Huyện Bình Xương từ xưa đã là chỗ trọng yếu để vào Tứ Xuyên. Bởi vì đây là vùng đất vô cùng nguy hiểm của đất Thục, mà thú hoang rất nhiều, quần yêu tụ hội, do đó rất nhiều người tu đạo đều chọn nơi này để vào Tứ Xuyên.
Huyện Bình Xương mặc dù không lớn nhưng cũng khá phồn vinh. Vài con phố nhỏ có thể đếm được trên đầu ngón tay đều ngựa xe như nước, người đi nhộn nhịp vô cùng náo nhiệt.
Nơi nào cũng thấy tiếng đàn ca trong những tửu quán vang lên, những gánh xiếc nhỏ ở đầu đường đang biểu diễn, thinh thoảng lại vang lên những tràng pháo tay rộn rã, thanh âm của những người bán hàng rong ở hai bên vệ đường đều đặn vang lên... nhiều thanh âm pha trộn vào với nhau, tạo thành những thanh âm hỗn tạp nhưng lại giống cảnh thái bình thịnh thế.
Đất Thục thường xuyên mưa dầm, Bình Xương cũng như vậy. Trông sắc trời thì biết hiện giờ đã là buổi trưa, nhưng bầu trời vẫn rất u ám, những đám mây màu than chì hạ xuống cực thấp khiến cho người ta có cảm giác không thở nổi.
Trong ánh mặt trời lờ mờ, ở cuối quan đạo đột nhiên hiện lên một đám mây màu vàng sáng rực, Trương Ân Ân mau chóng đi tới, trực tiếp tiến vào huyện Bình Xương.
Mặc dù Bình Xương được xưng là huyện, nhưng so với một trấn cũng không lớn hơn là bao, một cái quan đạo đâm xuyên qua thành. Trương Ân Ân đứng ở phía đông thầnh, dường như dùng mắt nhìn cũng có thể thấy cửa phía tây. Nhưng một cái thành nhỏ thế này lại đang làm khó nàng, nàng hết nhìn đông tới nhìn tây, thực sự không biết nên đi theo hướng nào.
Lúc này một con bướm màu sắc sặc sỡ nhẹ nhàng bay đến trước mặt Trương Ân Ân, đậu lên trên váy của nàng, sau đó lại bay lên, dẫn nàng đi lên một căn phòng trang nhã trên lầu hai của một tửu lâu khá rộng rãi.
Bèn trong có hai người Sở Hàn, Thạch Cơ, còn có Minh Vân cùng với một tên đạo sĩ của Đạo Đức Tông đang ngồi. Trên bàn bày nhiều loại thức ăn và một bình rượu ấm.
Trương Ân Ân vào trong ngồi xuống cũng không nói gì cả, lập tức rót rượu cho mình rồi uống cạn. Sau khi uống hết ba chén mới thở dài một hơi, bắt đầu động thủ càn quét các món.
Trương Ân Ân quơ đũa như gió, dường như đã đói đến mức không chịu nồi, nhưng trong mắt mọi người, mỗi động tác của nàng đều dễ dàng tự nhiên, như vốn đã là như vậy. Cho dù nhanh bao nhiêu, tiết tấu từng động tác vẫn rõ ràng, tự thành vần điệu, giống như đang đánh một khúc nhạc vô thanh.
Nàng mới gắp hết nửa đĩa, Minh Vân và đạo sĩ Đạo Đức tông đã cảm thấy tâm tình dao động, miệng lưỡi khô khốc, vội vàng chuyển ánh mắt sang chỗ khác, không dám nhìn nàng thêm một chút nào, sợ đạo tâm bị phá.
Trên khuôn mặt Thạch Cơ hiện lên khói xanh, chiếc nhẫn bằng ngọc bích trên ngón trỏ bàn tay trái cấp tốc xoay chuyển, nhờ đó mới có thể thấy rõ Thiên Hồ mật thuật nàng vô ý thi triển ra.
Chỉ có Sở Hàn mặc dù đạo hạnh so với người khác cũng không cao hơn bao nhiêu, nhưng tâm chí kiên định hơn xa mọi người ở đây, khuôn mặt không chút thay đổi ngồi đó. Nhưng là hắn cũng âm thầm vận dụng chân nguyên, vừa vặn có thể ngăn cản được Thiên Hồ mật thuật.
