim, cho nên hắn mỉm cười niềm nở nói:
- Nếu không phải là Hoàng Nhan đại nhân hạ thủ lưu tình thì còn gì cái mạng nhỏ nầy.
- Được rồi, không cần phải nịnh nữa.
Hoàng Nhan Liệt quất tay không muốn phân bua nữa; quay lại nhìn trân trân Diệp Khắc Cường với vẻ bất mãn, nói:
- Vậy là biểu tình gì đây? Không cao hứng à? Không cao hứng thì cút đi về Hồng Cát Lạc Bộ đi!
Hoàng Nhan Liệt nói xong với vẻ tâm đắc lên ngựa cùng với tuỳ tùng từ từ đi khỏi.
Lửa giận trong lòng Diệp Khắc Cường lúc này gần như muốn nổ tung, Thiết Mộc Chân liền vội trấn an, nói:
- Xin đừng nóng giận, xin đừng nóng giận, vì tương lai của người Mông Cổ, xin chớ chấp nhất với hắn, hay là lần sau đến thỏa thuận tiếp, được chăng?
Diệp Khắc Cường nghĩ cũng đúng, nếu lúc nầy cùng Hoàng Nhan Liệt kịch liệt chống đối, một là không thể thăm dò mục đích chân chính của người Kim muốn xúc tiến việc thống nhất Mông Cổ, hai nữa là nói không chừng Hoàng Nhan Liệt trong cơn giận dữ sẽ về bẩm báo với Kim Thế Tôn, nói rằng Hồng Cát Lạc Bộ là đầu não của sự náo loạn, kế đó sẽ xuất hàng loạt Kim binh tiêu diệt Hồng Cát Lạc Bộ, đến lúc đó số được chẳng bù được số mất.
Nghĩ đến đây, Diệp Khắc Cường nên lo đến đại cục nên đành hạ cơn giận mình xuống cùng với Thiết Mộc Chân lên ngựa đi theo sau Hoàng Nhan Liệt.
Hoàng Nhan Liệt tựa hồ như không hề để ý đến hoặc cũng không coi bọn họ có mặt tại đây, chỉ khoan thai nhìn khắp mọi nơi, nói:
- Mông Cổ đúng là một địa phương tuyệt đẹp, mai này phải bẩm báo hoàng thượng, thỉnh ngài lại đây du ngoạn.
Lời ngụ ý ấy nghiễm nhiên coi Mông Cổ như là thuộc địa của Kim Quốc mình vậy. Thiết Mộc Chân lại thêm vào:
- Đại nhân nói rất đúng, Mông Cổ đất rộng người thưa, trân cầm dị thú lại nhiều, đích thị là nơi du sơn ngoạn thủy tuyệt hảo.
Hoàng Nhan Liệt đối với lời của hắn như lắp tai chưa nghe, mỉa mai nói:
- Địa phương đẹp như vậy, tất nhiên phải có nhiều người ở mới đúng.
Diệp Khắc Cường thật tình nhịn không được nữa, liền nói:
- Hoàn Nhan đại nhân, nghe nói Kim Quốc có ý xúc thành thống nhất toàn Mông Cổ, không biết có thể nói rõ sự tình chăng, và cũng cho bọn tại hạ biết kế sách như thế nào.
- Có thỏ rừng! - Hoàng Nhan Liệt chẳng thiết để ý đến lời của Diệp Khắc Cường, chỉ lo lắp tên vương cung nhắm vào trong lùm cây, hét lên: “Trúng!” tên tuỳ tùng của Hoàng Nhan Liệt lập tức quất ngựa phóng đi về hướng tên bắn.
Diệp Khắc Cường lúc đó mặt giận đến nổi gân xanh, muốn tiến đến cắt cổ Hoàng Nhan Liệt.
Thiết Mộc Chân hình như đọc được ý nghĩ đó, liền cố ra sức vỗ an hắn:
- Xin ngài bớt giận nên nghĩ đến đại cục, cố nhịn cho qua.
Qua được một lúc, tên tùy tùng mang con thỏ rừng bị tên bắn về.
