Kỷ Nhược Trần nhìn người đàn ông kia bị bọn cấm vệ khiêng đi xa mới đóng lại cửa sổ xe. Gã lặng lẽ không nói, Vân Phong ở bên cạnh hỏi:
-Lưu công công, vừa rồi người kia là ai? Hai câu thơ thực sự là rất có ý cảnh!
Trong chiếc xe ngựa này ngoại trừ Kỷ Nhược Trần cùng Vân Phong, đối diện còn ngồi một thái giám tuổi trung niên, da trắng nõn, mặt béo tròn, tên gọi Lưu Viêm, y chính là thân tín của Cao Lực Sĩ. Nghe được Vân Phong hỏi, y cười bồi nói:
-Hiếm khi thần tiên đối với hắn có hứng thú. Người này họ Lý, tên Bạch, là hàn lâm của triều đại, thơ ca văn tài không thể chê, nhưng lại quá mê rượu, tính tình hơi phóng đãng nên đã kinh động đến xa giá của chư vị, các thần tiên chớ để ở trong lòng.
Vân Phong cười nói tiếng không sao, Kỷ Nhược Trằn thì đọc tên Lý Bạch ở trong lòng mấy lần để nhớ.
Đông Hoa uyển nằm ở phía đông cung thành Trường An, bên trong vườn hoa có hơn phân nửa là ao sen, đình đài nhà thúy tạ, mạ vàng khảm ngọc, xanh vàng rực rỡ không thể kém hơn chút nào so với đế cung, trụ đỏ ngói vàng, bốn mặt thông thoáng xây tại giữa ao, khí thế không đồng nhất. Trên ao là một hành lang gấp khúc, đem phương hiên(4) cùng cung thất bên cạnh ao gắn bó thành một thể.
(4)Một gian phòng để đọc sách.
Nhằm lúc mùa hè nóng bức, Minh Hoàng khi rảnh rỗi thường tới đây hóng mát.
Phần cuối cùng của phương hiên là một đôi đèn cây mỡ trâu rất lớn, ánh nến tỏa ra đủ để phát sáng một mặt phương hiên rộng lớn này.
Giữa hai cây nến, Cao Lực Sĩ khoác áo bào, đỉnh đầu đội huyền sa, đưa lưng về phía ánh trăng trong nước, một mình ngồi ở đó đang đợi nhóm đạo sĩ của Đạo Đức tông.
Nhóm đạo sĩ vừa vào phương hiên, Cao Lực Sĩ liền đứng dậy nghênh đón, hướng về Vân Phong cười nói:
-Hôm nay được nhìn thấy rất nhiều vị thần tiên, xem ra ta cũng có thể nhiễm được một chút tiên khí, duyên duyên niên, ích ích thọ.
Vân Phong đáp lễ cười nói:
-Cao công công chính là cột trụ của triều đình, nhật lí vạn ky (1). Chúng tôi chỉ là người hóa ngoại (2), chẳng qua là tiểu đạo biết một chút luyện đan tu thân, sao vào được pháp nhãn của công công.
(1) Ý chỉ bận rộn trăm công ngàn việc.
(2) Chỉ vùng thiếu văn minh, kém văn hóa.
Nghe được hai chữ luyện đan, mí mắt của Cao Lực Sĩ hơi nhảy lên. Một chút biến hóa dù rất nhỏ đương nhiên trốn không thoát hai mắt của Kỷ Nhược Trần, nhưng điều làm gã ngoài ý muốn chính là tiếp đó Cao Lực Sĩ lại hướng gã cười nói:
-Vì tiểu thẩn tiên này khí độ bất phàm, tương lai nhất định là một đại nhân vật danh chấn thiên hạ. Ta tuy là một phế nhân, may mà còn có chút nhãn lực.