Thấy Trương Ân Ân đã ăn hết một nửa thức ăn trên bàn, Sở Hàn mới lên tiếng nói:
"Trương tiểu thư đến chậm ba ngày, dùng xong rượu và thức ăn, chúng ta cũng nên lên đường thôi. Tính ra thời gian đã chậm trễ khá lâu, trở về Tây Huyền Sơn sớm một chút cũng có thể làm cho các vị chân nhân của quý tông bớt lo lắng."
Vừa nhắc đến chậm trễ, trên mặt Trương Ân Ân chợt hơi đỏ, quanh co nói: "Địa thế Bình Xương phức tạp, đường rẽ quá nhiều... ừ, ta còn nhân tiện ngắm sông núi..."
Sở Hàn đương nhiên là hiểu, khẽ mĩm cười, cũng không nói thêm gì nữa.
Đôi đũa của Trương Ân Ân đang muốn hạ xuống một cái đĩa, bỗng nhiên dừng lại giữa không trung, hai mắt híp lại nhìn ra phía cửa gian phòng. Một tiếng "keng" nhẹ vang lên, đạo sĩ Đạo Đức tông và Minh Vân cũng chuẩn bị rút kiếm ra khỏi vỏ, sắc mặt Thạch Cơ cũng cứng lại, bàn tay trái cho vào trong ngực, chuẩn bị phóng một pháp bảo nào đó ra.
Một tiếng "thình thịch", cửa gỗ của gian phòng dưới áp lực vô hình nặng cả ngàn cân chợt nổ thành gỗ vụ bay đầy trời, sau đó một ngọn lửa hiện lên, biến thành tro bụi bay đi.
Hai gian phòng được thiết kế đối diện nhau, cửa phòng đối diện cũng biến thành tro bụi để lộ ra một già một trẻ ngồi uống trà bên trong, lão giả là Thanh Khư Cung Hư Võng, người trẻ tuổi chính là Ngâm Phong, bọn họ cũng đồng thời đang nhìn về bên này.
Gặp nhau ở khoảng cách gần như vậy, hiển nhiên cả hai bên đều hơi bất ngờ, không khí trong tửu lâu trong phút chốc chợt trở nên khẩn trương, những người trong cuộc đều nín thờ, yên lặng nhìn nhau.
Bỗng nhiên phịch một tiếng, chén rượu trước mặt Trương Ân Ân vỡ thành mảnh nhỏ, rượu bắn ra bốn phía, nhưng trước khi bắn lên áo nàng đã bị chân nguyên trong cơ thể nàng đẩy ngược trở lại.
Hư Võng ồ lên một tiếng, đối với đạo hạnh của Trương Ân Ân hơi kinh ngạc. Hắn bằng trực giác cảm thấy Thiên Hồ mật thuật của Trương Ân Ân cũng không đơn giản, thậm chí ra tay dò xét cũng không làm gì được, trong khi đó lại không thể không nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.
Sau khi đánh một trận ở Lạc Dương, chuyện Đạo Đức tông cùng Thanh Khư Cung kết thù đã là chuyện không cần bàn cãi nứa, hơn nữa Vân Trung Cư cũng có rất nhiều ân oán với Thanh Khư Cung. Sở Hàn cùng Thạch Cơ cũng từng đại chiến một cuộc với Thanh Khư Cung, đương nhiên lúc này không thể bỏ qua.
Cũng không biết là trung hợp hay là vô tình gặp được, nhưng chỉ bằng tình thế trước mắt mà nói Thanh Khư Cung đang chiếm hết ưu thế. Hư Võng, thậm chí Ngâm Phong đều xuất hiện, có thể dề dàng giết chết đám người Sở Hàn.
Tình thế trước mắt nguy hiểm, mấy người Sở Hàn trừ âm thầm vận chuyển chân nguyên ra, đều im lặng không nói yên lặng xem Hư Võng cùng Ngâm Phong muốn làm gì. Mặc dù hiện giờ ba đại phái của chính đạo sóng ngầm mãnh liệt, mâu thuẫn nảy sinh, nhưng bề ngoài còn chưa tới mức xẻ rách mặt, toàn diện khai chiến. Tình thế lúc này có lẽ còn có cơ hội chuyển biến.
Mọi người đều cẩn thận, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Trương Ân Ân nhìn chằm chằm Ngâm Phong một lúc, đột nhiên nổi cơn giận giữ, cười lạnh nói:
"Thì ra là ngươi! Thì ra ngươi cũng muốn giết Nhược Trần sư huynh, không nghĩ tới ngươi lại là người của Thanh Khư Cung. Rất tốt! Bây giờ ngươi ra tay đi, nếu để mất cơ hội hôm nay, chắc chắn phụ thân ta sẽ lên Thanh Khư Cung đòi lại công bằng!"