- Liệt gia, trúng rồi, đúng là tiễn pháp tuyệt hảo!
Thiết Mộc Chân tiếp lời:
- Đại nhân tiễn pháp quả là thần chỉnh, không bao lâu nữa, dã thú ở đây sẽ bị ngài bắn hết.
Cho nên nói “thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên,” nghe xong lời tâng bốc của Thiết Mộc Chân, Hoàng Nhan Liệt sau cùng rồi cũng lộ vẻ mỉm cười, nhưng chỉ trong khoảng khắc, hắn đột nghĩ đến chuyện gì liền quay đầu lại nhìn Diệp Khắc Cường, nói:
- Thiên hạ đều biết Mông Cổ rất giỏi về kỵ xạ, ta nghe nói về tài trí, võ công của Thần có tiếng ở Mông Cổ, không biết thuật kỵ xạ có phải là hạng nhất ở Mông Cổ chăng?
Diệp Khắc Cường không biết Hoàng Nhan Liệt định giở trò gì đây, nên cẩn thận trả lời:
- Tại hạ tài sơ học thiển, về thuật kỵ xạ chỉ biết qua loa, có lẻ lời đồn hơi quá với sự thật rồi.
- Thật vậy sao?
Hoàng Nhan Liệt trề môi khinh bỉ, cười nói:
- Vậy thì Mông Cổ đã không có người tài rồi.
Diệp Khắc Cường vừa nghe đã nổi giận, nói:
- Đại nhân, tại sao ngài lại nói như vậy?
- Thôi đi, thôi đi.
Hoàng Nhan Liệt lắc đầu, ngữ khí có chút khinh thường, nói:
- Ta phải về bẩm báo lại hoàng thượng, khởi binh tiêu diệt Mông Cổ cho rồi, dầu sao đi nữa Mông Cổ thật đã không có nhân tài, như vậy đâu còn có giá trị gì để nói chuyện Kim Quốc cùng Mông Cổ chung sống hòa bình nữa?
Thiết Mộc Chân vừa nghe lời nói ấy càng hoảng sợ, nói:
- Đại… đại nhân vì sao ngài lại nói như vậy?
- Ta nói không phải sao chứ?
Hoàng Nhan Liệt tỏ ra bực mình hừ một tiếng rồi nói tiếp…
- Lúc trước ngươi nói với ta như thế nào? Nào là Thần của Hồng Cát Lạc Bộ văn võ song toàn, tài trí hơn người, là nhân tài đáng hy vọng thống nhất Mông Cổ, cho nên nhất định phải lôi kéo hắn lại để kết minh, kết quả thì sao chứ, hôm nay mới gặp mặt đã khiến cho người ta thật thất vọng, chỉ là hạng tầm thường vô dụng. Thiết Mộc Chân, ngươi miệng khăng khăng nói nhân tài thật sự là như vậy hay sao, còn có hy vọng thống nhất Mông Cổ nữa chăng?
Sắc mặt đã xanh lại càng xanh hơn Diệp Khắc Cường gầm thét lên:
- Ngươi nói ai là hạng tầm thường vô dụng?
- Thần xin ngài chớ nóng giận. Hoàn Nhan đại nhân chỉ là chưa hiểu ngài nhiều mà thôi, vạn lần đừng vì chuyện đó mà nổi giận.
Thiết Mộc Chân vội khuyên can.
- Hừ, thì ra cái gọi là Mông Cổ đệ nhất nhân tài cũng chỉ bất quá là hạng tầm thường mà thôi, xem ra ta không cần phải ở đây lâu nữa chỉ lãng phí thời gian mà thôi.
Đoạn Hoàng Nhan Liệt quay đầu lại nói với tên tùy tùng:
- Mau lập tức chuẩn bị hành trang, sáng sớm ngày mai chúng ta phải khởi trình hồi cung.
Thiết Mộc Chân càng hốt hoảng, trán đầy mồi hôi hột, nài nỉ:
- Đại nhân, xin ngài nghĩ lại, thống nhất Mông Cổ không phải hoàn toàn không có hy vọng đâu.
