Người tu đạo sợ nhất là cái gì? Thiên kiếp, tán hồn, hay là hình thần câu diệt?
Kỷ Nhược Trần nhìn chằm chằm vào ngọn lửa bất định trước mắt, liên tục suy nghĩ. Đáp án cuối cùng làm cho hắn khóc cười không xong, người tu đạo sợ nhất không phải là hình thần câu diệt, mà là sợ giống như hắn bây giờ.
Vạn kiếp bất phục.
Kỷ Nhược Trần tự cho là mình cũng hiểu một chút về Tử Vi đấu số, từ sau khi chưởng quỹ nói mạng hắn có bốn khỏa hung tinh, hắn đã tự mình thôi toán một lần. Lấy tâm người làm con mắt, bản mạng của hắn bị vây hãm trong trong sương mù dày đặc, chỉ có thể mơ hồ thấy bốn khỏa mệnh tinh, nhưng cụ thể là bốn khỏa như thế nào thì hắn vẫn chưa nhìn ra. Cho đến lúc này, Kỷ Nhược Trần mới nhớ ra là quên hỏi chưởng quỹ bốn khỏa hung tinh đó như thế nào.
Hơn nữa có một việc hắn vẫn trầm tư mà không lý giải được, hắn chỉ dùng phương pháp hung tinh nhập mệnh có hai lần, tại sao lại có bốn khỏa hung tinh? Phương pháp hung tinh nhập mệnh này thì tất cả đệ tử đạt đến cảnh giới đỉnh phong của Thái Thanh cảnh trong Đạo Đức tông đều có thể tập luvện, nhưng người có thể thi triển nó thì mười người chỉ có một.
Một khi sử dụng phương pháp này, người thi triển sẽ mượn lúc hung tinh nhập mệnh hấp thu vô tận linh khí, đạo hạnh trong nháy mắt đề thăng, đây là phương pháp đồng quy vu tận với địch nhân của Đạo Đức tông. Sau khi hung tinh nhập mệnh, nó không tản đi, mà sau này người tu đạo sẽ phải trải qua vô số kiếp nạn, mà quan trọng nhất là họ không thể nào nhìn thấu cánh cửa của đại đạo.
Nhưng mà trong điển tịch của Đạo Đức tông cũng không đề cập đến khi hai lần dùng hung tinh nhập mệnh sẽ như thế nào, phương diện này không hề có ghi chép.
Phương pháp Hung Tinh nhập mệnh được sáng tạo ra cách đấy đã bảy trăm năm, lúc đó Đạo Đức tông đã trở thành một đại phái, số đệ tử dùng tới phương pháp này rất ít, cho nên trong sách cũng ghi chép rất ít về chuyện này.
Bên cạnh truyền đến một tiếng rên rĩ, kéo hắn ra khỏi suy nghĩ trở về thực tế.
Trước mặt Kỷ Nhược Trần là một sợi tơ nhỏ màu vàng, phía đuôi đặt một viên Viêm Châu, không ngừng phun ra hỏa diễm, liên tục thiêu đốt một cái đinh đồng, Kỷ Nhược Trần thấy thuốc Đông Y trong đinh đã sôi, bèn cầm đinh, đổ nước thuốc sang một cái chén, nhàn nhạt nói: "Đừng giãy dựa, mà có giãy dụa cũng chỉ vô dụng thôi."
Cách hắn ba thước, Vân Vũ Hoa mềm nhũng nằm trên đống rơm, trên hai tay hai chân của nàng đều cắm mỗi cái kim châm. Trong ánh mắt của nàng vẫn chỉ có sự ngỡ ngàng, giãy dụa nhiều lần, nàng mới hơi ngẩng đầu lên. Khi nghe được tiếng nói của Kỷ Nhược Trần, nàng rất kinh hãi nhìn hắn một hồi lâu, nàng mới chậm rãi tỉnh táo lại. Thế nhưng, đầu của nàng vẫn đau tới mức muốn nứt ra, hiển nhiên là dược tính chưa có hiệu nghiệm và chưa khôi phục lại được dưới một kích nặng nề của Muộn côn (côn pháp đã ngất).
"Đây là nơi nào? Ngươi... Là ai?"
Kỷ Nhược Trần đặt ba cây kim vào trong chén thuốc, đợi cho kim châm hút hết thuốc, mới quay đẩu nói: "Vân đại tiên tử, năm năm trước ngươi định bắt ta, đây là lần đầu ta hạ sơn, ta lại gặp được cô. Sao bây giờ cô lại không nhận ra ta cơ chứ?"