Kỷ Nhược Trần không nghĩ tới nhãn lực của Cao Lực Sĩ này lại lợi hại đến vậy, chỉ liếc mắt thôi đã nhìn ra đại cục của hành trình đến Trường An lần này là do Vân Phong đạo trưởng cùng mình chủ trì. Phải biết Lý An mặc dù đà sớm gửi mật thư cho Cao Lực Sĩ, nhưng trong đó vẫn chưa nói rõ thân phận của hai người mình. Trên thực tế, Lý An cũng không biết đấu pháp lần này của Đạo Đức tông là do ai tới chủ trì. Theo lý thuyết nhãn lực của Cao Lực Sĩ lợi hại như vậy, tuyệt sẽ không để lộ tâm sự ra trên mặt mới phải, sao lại vừa nghe được hai chữ luyện đan thì lại có thất thố như vậy? Kỷ Nhược Trằn đang thầm phỏng đoán chốc lát, rốt cuộc minh bạch Cao Lực Sĩ thực là mượn cái này để ám chỉ thứ mà bản thân muốn là vật gì.
Kỷ Nhược Trần lập tức mĩm cười, thầm nghĩ đã như vậy thì mọi chuyện đều dễ làm.
Sau khi nhóm đạo sĩ ngồi vào chỗ của minh, Vân Phong cùng Cao Lực Sĩ lại khen tặng nhau vài câu mới chuyển vào chính đề. Kỷ Nhược Trần giơ ra hai tay, trong lòng bàn tay liền có thêm hai cái hộp gỗ bằng gỗ đàn hương chồng lên nhau và đi tới trước mặt Cao Lực Sĩ, nói:
-Cao công công, tông ta miền hóa ngoại, lần này nhập kinh không chuẩn bị thứ gì tốt hết, chỉ có mấy viên Long Hổ đan hiến cho Minh Hoàng, công năng điều hợp âm dương, bổ tinh ích khí, ích thọ duyên niên. Còn một viên Thiên Niên Quy Giáp Đoạn Tục đan dành cho Cao công công giữ lại dùng, công dụng và cách sử dụng đã ghi tại trên giấy, sau khi công công dùng xong nhớ cho ý kiến.
Cao Lực Sĩ hơi nhếch lên chân mày, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ vội vàng đứng dậy tiếp nhận hai hộp gỗ, vừa muốn đặt lên ghế dựa ở bên cạnh thì Kỷ Nhược Trần lại nói:
-Cao công công, tông ta tích lũy mặc dù không dồi dào, lần này nhập kinh không chuẩn bị được thứ gì tốt, tuy nhiên mấy viên đan dược này luận về dùng hỏa hầu, có lẽ so với đan dược của Chân Vũ quán luyện chắc mạnh mẽ hơn hai ba lần.
Lời của Kỷ Nhược Trần vừa nói ra, thịt trên má Cao Lực Sĩ nhất thời nhảy lên vài cái, vội vàng cầm lấy hộp gỗ có dấu Thiên Niên Quy Giáp Đoạn Tục đan dè dặt thu ở trong lòng, khi ngồi trở lại trên ghế, thái độ của Cao Lực Sĩ đối đãi với chư đạo đã khác xa lúc trước.
Vân Phong thấy thời cơ đã đến, liền nói muốn cùng Chân Vũ quán tại trước điện đấu pháp, nhằm để Minh Hoàng phân biệt ai mới là yêu đạo.
-Đấu pháp trước điện?
Cao Lực Sĩ giọng the thẻ nói:
-Việc này nghe cũng có ý nghĩa, nhưng không biết đấu pháp thế nào?
Việc này Vân Phong đã định liệu trước từ lâu, lập tức nói rằng nhìn một chiếc lá đủ để biết mùa thu, nếu như do các chân nhân bên trong tông xuất thủ đấu pháp cùng Tôn Quả, thứ nhất thật sự là thắng mà không võ, thứ hai uy lực của dùng đạo pháp quá lớn sẽ lan ra phạm vi rộng, nếu kinh hãi đến Minh Hoàng thì không hay. Lần này chỉ cùng Chân Vũ quán đấu ba hạng mục bản lĩnh, pháp bảo, đạo thuật, cuối cùng là do một đệ tử tuồi trẻ của song phương thay mặt đấu pháp trước điện. Như thế đủ để Minh Hoàng hiểu rõ song phương ai mới là đạo môn chính tông.