Trong lúc nói chuyện Trương Ân Ân giơ tay phải lên, năm ngón tay múa loạn, trên đầu ngón tay nhỏ nhắn sáng lên ánh sáng mông lung tinh tế, năm màu chập chờn, biến hóa không ngừng.
Minh Vân vội vàng đứng đậy ngăn cản Trương Ân Ân, kêu lên:
"Ân Ân, không nên vọng động! Hỏi xem mục đích của bọn họ trước đã!"
"Vọng động?"
Đôi mắt to của Trương Ân Ân híp lại, quở trách:
" Người này đã muốn ra tay giết Nhược Trần sư huynh, hôm nay bọn hắn lại ở chỗ này chờ chúng ta, huynh còn nói ta không nên vọng động? Chẳng lẽ bọn họ chỉ đi ngang qua? Không vọng động, không vọng động có thể khiến bọn họ không ra tay sao? Vọng động thì thế nào, cùng lắm thì hôm nay chết trận ở đây, ngày sau các chân nhân sẽ giúp chúng ta báo thù! Minh Vân sư huynh, ngươi tránh ra đi, mặt mũi của Đạo Đức tông đã bị ngươi làm mất hết rồi!"
Minh Vân mặt đỏ tới mang tai vừa định phản bác lại một câu, hai mắt Trương Ân Ân chợt sáng ngời, sự trong trẻo lạnh lùng như suối chảy đầu xuân bị thay bằng ánh sáng nhiều màu sặc sỡ, vừa như sương mù, lại giống như ảo mộng mờ mịt.
Mọi người đang đứng giữa sân bỗng nhiên tim đập mạnh, Minh Vân đứng mũi chịu sào, ngực càng cứng lại, hừ lên một tiếng khó chịu, vội vàng lui về phía sau tránh né ánh mắt của Trương Ân Án. Trương Ân Ân hành động như gió, trong nháy mắt đã nhảy vào gian phòng Ngâm Phong đang đứng, hoàn toàn không để ý tới Hư Vòng, dùng một ngón tay đánh về phía Ngâm Phong!
Động tác của nàng thật sự quá nhanh, lại đột nhiên làm khó dễ, mấy người Sở Hàn bị Thiên Hồ mật thuật của nàng chấn nhiếp nên cũng không kịp ngăn cản, mắt thấy một ngón tay của nàng đã sắp sửa đánh trúng vai Ngâm Phong.
Khi bí thuật của Trương Ân Ân đột nhiên phát ra, ngay cả tâm thần Hư Võng cũng hơi gợn sóng, hắn không nhịn được thầm giật mình. Hư Võng có thể dùng một kiếm giết chết Trương Ân Ẩn dễ dàng, nhưng hắn chỉ ngồi yên không động đậy.
Khoảng cách giữa một ngón tay của Trương Ân Ân và Ngâm Phong càng gần, ánh sáng nhiều màu trong hai mắt càng rực rỡ, dưới bí thuật phát ra càng mênh mông, thậm chí tâm cảnh của Hư Võng vốn đã trở lại bình thường lại nổi lên một tia gợn sóng.
Ngâm Phong thản nhiên xoay người, hai mắt trong trẻo như một hố sâu vừa nhìn thẳng là có thể thấy đáy, không nổi lên chút gợn sóng bởi Thiên Hồ bí thuật của Trương Ân Ân nào, hắn không chút hoang mang, ung dung giơ bàn tay phải lên đỡ lấy một ngón tay của Trương Ân Ân.
Ngón tay và bàn tay va chạm với nhau lại phát ra tiếng như kim loại va chạm với nhau! Khuôn mặt Trương Ân Ân đột nhiên đỏ bừng lên như vừa uống phải rượu mạnh, lảo đảo lui về phía sau, đến khi Thạch Cơ đỡ lấy eo của nàng mới có thể dừng lại.
Trương Ân Ân kêu lên một tiếng khó chịu, trong chốc lát chỉ cảm thấy toàn thân đều yếu đuối không có chút sức lực, một chút chân nguyên cũng không điều động được, chỉ muốn ngủ. Nàng lập tức kinh hãi nghĩ rằng chân nguyên đều bị phá đi, cũng may cảm giác yếu đuối chỉ lướt qua rồi biến mất, chân nguyên trong cơ thể lại từ từ sinh ra.