Hoàng Nhan Liệt trợn ngược lông mày, giận dữ nói:
- Hổn láo, miệng ngươi cứ khăng khăng khẳng định người mà có khả năng thống nhất thật ra chỉ là hạng ngu ngốc, ngươi còn dám nói thống nhất Mông Cổ có hy vọng sao?
Thiết Mộc Chân đưa mắt nhìn Diệp Khắc Cường, rồi lại nhìn Hoàng Nhan Liệt, nói:
- Đại nhân, thỉnh ngài…
- Không cần phải nói nhiều nữa!
Hoàng Nhan Liệt không còn nhẫn nại nữa khoát tay ngăn lời hắn:
- Ta đã quyết định ngày mai khởi hành về Kim Quốc, khải bẩm hoàng thượng, thống nhất Mông Cổ không còn hy vọng nữa, thỉnh hoàng thượng hạ chỉ xuất quân tiêu diệt các bộ lạc Mông Cổ, các ngươi chuẩn bị chấp nhận họa diệt tộc đi.
- Mông Cổ há là chỗ ngươi nói đến là đến, nói đi là đi sao?
Diệp Khắc Cường lạnh lùng khai khẩu.
- Ngươi…
Hoàng Nhan Liệt lửa giận bốc lên, trợn mắt nhìn Diệp Khắc Cường chuẩn bị lớn tiếng mắng, chợt thấy ánh mắt sắc bén của hắn liếc nhìn mình, làm cho cơn giận lúc đó giảm đi hơn nửa. Kế đến lại phát hiện vẻ mặt lo lắng của Diệp Khắc Cường không còn nữa, thay vào đó bằng một vẻ mặt cương nghị, khiến cho lòng Hoàng Nhan Liệt nghi ngờ sợ hãi
- Ngươi nói vậy là nghĩa lý gì?
Thật ra, Hoàng Nhan Liệt dùng lời lẽ lăng mạ, chẳng qua là muốn chọc lửa giận Diệp Khắc Cường, nhưng vì y trải qua khóa thụ huấn khắc nghiệt của đội đặc chiến, cho nên nhanh chóng kềm chế cơn giận, và bắt đầu cân nhắc lại hành động của Hoàng Nhan Liệt vì sao mỗi một lần lại nhục mạ mình, mục đích của hắn là gì? Y suy nghĩ thật chính chắn, đoán được Hoàng Nhan Liệt nếu không phải là cố ý làm quấy rối thì chắc là thăm dò lòng gan dạ của mình.
Diệp Khắc Cường nhìn hắn mỉm cười nói:
- Ta không có ý gì cả, ta chỉ nghĩ rằng, hoàng đế Kim Quốc phái Hoàn Nhan đại nhân từ xa đến Mông Cổ nầy, nhất định là không phải đến đây để săn bắn, mắng người ta rồi đi về không thôi? Và nếu như người như vậy mà đi về, không biết hoàng đế Kim Quốc có gán tội người không nhỉ?
- Ngươi… ngươi nói cái gì?
Hoàng Nhan Liệt giận đến xanh mặt
- Như vậy là thái độ gì? Cả gan nói chuyện với ta như vậy sao! Sau khi ta về Kim Quốc như thế nào, đâu tới ngươi quản chứ?
Diệp Khắc Cường rất thích thú khi thấy đối thủ mình phát tiết, đối thủ càng giận, thì hắn lại càng cao hứng, là bởi vì người hay nổi cơn thịnh nộ thường mất đi lý trí, năng lực suy nghĩ sẽ bị giảm đi, lúc đó hắn sẽ nắm cơ hội đưa đối thủ đi theo ý muốn của mình.
Diệp Khắc Cường cung tay nói:
- Ở đây nào ai dám quản việc của đại nhân? Tại hạ chỉ lo sau khi đại nhân về nước, vô ý gặp hoàng đế Kim Quốc sẽ khó mà tránh khỏi trách mắng, hay là lưu lại Mông Cổ trước đã, đợi cho mọi việc êm xuôi rồi hãy về, không biết ý của đại nhân như thế nào?
- Chuyện của ta không cần ngươi lo!