Cao Lực Sĩ suy nghĩ chốc lát, cũng thấy cách làm này cũng khả thi, vì vậy gật đầu nói:
-Chuyện đấu pháp trước điện chắc hẳn tấu thư của Thọ vương đã đến, ta xem thời cơ thích hợp sẽ vì chư vị thần tiên tại trước mặt Minh Hoàng góp ý kiến vài câu. Hiện nay chư vị thần tiên cứ tạm thời nghỉ ngơi, chậm rãi đợi tin tức của ta là được.
Một ngày sau, Minh Hoàng mặc thường phục thiết yến tại Cảnh Dương điện, trong bữa tiệc hơn mười người đều là trọng thần thân tín trong triều, quốc sư Tôn Quả, tướng quốc Dương Quốc Trung, thái tử Lý Hanh đều có mặt.
-Đấu pháp trước điện?
Tôn Quả mặt trầm như nước, hướng Minh Hoàng chắp tay nói:
-Đại đạo phải dựa vào thiên địa mà tồn tại, há lại có thể coi là trò đùa? Vả lại Đạo Đức tông đoạt thần vật của triều ta, rõ ràng tâm có mưu đồ, bệ hạ không thể không xem xét. Vạn nhất bầy yêu đạo này thùa cơ tiếp cận, ý đồ ám sát, vậy nên làm thế nào cho phải?
Minh Hoàng nghe vậy có chút cụt hứng, nhưng Tôn Quả thân là quốc sư đương triều, đức cao vọng trọng, lại không tiện ngay mặt bắt bẽ hắn, lập tức trầm ngâm nói:
-Lời ấy của quốc sư rất đúng nhưng trẫm cho rằng chuyện thần vặt quan hệ trọng đại, không được khinh suất xử trí. Mấy ngày gần đây không ngừng có người dâng thư cho trầm, nói là Đạo Đức tông chính là đại phái đạo môn đứng đầu các quần luân hiện nay, hương hỏa đã truyền thừa năm hơn ba nghìn năm, cũng không biết xác thực hay không.
Sắc mặt Tôn Quả âm tình bất định, nếu như nói Đạo Đức tông chỉ là một tiểu phái tầm thường, lời bịa đặt ngay mặt thế này y làm không được. Vả lại chư chân nhân của Đạo Đức tông cũng không đứng ra mà chỉ tỷ thí ba hạng mục đạo pháp, pháp bảo cùng thanh niên đệ tử, chẳng khác như lấy sở đoản để đánh sở trường. Chân Vũ quán cũng không phải không có cơ hội hoàn toàn, huống chi Tôn Quả giao du rất rộng, đạo hữu đông đảo, cũng không lo không có người đồng ý tới hỗ trợ.
Tôn Quá biết Minh Hoàng xưa nay thích náo nhiệt, đoán được ý Minh Hoàng sẽ rất muốn xem trận đấu pháp trước điện này, nếu từ chối nữa thì có vẻ không hay. Y trầm ngâm một lúc lâu, lập tức nói:
-Bệ hạ, tất cả những việc làm của bần đạo đều là vì triều ta có thể ổn định và hòa bình lâu dài. Thế lực của Đạo Đức tông đích xác hùng mạnh, nhưng họ xuất thủ cướp giật thần vật hiển nhiên trong lòng có chủ ý xấu. Tuy nhiên nếu bọn họ đã tới Trường An, vậy thì bần đạo cũng không có ý lùi bước, nếu họ muốn đấu, vậy thì ba ngày sau. Chân Vũ quán ta sẽ hội họp cùng quần hiền của Đạo Đức tông một lần!
Kết quả thế này sớm đã trong dự liệu của Tể Thiên Hạ, cũng trong dự liệu của nhóm đạo sĩ Đạo Đức tông.