"Là ngươi!" Vân Vũ Hoa lúc này mới thanh tỉnh lại, nàng khôi phục bộ dáng lạnh lùng, nói: "Ngươi muốn làm gì? Mau thả ta ra, nếu không đừng trách thanh kiếm trong tay ta vô tình!"
Kỷ Nhược Trần cầm một cái kim châm, tỉ mỉ nhìn một lúc, sau đó chỉ một ngón tay vào góc phòng, nói: "Muốn giết ta? Được, kiếm của cô ở đây, cô mau lấy lại thanh kiếm của mình đi!"
Vân Vũ Hoa nhìn theo hướng ngón tay của Kỷ Nhược Trần, quả nhiên thấy Thiên Quyền cổ kiếm bị ném trên đống củi. Thanh Thiên Quyền cổ kiếm mà nàng vô cùng yêu quý lại bị đối xử thờ ơ lạnh nhạt như vậy, nàng không nhịn được mà nổi giận. Thế nhưng, lúc này đừng nói là cầm kiếm chém người, chỉ là hơi quay đẩu lại cũng đã khiến nàng tiêu hao toàn bộ khí lực trên người. Vân Vũ Hoa lúc này mới tỉnh táo lại, bắt đầu quan sát mọi thứ trong phòng.
Đây là một căn phòng chứa tạp vật, nào là rơm rạ, củi lửa, túi xách và mấy cái ghế tán loạn mọi nơi. Gian phòng này cũng không phải là lớn, lúc này nàng đang nằm trên đống rơm, hai chân hai tay của nàng đều có kim châm, đây chính là nguyên nhân khiến nàng không còn khí lực.
Gian phòng bên kia còn có một nữ nhân, chân tay người đó cũng có cắm kim châm, nhưng vẫn khác với Vân Vũ Hoa, trên mắt của người kia bị bịt một mảnh vải xanh, hai lỗ tai của người đó có cắm hai cái kim châm. Xem ra cả giác quan thứ 6 của nàng cũng đã bị phong bế. Tuy rằng không thấy rõ dung mạo, nhưng chỉ nhìn vóc người và da thịt của nàng, Vân Vũ Hoa biết, người đó cũng vô cùng đẹp.
Vân Vũ Hoa giờ mới hiểu được mình đã hoàn toàn rơi vào tay Kỷ Nhược Trần, nhưng nàng không chút sợ hãi nào.
"Cô tên là Vân Vũ Hoa sao, năm năm trước ta với cô đã từng gặp nhau một lần, không nghĩ tới lần này chúng ta gặp lại, hoàn cảnh vẫn như trước. Không, có khác một chút, đó là lần này cô rơi vào trong tay của ta. Cô có thể nói cho ta biết, vì sao có nhiều người như vậy biết được hành tung của ta hay không, tại sao họ đều ở ngoài Lạc Dương chờ ta?" Kỷ Nhược Trần mĩm cười hỏi. Hắn cười rất rạng rỡ, thế nhưng trong mắt không hề có chút ý cười nào.
Vân Vũ Hoa cười lạnh một tiếng, nói: “Cũng bởi ta học nghệ chưa tinh, cho nên gặp phải hậu quả gì ta cũng chấp nhận! Ngươi muốn giết cứ giết, đừng hy vọng hỏi được gì từ trong miệng của ta."
Kỷ Nhược Trần nhìn thật kỹ vào đôi mắt màu đen của Vân Vũ Hoa, cười cười nói: "Ta giết cô thì quá tốt cho cô rồi? Ta có rất nhiều phương pháp bắt cô phải mờ miệng."
Roẹt một tiếng, chiếc váy màu đen của Vân Vũ Hoa đã bị Kỷ Nhược Trần xé rách, để lộ làn da trắng ngần, da của nàng trắng như tuyết, trơn bóng mà mềm mại, nhưng không hiểu tại sao, màu trắng này lại giống như màu trắng của người bị bệnh.
Vân Vũ Hoa cười lạnh, sắc mặt của nàng vô cùng lạnh lùng, trên người nàng hình như chỉ có sát khí, mặc kệ thân hình bị lộ, nhưng nàng chỉ giống như một thanh lợi kiếm đã rút khỏi võ, không hề cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng.
Kỷ Nhược Trằn híp hai mắt lại, năm ngón tay trái điểm nhẹ lên da thịt Vân Vũ Hoa.