Hoàng Nhan Liệt quả nhiên là đã phát tiết, giận dữ nói:
- Ngươi là cái thứ chó gì, ta đường đường là Kim Quốc đặc sứ, ngươi ngang nhiên dùng thái độ nầy nói chuyện với ta, coi ta…
- Có thỏ rừng!
Hoàng Nhan Liệt chưa mắng xong, thì Diệp Khắc Cường đột nhiên hét lớn một tiếng, tay phải liền rút ra ngọn phi đao từ hông ra, vương tay phóng ngọn phi đao về phía Hoàng Nhan Liệt.
Hoàng Nhan Liệt quá hoảng sợ, định tránh nhưng lại quá trễ, trong bụng thầm nói mạng ta đã xong rồi!
Chỉ thấy ngọn phi đao bay lướt nhanh qua má của Hoàng Nhan Liệt, đằng sau hắn là đám cỏ rậm rạp, Diệp Khắc Cường tức thì la to: “Trúng!”
Hoàng Nhan Liệt sợ đến tái mặt, cả người đứng chết trân, tên tùy tùng cũng hoảng hốt hét lên:
- Liệt gia, Liệt gia, ngài có sau không?
Diệp Khắc Cường lạnh lùng nói:
- Trước hết đừng lo cho Liệt gia của ngươi nữa, mau đi nhặt con thỏ rừng về đây cho ta!
Tên tùy tùng bị oai nghiêm của Diệp Khắc Cường làm cho kinh sợ, không dám nói nửa lời, vội chạy vào bụi cỏ rậm đó, đem ra một con thỏ rừng bị trúng phi đao đem về.
Diệp Khắc Cường nhận con thỏ rừng đó, lớn tiếng cười, nói:
- Ha ha ha! Ta cũng bắn được một con thỏ rồi.
Thiết Mộc Chân trong thấy tình huống không hay, hoảng hốt reo lên:
- Thôi chết rồi! Ngài đã làm gì với Hoàng Nhan Liệt đại nhân? Đại nhân không còn thấy động đậy nữa.
- Yên tâm, hắn không sao cả.
Diệp Khắc Cường mỉm cười nhìn dáng ngớ ngẩn của Hoàng Nhan Liệt, bất thình lình lớn tiếng hét: “Hê!.”
Thiết Mộc Chân lẫn Hoàng Nhan Liệt cùng tên tùy tùng cảm thấy màng nhĩ chấn động, tim đập loạn lên, đàn chim trong rừng cũng vì tiếng hét mà bay loạn ra, đương nhiên Hoàng Nhan Liệt không ngoại lệ bị tiếng hét đánh tỉnh dậy. Mặt hắn đầy khiếp sợ, run giọng hỏi:
- Chuyện… chuyện gì… chuyện gì vậy?
- Không có gì, tất cả chúng ta không có gì cả.
Diệp Khắc Cường làm như không có chuyện gì xảy ra cả
- Hình như đại nhân có chuyện thì phải.
Sau khi Hoàng Nhan Liệt hoàn hồn lại, lúc đó mới nhớ tới việc Diệp Khắc Cường phóng phi đao, liền phẫn nộ chỉ hắn nói:
- Ngươi… ngươi cả gan…
Diệp Khắc Cường không đợi Hoàng Nhan Liệt nói dứt lời, bèn cắt lời:
- Đúng rồi, tại hạ lúc nãy phóng phi đao xạ trúng một con thỏ rừng, tại hạ nghĩ cũng nên tặng cho đại nhân đem về Kim Quốc coi như là chút lễ mạo được chăng.
- Ngươi… - Hoàng Nhan Liệt giận đến đứng tim, một tay chỉ Diệp Khắc Cường kích động đến nói không ra lời.
- Ậy, sắc mặt của đại nhân hình như không được tốt lắm, tại hạ thấy tám phần là sanh bệnh rồi, đại nhân ngài có cần phải về nghỉ chăng?
Diệp Khắc Cường cố ý nhăn mày nói.