Lần này Đạo Đức tông đến đã có chuẩn bị, trong ba ngày này cũng không cần đặc biệt chuẩn bị cái gì. Kỷ Nhược Trần tại dịch quán nhàn rỗi vô sự, đột nhiên nhớ tới ngày đó vào Trường An nhìn thấy Lý Bạch, vì vậy hỏi thăm chỗ ở của Lý Hàn Lâm, muốn đăng môn bái phỏng.
Chỗ ở Hàn Lâm phủ của Lý Bạch chẳng qua là một tiểu viện, chỉ hỏi thăm vài ba lượt đã đến nơi, trên lầu tại trước cửa viện lấy nước sơn đen viết mấy chữ "Lý Hàn Lâm phủ", mặc dù bút lực mạnh mẽ, nhưng chung quy khó nén khỏi cái khí mộc mạc.
Mỡ cửa cho Kỷ Nhược Trần chính là một lão gia nhân, lão thấy hai cấm vệ hộ tống Kỷ Nhược Trần như lang như hổ nhất thời sợ hãi không ít, run run mở cửa viện.
Khi Kỷ Nhược Trần bước vào trong phòng, thấy Lý Thái Bạch vốn tự hào "Trích tiên nhân" lấy thi văn danh chấn thiên hạ đang nằm ở trên cái bàn vuông ngáy o o, nhìn năm sáu vò rượu trống rỗng trước mặt hắn, hiển nhiên hẳn lại đi làm tiên trong rượu rồi.
Kỷ Nhược Trần bật cười, lắc đầu, mới vừa đi lên trước được hai bước, trong tai chợt truyền đến một tiếng quát:
-Cuồng đồ phương nào, sát nghiệt đầy người dám xông vào tiên phủ của ta!
Một tiếng quát giống như chuông lớn này không ngừng nổ vang trong tai Kỷ Nhược Trần, trong lúc nhất thời cũng nghe không được thêm một âm thanh nào nữa. Trước mắt Kỷ Nhược Trần trôi nổi đầy sao, trời đất quay cuồng một trận, chân nguyên quanh thân chấn động, suýt nữa đã bị ngất đi. Tại thời khắc hỗn loạn, gã đột nhiên cảm thấy một sợi nhuệ khí như châm đập vào mặt, mơ hồ có thanh quang chớp động. Kỷ Nhược Trần trải qua nhiều lần sinh tử, biết hơn phân nửa là một thanh lợi kiếm đang đâm tới trước mắt. Mắt thấy tránh né không được, dưới tình thế cấp bách Kỷ Nhược Trần vận lên chân nguyên trong lưỡi tách ra xuân lôi, quát một tiếng chói tai liền phun ra một đoàn thanh khí, vừa vặn chặn lại thanh cương kiếm đang ập đến!
Ong vang lên một tiếng nhỏ, trong phòng khách hũ bát ly bình đều vỡ vụn thành trăm nghìn mảnh, hai cấm vệ ở cửa kêu lên một tiếng đau đớn, mặt như giấy vàng, đứng thẳng ngã ập về phía sau.
Tiếp đó một luồng gió mạnh mới bạo phát trong phòng.
Kỷ Nhược Trần liên tiếp lui về phía sau vài bước, va mạnh vào cây cột trong phòng, khóe miệng đã tràn ra một tia máu. Quanh thân gã quần áo tả tơi, trường sam đã bị rách không còn ra hình dạng.
Trong phòng một mãnh hỗn độn, Lý Thái Bạch đứng dậy từ bên trong đống đổ nát, hắn trái lại không hề bị tổn hao gì, trên huyền sam một vết rách cũng không có. Hình dạng say như chết trước đây của hắn đã không còn, hai mắt đang ngóng nhìn vào thanh cương kiếm chỉ còn lại có một nửa trong tay, mặt hơi lộ vẻ kinh ngạc.