Vân Vũ Hoa hoàn toàn thanh tỉnh lại, cười lạnh nói: "Trách không được mạng của ngươi có số hoa đào, trong lúc này mà ngươi vẫn còn muốn phong lưu hay sao. Cũng được, nếu ngươi muốn thì làm đi, xong việc ngươi giết ta làm điểm tâm sáng cũng được."
"Phong lưu khoái hoạt?" Kỷ Nhược Trần nhìn Vân Vũ Hoa một chút, lắc đầu, hắn nói một câu làm cho nàng cảm thấy suýt chút nữa thì ngất đi: "Ta không có hứng thú gì với cô."
Tay trái của hắn đè lên ngực Vân Vũ Hoa, tay phải cầm lấy một cái kim châm, ngón tay khẽ run lên, kim châm đã đâm vào ngực của Vân Vũ Hoa.
Khi châm này đâm xuống, nàng chỉ cảm thấy tất cả kinh mạch, huvệt đạo trên người như bị vô số kim châm đâm vào, đau đớn đến mức không thể dùng ngôn ngữ để hình dung! Nàng không thể động đậy, không thể sử dụng chân nguyên cho nên sự đau đớn này lan tỏa khắp cơ thể. Chỉ trong chốc lát, toàn thân Vân Vũ Hoa đã ướt đẫm mồ hôi, toàn thân không còn chút sức lực nào, trên đôi môi của nàng đã có một dấu răng sâu hoắm!
Kỷ Nhược Trần ngưng thần quan sát sắc mặt của nàng, nói: "Ý chí của cô quả nhiên kiên định, nhưng mà ba thanh Cực Lạc châm này không phải là thứ người tu đạo có thể kháng cự. Cô biết được cái gì, thì cứ nói ra đi! Cho dù cô không nói ta cũng có thể bắt một người khác để hỏi, cô cần gì phải khổ cực như vậy chứ?"
Nghe được ba chữ Cực Lạc châm, thân thể của Vân Vũ Hoa không tự chủ được có chút run rẩy, nhưng nàng hiện đã thích ứng với sự đau đớn, nên chỉ cười khinh miệt, nhắm mắt lại không nói gì.
Kỷ Nhược Trần cười nhạt, xoay thân hình của Vân Vũ Hoa lại, năm ngón tay tay trái khẽ vuốt sau lưng nàng sau đó điểm một cái vào eo, thanh kim châm thứ hai đã đâm vào!
Khi thanh kim châm này đâm vào cơ thể, cảm giác khác hẳn lúc nãy, từ trong kinh mạch của nàng có từng đạo khí nóng, chạy khắp cơ thể, biến thành những ngọn lửa thiêu đốt cơ thể, làm cho nàng suýt nữa thì ngất đi. Trong thoáng chốc, tất cả các dục vọng tiềm tàng trong người nàng đều bộc phát, vô cùng mạnh mẽ, vô cùng cường liệt, vừa thỏa mãn vừa bất mãn, cảm giác này chỉ có thể dùng từ điên cuồng để hình dung!
Nửa dưới của nàng là băng, mà nửa trên lại là hỏa, vừa nóng bỏng, vừa đông cứng, cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như kéo dài không dứt.
Giữa cảm giác vừa đau đớn, vừa dục vọng thế này, nàng làm sao sống nổi?
Kỷ Nhược Trần nâng cằm Vãn Vũ Hoa lên, cẩn thận nhìn vào hai mắt nàng. Trong đôi con ngươi trong suốt của nàng, vẫn có một tia sáng, tia sáng này biểu hiện cho việc, ý chí của nàng vẫn kiên cường như trước…
Hắn có chút ngoài ý muốn.
Cực Lạc châm là do tông chủ Giới Luật hình Tử Thanh chân nhân của Đạo Đức tông truyền thụ, chuyên nhắm vào người tu đạo. Căn cứ vào điển tịch, nghìn năm qua Đạo Đức tông mới chỉ sử dụng Cực Lạc châm có 120 lần, không có người nào chịu nổi châm thứ hai. Nếu như châm thứ ba xuất ra, hồn của người bị đâm chắc chắn sẽ về miền cực lạc.
Người không có tu vi Thượng Thanh vốn không thể tu luyện Cực Lạc châm, nhưng Kỷ Nhược Trần thân mang sở trường của cửu mạch, sở học hỗn tạp, lại có linh giác hơn người, mới có thể lấy tu vi thấp như vậy mà thi triển Cực Lạc châm.