Trương Ân Ân yên lặng kiểm tra bên trong cơ thể, thậm chí mốt chút thương tồn cũng không có, rõ ràng Ngâm Phong đã hạ thủ lưu tình.
Nhưng Trương Ân Ân tuyệt không nhận điều này, chân nguyên vừa khôi phục, liền chuyển thân nhào tới quát:
"Ai cần ngươi nương tay? Hôm nay chúng ta không chết không thôi!"
Tình thế đã như vậy, mấy người Sở Hàn cũng không thể ngồi nhìn, mặc dù bọn họ không giải thích được tại sao Ngâm Phong lại hạ thủ lưu tình. Trương Ân Ân tại sao vẫn muốn tử chiến một trận, nhưng chỉ có thể theo sau tấn còng đến. Chỉ có Minh Vân là đoán được điều gì đó, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch.
Hư Võng hừ một tiếng, móc ra một sợi Hỗn Kim tác dài chừng hai tấc từ trong ngực, đưa tay ném ra ngoài. Kim quang hiện lên, sợi dây này đón gió dài ra, trong nháy mắt đã biến thành một sợi dây to bằng ngón cái dài vài trượng, cuốn quanh Sở Hàn, Thạch Cơ, Minh Vân mấy vòng, đem bọn họ trói chặt trên không trung.
Chỉ có đạo sĩ kia đạo hạnh đã đến cảnh giới Thượng Thanh, trong lúc vội vàng vung kiếm chém lui ba sợi dây đột kích đến, mới có thể toàn thân trở lại gian phòng. Trường kiếm trong tay hắn mặc dù không phải vật bình thường, nhưng Hồn Kim tác cũng không bị thương tổn chút nào, rõ ràng còn bất phàm hơn.
Hắn vừa muốn vung kiếm ngăn cản, năm sợi Hỗn Kim tác sau đã không một tiếng động đánh tới từ phía sau, đem hắn trói chặt lại như một cái bánh chưng, không thể động đậy.
Ngâm Phong thấy Trương Ân Ân tiếp tục đánh tới, lần này chỉ vươn cánh tay trái ra trước người ngăn cản, năm ngón tay thon dài của Trương Ân Ân chạm tới bàn tay Ngâm Phong, lại vang lên một tiếng như kim loại va chạm.
Nàng đột nhiên cắn răng, bàn tay trắng nõn biến thành trảo, năm ngón tay thon dài lúc này có thể xuyên kim phá thạch, liều mạng dùng một trảo bắt xuống!
Một âm thanh rợn người vang lên, ống tay áo Ngâm Phong bị xẽ rách, trên cánh tay hiện lên bốn vệt máu, mà chỉ giáp trên bốn ngón tay Trương Ân Ân đều vỡ tan, máu tươi trên đầu ngón tay điên cuồng chảy ra, từng giọt rơi trên mặt đất, chảy thành một đường!
Ngâm Phong cũng không thèm để ý đến đau đớn trên cánh tay, chi nhìn Trương Ân Ân đã đau đến sắc mặt trắng bệch, lảo đảo muốn ngã, thở dài nói: "Ta cùng với Hư Võng chỉ đi ngang qua mà thôi, cũng không muốn làm khó dễ các ngươi. Tại sao ngươi phải khổ như vậy?"
Trương Ân Ân đau đến gần như muốn ngất đi, quay đầu nhìn lại thấy đồng bạn ở phía sau đều bị trói lại, liền ngẩng đẩu quát lên:
" Ta không phải là đối thủ của ngươi, ngươi giết ta đi!"
Ngâm Phong kinh ngạc nói:
"Ta vì sao phải giết ngươi?"
Trương Án Ân cắn răng nói:
"Vậy tại sao ngươi phải giết Nhược Trần!?"
" Thì ra ngươi làm thế này là vì hắn..."
Ngâm Phong ôn hòa nói:
"Việc này cũng không có nguyên nhân gì cả, người này phải giết, thiên đạo là như thế..."
Trương Ân Ân giận dữ nói:
"Năm đó huynh ấy vì mạng sống mà bị ép phải làm như vậy, trên tay dính máu tanh giết chóc, nhưng đó cũng là chuyện của tông ta, từ khi nào đến lượt ngươi tới chủ trì công đạo? Ngươi nghĩ ngươi là ai, ngươi nói nó là thiên đạo, vậy thì thiên đạo phải như vậy hay sao?"