Kỷ Nhược Trần giơ tay phải ra, trong lòng bàn tay đã có thêm một tấm Thiên Tâm chính phù, sắc mặt gã có phần khẩn trương. Đạo hạnh của Lý Bạch uyên thâm ngoài dự liệu, với Thiên Tâm chính phù cấp nhập môn này tối đa chỉ có được công hiệu ngăn trở, song tay trái ở phía sau lưng của Kỷ Nhược Trần vẫn đang bất động, trong lòng bàn tay đã có thêm một quả chuông nhỏ màu vàng. Gã chỉ cần lấy móng tay khẽ gõ một cái, một chút thanh âm này người tu đạo bình thường căn bản nghe được nhưng có thể truyền đi rất xa, triệu hoán quân tiếp viện trong tông tới đây. Đây mới là hậu chiêu chân chính của Kỷ Nhược Trần, cho dù là Thiên Tâm chính phù hay là nét mặt khẩn trương cùng chỉ để làm Lý Bạch lơ là mà thôi.
Trải qua sự thử thách đại kiếp nạn tại Lạc Dương, Kỷ Nhược Trần lúc này bất luận là đối diện với một cố nhân với bộ dạng gì đi nữa, bản tâm đều có thể như một mảnh băng hồ, phẳng lặng không một gợn sóng.
Nào ngờ Lý Bạch đột ngột ném nửa đoạn của thanh cương kiếm xuống đất, hướng Kỷ Nhược Trần cười nói:
-Ngươi cùng không cần giả ra bộ dạng sợ hãi như vậy, ta chẳng qua là chỉ đùa một chút mà thôi. Nào tới đây, ngươi và ta đến thư phòng làm thêm mấy hũ!
Lý Bạch cũng không để cho Kỷ Nhược Trần có cơ hội phân trần liền nắm lấy cổ tay cố kéo gã vào thư phòng. Thư phòng của Lý Bạch lại có một cảnh sắc khác, ngoại trừ văn phòng tứ bảo (3), còn lại nơi nơi đều là vò rượu chất thành đống.
(3 )văn phòng tứ bào (bút, mực, giấy, nghiên).
Lý Thái Bạch phất tay cầm tới một vò rượu lâu năm rồi vận chưởng như đao gọt bỏ miệng hũ, lại chỉ ngón tay lên bàn học, trên cái bàn trống lại có thêm hai cái bát to, sau khi rót đầy rượu liền ép Kỷ Nhược Trần uống hết.
Kỷ Nhược Trằn tâm trạng hoảng sợ, từ lúc bị Lý Bạch nắm lấy cổ tay cho tới bây giờ, trên thực tế gã chưa hề có một cơ hội nào để kháng cự, thậm chí ngay cả né tránh cũng làm không được. Từ khi Lý Bạch rót rượu tại bên cạnh bàn, hắn chỉ có thể đứng ở một bên ngơ ngác nhìn, chỉ cảm thấy xung quanh hình như có vô số lợi châm vô hình, chỉ cần thoáng động một chút liền có thể bị đâm, đợi đến khi bát rượu được đặt vào tay thì Kỷ Nhược Trần cũng học bộ dạng của Lý Bạch một ngụm uống cạn, mãi cho đến khi rượu vào cổ họng hắn mới đột nhiên tỉnh ra vì sao phải thuận theo mọi chuyện với Lý Thái Bạch như vậy, lại hoàn toàn không có ý phản kháng?
Kỷ Nhược Trần còn chưa nghĩ thông từ điểm này, trên tay lại có thêm một chén rượu, thế là lại ngửa cổ uống sạch. Hai người cứ như vậy, ngươi tới ta, đi hơn mười vòng đều có cảm giác chuếnh choáng rồi, Kỷ Nhược Trần ở giữa chỉ cảm thấy bản thân giống như là con rối, tất cả động tác đều thân bất do dĩ (tự mình không thể ngừng). Nhưng khi tỉ mỉ nghĩ lại, nếu như nói hoàn toàn thân bất do dĩ cũng không đúng, toàn bộ động tác của gã đều là y theo bản năng trực giác đối với nguy hiểm mà động, nhưng mới vừa hoàn thành Lý Thái Bạch lại muốn hắn hoàn thành động tác khác, cứ như là một người thầy một thanh cương đao đang bổ tới, phản ứng đầu tiên đó là nhảy cao lên để tránh né.