- Ngươi… ngươi… - Hoàng Nhan Liệt tay run run chỉ về hướng Diệp Khắc Cường, nhưng vẫn không nói ra được lời nào.
Diệp Khắc Cường hướng lại tên tùy tùng của Hoàng Nhan Liệt hét:
- Liệt gia của ngươi bệnh rồi đó, sao còn chưa đưa ngài về an nghỉ
Tên tùy tùng ấy vâng dạ mấy tiếng rồi kéo chủ nhân lên ngựa: - Liệt gia, chúng ta về an dưỡng vậy.
Người và ngựa từ từ đi xa, qua được một lúc, Hoàng Nhan Liệt cuối cùng rồi cũng nói ra được, hắn quay đầu lại gầm lên:
- Tên khố khiếp, ngươi hãy coi chừng, ta nhất định sẽ giết ngươi!
Hoàng Nhan Liệt vốn định quay ngựa lại hỏi tội Diệp Khắc Cường, nhưng tên tùy tùng của hắn giữ chặt lại dây cương không cho. Hai bên cứ giằng co như vậy mãi đến khi càng chạy càng xa.
Nhìn bóng dáng đằng xa của Hoàng Nhan Liệt, Diệp Khắc Cường than dài chán nản, Thiết Mộc Chân hốt hoảng hỏi:
- Thần ơi, tại sao ngài dám đắc tội với sứ giả Kim Quốc như vậy? Vạn nhất hắn thật sự về Kim Quốc đem binh đến tiêu diệt chúng ta, lúc đó mình phải làm sao đây?
- Lúc nãy Hoàng Nhan Liệt không phải đã nói phải về Kim Quốc hay sao?
Diệp Khắc Cường chỉ nhún vai không coi chuyện đó vào đâu cả, tiếp lời:
- Cho nên nói phạm hay không phạm hắn cũng không có gì khác biệt cả, hơn nữa nếu như không nhân cơ hội nầy dạy cho hắn một bài học, sau nầy hắn đem binh đến đánh chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa, tại hạ lúc nãy nghĩ kỹ lại sao không nhân cơ hôi nầy giết hắn quách cho rồi, không cho hắn về Kim Quốc như vậy là xong chuyện.
Thiết Mộc Chân nghe thấy càng hoảng sợ, liền xua tay nói:
- Không được, ngàn vạn lần không được giết hắn!
- Yên tâm, ta không giết hắn đâu, nếu bây giờ giết hắn, chỉ sợ hoàng đế Kim Quốc nhận được tin sẽ lập tức xuất quân đánh đến.
Nói đến đấy, Diệp Khắc Cường nghiêm mặt:
- Nhưng mà nếu như người Kim thật sự đánh đến đây, người Mông Cổ cũng không dễ trêu chọc đâu.
Thiết Mộc Chân thở dài nói:
- Không cần biết như thế nào, ngài nên nói một tiếng xin lỗi với đại nhân Hoàng Nhan Liệt.
- Lạ nhỉ, tại sao ngài lại sợ người Kim như vậy?
Diệp Khắc Cường vổ nhẹ lên vai hắn, mặt đầy hồ nghi nói:
- Đừng quá lo lắng, không có chuyện gì đâu.
Thực ra, Thiết Mộc Chân lại sợ người Kim như vậy là có nguyên nhân, sở dĩ Thát Thát Nhân Bộ có được địa vị như ngày hôm nay đều hoàn toàn nhờ vào sự giúp đỡ của Kim quốc. Kim quốc chẳng những tiếp tế vũ khí, tinh lương và nhiều vật chất linh tinh khác, mà còn đưa Thát Thát Nhân Bộ trở thành một bộ lạc cường mạnh nhất Mông Cổ. Lại nữa Thát Thát Nhân Bộ cũng là Kim Quốc tại Mông Cổ như các bộ trong nội mạc tuyến, vì vậy quan hệ giữa Thát Thát Nhân Bộ và Kim Quốc rất là mật thiết; Nếu như Thát Thát Nhân Bộ phụ đi Kim Quốc cũng tức phụ đi tương trợ, lúc đó chỉ sợ khó mà tồn tại tại Mông Cổ.