Cực lạc châm chuyên tấn công vào chân nguyên và linh thức, nếu như so sánh với các loại hình phạt như tra tấn, âm hỏa luyện hồn, thậm chí là các loại hình phạt khơi dậy dục vọng trên người thì khác nhau một trời một vực.
Nhưng lúc này, châm thứ hai đã xuất ra, ý chí của Vân Vũ Hoa vẫn kiên định, việc này đúng là làm cho Kỷ Nhược Trần phải bó tay.
Lẩn nàv Kỷ Nhược Trần cẩn thận tìm hiểu việc phân bố linh lực, khí mạch toàn thân của Vân Vũ Hoa, trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Hóa ra trên người của cô có một loại Tỏa hồn thuật, thảo nào cô không sợ. Đã là Tỏa hồn thuật, thì sẽ liên quan tới các loại như Minh quả, âm sa, Huyền Quy bích đảm, mỗi một thứ đều là trân bảo khó kiếm, xem ra tông phái của cô cũng không nhỏ."
Vân Vũ Hoa mặc dù đang giãy dụa, nhưng những gì Kỷ Nhược Trần nói nàng đều nghe rõ ràng, trong lòng nàng thất kinh, thầm nghĩ: "Tiểu tử này sao lại hiểu biết nhiều như thế! Xem ra sau này không thể nương tay cho hắn, vừa ra tay là phải dùng toàn lực."
Kỷ Nhược Trần đột nhiên hỏi: "Cô có muốn biết những người trong nhà trọ muốn bắt ta khi nãy bây giờ thế nào không?"
Hắn không chờ Vân Vũ Hoa trả lời, và cũng không muốn Vân Vũ Hoa trả lời, nói thẳng: "Bọn họ đều đã bị nấu chín, chôn ờ dưới đất làm phân bón. Cô nói xem ta nên làm gì với cô đây đây?"
Vân Vũ Hoa nhắm mắt không đáp.
Kỷ Nhược Trần bất đắc dĩ, đành phải xuất châm thứ ba, chậm rãi đâm vào thân thể của nàng, nói: "Thanh Cực Lạc châm cuối cùng này đã được ta cải tạo lại, sau bảy ngày mới có thể phát tác. Tông phái của cô đã thông hiểu Tỏa hồn thuật như vậy, ta nghĩ là cũng có thể phá giải Cực Lạc châm này, nhưng lại phải trải một cái giá khá lớn. Đó là trưởng bối trong tông phái của cô phải hao tổn vài chục năm đạo hạnh, dùng hết linh tài địa bảo, mới có thể cứu được. Cô bắt ta thất bại đương nhiên ta cũng có quyền bắt cô trả một cái giá thật lớn, có đúng không?"
Châm thứ ba vừa mới châm vào, kim châm trên toàn thân Vãn Vũ Hoa đều run lên, sắc mặt nàng tái nhợt, chậm rãi ngồi dậy, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Kỷ Nhược Trần. Nàng lúc này tuy rằng đã khôi phục năng lực hành động, nhưng vẫn chưa khôi phục được như bình thường, nàng lúc này cho dù muốn cùng Kỷ Nhược Trần liều mạng, cũng có lòng mà không có sức.
Kỷ Nhược Trần thu dọn ba sợi tơ vàng, và chính cái đồng đinh, thấy Vân Vũ Hoa đang lạnh lùng nhìn mình, lập tức nhún nhún vai, chợt cười nói: “Kỳ thực cô không cần nhìn, ta có khuôn mặt đen đủi đâu có chỗ nào giống Trích tiên chứ?"
Vân Vũ Hoa thất kinh.
Ký Nhược Trần thở dài một hơi, có chút cô đơn nói: "Kỳ thực ta có là trích tiên hay không thì có làm sao? Sau khi Trích tiên phi thăng cũng chỉ để lại có một số thứ. Một quyển "Thượng Hoàng Kim Lục" quả thật đã giúp cho Thanh Khư Cung trở thành một trong chính đạo đại phái, nhưng mà từ đó về sau. Thanh Khư Cung có xuất hiện những nhân tài có căn cốt kiệt xuất nữa sao?"
Hắn phát tay lấy Thiên Quyền cổ kiếm ở trong góc tường, rót kiếm ra khỏi vỏ, nhìn thanh kiếm đen như mực, lãnh đạm nói: "Giống như thanh kiếm này, nó đúng là một tiên khí, nhưng chưa chắc ai cũng coi nó là bảo bối."