Vừa nghĩ đến điểm này, Kỷ Nhược Trần lặp tức ngưng thần định chí, trong tim trong tích tắc xua đi toàn bộ buồn vui sợ lo, giống như một cái ao tù nước đọng từ xưa đến nay không có gợn sóng. Tâm trí gã vừa định lập tức chấn động toàn thân, cái tay đang giơ bát cũng dừng ở trên không trung, cái bát vừa nghiêng đi, chén rượu liền trút hết lên vạt áo.
Lý Bạch vốn đã có tám phần say, thấy Kỳ Nhược Trần có thể dừng bát không uống, bởi vậy khen:
-Tốt! Tuổi còn trẻ mà đạo hạnh cùng tâm trí lại có được tu vi như vậy, Đạo Đức tông quả nhiên không hổ là đứng đầu chính đạo!
Kỷ Nhược Trần chỉ có cười khổ chà lau đi vết rượu còn dính trên áo. Nếu như luận về thời hạn tu đạo, đạo hạnh của gã tiến cảnh đích thật là thần tốc, thẳng ra có thể dùng kỳ tài ngút trời để hình dung. Nhưng điều này cũng không phải là gã thiên tư hơn người mà là nguyên nhân thân mang Giải Ly Tiên quyết, có thể lấy linh khí bên ngoài để sử dụng, về phần tâm trí. Lý Bạch khen cũng không sai, đối với người như Kỷ Nhược Trần từ khi hiểu chuyện đến nay lúc nào cũng đấu tranh ở giữa giới tuyến sinh tử mà nói, từ lâu cảnh giới không chỉ là tâm cứng như sắt, mà loáng thoáng đã mấp mé tới cảnh giới vô tâm rồi.
Lý Bạch chìa ngón tay, trong phòng lại xuất hiện thêm hai chiếc ghế, sau khi bảo Kỷ Nhược Trần ngồi xuống mới nói:
-Hôm nay ngươi và ta có thể ở đây đồng mưu say một trận, nói đến coi như là hữu duyên. Đạo Đức tông xua nay cách biệt thế ngoại, vì sao lần này lại muốn cùng Chân Vũ quán đấu pháp tại trước điện? Một trò đùa như vậy chẳng phải là khiến cho người tu đạo trong thiên hạ châm biếm hay sao?
Kỷ Nhược Trần suy tư chốc lát, mới nói:
-Xin hỏi ngài xuất thân từ phái nào?
Lý Bạch không nghĩ tới hắn hỏi ra một câu không đầu như thế, lập tức nói:
-Ta nhàn vân dã hạc, không môn không phái, chỉ là bản thân tự lần dò tu hành mà thôi.
Kỷ Nhược Trấn gật đầu, hỏi ngược lại:
-Thì ra là thế. Như vậy lấy đạo hạnh bậc này của Lý đại nhân, vì cớ gì lại muốn ở trong triều đình mưu cầu một cái xuất thân chứ?
Lý Bạch nghiêm mặt, nói:
-Ngươi từ đâu mà nhìn ra điều đó?
Kỷ Nhược Trần cao giọng nói:
-Ngưỡng thiên đại tiểu xuất môn khứ, ngã bối khởi thị bồng hao nhân. (Ngẩng đầu cười lớn ra khỏi cửa, bọn ta đầu phải như cỏ bồng).
Lý Bạch đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cười to nói:
-Không ngờ được ngươi còn là một người có ý chí. Kỳ thực ta muốn tại bản triều mưu cầu một xuất thân, cũng không vì vinh hoa phú quý, mà là vì thiên hạ thương sinh. Đạo hạnh của ta có cường đại, chu du thiên hạ, thì cũng chỉ có thể độ không tới trăm người nghìn người mà thôi. Nếu như làm tướng trong một triều thì có thể tạo phúc cho thiên hạ bách tính, cái nào nhẹ cái nào nặng, không phải là liếc qua thấy ngay hay sao?