Mày kiếm của Ngâm Phong nhíu chặt, rõ ràng là trong lòng do dự không quyết, trầm ngâm nói:
"Ong trời bất nhân cho dù hắn có giết chóc nhiều hơn nữa cũng chỉ là nhân quả của chính hắn, có quan hệ gì đến ta chứ? Ta muốn giết hắn, chính là nhân quả giữa ta và hắn. Nhưng mà..."
Ngâm Phong rất làu không nói tay trái như giống như vô ý thức vuốt ve cổ họng, cuối cùng cười khổ một tiếng, chậm rãi nói:
"Tuy nói thiên đạo nên như thế, nhưng mà... Ta phải cẩn thận suy nghĩ lại. Có lẽ sau này không nhất định phải giết người này, nói vậy cũng chưa biết được."
Dứt lời, hắn vươn người đứng dậy, phất ống tay áo, trên vách tường của tửu lâu đã mở ra một cánh cửa. Ngâm Phong ở giữa hư không, từng bước bay lên phía đám mây trên cao. Hư Võng niệm chú thu Hỗn Kim tác, cũng rời đi cùng với Ngâm Phong.
Trương Ân Ân thực sự không ngờ lại có kết quả như vậy, kinh ngạc nhìn bóng lưng vô cùng tịch mịch của Ngâm Phong, bỗng nhiên cảm xúc trào dâng, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót nói không nên lời.
Trương Ân Ân cũng không biết nỗi đau xót trong lòng này từ đâu mà ra, là do thương cảm cho Ngâm Phong hay là bi thương cho chính bản thân mình?
Nàng chỉ đứng đó trong chốc lát rồi đột nhiên quay đầu rời đi. Nét mặt mấy người Minh Vân đều xám xịt, lặng lẽ bám theo. Một lát sau người trong tửu lâu đã quét dọn sạch sẽ, chỉ có Sở Hàn vẫn đứng trước cửa căn phòng vừa rồi Ngâm Phong ngồi, nhìn chân trời ảm đạm, không biết trong lòng nghĩ gì. Lát sau, hắn bùi ngùi thở dài một tiếng.
Hoàng hôn.
Kỷ Nhược Trần ngồi dựa vào cửa sổ, nhìn mặt trời chiếu chậm chạp không muốn xuống núi, nhưng lại đang băn khoăn. Hắn vô ý thức xoay Huyền Tâm Giới Chỉ không ngừng, rõ ràng trong lòng đang phiền não bất an.
Mấy ngày trước đây, hắn đã đùng hết thủ đoạn mình biết để tra khảo nữ đệ tử của Kim Quang động phủ bị hắn bắt về, không ngờ nữ đệ tử này vô cùng kiên cường, không chịu tiết lộ nửa câu, hoặc là nói bậy cho qua chuyện.
Thủ đoạn tầm thường đều vô dụng, không thể dùng Cực Nhạc Châm vừa mất thời gian lại vừa tốn kém trên người nàng. Cho dù dùng, cũng không có hi vọng Kim Quang động phủ có đầy đủ đồ vật có thể phá giải Cực Nhạc Châm. Kỷ Nhược Trần đau khổ suy nghĩ, lật lại tất cả những gì đã biết, lại phát hiện không có gì có thể dùng.
Thứ nhất Đạo Đức tông chính là danh môn chính đạo, rõ ràng không có sở trường về tra tấn, thứ hai hắn đối với việc ép cung mới chỉ hiểu được một chút da lông liền vứt qua một bên.
Lúc này đối mặt với nữ đệ tử của Kim Quang động phủ quật cường, ngoan cố, hắn đúng là có cảm giác có kỹ năng cũng không thể dùng, vô kế khả thi.
Từ sau cuộc nói chuyện đêm qua, Lý An lập tức thay đổi thái độ đối với Ký Nhược Trần, có thể nói là vô cùng thân mật.
Kỷ Nhược Trần dĩ nhiên sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng sự nhiệt tình này là thật, nhưng trong lúc không còn cách nào, trong lòng hắn đột nhiên vừa động, nhớ ra trong vương phủ Lạc Dương tất nhiên không thể thiếu hảo thủ tinh thông việc dùng hình.
Dù cho tiên huyền đạo pháp của Kỷ Nhược Trần có cao minh tới đâu cũng không thể thông hiểu hết mọi chuyện, việc dùng hình phải cần có người chuyên nghiệp làm. Điều này chính hắn cũng hiểu được.
Kỷ Nhược Trần đem việc này nói cho Lý An, Lý An đương nhiên là luôn miệng đáp ứng, liền tuyển hơn mười người từ đại lao Lạc Dương đến quý phủ của Kỷ Nhược Trần xây dựng hình thất.