Dứt lời, Kỷ Nhược Trần đưa Thiên Quyền cổ kiếm trả cho Vân Vũ Hoa, lại bắn ra một đạo chỉ phong, giải trừ toàn bộ những trói buộc trên mình của người trong gian phòng bên cạnh, cô gái kia đứng lên mà vẫn có chút ngỡ ngàng.
Kỷ Nhược Trần cũng không nhiều lời, đi ra khỏi nhà trọ.
Cho đến khi Kỷ Nhược Trần đi xa, cô gái kia mới từ trong ngỡ ngàng khôi phục lại. Nàng nhìn Vân Vũ Hoa một chút, sắc mặt khẽ biến, lập tức hai tay bấm quyết niệm chú, bày ra tư thế, quát lớn: "Ta là Hoài Tố đệ tử của Đạo Đức tông! Cô là người phương nào, có quan hệ như thế nào với người đưa ta vào hắc điếm? Mau khai ra!"
Vân Vũ Hoa vẫn nhìn về hướng Kỷ Nhược Trần rời đi, nghe thấy vậy quay đầu lại, liếc mắt đánh giá Hoài Tố từ trên xuống dưới, mĩm cười nói: "Ta và hắc điếm không có quan hệ gì, nhưng cũng không phải là bằng hữu với Đạo Đức tông của cô. Lúc này tâm tình ta rất không tốt, đang muốn tìm một hai người Đạo Đức tông để giải tỏa đây!"
Hoài Tố cả kinh, lập tức vận chân nguyên, nhưng không thể vận khởi được cái gì. Vân Vũ Hoa mặc dù cũng không thể vận dụng được chân nguyên, nhưng dù sao trong tay vẫn còn thanh Thiên Quyền kiếm cho dù không sử dụng Minh Hà Kiếm Lục, chỉ dựa vào sự sắc nhọn của binh khí, chiêu số tinh diệu thì đủ để chém giết Hoài Tố.
Hai người trừng mắt nhìn nhau, nhưng vẫn chưa hề động thân, Vân Vũ Hoa lắc đầu, bỗng nhiên mất hết hứng thú, nói: "Giết cô cũng chẳng có lợi ích gì?"
Vân Vũ Hoa vừa đi ra khỏi phòng, thì phát hiện chân nguyên linh khí bắt đầu chậm rãi khôi phục, xem ra không đến một ngày thời giany sẽ phục hồi lại như cũ. Nàng biết Kỷ Nhược Trần đi về phía Đông. Do dự một chút, Vân Vũ Hoa vẫn không đi theo, nàng không chắc có thể bắt hoặc đánh chết Kỷ Nhược Trần. Kỷ Nhược Trần hành tung bất định, hoàn toàn không lưu lại một chút khí tức nào, cho dù nàng muốn đuổi theo, cũng chỉ biết phương hướng đại khái của hắn, muốn bắt hắn quả thực là hi vọng xa vời.
Nhưng mà nàng vẫn đang đứng bất động.
Vân Vũ Hoa nhìn về hướng Chung Nam Sơn, suy ngẫm một lúc, trên khuôn mặt băng lãnh của nàng lộ ra vẻ khó khăn. Trong sát na ấy, thái độ kỳ quái của sáu vị phu nhân trong sơn cốc, những ám chỉ trong tối cũng như ngoài sáng của mấy người đệ tử có quan hệ tốt với mình, mỗi thứ đều hiện lên trong đầu nàng.
Vân Vũ Hoa đột nhiên cắn răng một cái, không đi về hướng nam, trái lại quay đầu đi về phía Bắc.
Một ngày sau, Vân Vũ Hoa đã tìm được một huyệt động trong sơn cốc. Sơn động cao nửa trượng, sâu ba trượng, động khẩu được bao phủ bởi một thác nước thiên nhiên. Linh khí phía trong tràn đầy, người và thú đều khó có thể đi vào, đây là địa phương tu tâm dưỡng khí rất tốt.
Vân Vũ Hoa đứng trong động, rút Thiên Quyền cổ kiếm ra, chậm rãi cắm vào tảng đá, sau đó khoanh chân ngồi xuống trước thanh kiếm. Nàng chăm chú nhìn thanh kiếm màu đen như mực này, chậm rãi khống chế tâm thần, điều chỉnh cho thần thức và kiếm tâm của Thiên Quyền kiếm dung hợp thành một, sau đó từ từ nhắm mắt. T
Minh Hà Kiếm Lục chú trọng việc không ngừng sinh sôi sấm sét. Lúc này đây Vân Vũ Hoa quyết tâm lấy thực lực của chính mình ngạnh kháng với Cực Lạc châm.