Kỷ Nhược Trần nhất thời cảm thấy kính nể, lại nói:
-Lý đại nhân hãm sâu phàm tục như vậy, sẽ không sợ bỏ lỡ tu hành phi thăng hay sao?
Lý Bạch cười nói:
-Vũ hóa phi thăng, nói đến cùng còn không phải là ước muốn của cá nhân thôi sao?
-Nhưng mà...
Kỷ Nhược Trần do dự chốc lát, mới hỏi:
-Hình như Lý đại nhân ở trong triều có phần không thành công lắm!
Lý Bạch lặng lẽ chốc lát, lặng yên thở dài một tiếng:
-Kẻ xấu giữa đường, kẻ xấu giữa đường... không nói đến nó nữa, nào uống rượu!
Hai người lại uống thêm một hồi nữa, Lý Bạch uể oải ngã vào bàn và đi vào giấc mộng. Kỷ Nhược Trần tự đi ra khỏi thư phòng, gọi dậy hai cấm vệ mặt vẫn như màu đất sau đó trở về dịch quán.
Trên đường hồi quán, Kỷ Nhược Trần buông xuống hai mắt tựa như nhập định, nhưng nỗi lòng của gã không sao an tĩnh được. Cho tới bây giờ, gã cũng không biết vì sao phải đi gặp Lý Bạch, lại càng không biết Đạo Đức tông vì chuyện gi mà nhúng tay vào việc tranh chấp giữa triều đình. Lẽ nào các chân nhân thực sự có ý định trải khắp thiên hạ?
Vào lúc đêm khuya, trong Chân Vũ quán vẫn là đèn hoa một mảnh sáng rực, các đệ tử vội vội vàng vàng đi lại bận rộn không ngớt., sắc mặt mỗi người đều nín hơi ngưng tiếng, một cảnh tượng gió thổi mưa giông trước cơn bão. Những đệ tử này mặc dù ở tại đế đô nhưng dù sao cũng là người tu đạo, sao lại không biết Đạo Đức tông là một tông phái có danh tiếng thế nào? Mắt thấy gần đến ngày đấu pháp cùng Đạo Đức tông tại trước điện, chuyện quan hệ đến số mệnh của bản phái thì bảo bọn họ làm sao không khẩn trương cho được.
Trong chủ điện, Tôn Quả chân nhản một thân đạo bào màu vàng hơi đỏ, mới vừa bái lạy tam thanh, lại tế qua tổ sư mới chậm rãi đứng dậy. Bên cạnh một đệ tử thân tín đưa qua Thất Bảo Lục Như Ý, Tôn Quả tiếp nhận vào tay rồi xoay người bước ra ngoài điện.
Khi vừa ra khỏi điện, tên đệ tử kia cuối cùng nhịn không được hỏi:
-Sư phụ, Đạo Đức tông thế lực mạnh mẽ, chúng ta lại cũng là chính đạo, vì lẽ gì lại muốn cùng họ là địch vậy?
Tôn Quả hừ một tiếng liếc xéo đệ tử kia, ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc, lạnh nhạt nói:
-Thế nào, sợ hả?
Đệ tử nghe vậy mặt biến sắc, trầm giọng nói:
-Sư phụ, đệ tử tuyệt không hai lòng! Từ nay trở đi cùng Đạo Đức tông đấu pháp, đệ tử nguyện xung phong, không thắng không trở về!
Tôn Quả hiển nhiên vô cùng thương yêu tên đệ tử này, sắc mặt chậm rãi hòa hoãn xuống, nói:
-Vi sư làm vậy cũng không là vì cái lợi cá nhân của Chân Vũ quán, còn là vì khí vận xã tắc của bản triều có thể kéo dài, thiên hạ không sinh biến loạn. Đạo của ta không lẻ loi, Đạo Đức tông kia cho dù có mạnh mẽ đi mấy, vi sư sao mà phải sợ?